Chương 22

Chương 22 — Đếm Ngược Hư Không, Linh Hồn Chia Đôi

Lam Tiêu Phong đặt chân xuống bậc thang đá rêu phong, cảm giác lạnh toát chạy dọc sống lưng.

Không phải là sự lạnh lẽo của nhiệt độ, mà là sự trống rỗng của không gian.

Mỗi bước chân anh dấn sâu vào bóng tối, âm thanh của giày chạm đá vang lên như tiếng trống tang trong một nhà thờ bỏ hoang.

Ánh sáng xanh lét từ chiếc điện thoại trong tay anh chiếu rọi lên khuôn mặt khắc khổ của bóng người kia – một thanh niên mặc đạo bào trắng tinh, gương mặt giống hệt anh nhưng đôi mắt lại trống rỗng, không một gợn sóng.

Đây là Vùng Cấm.

Nơi mà ngay cả Hư Không cũng e dè xâm nhập.

Lam Tiêu Phong không nhìn lên.

Anh biết rằng nếu mình nhìn vào đôi mắt đó, anh sẽ bị hút vào vortex của ký ức bị bóp méo.

Hệ thống trong đầu anh im lặng đáng sợ.

Không có thông báo cảnh báo, không có chỉ số HP giảm, không có tiếng động hiệu ứng.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của một máy chủ đang gặp lỗi nghiêm trọng.

"Ngươi đến muộn," thanh niên áo trắng nói.

Giọng nói của hắn không vang lên từ miệng, mà trực tiếp cộng hưởng trong xương sọ của Lam Tiêu Phong.

"Ta không đến để gặp ngươi," Lam Tiêu Phong đáp, giọng nói khàn khàn vì thiếu nước và kiệt sức.

Anh đưa tay lên, ngón tay run rẩy chạm vào chiếc điện thoại.

Màn hình vẫn hiển thị dòng chữ đỏ: *[KẾT NỐI MẤT.

CHẾ ĐỘ ĐỘC LẬP.]* "Ta đến để lấy lại thứ thuộc về ta."

Thanh niên áo trắng cười.

Một nụ cười nhẹ nhàng, mang đầy vẻ thương cảm bi thương.

"Thuộc về ngươi?

Hay thuộc về chúng ta?"

Lam Tiêu Phong nghiến răng.

Anh không muốn trò chuyện.

Trong thế giới này, lời nói là thứ hàng hóa nguy hiểm nhất.

Mỗi từ ngữ đều có thể là một bẫy ngôn ngữ, một lời nguyền ẩn giấu.

Anh rút kiếm ra.

Lưỡi kiếm đen ngòm, nhuộm đầy máu của những linh hồn anh đã phải giết để sống sót.

"Đáp án," Lam Tiêu Phong nói, "sẽ nằm ở lưỡi kiếm này."

Thanh niên áo trắng không né tránh.

Hắn đứng yên như một bức tượng đá, để mặc cho lưỡi kiếm của Lam Tiêu Phong tiến tới.

Không khí xung quanh bắt đầu rung động.

Những hạt bụi trong không trung ngừng rơi, lơ lửng giữa không trung như bị đóng băng bởi một lực vô hình.

Lam Tiêu Phong cảm thấy tim mình đập mạnh.

Đây không phải là một cuộc chiến vật lý thông thường.

Đây là một cuộc đối đầu giữa hai phiên bản của cùng một thực tại.

Và anh biết, nếu anh giết chết hắn, anh có thể sẽ tự hủy diệt chính mình.

Nhưng anh không có lựa chọn.

Anh bước tới.

Bậc thang đá dưới chân anh bắt đầu nứt vỡ, lộ ra những khe hở sâu thẳm, từ đó tỏa ra một ánh sáng tím ngầu – màu sắc của Hư Không.

"Ngươi không hiểu," thanh niên áo trắng thì thầm, "Hư Không không phải là kẻ thù.

Nó là người chữa lành."

Lam Tiêu Phong quát lên, tiếng gầm của anh vang vọng trong không gian hẹp, xé toạc sự im lặng.

"Im mồm!"

Anh lao tới.

Lưỡi kiếm bổ xuống.

Và thế giới xung quanh anh sụp đổ.

***

Khi kiếm của Lam Tiêu Phong cách mũi tay của thanh niên áo trắng chỉ còn vài tấc, không gian xung quanh đột ngột đóng băng.

Thời gian như bị kéo dãn, mỗi giây trở thành một thế kỷ.

Hệ thống trong đầu anh bỗng nhiên kích hoạt một kỹ năng đặc biệt mà anh chưa từng thấy trước đây:

*[Quá Tải Ký Ức - Cấp 1]*
*[Cảnh báo: Linh hồn đang tiếp xúc với dữ liệu cấm.]*
*[Đang tải...

100%]*

Thế giới xung quanh biến mất.

Lam Tiêu Phong thấy mình đứng giữa một căn phòng đầy gương.

Hàng ngàn tấm gương phản chiếu hình ảnh của anh, nhưng mỗi tấm gương lại hiển thị một phiên bản khác nhau.

Trong gương thứ nhất, anh là một tu tiên giả vĩ đại, áo choàng bay phấp phới trên đỉnh núi cao, mắt tỏa sáng quyền năng.

Trong gương thứ hai, anh là một xác chết thối rữa, nằm giữa đống đổ nát của thành phố, mắt trắng bệch.

Trong gương thứ ba, anh là một đứa trẻ, khóc nức nở bên cạnh xác mẹ.

Và trong gương lớn nhất, ngay trước mặt anh, là thanh niên áo trắng.

Nhưng lần này, hắn không mặc đạo bào.

Hắn mặc bộ quân phục rách nát,沾 đầy máu.

Và trên ngực hắn, có một vết thương lớn, từ đó chảy ra không phải máu, mà là những dòng dữ liệu xanh lam.

"Nhìn kỹ hơn," giọng nói của thanh niên áo trắng vang lên, nhưng lần này, nó không còn lạnh lùng.

Nó đau đớn.

"Ngươi đang nhìn vào tương lai của chính mình.

Tương lai mà ngươi đã chọn."

Lam Tiêu Phong cố gắng bước về phía trước, nhưng bàn chân anh bị dính chặt vào sàn nhà.

Những tấm gương bắt đầu vỡ ra, từng mảnh vỡ bay lơ lửng, cắt vào da thịt anh.

Nhưng anh không cảm thấy đau.

Anh chỉ cảm thấy...

quen thuộc.

"Đây là gì?" Lam Tiêu Phong hỏi, giọng nói run rẩy.

"Đây là sự thật," thanh niên áo trắng đáp.

"Hệ thống không phải là công cụ.

Nó là tù ngục.

Và ngươi là tù nhân duy nhất không biết mình đang bị giam cầm."

Lam Tiêu Phong nhắm mắt lại.

Anh cố gắng tập trung vào linh lực trong cơ thể.

Cảnh giới Trúc Cơ của anh đang rung động, như thể muốn thoát khỏi sự kiểm soát.

Anh cần dữ liệu.

Anh cần logic.

Nhưng ở đây, logic không tồn tại.

Chỉ có ký ức và cảm xúc.

"Ta không tin ngươi," Lam Tiêu Phong nói.

"Ta chỉ tin vào những gì ta có thể đo lường."

"Và ngươi đã đo lường được gì?" thanh niên áo trắng hỏi.

"Ngươi đã đo lường được nỗi đau của những người ngươi đã giết?

Ngươi đã đo lường được sự cô đơn của những đêm ngươi thức dậy ở một nơi lạ lẫm?

Ngươi đã đo lường được giá của sự sống còn?"

Lam Tiêu Phong mở mắt.

Anh nhìn vào tấm gương lớn nhất.

Anh thấy đôi mắt của thanh niên áo trắng.

Và trong đôi mắt đó, anh thấy chính mình.

"Ta không quan tâm," Lam Tiêu Phong nói, giọng nói cứng rắn hơn.

"Ta chỉ cần sống."

"Sống?" thanh niên áo trắng cười bitterly.

"Ngươi không sống, Lam Tiêu Phong.

Ngươi chỉ đang tồn tại.

Và sự tồn tại này...

là một lỗi lập trình."

Lam Tiêu Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Những ký ức bị chôn giấu bắt đầu trỗi dậy.

Anh nhớ lại ngày đầu tiên anh thức dậy trong thế giới này.

Anh nhớ lại cảm giác hoang mang, sợ hãi.

Và anh nhớ lại giọng nói của hệ thống.

*[Chào mừng người chơi Lam Tiêu Phong.]*
*[Mục tiêu: Sống sót.]*

Nhưng tại sao?

Tại sao lại là anh?

Tại sao lại là thế giới này?

"Cho ta xem," Lam Tiêu Phong hét lên.

"Cho ta xem toàn bộ dữ liệu!"

Thanh niên áo trắng gật đầu.

"Như ngươi muốn."

Và rồi, những tấm gương vỡ ra hoàn toàn.

***

Quay lại thực tại, Lam Tiêu Phong gạt bỏ ảo ảnh.

Anh tấn công điên cuồng.

Mỗi đòn đánh đều kèm theo tiếng gầm của hệ thống:

*[Linh lực suy giảm 5%.

Mức độ phân mảnh tinh thần: 30%.]*
*[Linh lực suy giảm 10%.

Mức độ phân mảnh tinh thần: 45%.]*
*[Linh lực suy giảm 15%.

Mức độ phân mảnh tinh thần: 60%.]*

Mỗi ngày trôi qua trong vùng "Hư Không Thán Khí" đều làm xói mòn thực tại.

Lam Tiêu Phong thấy bàn tay mình bắt đầu tro màu.

Những ngón tay của anh đang biến thành những hạt bụi, tan biến vào không khí.

Anh đang mất đi cơ thể vật lý.

Anh đang trở thành một phần của Hư Không.

"Ngươi đang chết," thanh niên áo trắng nói, giọng nói vẫn bình thản.

"Và đó là điều tốt nhất có thể xảy ra với ngươi."

"Đóng mồm!" Lam Tiêu Phong quát lên.

Anh vung kiếm, chém vào không khí.

Lưỡi kiếm cắt qua cơ thể thanh niên áo trắng, nhưng không gây ra vết thương nào.

Chỉ có những vết nứt trên không gian, từ đó tỏa ra ánh sáng trắng xóa.

"Ngươi không thể giết ta," thanh niên áo trắng nói.

"Vì ta là ngươi.

Và ngươi không thể tự tử."

Lam Tiêu Phong dừng lại.

Anh thở hổn hển.

Linh lực trong cơ thể anh gần như cạn kiệt.

Cảnh giới Trúc Cơ của anh đang sụp đổ.

Anh cảm thấy sự trống rỗng trong lồng ngực.

Không phải là sự trống rỗng của nỗi sợ hãi, mà là sự trống rỗng của sự chấp nhận.

"Vậy thì," Lam Tiêu Phong nói, giọng nói nhẹ nhàng hơn, "ta sẽ hợp nhất với ngươi."

Thanh niên áo trắng kinh ngạc.

"Ngươi nói gì?"

"Ta sẽ hợp nhất với ngươi," Lam Tiêu Phong lặp lại.

"Ta sẽ trở thành một phần của ngươi.

Và ta sẽ tìm ra sự thật từ bên trong."

Thanh niên áo trắng lùi lại.

Lần đầu tiên, anh ta xuất hiện cảm xúc: Sợ hãi.

ngươi không hiểu.

Nếu ngươi hợp nhất với ta, ngươi sẽ mất đi bản ngã.

Ngươi sẽ trở thành Hư Không."

"Ta đã mất bản ngã từ lâu rồi," Lam Tiêu Phong nói.

"Ta chỉ còn lại dữ liệu.

Và dữ liệu thì không có nỗi sợ."

Anh bước tới.

Thanh niên áo trắng cố gắng chạy trốn, nhưng không gian xung quanh họ đã bị khóa chặt.

Họ bị mắc kẹt trong một vòng lặp thời gian vĩnh cửu.

"Ngươi là kẻ điên," thanh niên áo trắng nói.

"Và ngươi là kẻ yếu đuối," Lam Tiêu Phong đáp.

Anh lao tới, nắm chặt lấy cổ thanh niên áo trắng.

***

Lam Tiêu Phong hạ kiếm, nhưng không phải để tấn công.

Anh lao tới, nắm chặt lấy cổ thanh niên áo trắng.

"Cho tôi xem," anh hét lên, ép lực vào lồng ngực đối phương.

"Cho tôi xem ký ức cuối cùng!"

Thanh niên áo trắng kinh ngạc.

Lần đầu tiên, ánh mắt trống rỗng của anh ta xuất hiện cảm xúc: Sợ hãi.

đừng..." thanh niên áo trắng lắp bắp.

"Ngươi sẽ không chịu được."

"Ta đã chịu đựng mọi thứ," Lam Tiêu Phong nói, giọng nói đầy tàn nhẫn.

"Ta đã chịu đựng sự cô đơn.

Ta đã chịu đựng nỗi đau.

Và bây giờ, ta sẽ chịu đựng sự thật."

Anh ép linh lực của mình vào cơ thể thanh niên áo trắng.

Những dòng dữ liệu xanh lam bắt đầu chảy ngược lại, từ thanh niên áo trắng vào cơ thể Lam Tiêu Phong.

Và rồi, thế giới sụp đổ.

Lam Tiêu Phong thấy mình đứng giữa một thành phố đang cháy.

Những tòa nhà cao tầng sụp đổ, những con người đang chạy trốn, khóc than.

Và ở trung tâm của tất cả, là một người đàn ông.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt anh.

Nhưng đôi mắt...

đôi mắt đó hoàn toàn màu trắng, không có tròng đen.

"Chào mừng trở về, em trai," người đàn ông nói, giọng nói vang vọng trong không gian.

Lam Tiêu Phong siết chặt nắm đấm.

"Ngươi là ai?"

"Ta là ngươi," người đàn ông đáp.

"Ta là phiên bản tương lai của ngươi.

Và ta là kẻ đã tạo ra hệ thống này."

Lam Tiêu Phong cảm thấy tim mình đập mạnh.

"Tại sao?"

"Để trừng phạt," người đàn ông nói.

"Để trừng phạt quá khứ.

Để ngăn chặn sự hủy diệt."

"Sự hủy diệt nào?"

"Hư Không Chủ," người đàn ông nói.

"Và ngươi là mảnh quan trọng nhất.

Mảnh chứa đựng ý thức kiểm soát.

Và bây giờ, ta cần ngươi hợp nhất với ta."

Lam Tiêu Phong lùi lại.

"Không."

"Ngươi không có lựa chọn," người đàn ông nói.

"Thời gian đã đến.

Đếm ngược đã bắt đầu."

Và rồi, từ trên đầu, một con số xuất hiện.

Lam Tiêu Phong chạy.

Hắn chạy trong không gian trắng xóa, chạy trốn khỏi sự thật, chạy trốn khỏi số phận.

Nhưng không có lối thoát.

Mọi hướng đều dẫn đến người đàn ông đó.

Hắn quay lại, nhìn vào người đàn ông.

"Tại sao ngươi lại làm điều này?"

"Vì đau khổ," người đàn ông nói.

"Vì sự tồn tại của cá nhân là nguyên nhân của mọi đau khổ.

Và ta muốn kết thúc nó."

Lam Tiêu Phong cảm thấy linh lực của mình đang bị hút đi.

Hắn đang yếu đi.

Hắn đang mất đi bản ngã.

Và rồi, tất cả trở nên tĩnh lặng.

Lam Tiêu Phong mở mắt ra.

Hắn đang nằm trên sàn nhà của căn phòng ngủ.

Mùi hương hoa nhài cũ kỹ.

Tiếng đồng hồ tích tắc.

Hắn đứng dậy, nhìn vào gương.

Đôi mắt của hắn.

Cả hai mắt đều màu trắng.

Và trong đầu hắn, một giọng nói vang lên.

Không phải là giọng của người đàn ông.

Không phải là giọng của hệ thống.

Mà là giọng của chính hắn.

Nhưng khác biệt.

Đầy quyền năng.

Đầy tàn nhẫn.

*"Chúng ta đã hợp nhất,"* giọng nói đó thì thầm.

*"Và bây giờ...

chúng ta bắt đầu lại."*

Lam Tiêu Phong cười.

Một nụ cười đầy bi thương.

Hắn không còn là Lam Tiêu Phong nữa.

Hắn là Hư Không.

Và trò chơi...

mới chỉ bắt đầu.

Lam Tiêu Phong nhìn vào bàn tay mình, run rẩy.

Hệ thống trong đầu anh bất ngờ tắt màn hình, sau đó hiện lên một dòng chữ đỏ rực, chưa từng có trước đây:

*[Hệ thống phát hiện mâu thuẫn logic.]*
*[Chủ sở hữu thực sự của ID: Lam_Tieu_Phong_01 là...

UNKNOWN.]*
*[Đang kết nối với Server Chính...

Kết nối thất bại.]*
*[Chế độ Độc lập đã được kích hoạt.]*

Và rồi, màn hình tối đen.

Trong bóng tối, một giọng nói thì thầm, không phải từ hệ thống, mà từ chính sâu thẳm trong linh hồn anh:

*"Cuối cùng, ngươi cũng tỉnh dậy."*

***

Điện thoại của Lam Tiêu Phong tắt lịm.

Màn hình đen ngòm.

Sự im lặng bao trùm.

Hư Không ngừng xé toạc.

Thanh niên áo trắng (phiên bản thực) nhìn xuống bàn tay đang biến thành bụi tro – dấu hiệu của sự tan biến khi kết nối bị cắt.

"Ngươi đã làm xong chưa?" Thanh niên hỏi, giọng nhẹ nhàng, đầy mệt mỏi.

"Nếu ngươi không nhận lấy, mọi thứ sẽ lặp lại.

Vòng lặp không bao giờ kết thúc."

Lam Tiêu Phong nhìn vào đôi mắt trắng bệch của mình trong gương.

Anh cảm thấy sự trống rỗng.

Không phải là sự trống rỗng của nỗi sợ hãi, mà là sự trống rỗng của sự chấp nhận.

"Ta đã nhận lấy," Lam Tiêu Phong nói.

"Và bây giờ," thanh niên áo trắng nói, cơ thể anh ta bắt đầu tan biến hoàn toàn, "ngươi phải chọn."

"Chọn gì?"

"Chọn giữa sự tồn tại của cá nhân, hay sự giải thoát của Hư Không."

Lam Tiêu Phong không trả lời.

Anh chỉ nhìn vào gương.

Và trong đôi mắt trắng bệch của mình, anh thấy một bóng đen đang lớn lên.

Một bóng đen mang tên Định Mệnh.

Và bóng đen đó, đang mỉm cười.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập