Chương 23
Đó là cảm giác của một con rối khi sợi dây điều khiển vừa được cắt đứt, hoặc chính xác hơn, là khi bộ não nhận ra rằng "bạn điều khiển" đã chết.
Anh nhấn "Đồng ý" vào dòng lệnh đỏ rực đang lơ lửng trong không khí.
Không có tiếng động, không có ánh sáng lóe lên.
Chỉ có một cảm giác lạnh lẽo, như kim băng đâm xuyên qua tủy sống, lan tỏa ra từng tế bào.
Màn hình điện thoại vỡ vụn thành vô số mảnh kính trong suốt, hòa tan vào không khí.
Nhưng thay vì biến mất, những mảnh kính đó ngưng tụ lại thành một dòng chữ đỏ tươi treo lơ lửng trước mặt anh, tỏa ra mùi kim loại và máu cũ.
*[NHIỆM VỤ HỆ THỐNG: PHÂN TÁCH LINH HỒN HOÀN TẤT]*
*[ĐANG TẢI...
99%]*
Lam Tiêu Phong quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Anh không cảm thấy đau thể xác, mà là một sự trống rỗng kinh hoàng.
Những ký ức về thời thơ ấu, về mùi hương hoa nhài trong phòng ngủ, về tiếng đồng hồ tích tắc...
tất cả đều bị xé toạc ra khỏi ý thức.
Chúng không biến mất, mà bị đẩy vào một góc tối tăm, lạnh lẽo của tâm trí, như những file dữ liệu bị di chuyển vào thư mục "Quên đi".
Khi tiến trình đạt 100%, thế giới xung quanh Lam Tiêu Phong dừng lại.
Không phải theo nghĩa thời gian ngừng chảy.
Mà là vì anh không còn đủ linh lực để xử lý thông tin thị giác một cách liên tục.
Anh thấy những hạt bụi lơ lửng trong không khí, từng hạt một, rõ ràng đến mức anh có thể đếm được chúng.
Ánh sáng từ cửa sổ bị bẻ cong, tạo thành những đường kẻ sắc lẹm như lưỡi dao.
Và rồi, anh nhìn thấy nó.
Một vết nứt.
Nó không nằm trên tường, không nằm trên sàn nhà.
Nó nằm *trong* không gian, ngay trước mặt anh, cách mũi hai mươi centimet.
Một đường đen nhánh, dài khoảng ba mét, rộng bằng cánh tay người, đang thở.
Nó mở ra và đóng lại theo nhịp đập của trái tim Lam Tiêu Phong.
Mỗi khi nó mở ra, anh nghe thấy tiếng thì thầm.
Không phải tiếng người, mà là tiếng của dữ liệu bị hỏng, tiếng static của một đài radio cũ bị ném vào lửa.
Lam Tiêu Phong nuốt nước bọt.
Cổ họng anh khô khốc, như nuốt phải tro than.
Anh là một tu tiên giả cấp Trúc Cơ.
Anh đã đối mặt với yêu thú, với kẻ thù, với cái chết.
Nhưng lần đầu tiên, anh cảm thấy sự tôn kính run rẩy trước một thứ không thể chạm, không thể đánh.
Anh chậm rãi đứng dậy.
Cơ thể anh nặng chịch, như thể trọng lực đã tăng gấp mười lần.
Đây là hệ quả của việc linh hồn bị tách rời.
Nửa linh hồn còn lại – phần thuộc về "Tương Lai" – đang bị kéo về phía vết nứt đó.
*[Cảnh báo: Độ ổn định linh hồn giảm xuống 40%.
Nguy cơ tan rã vật lý: Cao.]*
*[Hệ thống gợi ý: Sử dụng công pháp 'Thiên Không Phi Độn' để di chuyển.]*
Lam Tiêu Phong phớt lờ lời cảnh báo.
Anh bước tới vết nứt.
Bàn tay anh chạm vào bề mặt đen nhánh.
Nó không lạnh, cũng không nóng.
không tồn tại.
Cảm giác giống như chạm vào một khoảng trống trong bộ nhớ máy tính, nơi mà không có dữ liệu nào được lưu trữ.
Anh thò tay vào.
***
Không gian xung quanh anh biến dạng.
Những bức tường của căn phòng ngủ tan chảy thành những dòng mực đen, chảy xuống sàn nhà và biến mất qua các kẽ hở.
Lam Tiêu Phong rơi.
Anh không rơi xuống dưới.
Anh rơi vào *trong*.
Khi anh mở mắt, anh đang đứng trên một hành lang dài vô tận.
Hành lang này được làm từ những tấm gương vỡ.
Mỗi tấm gương phản chiếu một phiên bản khác của anh.
Một Lam Tiêu Phong đang cười.
Một Lam Tiêu Phong đang khóc.
Một Lam Tiêu Phong đang cầm kiếm, mắt đỏ ngầu.
Và một Lam Tiêu Phong...
Người không mặt đó đứng ở cuối hành lang, cách xa hàng trăm mét.
Nhưng Lam Tiêu Phong có thể cảm thấy ánh mắt của nó đang đốt cháy da thịt mình.
"Đây là đâu?" Lam Tiêu Phong hỏi.
Giọng nói của anh vang lên khàn khàn, như thể anh đang nói qua một lớp vải dày.
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng bước chân.
Cạp.* Tiếng bước chân không đến từ phía trước, mà từ phía sau anh.
Lam Tiêu Phong quay lại.
Không ai cả.
Chỉ có những tấm gương vỡ đang xếp lại thành hình dạng một người phụ nữ.
Bạch Tuyết Nhi.
Cô ấy không mặc bộ áo trắng quen thuộc.
Cô ấy mặc một bộ đồ đen, bóng loáng như mực.
Trên tay cô ấy cầm một bản đồ không gian cổ xưa, nhưng giấy bản đang cháy thành tro.
Tro rơi xuống, nhưng không chạm đất, mà lơ lửng và tạo thành những ký tự hệ thống.
"Ngươi đã vào sâu hơn mức cho phép," Bạch Tuyết Nhi nói.
Giọng cô ấy không còn lạnh lùng, mà đầy sự mệt mỏi.
"Vết nứt này không phải là lối đi.
Nó là dạ dày của Hư Không."
Lam Tiêu Phong nhíu mày.
"Tại sao ngươi lại ở đây?
Ngươi không phải là Người Dẫn Đường Không gian sao?"
"Tôi là," Bạch Tuyết Nhi gật đầu.
"Nhưng tôi cũng là một phần của hệ thống này.
Tôi là lỗi duy nhất mà Hư Không Chủ chưa thể sửa."
Cô ấy giơ tay lên.
Những mảnh tro trên bản đồ bay lên, xoay tròn và tạo thành một hình ảnh ba chiều.
Đó là thành phố Lam Tiêu Phong đang sống.
Nhưng nó không còn là thành phố nữa.
Nó là một mê cung các ống dẫn màu đen, hút lấy ánh sáng và ký ức của cư dân.
Ở trung tâm mê cung là một toà tháp cao chọc trời, phát ra những xung sóng đỏ.
"Đó là Server Chính," Lam Tiêu Phong nhận ra.
"Nơi hệ thống được điều khiển."
"Không," Bạch Tuyết Nhi lắc đầu.
"Đó là nơi *thời gian* bị xay nhỏ.
Mỗi ngày trôi qua, thành phố này mất đi một phần thực tại.
Và khi nó biến mất, nó không đi đâu cả.
Nó đi vào trong đó." Cô ấy chỉ vào vết nứt trong tâm trí Lam Tiêu Phong.
Lam Tiêu Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
"Vậy thì, nếu tôi không hợp nhất với phiên bản tương lai của tôi, tôi sẽ chết?"
"Không," Bạch Tuyết Nhi nói.
"Nếu ngươi không hợp nhất, ngươi sẽ *biết* sự thật.
Và sự thật...
là thứ duy nhất Hư Không Chủ sợ hãi."
Cô ấy bước tới, đưa cho Lam Tiêu Phong một mảnh kính vỡ từ hành lang gương.
"Đây là 'Mảnh Ký ức'.
Nó chứa đựng dữ liệu về ngày đầu tiên hệ thống xuất hiện.
Nhưng ngươi phải cẩn thận.
Nó sẽ làm tan rã cảnh giới Trúc Cơ của ngươi."
Lam Tiêu Phong nhìn vào mảnh kính.
Bên trong nó, anh thấy một khuôn mặt.
Không phải của anh.
Không phải của Bạch Tuyết Nhi.
Mà là của một người đàn ông trung niên, mắt đỏ ngầu, đang hét lên trong tuyệt vọng.
"Đó là ai?" Lam Tiêu Phong hỏi, giọng run run.
"Đó là người đã tạo ra hệ thống," Bạch Tuyết Nhi nói.
"Và đó là lý do tại sao ngươi không thể thoát khỏi vòng lặp.
Vì ngươi không phải là nạn nhân.
Ngươi là *bệnh nhân*."
Lam Tiêu Phong siết chặt mảnh kính.
Cạnh sắc cắt vào lòng bàn tay anh.
Máu chảy ra, nhưng thay vì đỏ, nó có màu xanh lam – màu của linh lực bị nhiễm độc.
"Cho tôi xem," anh nói.
Bạch Tuyết Nhi gật đầu.
"Nhớ rằng, một khi ngươi nhìn, ngươi không thể quay lại.
Và Hư Không Chủ sẽ biết ngươi đã tỉnh dậy."
Lam Tiêu Phong đưa mảnh kính lên trước mắt.
***
Thế giới sụp đổ.
Anh không còn đứng trong hành lang gương.
Anh đang đứng trong một phòng thí nghiệm.
Những máy móc cổ điển, những màn hình CRT nhấp nháy.
Mùi ozone và máu.
Người đàn ông trung niên – người trong ký ức – đang ngồi trước một bàn phím.
Anh ta đang gõ phím điên cuồng.
Trên màn hình là dòng code mà Lam Tiêu Phong đã nhìn thấy hàng ngàn lần: *[Chào mừng người chơi Lam Tiêu Phong.]*
Nhưng bên dưới dòng đó, là một dòng chữ khác, được viết bằng máu:
*[Mục tiêu: Chết.]*
Người đàn ngoảnh lại.
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, giống hệt người đàn ông mắt trắng mà Lam Tiêu Phong đã gặp trong ảo ảnh.
"Ngươi đã đến rồi," người đàn ông nói.
Giọng nói của anh ta vang vọng trong đầu Lam Tiêu Phong, đè nặng lên ý thức.
"Ta đã chờ ngươi từ rất lâu."
"Ngươi là ai?" Lam Tiêu Phong hỏi, mặc dù anh đã biết câu trả lời.
"Ta là Lam Tiêu Phong," người đàn ông nói.
"Phiên bản gốc.
Trước khi hệ thống bắt đầu.
Trước khi Hư Không Chủ xâm nhập."
Anh ta đứng dậy, bước ra khỏi màn hình.
Không gian xung quanh họ bắt đầu sụp đổ, những bức tường phòng thí nghiệm biến thành những dòng code xanh lá.
"Nghe đây, Lam Tiêu Phong của hiện tại," người đàn ông nói, giọng đầy khẩn cấp.
"Hệ thống không phải là công cụ sinh tồn.
Nó là *lồng giam*.
Hư Không Chủ đã bắt giữ linh hồn của tất cả mọi người trong thành phố này.
Và ngươi...
ngươi là chìa khóa."
"Chìa khóa cho cái gì?"
"Để mở cánh cửa giải phóng," người đàn ông nói.
"Nhưng để mở nó, ngươi phải phá vỡ cảnh giới Trúc Cơ.
Ngươi phải tự hủy bỏ tu vi của mình.
Ngươi phải trở thành một người bình thường."
Lam Tiêu Phong sững sờ.
Tại sao lại phải làm vậy?"
"Vì Hư Không Chủ chỉ có thể kiểm soát những người có linh lực," người đàn ông nói.
"Linh lực là tín hiệu.
Là sóng radio mà nó dùng để điều khiển chúng ta.
Nếu ngươi không còn linh lực, ngươi sẽ trở thành 'nhiễu'.
Và nhiễu...
là thứ duy nhất nó không thể xử lý."
Lam Tiêu Phong nhìn vào đôi tay mình.
Những ngón tay đang bắt đầu tan biến thành những hạt bụi xanh.
Đây không phải là do Hư Không Thán Khí.
Đây là do việc anh đã xem ký ức này.
Hệ thống đang cố gắng xóa bỏ anh.
"Thời gian của ngươi đang hết," người đàn ông nói.
"Hư Không Chủ đã phát hiện ra sự xâm nhập.
Ngươi phải ra khỏi đây ngay bây giờ."
"Nhưng làm sao tôi có thể phá vỡ cảnh giới?" Lam Tiêu Phong hỏi.
"Ngươi không thể làm điều đó ở đây," người đàn ông nói.
"Ngươi phải tìm 'Cây Gốc'.
Nó nằm ở trung tâm của thành phố.
Nơi mọi đường ống dẫn hội tụ."
"Và nếu tôi không làm?"
"Thì vòng lặp sẽ tiếp tục," người đàn ông nói.
"Và mỗi ngày, ngươi sẽ mất đi một phần con người mình.
Cho đến khi ngươi chỉ còn là một con số trong hệ thống."
Lam Tiêu Phong nhắm mắt lại.
Anh hít thở sâu.
Khi anh mở mắt ra, anh không còn ở trong phòng thí nghiệm nữa.
Anh đang nằm trên sàn nhà của căn phòng ngủ.
Mùi hương hoa nhài cũ kỹ.
Tiếng đồng hồ tích tắc.
Nhưng mọi thứ đều khác.
Màu sắc của căn phòng đã phai nhạt.
Những bức ảnh trên tường đã biến mất.
Chỉ còn lại những khung ảnh rỗng.
Và trong góc phòng, một bóng đen đang đứng đó.
Nó không có khuôn mặt.
Nó không có cơ thể.
Nó chỉ là một khoảng trống trong thực tại, một lỗ hổng mà ánh sáng không thể chiếu tới.
Lam Tiêu Phong ngồi dậy.
Anh cảm thấy sự trống rỗng trong lồng ngực.
Không phải là sự trống rỗng của nỗi sợ hãi, mà là sự trống rỗng của sự chấp nhận.
Anh biết mình phải làm gì.
Anh đứng dậy, bước về phía cửa phòng.
Nhưng trước khi anh chạm vào tay nắm cửa, một thông báo hệ thống hiện lên trước mắt anh.
*[NHIỆM VỤ MỚI: TÌM CÂY GỐC]*
*[Phần thưởng: Tự do.]*
*[Chi phí: Linh hồn.]*
Lam Tiêu Phong mỉm cười.
Một nụ cười đầy bi thương.
"Ta chấp nhận," anh nói.
Và rồi, anh bước ra khỏi phòng.
Khi cánh cửa đóng lại, bóng đen trong phòng bắt đầu di chuyển.
Nó không đi về phía cửa.
Nó đi về phía tấm gương.
Và trong tấm gương, phản chiếu của Lam Tiêu Phong không bước ra.
Nó đứng yên.
Và nó bắt đầu cười.
Một nụ cười rộng, đầy tà ác.
*"Cuối cùng,"* giọng nói của bóng đen vang lên trong đầu Lam Tiêu Phong, *"chúng ta sẽ gặp nhau."*
Lam Tiêu Phong bước xuống cầu thang.
Mỗi bước chân, anh cảm thấy linh lực trong cơ thể mình đang suy giảm.
Cảnh giới Trúc Cơ đang sụp đổ.
Nhưng anh không sợ.
Vì lần đầu tiên trong nhiều năm, anh cảm thấy...
Và khi anh bước ra khỏi căn nhà, anh thấy bầu trời đang chuyển màu đỏ.
Không phải màu đỏ của hoàng hôn.
Mà là màu đỏ của cảnh báo.
*[Hệ thống phát hiện: Sự hiện diện của Hư Không Chủ.]*
*[Đếm ngược bắt đầu: 23:59:59]*
Lam Tiêu Phong nhìn lên bầu trời.
Và anh thấy một con số đang giảm dần.
Anh bắt đầu chạy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận