Chương 21

Cánh cửa gỗ mục rữa đóng sập lại, cắt đứt luồng gió lạnh lẽa từ bên ngoài, nhưng không thể chặn được sự rung chuyển đang lan tỏa từ sâu trong lòng đất.

Lam Tiêu Phong đứng giữa căn phòng nhỏ, ánh mắt lạnh như băng quét qua vị lão già đang ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tre cũ kỹ.

Lão già ấy, người mà hệ thống gọi là "NPC Bí Ẩn", đang mỉm cười.

Một nụ cười không chứa đựng sự an ủi, mà là sự chờ đợi của một kẻ quan sát viên lạnh lùng trước một thí nghiệm sắp thất bại.

Không gian xung quanh bắt đầu méo mó.

Những vết nứt màu tím đen — dấu hiệu rõ ràng nhất của *Hư Không Thán Khí* — đang ăn mòn thực tại, giống như mực đen nhỏ vào một tấm vải trắng sạch sẽ.

Chúng không chỉ là vết nứt vật lý; chúng là những lỗ hổng trong logic của thế giới này.

Lam Tiêu Phong cảm thấy linh lực trong kinh mạch của mình run rẩy, phản ứng lại với sự bất ổn định của không gian.

Cảnh giới Trúc Cơ của hắn vốn dĩ đã mong manh, nay lại càng dễ vỡ như thủy tinh dưới áp lực của chân không.

"Ngươi nói rằng trung tâm của mê cung này nằm ở ký ức," Lam Tiêu Phong lên tiếng, giọng nói trầm thấp, thiếu đi mọi cảm xúc dư thừa.

Hắn không tin vào lời nói của lão già.

Trong thế giới này, thông tin là vũ khí, và lão già này đang cố gắng dùng nó để thao túng hắn.

"Nhưng tại sao ngươi lại giúp ta?

Lợi ích gì cho ngươi?"

Lão già không đáp ngay.

Thay vào đó, lão đưa tay lên, chạm nhẹ vào không trung trước mặt.指尖 (ngón tay) của lão chạm vào một điểm vô hình, và không gian tại đó vỡ ra thành những mảnh vỡ sắc bén, phát ra tiếng rè rè như nhiễu sóng điện thoại.

"Vì ta cũng là một tù nhân, Tiêu Phong," lão già nói, giọng nói vang lên không phải từ miệng, mà trực tiếp trong đầu Lam Tiêu Phong, qua một kênh kết nối mà hệ thống không thể theo dõi.

"Và ngươi...

ngươi là biến số duy nhất chưa được tính toán."

Lam Tiêu Phong nhíu mày.

Trong một hệ thống được lập trình để kiểm soát mọi thứ, khái niệm "biến số" là một lời nguyền.

Nó có nghĩa là bất ổn, là nguy cơ sụp đổ, hoặc là cơ hội duy nhất để phá vỡ vòng lặp.

Hắn nhìn vào bàn tay của mình.

Những mạch máu tím sẫm trên cổ tay đang đập mạnh, đồng điệu với nhịp đếm ngược trong đầu.

*[HỆ THỐNG CẢNH BÁO: Mức độ ổn định không gian: 12%.

Nguy cơ dịch chuyển ngẫu nhiên: Cao.]*

"Đừng nói chuyện phiếm," Lam Tiêu Phong lạnh lùng đáp.

"Nếu ngươi muốn ta làm gì, hãy nói rõ.

Thời gian của ta đang trôi qua từng giây, và mỗi giây trôi qua, linh hồn ta bị xé toạc thêm một chút."

Lão già gật đầu, ánh mắt trong veo như đáy hồ thu, không hề có sự run rẩy của một kẻ bị mất kết nối với "Trung Tâm" mà Lam Tiêu Phong vừa thấy ở những người khác.

Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển nhẹ, những vết nứt màu tím đen lan tỏa từ chân trời, ăn mòn thực tại.

Lão già không sợ hãi.

Hắn chấp nhận nó.

"Ta không giúp ngươi vì lòng tốt," lão già nói, giọng điệu đột ngột trở nên sắc lạnh.

"Ta giúp ngươi vì ngươi là chìa khóa.

Và chìa khóa không cần được yêu thương, nó chỉ cần được sử dụng."

Lão già ngừng nói, ánh mắt trong veo như đáy hồ thu, không hề có sự run rẩy của một kẻ bị mất kết nối với "Trung Tâm" mà Lam Tiêu Phong vừa thấy ở những người khác.

Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển nhẹ, những vết nứt màu tím đen — dấu hiệu của *Hư Không Thán Khí* — lan tỏa từ chân trời, ăn mòn thực tại.

Lão già đưa tay ra, và từ hư không, một vật thể nhỏ bé hiện ra.

Đó là một *Mảnh Kính Hư Không*.

Nó trông giống như một mảnh thủy tinh vỡ, nhưng bề mặt của nó không phản chiếu ánh sáng.

Thay vào đó, nó hút ánh sáng vào bên trong, tạo ra một vùng bóng tối nhỏ bé, sâu thẳm.

Khi Lam Tiêu Phong nhìn vào nó, hắn cảm thấy một cơn đau nhói trong tâm trí, như thể có ai đó đang cào vào ký ức của hắn bằng móng vuốt vô hình.

"Nhìn vào nó," lão già ra lệnh, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

"Nhưng cẩn thận.

Nếu linh hồn ngươi không đủ mạnh, ngươi sẽ bị kéo vào vĩnh cửu."

Lam Tiêu Phong do dự.

Trực giác sinh tồn — thứ đã giúp hắn sống sót qua những đêm dịch chuyển kinh hoàng — đang la hét trong đầu hắn.

*Đừng nhìn vào đó.

Đó là cái bẫy.* Nhưng sự tò mò và nghi ngờ chiến thắng.

Anh cần dữ liệu.

Anh cần hiểu rõ bản chất của thứ đang săn đuổi anh.

Anh bước tới, đưa mắt nhìn vào mảnh kính.

Trong đó, anh không thấy hình ảnh của chính mình.

Anh thấy một thành phố.

Nhưng không phải là thành phố tàn phá mà anh đang sống.

Đó là một thành phố rực rỡ ánh đèn, những tòa nhà chọc trời cao vút vào mây, những dòng người tấp nập, cười nói, hạnh phúc.

Và ở giữa quảng trường, có một người đàn ông.

Người đàn ông đó đang quay lưng lại, mặc một bộ áo choàng đen dài.

Người đàn ông đó...

có cùng dáng vẻ với Lam Tiêu Phong.

Lão già giải thích, giọng nói thấp thoáng giữa thực tại và ảo tưởng: "Đó không phải là quá khứ.

Đó là một khả năng.

Một tương lai mà Hư Không Chủ muốn xóa bỏ.

Và ngươi, Tiêu Phong, là người duy nhất có thể ngăn cản hoặc thực hiện nó."

Lam Tiêu Phong cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Hắn nhìn thấy người đàn ông trong kính quay đầu lại.

Khuôn mặt trống rỗng.

Không có mắt.

Không có miệng.

Chỉ có một khoảng trống đen kịt, hút tất cả ánh nhìn.

"Ký ức này là giả," Lam Tiêu Phong nói, rút mắt ra khỏi mảnh kính.

"Một ảo ảnh do Hư Không tạo ra để làm suy yếu ý chí của ta."

"Hay đó là sự thật mà ngươi từ chối chấp nhận?" Lão già hỏi, giọng nói vang lên như tiếng chuông đồng cổ.

"Mảnh Kính Hư Không không tạo ra ảo ảnh.

Nó chỉ hiển thị những gì đã tồn tại trong tiềm thức sâu thẳm nhất của ngươi.

Những gì ngươi đã quên, hoặc những gì ngươi chưa từng sống."

Lam Tiêu Phong nắm chặt tay.

Linh lực trong cơ thể hắn cuộn trào, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh quanh linh hồn.

Hắn không tin vào lão già.

Hắn không tin vào mảnh kính.

Nhưng hắn không thể phủ nhận cảm giác熟悉 (quen thuộc) khi nhìn thấy bóng dáng kia.

Nó giống như một mảnh vỡ trong tâm trí, chờ đợi được lắp ráp lại.

"Ta không quan tâm đến tương lai," Lam Tiêu Phong nói, quay lưng lại.

"Ta chỉ cần sống qua hôm nay."

Lão già cười, một nụ cười đầy bi thương.

"Thời gian không chờ đợi ai, Tiêu Phong.

Và đồng hồ của ngươi...

đã bắt đầu đếm ngược."

Ba ngày.

Chỉ có ba ngày.

Lam Tiêu Phong quay lại khu trại tị nạn tạm thời, nơi những tu tiên giả khác đang hoảng loạn.

Không khí nặng nề, mùi linh lực tanh hôi của sự sợ hãi lan tỏa.

Những người xung quanh đang chạy trốn, không phải khỏi kẻ thù, mà khỏi chính số phận của họ.

Họ biết rằng mỗi khi mặt trời lặn, họ sẽ thức dậy ở một nơi khác.

Và mỗi lần dịch chuyển, một phần linh hồn của họ sẽ bị Hư Không nuốt chửng.

Anh tìm đến một góc khuất trong khu trại, nơi những bức tường gỗ mục nát che khuất tầm nhìn.

Anh ngồi xuống, đóng cửa phòng hòm gỗ trước mặt, và mở giao diện Hệ thống.

Màn hình xanh lam quen thuộc hiện ra, nhưng lần này, nó không ổn định.

Các dòng chữ nhấp nháy, như thể hệ thống đang cố gắng truyền tải một thông điệp bị nhiễu.

*[Nhiệm vụ mới: Tìm kiếm Mảnh Linh Hồn Gốc.]*
*[Thời gian còn lại: 71:59:59.]*
*[Phần thưởng: Khả năng nhìn thấy 'Dòng chảy Thực tại'.]*
*[Cảnh báo: Nếu không hoàn thành, người chơi sẽ bị xóa sổ khỏi Hệ thống.]*

Lam Tiêu Phong nhìn vào con số đếm ngược.

Hai ngày rưỡi.

Hắn không cần phần thưởng.

Hắn cần sự sống.

Nhưng hệ thống không cho phép hắn từ chối.

Đây không phải là một trò chơi.

Đây là một bản án tử hình được đóng gói dưới dạng nhiệm vụ.

Hắn tập trung tinh thần, cố gắng thiền định để ổn định linh lực.

Cảnh giới Trúc Cơ của hắn đang ở mức 8/10, gần đến ngưỡng đột phá.

Nhưng đột phá trong khi linh hồn bị chia đôi là tự sát.

Hắn cần tìm ra cách để nối lại nửa linh hồn còn lại trước khi Hư Không hoàn toàn nuốt chửng hắn.

Đột nhiên, một cơn gió lạnh thổi qua, dù cửa phòng hòm đã đóng kín.

Lam Tiêu Phong mở mắt.

Không khí trong phòng trở nên nặng nề, áp lực linh lực tăng lên gấp đôi.

Một bóng người xuất hiện trước mặt hắn.

Không phải lão già.

Mà là một thiếu nữ mặc áo choàng đen, mặt nạ che kín nửa khuôn mặt.

Cô ta bước vào như thể không có cửa, như thể không gian xung quanh đang mở đường cho cô ta.

Bạch Tuyết Nhi.

Lam Tiêu Phong đứng dậy, linh lực trong cơ thể hắn sẵn sàng bùng nổ.

Hắn không tin cô ta.

Không tin bất cứ ai.

Nhưng sự hiện diện của cô ta...

nó khác biệt.

Nó không mang theo sự thù địch, mà mang theo một sự chờ đợi đầy bí ẩn.

"Ngươi đang tìm kiếm phần linh hồn của mình?" cô ta hỏi, giọng nói lạnh lùng, nhưng có gì đó run rẩy ở cuối câu.

"Ta đang tìm cách sống sót," Lam Tiêu Phong đáp, giọng nói cứng rắn.

"Và ngươi là ai?"

"Ta là người dẫn đường," Bạch Tuyết Nhi nói, đưa tay ra.

Trong lòng bàn tay cô ta là một tấm bản đồ không gian cổ xưa, nhưng lần này, nó không phải là giấy.

Nó là một tấm da người, với những đường vân giống hệt những mạch máu trên tay Lam Tiêu Phong.

"Và ngươi là người duy nhất có thể đọc được nó."

Lam Tiêu Phong nhìn vào tấm bản đồ.

Những đường vân trên đó đang chuyển động, như thể chúng đang sống.

Chúng đang hướng về phía một điểm cụ thể trong thành phố — điểm mà hắn đã thấy trong Mảnh Kính Hư Không.

"Đây là gì?" Hắn hỏi, giọng nói run lên.

"Đây là linh hồn của người yêu tôi," cô ta nói, giọng nói nghẹn ngào.

"Và đây là bản đồ dẫn lối đến nơi giam giữ hắn.

Và cũng là nơi giam giữ ngươi."

Lam Tiêu Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Hắn nhớ lại lời của người đàn ông trong ký ức.

*Ngươi là chìa khóa.*

"Chìa khóa cho gì?" Hắn hỏi lần nữa.

Bạch Tuyết Nhi nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Cho sự giải thoát.

Hoặc cho sự hủy diệt."

Lam Tiêu Phong bước lại gần.

Hắn không tin vào Bạch Tuyết Nhi.

Hắn không tin vào bất cứ ai.

Nhưng hắn cũng không thể bỏ qua sự thật này.

Hắn nhìn vào tấm bản đồ.

Những đường vân trên đó đang chuyển động, như thể chúng đang sống.

Chúng đang hướng về phía đài phun nước.

"Đi vào đó," cô ấy nói.

"Và sau đó?"

"Ngươi sẽ gặp hắn," cô ấy nói.

"Và ngươi sẽ phải chọn."

Lam Tiêu Phong nhìn vào cột nước chảy ngược trong trí tưởng tượng.

Hắn cảm thấy sự thôi thúc mạnh mẽ.

Một sự thôi thúc không thể cưỡng lại.

Hắn bước tới, bước vào cột nước.

Lạnh đến tận xương tủy.

Hắn chìm vào bóng tối.

Và khi hắn mở mắt ra, hắn thấy mình đang đứng trong một căn phòng trắng xóa.

Không có tường, không có trần nhà, không có sàn nhà.

Chỉ có trắng.

Và trước mặt hắn, là một người đàn ông.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt hắn.

Nhưng đôi mắt...

đôi mắt đó hoàn toàn màu trắng, không có tròng đen.

"Chào mừng trở về, em trai," người đàn ông nói, giọng nói vang vọng trong không gian.

Lam Tiêu Phong siết chặt nắm đấm.

"Ngươi là ai?"

"Ta là ngươi," người đàn ông đáp.

"Ta là phiên bản tương lai của ngươi.

Và ta là kẻ đã tạo ra hệ thống này."

Lam Tiêu Phong cảm thấy tim mình đập mạnh.

"Tại sao?"

"Để trừng phạt," người đàn ông nói.

"Để trừng phạt quá khứ.

Để ngăn chặn sự hủy diệt."

"Sự hủy diệt nào?"

"Hư Không Chủ," người đàn ông nói.

"Và ngươi là mảnh quan trọng nhất.

Mảnh chứa đựng ý thức kiểm soát.

Và bây giờ, ta cần ngươi hợp nhất với ta."

Lam Tiêu Phong lùi lại.

"Không."

"Ngươi không có lựa chọn," người đàn ông nói.

"Thời gian đã đến.

Đếm ngược đã bắt đầu."

Và rồi, từ trên đầu, một con số xuất hiện.

Lam Tiêu Phong chạy.

Hắn chạy trong không gian trắng xóa, chạy trốn khỏi sự thật, chạy trốn khỏi số phận.

Nhưng không có lối thoát.

Mọi hướng đều dẫn đến người đàn ông đó.

Hắn quay lại, nhìn vào người đàn ông.

"Tại sao ngươi lại làm điều này?"

"Vì đau khổ," người đàn ông nói.

"Vì sự tồn tại của cá nhân là nguyên nhân của mọi đau khổ.

Và ta muốn kết thúc nó."

Lam Tiêu Phong cảm thấy linh lực của mình đang bị hút đi.

Hắn đang yếu đi.

Hắn đang mất đi bản ngã.

Và rồi, tất cả trở nên tĩnh lặng.

Lam Tiêu Phong mở mắt ra.

Hắn đang nằm trên sàn nhà của căn phòng ngủ.

Mùi hương hoa nhài cũ kỹ.

Tiếng đồng hồ tích tắc.

Hắn đứng dậy, nhìn vào gương.

Đôi mắt của hắn.

Cả hai mắt đều màu trắng.

Và trong đầu hắn, một giọng nói vang lên.

Không phải là giọng của người đàn ông.

Không phải là giọng của hệ thống.

Mà là giọng của chính hắn.

Nhưng khác biệt.

Đầy quyền năng.

Đầy tàn nhẫn.

*"Chúng ta đã hợp nhất,"* giọng nói đó thì thầm.

*"Và bây giờ...

chúng ta bắt đầu lại."*

Lam Tiêu Phong cười.

Một nụ cười đầy bi thương.

Hắn không còn là Lam Tiêu Phong nữa.

Hắn là Hư Không.

Và trò chơi...

mới chỉ bắt đầu.

Lam Tiêu Phong nhìn vào bàn tay mình, run rẩy.

Hệ thống trong đầu anh bất ngờ tắt màn hình, sau đó hiện lên một dòng chữ đỏ rực, chưa từng có trước đây:

*[Hệ thống phát hiện mâu thuẫn logic.]*
*[Chủ sở hữu thực sự của ID: Lam_Tieu_Phong_01 là...

UNKNOWN.]*
*[Đang kết nối với Server Chính...

Kết nối thất bại.]*
*[Chế độ Độc lập đã được kích hoạt.]*

Và rồi, màn hình tối đen.

Trong bóng tối, một giọng nói thì thầm, không phải từ hệ thống, mà từ chính sâu thẳm trong linh hồn anh: *"Cuối cùng, ngươi cũng tỉnh dậy."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập