Chương 20

Chương 20 — Đếm Ngược Hư Không, Linh Hồn Chia Đôi



Cảm giác đầu tiên Lam Tiêu Phong nhận thấy không phải là sự đau đớn, mà là sự *lạnh lẽo* đến tận tủy.

Nó không phải là lạnh của băng giá, mà là lạnh của sự trống rỗng, của một khoảng không nơi mọi nhiệt độ, mọi cảm xúc, và mọi định luật vật lý đều bị nuốt chửng.

Những dòng chữ xanh lá cây quen thuộc trên võng mạc của hắn biến mất, thay vào đó là một màn đen đỏ máu đang lấp lánh, như những vết nứt trên kính vỡ.

Tiếng báo động của hệ thống vang lên trong đầu, không còn giọng máy móc vô cảm nữa, mà là tiếng gầm gừ của một con thú đói khát, một thứ âm thanh cào xé vào ý thức của hắn.

*[HỆ THỐNG BÁO CÁO: Chế độ 'Huyết Vương' đã kích hoạt.]*
*[Cảnh báo: Linh lực bên trong cơ thể đang chuyển hóa thành 'Huyết Nguyên'.

Mức độ ổn định: 12%.]*
*[Nhiệm vụ tức thời: Tiêu thụ 1 đơn vị 'Hư Không Tinh' để duy trì ý thức.

Hình phạt: Mất 50% HP mỗi phút nếu không hoàn thành.]*

Lam Tiêu Phong mở mắt.

Ánh sáng trắng xóa từ cánh cửa ảo đã tan biến, để lại một căn phòng tối om, ẩm ướt.

Không phải hang động.

Không phải tàn tích.

một căn phòng ngủ.

Hắn ngồi dậy, người run rẩy.

Mùi hương của hoa nhài cũ kỹ, mùi của sách vở mục nát, và mùi của nỗi sợ hãi — mùi của chính hắn — bao trùm không khí.

Hắn nhìn xuống đôi tay của mình.

Những mạch máu đen từ kỹ năng 'Huyết Tuyến Phá Quân' đã lan khắp cánh tay, nhưng chúng không còn đen nữa.

Chúng chuyển sang màu tím sẫm, phát ra một luồng sáng mờ ảo, như thể bên trong da thịt hắn đang chứa đựng một bầu trời sao đang chết.

"Đây là đâu?" Hắn hỏi, giọng nói khàn đặc, vang lên trong sự im lặng chết chóc.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc trên tường.

Tắc.*

Mỗi tiếng tích tắc đều vang lên như một lời phán quyết.

Lam Tiêu Phong đứng dậy, chân bước đi trên sàn gỗ kêu rít.

Hắn cảm thấy lạ lùng.

Cơ thể hắn nhẹ bẫng, linh lực chảy trong kinh mạch không còn là dòng sông êm dịu mà là một cơn lũ lũ quét, hung bạo và không kiểm soát.

Hắn đang ở cảnh giới Trúc Cơ, nhưng sức mạnh trong người hắn lại áp đảo cả những tu giả Hóa Khí.

Hắn tiến về phía cửa sổ.

Kính vỡ vụn, gió lạnh từ bên ngoài thổi vào, mang theo mùi của tro bụi và máu.

Bên ngoài không phải là thành phố hắn vừa rời đi.

Đó là một thị trấn cổ xưa, những ngôi nhà bằng gỗ san sát nhau, những con đường lát đá mòn mỏi.

Và trên bầu trời, không có mặt trời, không có mặt trăng.

Chỉ có một vòng xoáy đen khổng lồ, đang chậm rãi quay, như một con mắt khổng lồ đang nhìn xuống thế giới này với sự thờ ơ tuyệt đối.

*[BÍ MẬT ĐÃ KHÁM PHÁ: Tọa độ hiện tại là 'Thành Phố Ký Ức'.]*
*[Lưu ý: Thời gian ở đây không tuân theo quy luật tuyến tính.

Mỗi bước chân của ngươi là một năm trong thế giới thực.]*

Lam Tiêu Phong nheo mắt.

"Thời gian...

không tuyến tính?"

Hắn nhớ lại lời của Bạch Tuyết Nhi.

Cô ấy đã nói rằng hệ thống này không chỉ là công cụ sinh tồn, mà là một bản đồ.

Một bản đồ dẫn lối đến sự thật.

Và bây giờ, hắn đang đứng giữa trung tâm của cái bẫy.

Hắn quay lại nhìn vào gương soi trong phòng.

Gương vỡ, nhưng vẫn đủ để phản chiếu khuôn mặt của hắn.

Đôi mắt hắn.

Một mắt đen, một mắt trắng.

Con mắt trắng đang phát ra ánh sáng đỏ, như thể nó đang sống một cuộc đời riêng, độc lập với ý chí của hắn.

"Chào mừng trở về, Anh trai," giọng nói đó lại vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ chính sâu thẳng trong đầu hắn.

Lam Tiêu Phong siết chặt nắm đấm.

Hắn không tin vào định mệnh.

Hắn không tin vào linh hồn.

Hắn chỉ tin vào dữ liệu.

Và dữ liệu hiện tại đang nói rằng: Hắn đang bị tấn công từ bên trong.

Hắn rời khỏi căn phòng, bước xuống cầu thang.

Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ ràng trong sự im lặng của thị trấn.

Không có ai.

Không một bóng người.

Chỉ có những con mèo đen, những sinh vật không có mắt, đang rón rén đi lại trên những góc tường, quan sát hắn với sự tò mò đáng sợ.

Lam Tiêu Phong đi dọc theo con đường chính.

Những cửa hàng đóng cửa, những tấm biển hiệu bị gió làm lung lay, phát ra những âm thanh rè rè như tiếng thì thầm.

Hắn cần thông tin.

Hắn cần biết nơi này là đâu, và tại sao hắn lại ở đây.

Hắn dừng lại trước một quán trà.

Cửa kính vỡ, bên trong đầy rác rưởi.

Nhưng trên bàn, vẫn còn một chén trà nóng hổi.

Hơi ấm bốc lên, tạo thành những vòng xoáy nhỏ, giống hệt như vòng xoáy trên bầu trời bên ngoài.

Hắn ngồi xuống, cầm lấy chén trà.

Tay hắn run lên.

Không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất ổn định của linh lực.

'Huyết Nguyên' trong cơ thể hắn đang đòi hỏi sự tiêu thụ.

Nó đói khát.

*[HỆ THỐNG CẬP NHẬT: Phát hiện dị vật 'Trà Ký Ức'.]*
*[Mô tả: Một chén trà được pha từ lá cây của 'Cây Sự Thật'.

Uống nó sẽ cho ngươi thấy một mảnh ký ức bị che giấu.]*
*[Cảnh báo: Ký ức này có thể gây tổn thương vĩnh viễn cho linh hồn.

Xác suất sống sót: 30%.]*

Lam Tiêu Phong nhìn vào chén trà.

Hắn biết đây là một cái bẫy.

Nhưng hắn không có lựa chọn khác.

Hắn cần biết sự thật.

Hắn cần biết về "Anh trai" của mình, về người cha đã bỏ rơi hắn, và về nửa linh hồn còn lại.

Hắn nâng chén trà lên, uống một ngụm.

Vị đắng chát lan tỏa trong miệng, sau đó là sự nóng bỏng, như thể hắn đang uống lửa.

Thế giới xung quanh hắn bắt đầu tan biến.

Những bức tường, những con mèo, những tiếng thì thầm — tất cả đều biến thành màu trắng.

Và rồi, hắn thấy nó.

Một ngôi nhà lớn, với một sân vườn rộng.

Một cậu bé khoảng mười tuổi đang chạy chơi trong vườn.

Nhưng không phải là hắn hiện tại.

Đó là phiên bản trẻ thơ của hắn, trước khi mọi thứ sụp đổ.

Và đứng cạnh cậu bé, là một người đàn ông.

Cao lớn, mặc áo choàng đen, khuôn mặt bị che khuất bởi bóng tối.

Người đàn ông đó đặt tay lên vai cậu bé, và nói:

"Nghe này, Tiêu Phong.

Có một ngày, ngươi sẽ phải chọn.

Chọn giữa sự thật và sự bình yên.

Và khi ngày đó đến, đừng tin vào bất cứ ai.

Ngay cả chính mình."

Cậu bé Lam Tiêu Phong nhìn lên, hỏi: "Tại sao, cha?"

Người đàn ông cười, một nụ cười đầy bi thương.

"Vì cha cũng là một tù nhân.

Và ngươi...

ngươi là chìa khóa."

Ký ức kết thúc.

Lam Tiêu Phong ngã quỵ xuống, khạc ra một ngụm máu.

Chén trà vỡ vụn trên sàn nhà.

"Chìa khóa?" Hắn lẩm bẩm.

"Chìa khóa cho gì?"

Hắn nhìn vào đôi tay của mình.

Những mạch máu tím sẫm đang lan nhanh hơn, tiến về phía trái tim của hắn.

Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ.

Một sự khao khát.

Hắn muốn phá vỡ mọi thứ.

Hắn muốn xé toạc bầu trời.

Hắn muốn gặp lại người đàn ông đó.

Và hắn biết, người đàn ông đó không phải là cha hắn.

Đó là phiên bản tương lai của chính hắn.

Lam Tiêu Phong đứng dậy, lau máu trên môi.

Hắn không có thời gian để suy ngẫm.

Hệ thống đang đếm ngược.

*[CẢNH BÁO: Mức độ ổn định linh hồn: 8%.

Thời gian còn lại trước khi bị 'Hư Không' nuốt chửng: 10 phút.]*

Hắn cần di chuyển.

Thị trấn này là một mê cung.

Và hắn cần tìm ra lối ra.

Những bước chân của hắn in hằn trên nền đất, để lại những dấu vết phát sáng màu đỏ.

Những con mèo đen rít lên, lùi lại trước sự hiện diện của hắn.

Hắn cảm thấy sức mạnh của 'Huyết Vương' đang tràn ngập cơ thể.

Hắn có thể phá vỡ bất cứ thứ gì.

Nhưng sự thật thì sao?

Sự thật có thể phá vỡ được không?

Hắn chạy đến cuối con đường, nơi đó là một quảng trường rộng lớn.

Ở trung tâm quảng trường, có một đài phun nước.

Nước trong đài phun nước không chảy xuống, mà chảy ngược lên trời, tạo thành một cột nước thẳng đứng, xuyên thẳng vào vòng xoáy đen trên bầu trời.

Và đứng bên cạnh đài phun nước, là một bóng người.

Bạch Tuyết Nhi.

Cô ấy đứng đó, lặng lẽ, cầm trong tay tấm bản đồ không gian cổ xưa.

Khuôn mặt cô ấy lạnh lùng, nhưng đôi mắt lại chứa đựng một sự đau khổ sâu thẳm.

"Tôi biết ngươi sẽ đến đây," cô ấy nói, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch.

Lam Tiêu Phong dừng lại, cách cô ấy mười bước chân.

"Tại sao ngươi ở đây?"

"Để đưa ngươi đến nơi này," cô ấy đáp.

"Để đưa ngươi đến trung tâm của sự thật."

Hắn nghi ngờ.

"Ngươi đang chơi trò gì?"

"Tôi không chơi trò gì," cô ấy nói, đưa tấm bản đồ ra.

"Tôi đang cố gắng giải phóng chúng ta.

Và ngươi là người duy nhất có thể làm được điều đó."

Lam Tiêu Phong nhìn vào tấm bản đồ.

Nó không còn là giấy nữa.

Nó là một tấm da người, với những đường vân giống hệt những mạch máu trên tay hắn.

"Đây là gì?" Hắn hỏi, giọng nói run lên.

"Đây là linh hồn của người yêu tôi," cô ấy nói, giọng nói nghẹn ngào.

"Và đây là bản đồ dẫn lối đến nơi giam giữ hắn.

Và cũng là nơi giam giữ ngươi."

Lam Tiêu Phong cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.

Hắn nhớ lại lời của người đàn ông trong ký ức.

*Ngươi là chìa khóa.*

"Chìa khóa cho gì?" Hắn hỏi lần nữa.

Bạch Tuyết Nhi nhìn thẳng vào mắt hắn.

"Cho sự giải thoát.

Hoặc cho sự hủy diệt."



Lam Tiêu Phong bước lại gần.

Hắn không tin vào Bạch Tuyết Nhi.

Hắn không tin vào bất cứ ai.

Nhưng hắn cũng không thể bỏ qua sự thật này.

Hắn nhìn vào tấm bản đồ.

Những đường vân trên đó đang chuyển động, như thể chúng đang sống.

Chúng đang hướng về phía đài phun nước.

"Đi vào đó," cô ấy nói.

"Và sau đó?"

"Ngươi sẽ gặp hắn," cô ấy nói.

"Và ngươi sẽ phải chọn."

Lam Tiêu Phong nhìn vào cột nước chảy ngược.

Hắn cảm thấy sự thôi thúc mạnh mẽ.

Một sự thôi thúc không thể cưỡng lại.

Hắn bước tới, bước vào cột nước.

Lạnh đến tận xương tủy.

Hắn chìm vào bóng tối.

Và khi hắn mở mắt ra, hắn thấy mình đang đứng trong một căn phòng trắng xóa.

Không có tường, không có trần nhà, không có sàn nhà.

Chỉ có trắng.

Và trước mặt hắn, là một người đàn ông.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt hắn.

Nhưng đôi mắt...

đôi mắt đó hoàn toàn màu trắng, không có tròng đen.

"Chào mừng trở về, em trai," người đàn ông nói, giọng nói vang vọng trong không gian.

Lam Tiêu Phong siết chặt nắm đấm.

"Ngươi là ai?"

"Ta là ngươi," người đàn ông đáp.

"Ta là phiên bản tương lai của ngươi.

Và ta là kẻ đã tạo ra hệ thống này."

Lam Tiêu Phong cảm thấy tim mình đập mạnh.

"Tại sao?"

"Để trừng phạt," người đàn ông nói.

"Để trừng phạt quá khứ.

Để ngăn chặn sự hủy diệt."

"Sự hủy diệt nào?"

"Hư Không Chủ," người đàn ông nói.

"Và ngươi là mảnh quan trọng nhất.

Mảnh chứa đựng ý thức kiểm soát.

Và bây giờ, ta cần ngươi hợp nhất với ta."

Lam Tiêu Phong lùi lại.

"Không."

"Ngươi không có lựa chọn," người đàn ông nói.

"Thời gian đã đến.

Đếm ngược đã bắt đầu."

Và rồi, từ trên đầu, một con số xuất hiện.

Lam Tiêu Phong chạy.

Hắn chạy trong không gian trắng xóa, chạy trốn khỏi sự thật, chạy trốn khỏi số phận.

Nhưng không có lối thoát.

Mọi hướng đều dẫn đến người đàn ông đó.

Hắn quay lại, nhìn vào người đàn ông.

"Tại sao ngươi lại làm điều này?"

"Vì đau khổ," người đàn ông nói.

"Vì sự tồn tại của cá nhân là nguyên nhân của mọi đau khổ.

Và ta muốn kết thúc nó."





Lam Tiêu Phong cảm thấy linh lực của mình đang bị hút đi.

Hắn đang yếu đi.

Hắn đang mất đi bản ngã.

Và rồi, tất cả trở nên tĩnh lặng.

Lam Tiêu Phong mở mắt ra.

Hắn đang nằm trên sàn nhà của căn phòng ngủ.

Mùi hương hoa nhài cũ kỹ.

Tiếng đồng hồ tích tắc.

Hắn đứng dậy, nhìn vào gương.

Đôi mắt của hắn.

Cả hai mắt đều màu trắng.

Và trong đầu hắn, một giọng nói vang lên.

Không phải là giọng của người đàn ông.

Không phải là giọng của hệ thống.

Mà là giọng của chính hắn.

Nhưng khác biệt.

Đầy quyền năng.

Đầy tàn nhẫn.

*"Chúng ta đã hợp nhất,"* giọng nói đó thì thầm.

*"Và bây giờ...

chúng ta bắt đầu lại."*

Lam Tiêu Phong cười.

Một nụ cười đầy bi thương.

Hắn không còn là Lam Tiêu Phong nữa.

Hắn là Hư Không.

Và trò chơi...

mới chỉ bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập