Chương 19

Lam Tiêu Phong đứng giữa tàn tích của hang động tổ tiên, nơi từng là thánh địa giờ đã biến thành một bãi chiến trường của linh lực hỗn loạn.

Không khí nặng trĩu mùi máu khô và ozone, kích thích khứu giác nhạy bén của hắn.

Trước mắt, giao diện hệ thống "Ký Ức" nhấp nháy đỏ thẫm, như nhịp tim của một kẻ đang hấp hối.

Dòng chữ cảnh báo chạy liên tục, cắt ngang tầm nhìn: *[CẢNH BÁO: Mức độ ô nhiễm Thiên Thán Khí đạt 85%.

Giới hạn chịu đựng tinh thần còn 10 phút.]*

Hắn nghiến răng, cảm giác đau đớn xé toạc từ sâu thẳm trong não.

Mỗi nhịp đập của trái tim đều kéo theo một luồng linh lực đen ngòm, lạnh lẽo và độc hại, xâm lấn vào các kinh mạch.

Đây không phải là cảm giác tu luyện thông thường.

Đây là sự ăn mòn.

Hư Không đang nhai nuốt ý chí của hắn, từng chút một.

Tiếng gầm gừ từ sâu thẳm đất đá vang lên, không phải từ quái thú, mà từ chính cấu trúc không gian đang vỡ vụn.

Những vết nứt màu tím sẫm lan rộng trên sàn đá, giống như những vết thương hở trên da thịt của thế giới.

Lam Tiêu Phong nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt đang trở nên trong suốt, lộ ra những mạch máu đen kịt bên trong.

Hắn biết mình không có nhiều thời gian.

Nếu không tìm ra cách ổn định linh hồn, hắn sẽ tan biến vào Hư Không, trở thành một phần của "thế giới mới" mà Hư Không Chủ khao khát – một nơi không có đau khổ, nhưng cũng không có cá tính.

Hắn hít một hơi sâu, cố gắng giữ lý trí.

Cảm xúc là điểm yếu.

Dữ liệu mới là thứ duy nhất đáng tin cậy.

Nhưng ngay cả dữ liệu cũng đang bị bóp méo.

Hệ thống, thứ mà hắn từng coi là công cụ cứu rỗi, giờ đây lại giống như một tù ngục.

Và chìa khóa để thoát ra, có lẽ lại nằm ngay trong chính sự hủy diệt đó.


Quay về thực tại, thời gian chỉ mới trôi qua vài giây, nhưng cơ thể Lam Tiêu Phong đang chịu đựng phản ứng phụ kinh hoàng.

Linh lực đen từ kỹ năng 'Huyết Tuyến Phá Quân' đang lan tỏa qua các kinh mạch như axit, đốt cháy mọi thứ trên đường đi.

Hắn quỳ xuống, khạc ra một ngụm máu đen.

*[CẢNH BÁO: Mức độ đồng hóa ký ức đạt 40%.

Thời gian còn lại trước khi bị 'Dịch Chuyển' bắt buộc: 3 phút.]*

Hắn phải di chuyển.

Ở đây không an toàn.

Hang động đang sụp đổ hoàn toàn.

Những tảng đá khổng lồ rơi xuống, đè bẹp mọi thứ.

Lam Tiêu Phong leo lên một khối đá cao, nhìn xung quanh.

Ánh sáng từ các vết nứt không gian chiếu rọi, tạo nên một khung cảnh kinh dị.

Những bóng hình mờ ảo xuất hiện trong không khí, giống như những linh hồn bị mắc kẹt, đang gào thét không thành tiếng.

Hắn nhận ra một điều: những bóng hình đó không phải là ma quỷ.

Chúng là những tu tiên giả đã thất bại trước đó.

Những người đã bị Hư Không nuốt chửng, nhưng linh hồn của họ vẫn còn sót lại, bị mắc kẹt trong vòng lặp ký ức.

hắn cũng đang dần trở thành một trong số họ.

Bạch Tuyết Nhi không ở đây.

Lam Vô Thượng cũng không.

Hắn hoàn toàn cô độc.

Sự cô độc này không phải là nỗi buồn, mà là một lời nhắc nhở tàn khốc: trong thế giới này, không ai có thể tin tưởng được, ngoại trừ chính mình.

Và ngay cả chính mình cũng đang bị phản bội bởi ký ức.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Những mạch máu đen đang lan nhanh hơn.

Hắn cần một lối thoát.

Một nơi mà Hư Không không thể với tới.

Hoặc ít nhất, là một nơi mà hắn có thể hiểu rõ hơn về bản chất của cái bẫy này.

Hắn nhớ lại lời của người đàn ông trong ký ức: *"Sự chia cắt này...

là tội lỗi lớn nhất của cha chúng ta."* Cha?

Và tại sao hắn lại có ký ức về một người cha mà hắn chưa bao giờ gặp?


Lam Tiêu Phong mở mắt ra, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Trước mặt hắn, không gian đã ngừng xé toạc.

Nhưng thay vì sự yên tĩnh, hắn thấy một cánh cửa ảo hiện ra trước mặt, phát ra ánh sáng trắng rực rỡ.

Cánh cửa đó không thuộc về thế giới này.

Nó thuộc về một chiều không gian khác.

Trên cánh cửa đó, có dòng chữ khắc bằng máu: *"Tiêu Phong, nếu ngươi mở cửa này, ngươi sẽ cứu em gái, nhưng sẽ đánh thức 'Quái Vật' trong lòng ngươi.

Ngươi có dám đối mặt với chính mình?"*

Hắn nhìn vào dòng chữ.

Hắn không có em gái.

Nhưng ký ức trong mê cung...

giọng nói đó...

nó quá thật.

Quá đau đớn.

Hắn đưa tay ra, chạm vào cánh cửa.

Bề mặt lạnh lẽo, nhưng lại truyền vào hắn một luồng nhiệt độ ấm áp, giống như hơi thở của một người thân yêu.

Và rồi, từ bên trong cánh cửa, một giọng nói vang lên.

Không phải là giọng của Hư Không Chủ.

Không phải là giọng của Lam Vô Thượng.

Mà là giọng của chính hắn.

Nhưng khác biệt.

Đầy quyền năng.

Đầy tàn nhẫn.

*"Chào mừng trở về, Anh trai."*

Lam Tiêu Phong giật mình lùi lại.

Tim hắn đập mạnh.

Ai đang nói chuyện?

Ai là "Anh trai"?

Và trước khi hắn kịp phản ứng, cánh cửa tự động mở ra.

Bên trong không phải là bóng tối.

Mà là một ánh sáng trắng xóa, chói lòa, nuốt chửng mọi thứ.

Và từ trong ánh sáng đó, một bóng người bước ra.

Bóng người đó có khuôn mặt giống hệt hắn.

Nhưng đôi mắt...

đôi mắt đó hoàn toàn màu trắng, không có tròng đen.

*"Thời gian của chúng ta đã đến,"* bóng người nói, giọng nói vang vọng trong đầu Lam Tiêu Phong, khiến hắn muốn gào thét.

*"Hãy chuẩn bị để đếm ngược."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập