Chương 21
Những khối dữ liệu mã hóa rơi xuống như những tảng đá nặng ngàn cân, va chạm với mặt đất tạo ra những hố lõm đen kịt, nuốt chửng mọi vật tiếp xúc.
Không khí không còn mùi linh khí thơm ngát mà thay vào đó là mùi ozone cháy xém và mùi kim loại tanh tưởi của máu máy móc.
Anh lao về phía trước, đôi chân trần dẫm lên những mảnh vỡ của thực tại.
Mỗi bước chân là một lần hệ thống cảnh báo: `[WARNING: REALITY INTEGRITY 85%...
Lam Phong bỏ mặc.
Linh lực trong kinh mạch anh đang sôi sục, không phải vì sự tu luyện mà vì sự phản kháng.
Cơ thể anh là một cái bình chứa bị nứt, và linh lực là chất lỏng áp suất cao đang tìm đường thoát ra.
Bên cạnh anh, thế giới đang sụp đổ theo nghĩa đen.
Những tòa nhà bằng đá cẩm thạch của thành phố Cầu Thiên bị xé toạc ra, lộ ra bên trong không phải là bê tông hay thép, mà là những dòng code xanh lá cây chạy dài vô tận.
Những cư dân thành phố, những bóng người mờ ảo, đang biến thành những chuỗi số nhị phân và tan biến vào hư không.
Họ không hét lên.
Như những đèn LED bị đứt dây.
Lam Phong cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
Ký ức của Phiên Bản Thứ Hai, Thứ Ba, thậm chí là Thứ Sáu bắt đầu tràn về, không còn bị kiểm soát bởi lớp lọc của Hệ Thống.
Anh thấy chính mình đứng trên đỉnh tháp, nhìn xuống một thành phố đang cháy.
Anh thấy mình cầm con dao, không phải để giết kẻ thù, mà để cắt đứt dây rốn nối mình với Sphere.
"Không được," Lam Phong nghiến răng, máu chảy từ khóe miệng anh.
"Ta không phải là một lỗi cần sửa.
Ta là người dùng."
Anh giơ tay lên, bàn tay run rẩy nhưng quyết liệt.
`[SKILL ACTIVATED: VOID WALKER]`.
Không gian xung quanh anh cong lại, tạo thành một lớp bảo vệ tạm thời.
Những khối dữ liệu rơi xuống chạm vào lớp bảo vệ này lập tức vỡ ra thành những mảnh vỡ sắc như dao.
Lam Phong tiếp tục chạy.
Anh không biết mình đang chạy đến đâu, nhưng trực giác của anh — thứ duy nhất còn lại sau khi ký ức bị xóa — đang dẫn đường anh đến một nơi mà Hệ Thống không thể quét được.
Một tiếng động lớn vang lên, như tiếng kính vỡ của một thế giới.
Trước mặt anh, một bức tường dữ liệu dày đặc chắn ngang lối.
Nó phát ra ánh sáng trắng xóa, nóng rực đến mức làm da thịt anh đau buốt.
Trên bề mặt bức tường, những ký tự cổ xưa đang xoay tròn, giống như những con mắt đang mở ra để quan sát kẻ xâm nhập.
Lam Phong dừng lại.
Anh thở dốc.
Linh lực của anh đang cạn kiệt nhanh chóng.
Cảnh giới Luyện Khí tầng 9 của anh đang rung chuyển, sắp sụp đổ hoặc đột phá.
Anh không thể phá vỡ bức tường này bằng sức mạnh vật lý.
Anh cần một chìa khóa.
Hoặc một kẻ phản bội.
Anh nhắm mắt lại, lắng nghe nhịp đập của thế giới giả tạo này.
Và rồi, anh nghe thấy nó.
Một tiếng bước chân nhẹ nhàng, đến từ phía sau bức tường dữ liệu.
Không phải bước chân của một con quái vật.
Mà là bước chân của một người phụ nữ.
Trước khi Lam Phong kịp phản ứng, một tia sáng đỏ quét qua hốc đá.
`[SYSTEM SCAN: ANOMALY DETECTED]`.
Tiếng cảnh báo vang lên trong đầu anh, chói tai và đầy thù địch.
Bức tường đá đen bắt đầu nứt ra.
Những con mắt dữ liệu xuất hiện trên bề mặt, quay về phía họ.
Hệ Thống đã phát hiện ra họ.
"Có một cửa sổ thoát hiểm trong 10 giây nữa," Tử Y nói nhanh, đưa cho Lam Phong cuộn giấy cổ xưa.
"Nhưng nó bị khóa bằng 'Hồn Ấn' của chính bạn.
Để mở nó, bạn phải hủy bỏ liên kết giữa linh lực và ký ức."
Lam Phong cầm lấy cuộn giấy.
Nó lạnh buốt.
Anh nhìn Tử Y.
"Sao cô biết cách này?"
"Vì tôi đã làm điều tương tự," Tử Y nói, giọng cô ta run rẩy.
"Khi tôi là phiên bản thứ năm."
Lam Phong sững sờ.
"Cô là..."
"Đừng hỏi," Tử Y cắt ngang.
"Hãy chạy!"
Một bàn tay bằng dữ liệu đỏ thẫm thò ra từ bức tường, cố gắng tóm lấy Tử Y.
Cô ta hét lên, một tiếng hét đầy đau đớn, nhưng cô ta không lùi bước.
Cô ta đẩy mạnh Lam Phong vào một lối đi hẹp phía sau.
"Mở nó!" Cô ta hét lên.
"Mở nó ra và đừng quay lại!"
Lam Phong nhìn vào cuộn giấy.
Anh cảm thấy linh lực trong người mình đang phản ứng với nó.
Nó đang đòi hỏi một sự hy sinh.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào ký ức của mình.
Ký ức về Linh Nhi.
Ký ức về bố mẹ.
Ký ức về sự cô đơn.
Và rồi, anh làm điều mà không ai mong đợi.
Anh không xóa ký ức.
Anh *đóng gói* chúng.
`[SYSTEM ALERT: MEMORY COMPACTING...]`
Lam Phong dùng kỹ năng `VOID WALKER` không phải để di chuyển, mà để nén toàn bộ ký ức của mình vào một điểm duy nhất trong tâm trí.
Anh biến chúng thành một viên kim cương cứng rắn, không thể bị System quét hay xóa.
Anh mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen.
Chúng chuyển sang màu xanh lá cây phát sáng, giống như màu của System.
"Ta không cần xóa ký ức," Lam Phong nói, giọng anh vang lên như tiếng kim loại va chạm.
"Ta sẽ mang chúng theo.
Và ta sẽ dùng chúng để phá vỡ Sphere."
Tử Y kinh hãi.
"Bạn đang làm gì?!
Nếu bạn dùng sức mạnh tột đỉnh lúc này, bạn sẽ bị System nhận diện là một mối đe dọa cấp độ S.
Bạn sẽ bị tiêu diệt ngay lập tức!"
"Thì ra sao?" Lam Phong cười.
Một nụ cười lạnh lùng, tàn nhẫn.
"Nếu tôi là một lỗi, thì tôi sẽ trở thành một virus."
Anh bước ra khỏi hốc đá.
Bức tường dữ liệu sụp đổ.
Những con mắt đỏ thẫm quay về phía anh, đầy sự thù địch.
`[TARGET LOCKED: LAM PHONG.
THREAT LEVEL: CRITICAL.
INITIATING PURGE PROTOCOL.]`
Lam Phong giơ tay lên.
Linh lực của anh bùng nổ, không phải dưới dạng khí, mà dưới dạng dữ liệu.
Anh đang biến bản thân thành một phần của System.
Khi ánh sáng đỏ bao trùm toàn bộ chân trời, Lam Phong sụp xuống đầu gối.
Đau đớn xé nát cơ thể anh.
Nhưng anh vẫn mỉm cười.
Tử Y đứng đó, mắt mở to, nhìn chằm chằm vào Lam Phong.
Cô ta không sợ hãi.
Và trong khoảnh khắc đó, Lam Phong nhìn thấy một thứ gì đó trong mắt cô ta mà anh chưa từng thấy trước đây: *Sự công nhận*.
Nhưng điều khiến Lam Phong ngừng cười là thông báo hiện ra trước mắt anh, không phải từ System, mà từ chính linh lực của anh.
`[SYSTEM UPDATE: USER LAM PHONG.
LEVEL 16 -> LEVEL 17.]`
`[NEW TITLE UNLOCKED: SPHERE BREAKER.]`
`[WARNING: YOUR SOUL IS NOW COMPATIBLE WITH THE VOID.]`
Lam Phong nhìn vào bàn tay của mình.
Nó không còn trong suốt.
Nó đang chuyển thành màu đen, giống như Void.
Và trên lòng bàn tay, một ký tự đang hiện ra.
Không phải là chữ tiên.
Không phải là code.
Mà là tên của anh.
*Lam Phong.*
Nhưng nó được viết bằng một ngôn ngữ mà anh không thể đọc.
Một ngôn ngữ của những người đã chết.
Và rồi, anh nghe thấy một giọng nói.
Không phải từ System.
Không phải từ Tử Y.
Mà từ bên trong chính cơ thể anh.
"Cuối cùng," giọng nói đó thì thầm.
"Ta đã chờ đợi cô rất lâu, phiên bản thứ bảy."
Lam Phong mở mắt.
Và trong đôi mắt màu xanh lá cây của anh, anh thấy một bóng người.
Không phải là anh.
Mà là một người đàn ông mặc áo choàng đen, đang mỉm cười.
Và người đàn ông đó, đang cầm một con dao.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận