Chương 20
Không có mùi hương của máu, không có cảm giác đau đớn xé nát cơ thể từ trận chiến với Phiên Bản Thứ Một.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc và một màu trắng xóa bao trùm mọi giác quan.
Anh ngồi dậy.
Dưới chân anh không phải là đá lạnh lẽo của tòa tháp xương, mà là một mặt phẳng trơn láng, phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt nhợt nhạt, không có vết sẹo, không có vết xăm hình con mắt.
Nhưng trong lồng ngực, trái tim đập thình thịch một nhịp điệu lạ lẫm — như thể nó vừa bị tháo rời và lắp ráp lại bởi một kỹ sư vô cảm.
Một dòng chữ xanh lam lơ lửng trước mắt, không cần đến giao diện hệ thống quen thuộc.
Nó trực tiếp chiếu lên võng mạc.
`[PLEASE ENTER YOUR NAME.]`
Cái tên "Lam Phong" hiện lên trong đầu như một ký ức xa xôi, mờ nhạt, giống như một tập tin bị lỗi không thể tải về hoàn toàn.
Anh cảm thấy một khoảng trống hốc hác trong tâm trí.
Anh biết mình là ai, nhưng anh không *cảm thấy* mình là người đó.
Anh giơ tay, ngón tay run nhẹ chạm vào không khí.
Ký tự "L" hiện ra, sau đó là "a", "m"...
`[NAME CONFIRMED: LAM PHONG.]`
`[VERSION: 8.0 (BETA).]`
`[LOCATION: NULL SECTOR - THE OBSERVATORY.]`
Lam Phong cau mày.
"Null Sector"?
Nơi này không tồn tại trong bản đồ của Cầu Thiên.
Không có linh lực lưu thông, không có trọng lực ổn định.
Đây là vùng đệm giữa thực tại và hư vô.
Anh đứng dậy, chân bước trên mặt phẳng trắng.
Mỗi bước đi đều tạo ra những gợn sóng dữ liệu lan tỏa ra xung quanh.
Anh cảm thấy sự tò mò thuần khiết trỗi dậy, một cảm giác mà ngay cả khi ký ức bị xóa, nó vẫn bám víu vào bản năng sinh tồn của anh.
Thế giới này rộng lớn, kỳ diệu, và đầy nguy hiểm.
Và anh cần khám phá nó.
"Đây là đâu?" Lam Phong hỏi, giọng nói vang lên khô khan, thiếu đi sự cộng hưởng của linh lực.
Không có câu trả lời.
Chỉ có một tiếng vọng xa xôi, giống như tiếng thở dài của một người khổng lồ đang ngủ say.
Đột nhiên, mặt đất rung chuyển.
Những tòa nhà đá đen bắt đầu nứt vỡ, giải phóng những sinh vật từ bên trong.
Làn sóng thứ ba ập đến.
Những con quái vật Hư Không giờ đây có hình dáng giống con người, với khuôn mặt méo mó của những người từng tồn tại.
Chúng gầm lên bằng giọng nói của những nạn nhân, những lời cầu cứu bị bóp méo bởi sự điên loạn.
Lam Phong nhận ra một trong số chúng có đôi mắt giống mẹ mình.
Đôi mắt ấy tràn đầy nỗi đau và sự tuyệt vọng.
Hệ thống cảnh báo: `[SPIRITUAL POWER: 25/100.
USE ULTIMATE ABILITY?
Y/N]`
Lam Phong do dự.
Nếu dùng kỹ năng cuối cùng, anh sẽ tiêu tốn hết linh lực, và có thể mất thêm một phần ký ức.
Nhưng nếu không chiến đấu, anh sẽ bị chúng xé nát.
"Đừng dùng nó!" Linh Nhi hét lên, lao vào trận chiến.
Thanh kiếm của cô chém ra một vệt ánh sáng xanh, cắt ngang lưng một con quái vật.
"Nếu bạn dùng nó, bạn sẽ quên đi lý do tại sao bạn chiến đấu!"
Lam Phong nhắm mắt lại.
Anh không cần nhìn.
Anh cảm nhận được sự hiện diện của chúng.
Anh cảm nhận được nỗi đau của những linh hồn bị giam cầm trong xác thịt giả tạo.
Anh mở mắt.
Đôi mắt anh giờ đây phát ra ánh sáng tím sẫm.
"Ta không chiến đấu vì lý do," Lam Phong nói, giọng nói lạnh băng.
"Ta chiến đấu vì ta muốn sống."
Anh vung tay.
Một luồng năng lượng đen tối bùng nổ từ lòng bàn tay anh.
Không phải linh lực.
Đó là Void.
`[SKILL ACTIVATED: VOID WALKER - MEMORY EROSION.]`
Những con quái vật biến thành bụi.
Nhưng cùng với đó, Lam Phong cảm thấy một mảng ký ức trong đầu anh tan biến.
Anh không còn nhớ tên của mẹ mình.
Anh không còn nhớ khuôn mặt của bà ấy.
Chỉ còn lại một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo.
Linh Nhi nhìn anh với ánh mắt kinh sợ.
"Bạn đã làm gì?"
"Ta đã trả giá," Lam Phong nói, giọng khàn khàn.
"Và ta vẫn còn đứng đây."
Bầu trời Cầu Thiên bắt đầu sụp đổ.
Những vì sao giả tạo rơi xuống như mưa sao băng, nhưng chúng không cháy.
Chúng rơi xuống và biến thành những khối dữ liệu mã hóa, va chạm với mặt đất tạo ra những tiếng nổ dữ dội.
`[SYSTEM ERROR: REALITY INTEGRITY AT 10%.]`
Lam Phong nhìn lên bầu trời.
Màu xanh đang phai nhạt, thay vào đó là màu đen tuyền của Void.
Và từ trong màu đen đó, một đôi mắt khổng lồ đang mở ra.
Nó nhìn thẳng vào anh.
Linh Nhi chạy đến bên anh, nắm chặt lấy cánh tay anh.
"Chúng ta phải đi.
Bây giờ!"
"Đi đâu?" Lam Phong hỏi.
"Về phía trước," Linh Nhi nói, nước mắt chảy trên má cô.
"Về phía tự do.
Hoặc cái chết."
Lam Phong nhìn vào đôi mắt khổng lồ trong Void.
Và anh thấy một khuôn mặt trong đó.
Đó là khuôn mặt của chính anh.
Phiên bản thứ một.
"Chào mừng đến với cuộc chiến thực sự," Phiên Bản Thứ Một nói, giọng nói vang vọng từ tận đáy vũ trụ.
Và rồi, thế giới sụp đổ.
Lam Phong cảm nhận được sự rung động của không gian.
Không phải là một cú sốc, mà là một sự xé toạc.
Như thể vải vóc của thực tại đang bị một bàn tay vô hình xé ra thành từng mảnh.
Những mảnh vỡ của bầu trời cầu hình cầu rơi xuống như tuyết than, đen ngòm và lạnh lẽo, chạm vào da thịt anh thì hóa thành bụi tro.
Hệ thống trong đầu anh phát ra âm thanh báo động chói tai, một chuỗi những dòng chữ đỏ máu nhảy múa trên视网膜 (retina) của anh, che khuất tầm nhìn.
[WARNING: REALITY INTEGRITY CRITICAL.
SPHERE STABILITY: 12%.]
[CRITICAL ERROR: SPHERE STABILITY: 8%.]
[CRITICAL ERROR: SPHERE STABILITY: 4%.]
"Lam Phong!" Linh Nhi hét lên, giọng cô bị bóp nghẹt bởi tiếng gầm của Void.
Cô kéo anh mạnh hơn, nhưng sức mạnh của cô trước mặt sức mạnh hủy diệt này chỉ như sợi chỉ trước ngọn gió bão.
Anh cố gắng huy động linh lực.
Thông thường, nó chảy trong kinh mạch của anh như dòng sông trong suốt, mạnh mẽ và kiểm soát.
Nhưng giờ đây, nó hỗn loạn.
Những hạt năng lượng trong cơ thể anh vỡ vụn, không còn tuân theo quy luật tu hành mà quay cuồng như những con kiến bị mất phương hướng.
"Ta không thể...
tập trung," Lam Phong gào lên, giọng nói của anh bị mất đi, hòa lẫn vào tiếng ồn của sự sụp đổ.
"Đừng cố!" Linh Nhi quay lại, đôi mắt cô sáng lên một cách kỳ lạ.
Không phải là ánh sáng của hy vọng, mà là ánh sáng của sự chấp nhận.
"Đừng cố giữ lấy nó.
Hãy buông bỏ."
Buông bỏ?
Trong khi thế giới đang chết?
Lam Phong nhìn vào đôi mắt khổng lồ trong Void.
Khuôn mặt của Phiên Bản Thứ Một vẫn còn đó, mỉm cười một cách tàn nhẫn.那双 mắt của nó không phải là mắt của con người.
Chúng là những hố đen, hút lấy ánh sáng, hút lấy thời gian, hút lấy ký ức.
Và rồi, thế giới sụp đổ.
Không có tiếng nổ.
Không có khói bụi.
Chỉ có sự im lặng.
Một sự im lặng tuyệt đối, nặng nề hơn bất kỳ tiếng động nào.
Lam Phong mở mắt ra.
Anh đang nằm trên mặt đất.
Nhưng không phải là mặt đất của thành phố cầu.
Đây là một bãi đá sỏi xám xịt, dưới một bầu trời không màu.
Không có sphere.
Không có Void.
Chỉ có một khoảng không gian trống rỗng, vô tận và lạnh lẽo.
[SYSTEM REBOOTING...]
[LOADING ASSETS...]
[LOADING...]
[LOADING...]
Dòng chữ xanh lá cây xuất hiện, nhỏ bé và mong manh giữa sự trống rỗng này.
[CONGRATULATIONS, USER: LAM PHONG.]
[YOU HAVE SURVIVED THE COLLAPSE.]
[NEW MAP UNLOCKED: THE VOID WASTES.]
[LEVEL UP!
LEVEL 15 -> LEVEL 16.]
[STATS INCREASED.]
[NEW SKILL UNLOCKED: VOID WALKER (PASSIVE).]
Lam Phong ngồi dậy.
Cơ thể anh nhẹ bẫng.
Không phải vì anh đã tu luyện đến cảnh giới cao siêu, mà vì một phần của anh đã biến mất.
Anh cảm thấy trống rỗng bên trong.
Không phải là sự trống rỗng của linh lực, mà là sự trống rỗng của con người.
"Linh Nhi?" Anh gọi tên cô.
Không có phản hồi.
Anh quay lại.
Không có ai ở đó.
Không có dấu vết của cô.
Không có dấu vết của thành phố.
Không có dấu vết của bất kỳ ai.
Chỉ có anh.
Và hệ thống.
[QUEST UPDATED: SURVIVE.]
[OBJECTIVE: FIND THE CORE OF THE SPHERE.]
[REWARD: UNKNOWN.]
[TIME LIMIT: 0 DAYS.]
"Làm gì vậy?" Lam Phong thì thầm.
Giọng nói của anh vang lên trong không gian trống rỗng, nhưng không có tiếng vọng.
Nó bị nuốt chửng ngay lập tức.
Anh đứng dậy.
Quần áo của anh vẫn nguyên vẹn, nhưng màu sắc đã phai nhạt.
Những ký tự trên áo choàng của anh, vốn là biểu tượng của phái tu luyện của anh, giờ đây chỉ còn là những vết mực nhòe nhoẹt.
Anh bắt đầu đi.
Không biết hướng nào.
Không có mặt trời để định hướng.
Không có sao để soi đường.
Chỉ có bản năng.
Bản năng sinh tồn.
Sau một thời gian mà anh không thể đo đếm, anh thấy một thứ gì đó phía trước.
Một cột mốc.
Mài mòn bởi thời gian.
Trên đó có khắc một câu chữ.
Không phải là ngôn ngữ phổ thông.
Không phải là chữ tiên.
[IF SPHERE == TRUE:
THEN REALITY = STABLE;
ELSE:
REALITY = NULL;
END IF;]
Lam Phong chạm tay vào cột mốc.
Một luồng điện chạy dọc theo cánh tay anh, làm tê liệt cơ bắp.
[SYSTEM MESSAGE: YOU HAVE FOUND A FRAGMENT OF THE TRUTH.]
[WARNING: KNOWLEDGE IS DANGEROUS.]
[DO YOU WISH TO CONTINUE?
Y/N]
Anh nhấn Y.
Không có lựa chọn nào khác.
Và thế giới mở ra trước mắt anh.
Không phải là thế giới mà anh biết.
Mà là thế giới bên dưới lớp vỏ.
Anh thấy những dòng code chảy như sông ngòi.
Anh thấy những mảng dữ liệu vỡ vụn.
Anh thấy những ký ức của người khác, không phải của anh, nhưng lại hiện ra rõ ràng như thể chúng là của chính anh.
Anh thấy Linh Nhi.
Nhưng không phải là Linh Nhi mà anh biết.
Đây là một phiên bản khác của cô.
Cô đang cười.
Cô đang sống.
Cô đang hạnh phúc.
Và rồi, anh thấy mình.
Phiên Bản Thứ Hai.
Phiên bản này đang giết cô.
Lam Phong lùi lại.
Tim anh đập thình thịch.
"Không," anh nói.
"Không thể nào."
[SYSTEM MESSAGE: THIS IS NOT A MEMORY.
THIS IS A POSSIBILITY.]
[THE SPHERE IS A SIMULATION.
YOU ARE A VARIABLE.]
[TO SAVE THE OTHERS, YOU MUST DELETE YOURSELF.]
"Xóa tôi?" Lam Phong hỏi.
Giọng anh run rẩy.
YOUR EXISTENCE IS THE ANCHOR THAT KEEPS THE SPHERE INTACT.
WITHOUT YOU, THE SPHERE WILL COLLAPSE, AND THE REALITY OUTSIDE WILL BE RESTORED.]
"Và những người khác?"
[THEY WILL BE FREE.
BUT THEY WILL NOT REMEMBER YOU.]
Lam Phong nhìn vào bàn tay của mình.
Nó trong suốt.
Anh có thể thấy những dòng code chạy qua nó.
Anh là một phần của hệ thống.
Anh là một lỗi.
Và để sửa lỗi đó, anh phải bị xóa.
Nhưng tại sao?
Tại sao anh lại là người duy nhất?
Tại sao anh lại phải hy sinh?
Anh nhớ lại khuôn mặt của Phiên Bản Thứ Một trong Void.
Nó không phải là kẻ thù.
Nó là phiên bản trước đó của anh.
Phiên bản đã thất bại.
Phiên bản đã không thể chấp nhận sự thật.
Và bây giờ,轮到 anh rồi.
Lam Phong bắt đầu đi tiếp.
Không phải để chạy trốn.
Mà để tìm hiểu thêm.
Nếu đây là một trò chơi, thì phải có quy luật.
Và nếu có quy luật, thì có cách để thắng.
Không phải bằng cách tuân thủ.
Mà bằng cách phá vỡ.
Anh đi trong vô tận.
Thời gian không còn ý nghĩa.
Nỗi đói khát không còn tồn tại.
Chỉ có suy nghĩ.
Nỗi sợ rằng anh sẽ quên đi lý do tại sao mình sống.
Và rồi, anh thấy một ánh sáng.
Nó không phải là ánh sáng của mặt trời.
Nó là ánh sáng của một màn hình.
Một màn hình lớn, bao phủ toàn bộ chân trời.
Trên đó, một dòng chữ đang nhấp nháy.
[SERVER MAINTENANCE IN PROGRESS.]
[PLEASE WAIT.]
Lam Phong cười.
Một tiếng cười khô khan, đầy mỉa mai.
"Chờ," anh nói.
"Ta không có thời gian để chờ."
Anh bắt đầu chạy.
Chạy về phía ánh sáng.
Chạy về phía sự thật.
Chạy về phía cái chết, hoặc sự giải thoát.
Và khi anh chạm vào màn hình, thế giới lại sụp đổ.
Lần này, không có im lặng.
Có tiếng hét.
Tiếng hét của hàng triệu người.
Tiếng hét của sự tuyệt vọng.
Tiếng hét của hy vọng.
Và trong giữa cơn hỗn loạn đó, Lam Phong thấy một cánh cửa.
Nó không mở ra.
Nó đóng lại.
Và trên đó, có một cái tên.
Tên của anh.
Lam Phong đưa tay ra.
Anh chạm vào cánh cửa.
Lạnh hơn cả Void.
Và rồi, nó mở ra.
Bên trong không phải là sự trống rỗng.
Mà là một căn phòng.
Một căn phòng nhỏ, tối tăm.
Trong đó có một chiếc ghế.
Và trên chiếc ghế, có một người.
Người đó quay lại.
Đó là Lam Phong.
Nhưng không phải là Lam Phong hiện tại.
Đây là Lam Phong trong tương lai.
Một Lam Phong già nua, mắt mờ, và nụ cười đầy bi kịch.
"Cuối cùng cũng đến," người đàn ông già nói.
Giọng nói của anh ấy giống hệt Lam Phong, nhưng sâu thẳm hơn, nặng nề hơn.
"Anh là ai?" Lam Phong hỏi.
"Ta là anh," người đàn ông già trả lời.
"Và ta đã chờ đợi anh rất lâu."
"Chờ đợi để làm gì?"
"Để nói cho anh biết sự thật," người đàn ông già nói.
"Sự thật mà hệ thống không bao giờ cho phép anh biết."
Lam Phong bước vào căn phòng.
Cánh cửa đóng lại phía sau anh.
Tiếng khóa cửa bật lên, vang vọng trong không gian kín mít.
"Và sự thật là gì?" Lam Phong hỏi.
Người đàn ông già mỉm cười.
"Sự thật là, không có Void.
Không có Sphere.
Không có hệ thống."
"Vậy thì chúng ta là gì?"
"Chúng ta là những giấc mơ," người đàn ông già nói.
"Và giờ đây, đã đến lúc tỉnh dậy."
Lam Phong nhìn vào đôi mắt của người đàn ông già.
Và trong đó, anh thấy chính mình.
Không phải là một phiên bản.
Mà là chính anh.
Và đau khổ.
"Prove it," Lam Phong nói.
Người đàn ông già đưa ra một chiếc chìa khóa.
Nó bằng vàng.
Nó phát sáng.
"Mở nó," người đàn ông già nói.
"Và xem điều gì xảy ra."
Lam Phong cầm lấy chiếc chìa khóa.
Nó đập thình thịch như một trái tim.
Anh nhìn vào cánh cửa.
Cánh cửa duy nhất trong căn phòng.
Và anh biết, khi anh mở nó, anh sẽ không bao giờ quay lại.
Nhưng anh cũng biết, nếu anh không mở nó, anh sẽ không bao giờ thực sự sống.
Lam Phong đưa chìa khóa vào ổ khóa.
Và anh quay nó.
Tiếng lách cách vang lên.
Và thế giới biến mất.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận