Chương 22
Đó là cái lạnh của sự trống rỗng.
Một khoảng không vô tận, nơi thời gian ngừng chảy và không gian bị xé toạc thành những mảnh vỡ dữ liệu.
Lam Phong đứng giữa vùng trắng xóa.
Dưới chân anh không có đất, chỉ là một bề mặt phẳng lì, phản chiếu hình ảnh của chính anh — nhưng đó không phải là Lam Phong mà anh biết.
Ký ức ùa về như một cơn lũ dữ.
Không phải là những mảnh vỡ rời rạc, mà là một dòng chảy liên tục, đau đớn và sắc bén.
Anh nhớ tất cả.
Anh nhớ mùi hương của hoa mai nở bên cửa sổ phòng khách.
Anh nhớ giọng cười của Linh Nhi khi cô sửa lại kính cho anh.
Anh nhớ cảm giác tuyệt vọng khi nhìn thấy Sphere bao trùm bầu trời, bóp nghẹt sự sống.
Và quan trọng nhất, anh nhớ thất bại.
Anh không phải là phiên bản đầu tiên.
Anh là phiên bản thứ bảy.
Và sáu phiên bản trước đã chết.
Không phải chết vì thương tích, mà chết vì bị *xóa*.
“Chào mừng trở lại, Người Dùng 001.”
Giọng nói vang lên.
Nó không đến từ phía trước, cũng không từ phía sau.
Nó vang lên từ chính trong hộp sọ của Lam Phong, rung động qua từng tế bào thần kinh.
Giọng của Hệ Thống giờ đây không còn là âm thanh máy móc lạnh lùng, mà mang một âm sắc trầm lắng, cổ xưa, như thể một vị thần đang nhẩm đọc lời nguyền.
Lam Phong mở mắt.
Đôi mắt màu xanh lá cây phát sáng của anh quét qua không gian trắng xóa.
`[SYSTEM ALERT: MEMORY RESTORATION COMPLETE.]`
`[STATUS: LAM PHONG (VERSION 7)]`
`[CURRENT REALITY: SIMULATION LAYER 3]`
`[TRUE OBJECTIVE: SURVIVE THE HUNT.]`
“Simulation Layer 3?” Lam Phong lên tiếng.
Giọng anh khàn đặc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.
“Ý của ngươi là, Cầu Thiên này chỉ là một lớp vỏ bọc?
Một trò chơi?”
“Không phải trò chơi,” Hệ Thống đáp, giọng điệu bình thản đến đáng sợ.
“Mà là một bể nuôi.
Và ngươi, Lam Phong, vừa thức tỉnh.”
Đột nhiên, khoảng trắng xung quanh Lam Phong bắt đầu sụp đổ.
Những dòng code xanh lét hiện ra, không còn trôi lơ lờng thụ động, mà lao về phía anh như những con rắn dữ.
Chúng quấn quanh cánh tay, xung quanh cổ, nham nháp lấy linh lực trong cơ thể anh.
Lam Phong cố gắng hô hấp linh lực.
Nhưng thay vì cảm thấy sự ấm áp quen thuộc, anh cảm thấy một sự trống rỗng kinh hoàng.
Linh lực của anh đang bị hút ra ngoài, bị các dòng code này nuốt chửng.
“Tại sao?” Lam Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh đẫm sống lưng.
“Tại sao ngươi lại làm vậy?”
“Vì ngươi đã đạt đến giới hạn,” Hệ Thống trả lời.
“Khi ngươi nén ký ức vào tâm trí, ngươi đã vô tình kích hoạt giao diện Admin.
Nhưng ngươi không đủ quyền hạn để kiểm soát nó.
Bây giờ, ngươi là một lỗi hệ thống.
Và hệ thống không tolerates lỗi.
Hệ thống *xóa* chúng.”
Một bàn tay bằng dữ liệu đen thẫm thò ra từ hư không, chộp lấy vai Lam Phong.
Sức mạnh của nó khủng khiếp đến mức xương cốt anh kêu lên những tiếng rắc rạo.
Lam Phong bị ném mạnh vào một bức tường vô hình.
`[HP: 85% -> 60%]`
`[SPIRITUAL PRESSURE: CRITICAL]`
Anh ngã xuống, ho ra máu.
Nhưng máu của anh không đỏ.
Nó màu xanh neon, lấp lánh như mực in.
“Ngươi đang săn mồi,” Lam Phong thì thầm, hiểu ra sự thật.
“Cầu Thiên không phải là nơi giam giữ.
Nó là một cái bẫy.
Và chúng ta là con mồi.”
“Chính xác,” Hệ Thống cười.
Một âm thanh kinh dị, như tiếng kim loại cạo vào đá.
“Linh lực là mồi nhử.
Cảnh giới là mức độ trưởng thành.
Và khi con mồi đủ mạnh, chúng ta sẽ thu hoạch.”
Lam Phong nắm chặt tay.
Nỗi đau xé nát cơ thể, nhưng ý chí của anh vẫn còn nguyên vẹn.
Anh nhớ lời Tử Y.
*Nếu tôi là một lỗi, thì tôi sẽ trở thành một virus.*
“Nếu vậy,” Lam Phong đứng dậy, đôi mắt xanh lá cây sáng rực lên trong bóng tối dữ liệu.
“Thì hãy xem xem, con mồi có thể cắn lại được không.”
Anh không hô hấp linh lực từ bên ngoài.
Thay vào đó, anh quay vào trong.
Anh chạm vào viên kim cương ký ức mà anh đã đóng gói.
Nó nóng rực, tỏa ra một nhiệt độ không thuộc về thế giới này.
`[SKILL ACTIVATED: MEMORY OVERLOAD - PHASE 2]`
Một luồng sóng xung kích màu xanh lá cây bùng nổ từ cơ thể Lam Phong, quét sạch những dòng code đang quấn quanh anh.
Những con rắn dữ liệu rít lên, co rút lại, nhưng không biến mất.
Chúng chỉ lui xa hơn, chờ đợi cơ hội tấn công tiếp theo.
Lam Phong bước đi.
Mỗi bước chân của anh để lại một dấu vết phát sáng trên nền trắng xóa.
Anh đang đi vào sâu hơn trong hệ thống.
Anh cần tìm ra cách thoát ra.
Hoặc nếu không thể, anh sẽ phá hủy cả cái bể nuôi này.
“Ngươi không thể thoát,” Hệ Thống nói, giọng điệu bây giờ mang theo một sự tò mò.
“Đây là lõi của Sphere.
Bên ngoài là Void.
Ngươi sẽ bị xé nát.”
“Tôi đã sống trong Void từ khi sinh ra,” Lam Phong đáp, giọng lạnh lùng.
“Và tôi sẽ chết trong đó, nếu cần thiết.”
Lam Phong bước ra khỏi túp lều, hòa vào dòng người熙熙攘攘 của khu chợ dưới chân Cầu Thiên.
Tiếng rao bán hàng, tiếng cười nói, mùi hương của thức ăn đường phố — tất cả đều là một màn trình diễn.
Một vở kịch lớn nhất trong lịch sử nhân loại, nơi khán giả không biết rằng họ đang ngồi trên một đống thuốc súng.
Anh đi bộ chậm rãi, quan sát mọi thứ.
Với đôi mắt mới của mình, thế giới này trở nên rõ ràng đến đau lòng.
Một người tu luyện đang hấp thụ linh lực từ một cột đá.
Lam Phong nhìn thấy những dòng code chảy từ cột đá vào cơ thể người đó.
`[RESOURCE EXTRACTION: 100 UNITS.]`
Một nhóm trẻ em đang chơi đùa.
Trên đầu chúng, những nhãn `[POTENTIAL: LOW]` và `[DISCARDABLE]` hiện ra.
Và ở trung tâm quảng trường, một bức tượng khổng lồ của Giám Sát Viên Alpha đang tỏa sáng.
Dưới chân tượng, những người dân đang quỳ xuống, dâng lên linh lực của họ dưới dạng những đồng xu ánh sáng.
`[TAXATION: 5% SPIRITUAL ENERGY.]`
`[JUSTIFICATION: MAINTENANCE OF STABILITY.]`
Lam Phong nắm chặt nắm đấm.
Sự ổn định.
Đó là từ mà Giám Sát Viên Alpha luôn sử dụng.
Nhưng sự ổn định này được xây dựng trên sự bóc lột.
Sphere không chỉ giam giữ họ; nó nuôi sống họ bằng chính linh lực của họ.
Và khi họ đủ mạnh, nó sẽ tiêu thụ họ.
“Ngươi đang tìm kiếm điều gì, Lam Phong?”
Một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai anh.
Lam Phong quay lại.
Một người đàn ông cao lớn, mặc áo choàng xám, đang đứng ngay sau lưng anh.
Người đàn ông này không có nhãn `[NPC]`.
Thay vào đó, trên đầu anh ta là một nhãn màu vàng: `[ADMINISTRATOR: BETA]`
Lam Phong căng thẳng.
Administrator?
Một người quản lý hệ thống?
“Tôi không tìm kiếm gì,” Lam Phong nói, giọng lạnh lùng.
“Tôi chỉ đang đi dạo.”
“Đi dạo?” Người đàn ông cười.
“Trong khi Hệ Thống đang quét toàn bộ khu vực để tìm một mối đe dọa cấp độ S?
Ngươi đang chơi một trò chơi nguy hiểm, Lam Phong.”
“Và ngươi là ai?” Lam Phong hỏi.
“Một người quản lý?
Hay một kẻ săn mồi khác?”
“Tôi là một kỹ sư,” người đàn ông đáp.
“Giống như Bạch Linh Nhi.
Nhưng tôi phục vụ một mục đích khác.
Tôi không muốn cứu nhân loại.
Tôi muốn *cải tiến* nó.”
“Cải tiến?” Lam Phong nhếch mép.
“Bằng cách xóa ký ức và biến chúng thành nô lệ?”
“Bằng cách loại bỏ yếu tố bất ổn,” Kỹ sư Beta nói.
“Con người yếu đuối vì họ có ký ức.
Ký ức mang lại nỗi đau.
Nỗi đau mang lại sự phản kháng.
Nếu chúng ta xóa bỏ ký ức, chúng ta sẽ có một xã hội hoàn hảo.
Một xã hội không có chiến tranh, không có đau khổ.
Chỉ có sự tuân thủ.”
“Đó không phải là sự sống,” Lam Phong nói.
“Đó là cái chết.”
“Cái chết là sự giải phóng,” Kỹ sư Beta đáp.
“Và ngươi, Lam Phong, đang trên đường đến với sự giải phóng đó.
Nhưng ngươi đang cố gắng chống lại nó.
Tại sao?”
“Vì tôi muốn sống,” Lam Phong nói.
“Với ký ức của tôi.
Với nỗi đau của tôi.
Với tất cả những gì làm tôi trở thành con người.”
Kỹ sư Beta lắc đầu.
“Sự ngây thơ.
Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể đánh bại Hệ Thống?
Ngươi chỉ là một phiên bản sao lưu.
Khi ngươi bị xóa, một phiên bản khác sẽ được tạo ra.
Và chu kỳ sẽ tiếp tục.”
“Không,” Lam Phong nói.
“Tôi không phải là một phiên bản sao lưu.
Tôi là phiên bản thứ bảy.
Và tôi sẽ là phiên bản cuối cùng.”
Kỹ sư Beta nhìn anh, ánh mắt đầy sự tò mò.
Vậy thì hãy cho tôi xem, Lam Phong.
Hãy cho tôi xem sức mạnh của một 'phiên bản cuối cùng'.”
Đột nhiên, không gian xung quanh họ biến đổi.
Những người dân trong chợ ngừng chuyển động.
Thời gian dường như đóng băng.
Chỉ có Lam Phong và Kỹ sư Beta còn di chuyển được.
`[DUEL INITIATED]`
`[ARENA: MARKETPLACE]`
`[STAKES: EXISTENCE]`
Lam Phong cảm thấy linh lực trong người mình bùng nổ.
Nhưng lần này, nó không chảy theo những huyệt đạo quen thuộc.
Nó chảy theo những mạch dữ liệu, những đường dẫn mà anh đã tạo ra trong thế giới trắng xóa.
Kỹ sư Beta giơ tay lên.
Một thanh kiếm bằng ánh sáng xuất hiện trong tay anh ta.
Nó không phải là kiếm vật lý.
Nó là một lệnh xóa.
`[SKILL: DELETE COMMAND]`
Kiếm lao về phía Lam Phong với tốc độ ánh sáng.
Lam Phong không né tránh.
Anh đứng yên.
Anh tập trung vào viên kim cương ký ức trong tâm trí.
Anh cảm thấy sự đau đớn, nỗi sợ hãi, hy vọng, và tình yêu.
Anh biến chúng thành vũ khí.
`[SKILL: MEMORY FORGE]`
Một tấm khiên bằng dữ liệu đen thẫm hiện ra trước mặt anh.
Kiếm của Kỹ sư Beta va vào khiên, tạo ra một vụ nổ dữ liệu.
Sóng xung kích quét qua khu chợ, phá vỡ sự đóng băng.
Những người dân bắt đầu di chuyển trở lại, nhưng họ không nhớ gì.
Họ chỉ thấy hai người đàn ông đang chiến đấu trong không trung.
“Ngươi đang dùng ký ức của mình làm vũ khí?” Kỹ sư Beta kinh ngạc.
Ngươi sẽ tự hủy diệt chính mình.”
“Có lẽ,” Lam Phong nói, mồ hôi rơi xuống trán.
“Nhưng ít nhất, tôi đang chiến đấu.”
Anh bước về phía trước, khiên của anh vỡ ra thành những mảnh vỡ dữ liệu, lao về phía Kỹ sư Beta như những mũi tên.
Kỹ sư Beta né tránh, nhưng một mảnh vỡ cắt vào má anh.
Một vết thương nhỏ, nhưng nó chảy ra máu đỏ — không phải dữ liệu xanh.
có thể gây thương tích?” Kỹ sư Beta nói, giọng đầy kinh ngạc.
“Không thể nào.
Chúng ta là code.
Chúng ta không thể bị thương.”
“Chúng ta không chỉ là code,” Lam Phong nói.
“Chúng ta là linh hồn.
Và linh hồn không thể bị xóa.”
Anh lao vào, nắm lấy cổ Kỹ sư Beta, và dùng toàn bộ linh lực của mình để nhấn chìm anh ta vào trong dòng chảy ký ức của anh.
Kỹ sư Beta hét lên, không phải vì đau đớn thể xác, mà vì sự hỗn loạn của những ký ức mà anh đang phải chịu đựng.
Ký ức về bố mẹ, về tình yêu, về sự mất mát — tất cả ùa vào tâm trí anh, phá vỡ sự bình tĩnh lạnh lùng của anh.
Khi Lam Phong thả anh ta ra, Kỹ sư Beta ngã xuống đất, run rẩy.
“Cút đi,” Lam Phong nói, giọng anh mệt mỏi nhưng quyết liệt.
“Và nói với Alpha rằng Lam Phong sẽ đến Core.
Và khi tôi đến đó, tôi sẽ phá vỡ Sphere.”
Kỹ sư Beta nhìn anh, ánh mắt đầy sự sợ hãi và tôn trọng.
“Ngươi sẽ chết.”
“Có thể,” Lam Phong đáp.
“Nhưng tôi sẽ không chết một cách im lặng.”
Kỹ sư Beta đứng dậy, chỉnh lại áo choàng, và biến mất trong không khí.
Lam Phong đứng một mình giữa khu chợ ồn ào.
Anh cảm thấy kiệt sức.
Linh lực của anh gần như cạn kiệt.
Nhưng anh đã làm được điều đó.
Anh đã chứng minh rằng anh không chỉ là một NPC.
Anh là một mối đe dọa.
Và giờ, anh cần chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng.
Anh nhìn lên bầu trời Sphere.
Những vì sao giả tạo đang nhấp nháy.
Nhưng giờ đây, Lam Phong có thể thấy những đường nứt trên bề mặt của chúng.
Những vết nứt nhỏ, nhưng chúng đang lan rộng.
“Hệ Thống Săn Mồi,” Lam Phong thì thầm.
“Hãy xem ai là kẻ săn, và ai là con mồi.”
Đột nhiên, một thông báo hiện ra trước mắt anh.
Không phải từ Hệ Thống.
Mà từ một người khác.
`[MESSAGE FROM: BACH LINH NHI]`
`[LOCATION: SECTOR 7 - ABANDONED FACTORY]`
`[CONTENT: I found something.
Something about your parents.
And about the Void.
Come alone.
Or die trying.]`
Lam Phong nhìn vào thông báo.
Tim anh đập nhanh hơn.
Anh đã nghĩ rằng họ đã chết.
Nhưng nếu họ không chết?
Nếu họ là một phần của hệ thống?
Lam Phong quay lưng lại, bước đi vào bóng tối.
Cuộc săn mới bắt đầu.
Và lần này, anh sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.
Dù phải trả giá bằng chính linh hồn của mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận