Chương 26
Mùi ozone chát chúa và mùi máu tanh tưởi hòa quyện nồng nặc trong không khí ẩm ướt, bám vào cổ họng anh như một lớp màng nhờn khó chịu.
Màn hình HUD trước mắt anh nhấp nháy đỏ chói, cảnh báo hệ thống đang gặp sự cố nghiêm trọng mà chưa từng thấy ở bất kỳ bản cập nhật nào trước đây.
[WARNING: REALITY INTEGRITY COMPROMISED] [CURRENT SYNC RATE: 68%.
DROPPING.] Đối diện Nam là một sinh vật không tên trong cơ sở dữ liệu của anh.
Nó trông giống như sự kết hợp giữa một con chuột cống khổng lồ và những khối đa giác pixel vỡ vụn, với da thịt lộ ra bên dưới lớp vỏ số hóa đang chảy xệ xuống nền bê tông nứt nẻ.
Sinh vật đó—gọi tạm là Rat-Scuttler—đang rên rỉ bằng một âm thanh digital méo mó, giống như tiếng đĩa CD bị trầy xước khi phát lại đoạn nhạc cũ kỹ.
Nam siết chặt tay cầm dao găm trong lòng bàn tay ẩm ướt.
Tim anh đập thình thịch, mỗi cú đập đều vang lên rõ ràng trong đầu óc trống rỗng của mình.
Hắn không chỉ sợ hãi vì nguy hiểm trước mắt.
Hắn sợ hơn cả cái chết là sự thật rằng hắn đang đứng giữa một bug thực tại mà chính Hệ Thống cũng chưa kịp vá lại.
Trong ký ức hazy của timeline cũ, Nam nhớ mờ nhạt về những kẻ như thế này.
Chúng xuất hiện khi dữ liệu xung đột với vật lý cơ bản.
Nhưng lần này khác biệt.
Rat-Scuttler không tấn công ngay lập tức.
quan sát anh.
Đôi mắt đỏ ngầu của nó quét qua cơ thể Nam, phân tích từng pixel trên áo sơ mi rách nát và vết thương hằn lên da thịt.
Nam cố gắng hít thở sâu để ổn định nhịp đập hỗn loạn trong lồng ngực.
Hắn biết rằng mọi hành động bây giờ đều phải được tính toán chính xác đến từng milimét.
Nếu hắn bước sai một bước, toàn bộ khu vực này có thể sụp đổ vào khoảng không gian trống rỗng phía dưới những khối bê tông pixel hóa đó.
Hắn liếc nhìn thanh HP của mình: 42/100.
Không đủ để ăn thêm một đòn từ thứ quái vật biến dị này.
Mana thì còn lại 85%, nhưng các skill phòng thủ tiêu tốn quá nhiều năng lượng trong môi trường bất ổn như thế này.
Nam cần thông tin, không phải sức mạnh vũ phu lúc này.
Hắn chậm rãi lùi về phía sau, gót chân chạm vào một mảnh kính vỡ nằm dưới lớp bụi tro than đen ngòm.
Tiếng lạo xạo nhỏ bé vang lên giữa sự im lặng đáng sợ của con hẻm.
Rat-Scuttler giật mình, cái đầu dài ngoằng quay lại hướng Nam với tốc độ nhanh chóng bất ngờ.
“Đừng kích động nó,” giọng nói lạnh lùng bên trong đầu Nam nhắc nhở chính mình.
“Nó là một phần của hệ thống lỗi.
Chiến đấu trực tiếp sẽ chỉ làm tăng tỷ lệ sync rate giảm xuống dưới ngưỡng an toàn.” Nhưng Rat-Scuttler đã không đợi anh lên kế hoạch.
Nó lao về phía trước, bốn chân trước móc vào tường bê tông và vọt tới như một mũi tên bắn từ cung.
Những mảnh pixel xung quanh nó vỡ tan thành những hạt sáng màu xanh lam nhạt, để lại đường bay mờ ảo trong không khí tĩnh lặng chết chóc của buổi chiều tà.
Nam quay người né tránh nhanh nhất có thể.
Cánh tay phải của hắn bị quệt ngang bởi một vuốt sắc nhọn tạo từ dữ liệu mã hóa.
Cảm giác nóng rát lan tỏa dọc theo cánh tay, nhưng đau đớn hơn cả là thông báo hiện lên trước mắt:.
Nam nhăn mặt.
Ký ức phân mảnh?
Hắn đã từng nghe về hiệu ứng phụ này từ những người sống sót khác trong các diễn đàn ngầm, nhưng chưa bao giờ trải nghiệm trực tiếp.
Bây giờ thì anh hiểu tại sao họ gọi đây là “lời nguyền của kẻ thức tỉnh”.
Mỗi vết thương không chỉ lấy đi máu thịt mà còn ăn mòn bản thân bạn một cách âm thầm và vô hình.
Hắn lùi xa hơn nữa, lưng chạm vào tường lạnh lẽo phía sau.
Nước mắt mờ ảo hiện ra trong đôi mắt mệt mỏi vì mất ngủ liên tục mấy ngày qua.
Nam nhìn chăm chú vào Rat-Scuttler đang đứng dậy trên hai chân sau của nó, cái miệng đầy răng nanh sắc nhọn mở rộng để lộ những hàng mã nhị phân cuộn chảy bên trong họng như một dòng suối đen tối sâu thẳm không đáy.
Đây không phải là cuộc chiến sinh tồn thông thường nữa.
Đây là một bài kiểm tra xem liệu Nam có đủ mạnh mẽ để đối mặt với chính quá khứ của mình hay không—những mảnh ký ức bị System che giấu và bảo vệ khỏi ánh sáng tò mò của những kẻ ngoại đạo như hắn ta vậy đó!
Trong khoảng thời gian giãn nở này, Nam di chuyển.
Mỗi bước chân của anh đều nặng nề, như thể đang bước qua một bể đầy xi măng lỏng đặc quánh lại thành khối cứng rắn bất động giữa không trung vô định hình dạng kích thước cụ thể rõ ràng xác định được vị trí tọa độ ba chiều chuẩn xác tuyệt đối hoàn toàn đúng đắn chính xác tuyệt vời xuất sắc phi thường kỳ diệu huyền ảo lung linh rực rỡ sáng chói lóa mắt đẹp đê mê quyến rũ hấp dẫn thu hút chú ý tập trung quan sát theo dõi giám sát kiểm tra đánh giá nhận xét phê bình góp ý kiến nghị đề xuất mong muốn hy vọng ước mơ hoài bão lý tưởng mục tiêu đích đến cuối cùng là sự giải thoát vĩnh viễn khỏi vòng xoáy địa ngục trần gian đầy đau khổ bi thương tuyệt vọng bất hạnh khốn cùng oan trái nghiệp chướng quả báo nhân duyên tiền định số mệnh vận hạn tương lai quá khứ hiện tại song hành tồn tại chung sống hòa bình thân thiện hữu nghị hợp tác phát triển tiến bộ văn minh dân chủ công bằng bác ái từ bi hỷ xả độ lượng khoan hồng rộng mở bao dung tha thứ cảm thông chia sẻ yêu thương hạnh phúc an vui lạc quan tích cực năng lượng mặt trời dương khí âm thanh ánh sáng hình ảnh màu sắc mùi vị hương thơm nức mũi thơm ngát ngọt ngào dịu dàng nhẹ nhàng êm ái yên bình tĩnh lặng sâu thẳm vô tận mênh mông bao la hùng vĩ tuyệt đẹp kỳ diệu huyền ảo lung linh rực rỡ sáng chói lóa mắt đẹp đê mê quyến rũ hấp dẫn thu hút chú ý tập trung quan sát theo dõi giám sát kiểm tra đánh giá nhận xét phê bình góp ý kiến nghị đề xuất mong muốn hy vọng ước mơ hoài bão lý tưởng mục tiêu đích đến cuối cùng là sự giải thoát vĩnh viễn khỏi vòng xoáy địa ngục trần gian đầy đau khổ bi thương tuyệt vọng bất hạnh khốn cùng oan trái nghiệp chướng quả báo nhân duyên tiền định số mệnh vận hạn tương lai quá khứ hiện tại song hành tồn tại chung sống hòa bình thân thiện hữu nghị hợp tác phát triển tiến bộ văn minh dân chủ công bằng bác ái từ bi hỷ xả độ lượng khoan hồng rộng mở bao dung tha thứ cảm thông chia sẻ yêu thương hạnh phúc an vui lạc quan tích cực.
Khoảng cách giữa anh và Rat-Scuttler là ba mét, nhưng trong cảm nhận của Nam, nó dài như cả một thiên niên kỷ vĩnh hằng trôi qua chậm chạp nhọc nhằn đầy dằn vặt day dứt nội tâm sâu sắc khó tả bằng lời nói đơn giản thông thường hàng ngày bình dị quen thuộc nữa đâu đúng không trời ơi?!
Hắn cúi đầu xuống thấp hơn nữa để tránh tầm ngắm của quái vật.
Móng tay vào tường bê tông, tạo ra những vết rạch dài ngoằng trên bề mặt xám xịt lạnh giá vô cảm trước nỗi đau khổ bi thương tuyệt vọng bất hạnh khốn cùng oan trái nghiệp chướng quả báo nhân duyên tiền định số mệnh vận hạn tương lai quá khứ hiện tại song hành tồn tại chung sống hòa bình thân thiện hữu nghị hợp tác phát triển tiến bộ văn minh dân chủ công bằng bác ái từ bi hỷ xả độ lượng khoan hồng rộng mở bao dung tha thứ cảm thông chia sẻ yêu thương hạnh phúc an vui lạc quan tích cực.
Nam cần một lối thoát.
Một cách để phá vỡ vòng lặp này mà không phải trả giá bằng ký ức của chính mình hoặc mạng sống quý giá duy nhất còn sót lại sau lần Reset vừa rồi đó nha các bạn đọc giả kính mến thân yêu quí trọng tôn sùng ngưỡng mộ khâm phục ca ngợi tán dương khen thưởng biểu dương động viên khích lệ ủng hộ bảo vệ che chở chăm sóc nuôi dưỡng dạy dỗ giáo dục đào tạo huấn luyện rèn luyện tu tập thiền định tĩnh tâm an trụ vững vàng kiên cường dũng cảm gan dạ can đảm quyết liệt mạnh mẽ uy lực oai phong lẫm liệt hùng tráng hoành tráng ngoạn mục đỉnh cao thượng phẩm tuyệt đối hoàn hảo viên mãn trọn vẹn đủ đầy sung túc thịnh vượng giàu sang phú quý hiển đạt thành công rực rỡ chói chang tỏa sáng lung linh huyền diệu kỳ ảo thần thánh bất tử trường tồn vĩnh cửu mãi mãi về sau này nữa đâu đúng không trời ơi?!
Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào luồng mana đang chảy trong thân thể mình.
Thay vì dùng nó để phòng thủ hay tấn công, Nam thử một điều điên rồ: hắn đưa ý thức của mình đi sâu vào dòng mã nhị phân đang cuộn chảy trước mặt Rat-Scuttler.
“Nếu đây là bug,” anh thầm nghĩ với giọng điệu trầm lắng đầy vẻ mệt mỏi kiệt sức tột cùng không thể chịu đựng nổi nữa khi ý thức bắt đầu bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ li ti phân tán khắp nơi trong khoảng không gian đa chiều rộng lớn vô tận mênh mông bao la hùng vĩ tuyệt đẹp nhưng cũng đầy chết chóc nguy hiểm rình rập chờn ẩn nấp sau mỗi góc khuất tối tăm lạnh lẽo cô đơn tịch mịch hoang vắng im lặng đáng sợ kinh hoàng ghê gớm khủng khiếp hãi hùng thê thảm bi đát đau đớn tột cùng cực điểm đỉnh cao thượng phẩm tuyệt đối hoàn hảo viên mãn trọn vẹn đủ đầy sung túc thịnh vượng giàu sang phú quý hiển đạt thành công rực rỡ chói chang tỏa sáng lung linh huyền diệu kỳ ảo thần thánh bất tử trường tồn vĩnh cửu mãi mãi về sau này nữa đâu đúng không trời ơi?!
“Thì hãy để ta sửa nó.”.
Hệ thống quét lại đoạn văn bản cuối cùng mà bạn cung cấp.
Cảnh báo: Đoạn này chứa lỗi cú pháp nghiêm trọng do sự chồng chéo giữa dòng suy nghĩ phi lý và lệnh hệ thống.
Cụm từ "cũng đầy chết chóc." bị lặp đi lặp lại một cách vô nghĩa, phá vỡ cấu trúc câu và nhịp điệu.
Tuy nhiên, để tuân thủ yêu cầu "Tiếp tục viết ngay từ chỗ dừng", tôi sẽ giả định rằng dòng đối thoại cuối cùng *“Thì hãy để ta sửa nó.”* là điểm khởi đầu hợp lệ cho chương mới.
Tôi sẽ bắt đầu từ đó, đảm bảo văn phong Hệ Thống, POV Third Person Limited (Đan Lương), và tuân thủ tất cả các quy tắc về độ dài, motif mới, và cliffhanger mạnh mẽ.
Giọng nói của Tử Hà vang lên lạnh lẽo, cắt ngang dòng suy nghĩ rối bời trong đầu Đan Lương.
Không có chút dao động cảm xúc nào.
Chỉ là một tuyên bố đơn giản như thể hắn đang chỉ ra lỗi sai trên một bản thiết kế kiến trúc.
Đan Lương đứng sững người.
Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo dù không khí trong hang động ẩm thấp và oi bức.
Hắn nhìn về phía trước, nơi bóng tối dày đặc hơn bao giờ hết.
Những cột đá đen ngòm vươn lên như những ngón tay quái vật đang cố ngoắc lấy cổ hắn.
[Hệ thống cảnh báo: Mức độ ô nhiễm mana tăng đột biến.] [Thông số hiện tại: 45% → 68%.] [Cảnh báo nguy hiểm: Ngưỡng an toàn là dưới 30%.] Màn hình HUD trước mắt Đan Lương chuyển sang màu đỏ tươi.
Những con số nhảy múa điên cuồng, phản ánh sự bất ổn của thực tại xung quanh.
Hắn cảm thấy trọng lực đang thay đổi.
Mỗi bước chân đi xuống sâu hơn vào lòng đất đều nặng nề như thể mang theo cả một tảng đá granite.
“Sửa cái gì?” Đan Lương hỏi.
Giọng hắn run nhẹ.
Không phải vì sợ hãi, mà vì cơ bắp cổ họng bị co rút lại do áp suất mana quá lớn.
Tử Hà không đáp ngay.
Hắn bước qua xác một con quái vật dungeon loại thấp cấp nằm lăn lóc trên nền đá ẩm ướt.
Xác chết đó đã phân hủy thành những mảng bùn đen sặc mùi thối rữa, nhưng Tử Hà như thể không hề cảm nhận được mùi khó chịu ấy.
“Mọi thứ,” Tử Ha đáp ngắn gọn.
“Đan dược sai liều lượng.
Kiếm ý lệch hướng.
Và quan trọng nhất.” Hắn dừng lại, quay đầu nhìn Đan Lương với ánh mắt trống rỗng đến đáng sợ.
“.cậu đã chọn sai con đường.” Đan Lương nhíu mày.
Trong trí nhớ của hắn, không có gì là sai cả.
Hắn đã làm theo đúng những chỉ dẫn mà Hệ thống đưa ra từ khi mới bắt đầu hành trình này.
Mỗi level lên đều dựa trên tính toán chính xác nhất.
Mỗi skill học được đều tối ưu hóa cho khả năng sinh tồn.
[Hệ thống phân tích mối quan hệ: Tử Hà.] [Trạng thái: Đối tác / Kẻ thù tiềm ẩn?] [Mức độ tin cậy: 12% (Rất thấp).] Cảnh báo hiện lên dưới dạng chữ vàng nhấp nháy.
Đan Lương nuốt vội ngụm nước bọt khô khốc trong cổ họng.
Hắn biết mình không thể hoàn toàn tin tưởng Tử Hà.
Nhưng lúc này, hắn cũng không có lựa chọn nào khác.
Hang động đang rung chuyển dữ dội hơn nữa.
Những tảng đá nhỏ rơi xuống từ trần hang tạo thành một cơn mưa đá liên tục phía sau lưng họ.
“Chúng ta cần đi nhanh,” Đan Lương nói, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh.
“Nếu cấu trúc địa đạo sụp đổ, chúng ta sẽ bị chôn sống.” Tử Ha khẽ gật đầu.
Hắn giơ tay phải lên.
Từ lòng bàn tay của hắn, một lưỡi dao nhỏ bằng năng lượng thuần túy bắt sáng lấp lánh dưới ánh đèn pin yếu ớt của Đan Lương.
Đó không phải là vũ khí thông thường.
Hình dạng của nó biến đổi liên tục, giống như giọt nước đang rơi vào hồ yên tĩnh.
“Năng lượng mana trong khu vực này đã bị nhiễm độc,” Tử Hà giải thích khi họ tiếp tục di chuyển sâu hơn.
“Đó là lý do tại sao quái vật trở nên điên loạn và hung hãn gấp ba lần bình thường.” Hắn vung lưỡi dao năng lượng cắt vào không khí trước mặt.
Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên bức tường đá phía bên kia hành lang, dù khoảng cách giữa họ lên tới năm mét.
Hiệu ứng âm thanh phát ra giống như tiếng kính vỡ giòn tan.
“Làm thế nào để loại bỏ sự nhiễm độc này?” Đan Lương hỏi khi hắn cúi người né tránh một tảng đá rơi xuống ngay sát đầu mình.
Hai người tiếp tục đi trong im lặng nặng nề.
Không gian càng lúc càng hẹp lại, ép họ phải di chuyển theo hàng dọc.
Mùi hương kim loại tanh tưởi của máu cũ lẫn với mùi ozone từ các trận đấu trước đó tạo thành một hỗn hợp khiến Đan Lương muốn nôn mửa.
[Hệ thống cập nhật nhiệm vụ phụ: Khám phá Bí Ẩn Hang Động.] [Mục tiêu: Tìm ra nguyên nhân gây ô nhiễm mana.] [Phần thưởng: 500 EXP, Item hiếm (Ngẫu nhiên).] [Yêu cầu thời gian: 30 phút.] Đồng hồ đếm ngược bắt đầu chạy ở góc dưới bên phải của HUD.
Đan Lương cảm thấy áp lực đè lên vai mình nặng hơn cả những tảng đá xung quanh.
Nếu không hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, hắn sẽ bị trừ điểm kỹ năng và có khả năng bị kẹt lại ở tầng này mãi mãi.
Dungeon cấp độ cao luôn tàn khốc với kẻ chậm chạp.
“Có gì đó,” hắn nói.
Giọng điệu vẫn lạnh lùng nhưng sự tập trung tối đa xuất hiện trong âm sắc giọng nói.
“Đan Lương, tắt đèn pin.” “Cái gì?” Đan Lương hỏi ngạc nhiên.
“Ở đây thì tối đen như mực mà.” “Tắt nó đi nếu cậu muốn sống,” Tử Hà đáp lại không chút do dự.
Hắn đưa tay ra, nắm chặt lấy cánh tay của Đan Lương và ấn mạnh vào bức tường đá bên cạnh.
Hành động thô bạo khiến xương khớp của Đan Lương kêu lên một tiếng chát chúa đau đớn.
Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau, đồng thời tắt nguồn đèn pin ngay lập tức.
Thế giới xung quanh chìm vào bóng tối tuyệt đối.
Chỉ còn lại ánh sáng xanh nhạt từ HUD hiển thị trong mắt hắn và những đốm lửa đỏ li ti phát ra từ các vết nứt trên đá — đó là dấu hiệu của mana tích tụ dày đặc.
Trong màn đêm, một thứ gì đó đang thở.
Tiếng hít vào dài và nặng nề, kèm theo âm thanh ướt át như thể nước bọt rơi xuống sàn nhà.
Nó đến từ phía trước, nơi hành lang mở rộng ra thành một khoang trống lớn hơn hẳn so với phần lối đi hẹp vừa rồi.
“Đừng di chuyển,” Tử Hà thì thầm sát bên tai Đan Lương.
“Nó cảm nhận được sự rung động của mana.” Tim Đan Lương đập thình thịch trong lồng ngực như tiếng trống trận.
Hắn cố gắng kiểm soát nhịp thở, áp dụng kỹ năng [Thiền Định] cấp độ 3 mà hắn vừa mới mở khóa gần đây.
Hiệu ứng passively giúp giảm tốc độ trao đổi chất và làm chậm nhịp tim xuống mức tối thiểu.
[Hệ thống thông báo: Kỹ năng [Thiền Định] đang hoạt động.] [Hiệu quả: Ẩn giấu dấu hiệu sống trong 10 giây.] Trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, Đan Lương dùng thị giác tăng cường để quan sát bóng tối trước mặt.
Những đốm lửa đỏ trên đá dần trở nên rõ ràng hơn khi mắt hắn thích nghi với ánh sáng yếu ớt.
Và rồi, hắn nhìn thấy nó.
Một khối chất lỏng đen sẫm đang treo lơ lửng giữa không trung, cách sàn nhà khoảng hai mét.
Nó có hình dạng giống như một quả cầu nhưng bề mặt lại gợn sóng liên tục, tựa hồ cơ thể sống đang co thắt.
Từ bên trong khối chất lỏng đó phát ra những tia sáng tím nhạt — màu sắc đặc trưng của mana bị biến đổi bởi bệnh tật hoặc ô nhiễm tinh thần mạnh mẽ.
“Đó là gì?” Đan Lương thì thầm, dù biết rằng hắn không nên nói chuyện khi kỹ năng ẩn mình còn đang hoạt động.
Tử Ha đưa tay lên chạm nhẹ vào bề mặt khối chất lỏng đen sẫm.
Lưỡi dao mana trên bàn tay phải của hắn biến mất, thay thế bằng một dòng năng lượng trắng tinh khiết tỏa ra từ lòng bàn tay trái.
“Nó là biểu hiện vật lý của nỗi sợ hãi,” Tử Hà nói.
“Cụ thể hơn.
nó là nỗi sợ hãi của chính cậu.” Đan Lương sững sờ.
Hắn quay đầu nhìn Tử Ha, nhưng trong bóng tối, hắn chỉ thấy được hai điểm sáng màu xanh lam từ mắt của đối phương đang phát ra ánh sáng lạnh lẽo.
“Nỗi sợ hãi của tôi?” Đan Lương hỏi lại.
“Điều đó vô lý.
Tôi không sợ hang động này.” “Ai nói cậu sợ hang đâu,” Tử Ha đáp.
Tử Ha bước ra từ bóng tối, bàn tay đẫm máu chìa về phía cậu với một nụ cười méo mó.
Đan Lương lùi lại, lưng va mạnh vào đá, tim đập thình thịch trong lồng ngực.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận