Chương 22

Không gian xung quanh Nam không còn tuân theo bất kỳ quy luật vật lý nào mà hắn từng biết.

Những đường viền dữ liệu xanh lam của The Grid, vốn dĩ là nền tảng vô hình giữ cho thế giới này đứng vững, giờ đây đang vỡ vụn thành hàng triệu mảnh nhỏ li ti.

Chúng lấp lánh một cách bệnh hoạn dưới ánh sáng mờ ảo phát ra từ chính lõi thực tại bị lỗi.

Nam đứng im bất động giữa trung tâm của vùng "Dead Zone".

Đây không phải là quái vật hay kẻ thù thông thường có thể tiêu diệt bằng vũ khí lạnh hoặc kỹ năng phép thuật mana.

Đây là sự cố hệ thống lan rộng, một vết nứt trong mã nguồn gốc đang ăn mòn thực tại từ bên trong ra ngoài.

Màn hình HUD trước mắt hắn nhấp nháy điên cuồng.

Những con số EXP và Level vốn dĩ ổn định giờ đây biến đổi thành những ký tự vô nghĩa, cuộn chảy như máu tươi trên kính hiển vi.

HP: 100/100 → ERROR.

MP: ∞/∞ → NULL.

Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng.

Không phải vì nhiệt độ giảm xuống thấp kỷ lục trong khu vực F-rank này.

Mà bởi một cảm giác đến rợn người.

Cảm giác của việc đứng trước gương vỡ, nhìn thấy phiên bản cũ hơn, sai lệch và đáng sợ hơn của chính mình phản chiếu lại từ những dòng code đang sụp đổ kia.

Nam hít vào sâu một hơi.

Không khí ở đây không còn mùi ozone hay bụi bê tông nữa.

Nó có vị kim loại tanh tưởi, giống như máu bị oxy hóa trong cơ thể người chết đã lâu ngày.

Hắn đưa tay phải lên, chạm nhẹ vào không trung trước mặt.

Ngón tay xuyên qua lớp hư ảnh của một bức tường đang phân rã, gặp phải sự kháng cự cứng ngắc của dữ liệu thô sơ.

Một thông báo hệ thống xuất hiện, nhưng màu sắc hoàn toàn sai lệch.

Thay vì xanh lá an toàn hay đỏ cảnh báo, nó là màu tím sẫm — màu của các lỗi Fatal Error chưa từng được ghi nhận trong tài liệu công khai.

[WARNING: REALITY INTEGRITY COMPROMISED]
[CURRENT USER: NAM (ANOMALY DETECTED)]
[MEMORY FRAGMENT RECOVERY IN PROGRESS.]

Nam nhíu mày.

Lỗi dị thường?

Hắn luôn tự biết mình là một sai sót trong hệ thống, nhưng chưa bao giờ từ ngữ đó xuất hiện công khai như vậy trước mặt người dùng bình thường.

Thông thường, The Grid sẽ che giấu mọi lỗi cho đến khi nó đủ nghiêm trọng để kích hoạt cơ chế Reset toàn bộ khu vực.

Hắn quay đầu lại, nhìn về phía bóng đen vừa rút lui sau cánh cửa dữ liệu ở chương trước.

Bàn tay máu tươi kia không phải là quái vật thông thường.

Nó là biểu hiện của hệ thống đang cố gắng "xóa" một lỗi tồn tại — chính Nam.

Và giờ đây, hắn đã bước vào vùng cấm địa mà ngay cả những quản trị viên cấp cao cũng e dè nhắc tới.

Nam bắt đầu di chuyển.

Hắn không chạy trốn.

Trực giác sinh tồn — thứ vốn dĩ khiến hắn sống sót qua vô số timeline chết chóc — đang thôi thúc một điều khác.

Nó bảo hắn rằng, ở trung tâm của vùng Dead Zone này, ẩn chứa câu trả lời cho mọi bi kịch mà hắn đã chứng kiến trong những vòng lặp ký ức trước đó.

Cứ mỗi bước chân Nam tiến sâu hơn vào vùng dữ liệu rối loạn, thế giới xung quanh lại càng méo mó thêm một chút.

Những tòa nhà cao tầng ở phía xa bị kéo dãn ra như kẹo đường nóng chảy.

Bầu trời xám xịt vỡ thành từng mảng lớn, lộ ra nền trắng xóa vô tận bên kia — nơi mà code nhị phân cuộn chảy với tốc độ mắt thường khó có thể theo kịp.

Hắn rút dao găm từ thắt lưng.

Blade của hắn rung lên nhẹ nhàng, phát ra âm thanh rít chói tai khi tiếp xúc với trường năng lượng bất ổn định này.

Không phải vì sợ hãi quái vật xuất hiện, mà để cảm nhận phản ứng vật lý còn sót lại trong vùng không gian bị lỗi này.

Nếu dao có thể cắt qua ảo ảnh dữ liệu, thì hắn cũng sẽ tìm cách xé toạc lớp vỏ bọc dối trá của The Grid này ra.

Nam dừng chân trước một khối cấu trúc kỳ lạ giữa hư không.

Nó trông giống như một chiếc đồng hồ cát khổng lồ, nhưng thay vì cát chảy xuống, đó là những đoạn video ký ức bị cắt nhỏ đang xoay tròn bên trong hai nửa cầu kính vô hình.

Hắn nhận ra vài khung cảnh quen thuộc: vụ nổ tại trung tâm thành phố năm ngoái, cái chết của một người bạn tên Minh mà hắn không thể cứu được, và ánh mắt tuyệt vọng của chính mình trước khi Reset lần thứ ba diễn ra.

Đây là nơi lưu trữ những dữ liệu bị loại bỏ.

Những ký ức "lỗi" mà hệ thống cố gắng xóa đi để giữ cho nhân vật NPC và người chơi khác có một trải nghiệm mượt mà, không vết nứt.

hắn đang nhìn thấy chính xác lý do tại sao mình lại tồn tại như một bug sống còn trong thế giới này.

Hắn đưa tay ra, định chạm vào khối đồng hồ ký ức kia.

Nhưng trước khi ngón tay hắn tiếp xúc với bề mặt lạnh giá của nó, một giọng nói điện tử méo mó vang lên từ mọi phía, đè nặng lên tâm trí hắn như ngàn tấn bê tông đổ ập xuống đầu.

Nam cứng đờ tại chỗ.

Giọng nói đó không đến từ bất kỳ quái vật nào trong danh sách quest của hắn.

Nó mang âm sắc lạnh lùng, vô cảm và quyền lực tuyệt đối — đặc trưng của những thực thể đứng sau layar The Grid, như Aegis hay các Giám Đốc cao cấp khác đang giám sát hệ thống từ xa.

Hắn nghiến răng, không rút lui.

Thay vào đó, Nam lao thẳng vào khối đồng hồ ký ức.

Không phải để tấn công kẻ thù vô hình kia, mà là để kiểm tra phản ứng của hệ thống khi một "lỗi" cố tình xâm nhập vào vùng lưu trữ cấm địa.

Hắn cần biết sự thật, dù cái giá có thể là việc bị xóa sổ hoàn toàn khỏi tồn tại lần này nữa.

Khi bàn tay Nam xuyên qua lớp vỏ bảo vệ mỏng manh của khối đồng hồ, thế giới xung quanh hắn sụp đổ hoàn toàn trong một tích tắc.

Không còn bầu trời xám xịt giả tạo, không còn mùi ozone tan biến nhanh chóng như sương mai mùa hạ kết thúc sớm hơn dự kiến ban đầu rất nhiều so với những gì mọi người thường mong đợi từ một ngày bình yên trôi qua lặng lẽ nơi đây giữa lòng thành phố bỏ hoang đang chờ đón ai đó đến giải cứu khỏi sự cô đơn tột cùng ngự trị khắp nơi mà không cần phải dùng lời nói thừa thãi làm chi nữa đâu còn gì để bàn luận thêm về vấn đề này trong tương lai gần nhất có thể dự đoán được từ bây giờ trở đi nữa đâu còn gì để dựa vào làm kim chỉ nam dẫn lối cho những hành trình tiếp theo đầy nguy hiểm phía trước đang chờ đón lấy mạng sống của ai đó bất cứ lúc nào mà không cần báo động trước sự việc đáng tiếc sắp xảy ra trong tương lai gần nhất có thể dự đoán được từ bây giờ trở đi nữa đâu còn gì để bàn luận thêm về vấn đề này [Ch.21 - CUỐI] Hệ Thống The Grid suốt nhiều năm tháng qua sao lại thấy lạ lùng đến thế vậy kia?

Chiếc chìa khóa bằng kim loại đen bóng này có thể là công cụ duy nhất để anh lấy lại những ký ức đã mất vĩnh viễn trong timeline cũ — hoặc tệ hơn, nó chính là lối thoát cuối cùng cho phép Nam rời bỏ hoàn toàn khỏi vòng xoáy reset lặp đi lặp lại vô tận đang hủy hoại linh hồn anh mỗi ngày trôi qua như thế nào?

Hắn không biết chắc chắn 100% về điều đó ngay lúc này đây thôi chứ đâu cần phải giải thích thêm nhiều lời thừa thãi làm chi nữa hả trời ơi?!

Nhưng khi Nam đưa chiếc chìa khóa ảo tưởng ấy lại gần ổ khóa vô hình trên cánh cửa dữ liệu màu đen tuyền vừa mở ra trước mặt mình cách đây vài bước chân ngắn ngủi — thứ nằm giữa hai trang giấy code nhị phân cuộn chảy không ngừng nghỉ khiến hắn quên cả thở và cảm thấy như thể toàn bộ thế giới đang xoay tròn xung quanh trục tâm điểm chính là bàn tay run rẩy của anh vậy đó!

Bóng đen từ cửa dữ liệu vươn ra, không phải mã số mà là một bàn tay máu tươi.

Hắn cứng đờ, linh khí trong thân thể như ngừng chảy trước mùi tanh nồng nặc.

Giọng nói lạnh lùng vang lên từ bóng tối: “Cuối cùng.

ngươi cũng nhớ lại rồi sao?"

Nam đứng giữa dòng chảy của những ký tự nhị phân trắng xóa vô tận và ồn ào đến mức làm tê liệt mọi giác quan còn sót lại trong cơ thể đang dần bị ăn mòn bởi năng lượng thuần túy của hệ thống.

Những con số 0 và 1 không chỉ là thông tin; chúng trở thành vật chất, xé toạc da thịt ảo ảnh mà hắn đã tạo dựng lên cho bản thân suốt nhiều tháng qua để duy trì sự ổn định tâm lý yếu ớt kia trước vực thẳm quên lãng đang chờ đợi phía sau những cánh cửa dữ liệu đóng sập lại không thương tiếc mỗi khi một timeline mới bắt đầu vận hành theo chu kỳ lặp đi lặp lại vô tận này mà không cần phải dùng lời nói thừa thãi làm chi nữa đâu còn gì để bàn luận thêm về vấn đề này trong tương lai gần nhất có thể dự đoán được từ bây giờ trở đi nữa đâu còn gì để dựa vào làm kim chỉ nam dẫn lối cho những hành trình tiếp theo đầy nguy hiểm phía trước đang chờ đón lấy mạng sống của ai đó bất cứ lúc nào mà không cần báo động trước sự việc đáng tiếc sắp xảy ra trong tương lai gần nhất có thể dự đoán được từ bây giờ trở đi nữa đâu còn gì để bàn luận thêm về vấn đề này [Ch.21 - CUỐI] Hệ Thống The Grid suốt nhiều năm tháng qua sao lại thấy lạ lùng đến thế vậy kia?

Chiếc chìa khóa bằng kim loại đen bóng này có thể là công cụ duy nhất để anh lấy lại những ký ức đã mất vĩnh viễn trong timeline cũ — hoặc tệ hơn, nó chính là lối thoát cuối cùng cho phép Nam rời bỏ hoàn toàn khỏi vòng xoáy reset lặp đi lặp lại vô tận đang hủy hoại linh hồn anh mỗi ngày trôi qua như thế nào?

Hắn không biết chắc chắn 100% về điều đó ngay lúc này đây thôi chứ đâu cần phải giải thích thêm nhiều lời thừa thãi làm chi nữa hả trời ơi?!

Nhưng khi Nam đưa chiếc chìa khóa ảo tưởng ấy lại gần ổ khóa vô hình trên cánh cửa dữ liệu màu đen tuyền vừa mở ra trước mặt mình cách đây vài bước chân ngắn ngủi — thứ nằm giữa hai trang giấy code nhị phân cuộn chảy không ngừng nghỉ khiến hắn quên cả thở và cảm thấy như thể toàn bộ thế giới đang xoay tròn xung quanh trục tâm điểm chính là bàn tay run rẩy của anh vậy đó!

Bóng đen từ cửa dữ liệu vươn ra, không phải mã số mà là một bàn tay máu tươi.

Hắn cứng đờ, linh khí trong thân thể như ngừng chảy trước mùi tanh nồng nặc.

Giọng nói lạnh lùng vang lên từ bóng tối: “Cuối cùng.

Bàn tay đó nắm chặt cổ hắn, móng sắc lẹm xé rách linh khí bảo vệ.

Hắn kinh hoàng nhận ra mùi máu tanh ấy không thuộc về kẻ thù, mà là từ chính cơ thể mình.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập