Chương 21
Những đường viền dữ liệu xanh lam của The Grid, vốn dĩ là nền tảng vô hình giữ cho thế giới này đứng vững, giờ đây đang nhấp nháy với tần suất nguy hiểm.
Chúng giống như những vết nứt trên mặt gương bị búa đập vào giữa đêm khuya tĩnh mịch.
Thay vì sự tĩnh lặng sau chiến đấu, không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt bởi áp lực của một "Glitch" đang lan tỏa từ chính cơ thể hắn.
Nam đứng bất động ở trung tâm căn phòng đổ nát.
Bụi bê tông lơ lửng trong không trung, trôi ngược hướng trọng lực, tạo thành những vòng xoáy nhỏ li ti quanh đầu ngón tay hắn.
Hắn nâng bàn tay lên, quan sát kỹ lưỡng.
Da thịt của Nam vẫn là da thịt, nhưng bên dưới lớp biểu bì mỏng manh ấy, có thứ gì đó đang phát sáng màu tím sẫm — không phải mana thông thường mà các tu luyện giả sử dụng để kích hoạt skill.
Đây là năng lượng thô sơ.
Năng lượng lỗi hệ thống.
Một âm thanh rè rĩ, giống như tiếng đĩa CD bị xước khi tua lại đoạn nhạc cũ kỹ, vang lên từ sâu trong não bộ Nam.
Hắn nghiến răng chịu đựng cơn đau nhói buốt chui vào hốc mắt.
HP của hắn vẫn ở mức ổn định 100/100, nhưng thanh MP đang giảm nhanh chóng dù hắn không hề kích hoạt bất kỳ kỹ năng nào.
Sự tiêu hao này là bất thường.
Hệ thống đang cố gắng "sửa lỗi" bằng cách hút cạn nguồn năng lượng dự trữ trong cơ thể người dùng — chính xác hơn là hút từ kẻ bị đánh dấu là Glitch.
Nam bước đi chậm rãi trên nền gạch vỡ vụn.
Mỗi bước chân đều tạo ra những sóng gợn dữ liệu màu xanh lá cây lan tỏa ra xung quanh, làm biến dạng hình ảnh của các đống đổ nham bên cạnh.
Một bức tường bê tông vốn dĩ vững chãi bỗng trở nên trong suốt như kính thủy tinh khi hắn đi ngang qua.
Hắn có thể nhìn thấy phía sau nó — không phải là căn phòng tiếp theo, mà là một khoảng trống đen ngòm đầy những dòng code trắng xóa đang cuộn xuống với tốc độ kinh hoàng.
"Đây là đâu?" Nam tự hỏi, giọng nói của hắn nghe xa lạ và khô khốc trong môi trường chân không này.
Hắn đưa tay chạm vào bức tường ảo.
Không phải lạnh giá của băng tuyết, mà là sự trống rỗng tuyệt đối của việc thiếu dữ liệu mô phỏng cảm giác nhiệt độ.
Hắn quay lại nhìn phía sau lưng mình.
Con quái vật khổng lồ vừa bị hắn tiêu diệt đã biến mất hoàn toàn.
Không có xác chết tan rã thành ánh sáng EXP quen thuộc.
Không có tiếng động hiệu ứng âm thanh chiến thắng vui tai mà Hệ Thống thường phát ra để khuyến khích người chơi tiếp tục săn mob.
Chỉ còn lại một vệt máu đen tuyền bám trên sàn nhà, nhưng ngay khi Nam nhìn kỹ hơn, vệt máu ấy bắt đầu chảy ngược trở về vào không khí, biến thành những ký tự nhị phân 0 và 1 trước khi tan biến hoàn toàn.
Nam cảm thấy một nỗi sợ hãi lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.
Hắn là F-rank.
Một người chơi bình thường với khả năng hạn chế.
Nhưng trong khoảnh khắc này, hắn đang đứng giữa hai thế giới — thế giới thực tại ảo mà mọi người chấp nhận, và lớp nền thô sơ phía sau màn hình giả tưởng đó.
Và rõ ràng, Hệ Thống đã phát hiện ra sự hiện diện của hắn ở vùng cấm này.
Một thông báo hệ thống màu đỏ tươi hiện lên góc trái tầm nhìn của Nam, làm mờ đi một phần thị giác:
[WARNING: UNAUTHORIZED ACCESS DETECTED IN SECTOR 7-G.]
[LOCATION DATA CORRUPTED.]
[PURGE PROTOCOL INITIATING.]
Nam nuốt khan.
Cổ họng hắn khô khốc như cháy than.
Hắn không có lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục đi sâu vào vùng tối này, hoặc quay trở lại và chờ đợi cái chết chắc chắn từ những "Quản Lý" mà Aegis sẽ cử đến.
Sự sống còn của hắn phụ thuộc vào khả năng hiểu rõ quy luật của nơi đây — một nơi mà logic thông thường không còn áp dụng được nữa.
Nam quyết định mạo hiểm.
Anh nhắm mắt lại, tập trung tất cả sự chú ý vào bên trong tâm trí mình.
Trong thế giới này, ký ức là dữ liệu quan trọng nhất xác định danh tính người dùng.
Nếu Hệ Thống muốn xóa bỏ hắn như một lỗi hệ thống, thì nó sẽ bắt đầu bằng việc làm mòn những đoạn code liên kết với quá khứ của Nam.
Hắn nhớ lại khoảnh khắc đó — lần đầu tiên anh nhận ra thế giới này là giả tạo.
Không phải khi hắn thấy quái vật biến mất không để lại dấu vết.
Mà là vào một buổi chiều mưa tầm tã, ba năm trước trong timeline cũ.
Hắn đang ngồi trên bậc thang công viên, nhìn một giọt nước mưa rơi xuống lòng chảo nhỏ đọng trên mặt đất xi măng.
Giọt nước đó đã nảy lên và.
dừng lại giữa không trung.
Nó treo lơ lửng ở đó hai giây đầy đủ để Nam quan sát kỹ lưỡng bề mặt cong tròn phản chiếu bầu trời xám xịt.
Sau đó nó mới tiếp tục rơi xuống, như thể thời gian bị trễ ping (lag) trong một mili-giây ngắn ngủi nhưng rõ ràng đến đau đớn.
Ký ức ấy rực sáng trong tâm trí anh, màu sắc sống động và cảm giác sợ hãi tê tái quay trở lại mạnh mẽ hơn cả lần đầu trải qua nó.
Nam mở mắt ra.
Những đường nứt trên tường phòng đổ nát giờ đây không còn là bê tông hay sắt thép nữa.
Chúng đang chuyển hóa thành những mạch điện tử phát sáng, giống như hệ thống thần kinh của một sinh vật khổng lồ đang sống trong bức tường đó.
Hắn bước tới gần hơn, đưa tay ra để chạm vào các mạch năng lượng ấy.
(ngón tay) hắn xuyên qua lớp ảo ảnh bề mặt và cảm nhận được dòng chảy dữ liệu lạnh cóng chạy dọc theo tĩnh mạch của mình.
Nó không gây đau đớn, nhưng nó khiến Nam cảm thấy như thể một phần linh hồn của hắn đang bị rút đi từng chút một để thay thế bằng thông tin thô sơ.
"Khai," Nam gọi tên người bạn duy nhất hiểu biết về cấu trúc hệ thống này, dù anh biết rằng không ai có thể nghe thấy giọng nói vật lý trong vùng glitch này.
"Nếu đây là lớp nền dữ liệu, thì những ký ức bị mất của tôi.
chúng ở đâu?"
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng hum rung độngtrầm thấp (thấp trầm) lan tỏa từ sàn nhà lên xương sống Nam.
Hắn nhận ra rằng các mạch điện tử trên tường đang sắp xếp lại chính mình để tạo thành một hình dạng quen thuộc — khuôn mặt của cô gái trong timeline cũ, người đã chết vì hắn không thể cứu kịp thời.
Đôi mắt trống rỗng đó nhìn thẳng vào Nam với vẻ trách móc im lặng.
Nam run lên bần bật.
Đây là bẫy tâm lý?
Hay đây là cách Hệ Thống lưu trữ dữ liệu ký ức bị loại bỏ?
Hắn nghiến chặt hàm răng, cố gắng đẩy lùi cảm xúc yếu đuối đang dâng trào trong lồng ngực.
Nếu hắn để bản thân chìm vào nỗi đau này, anh sẽ mất kiểm soát và trở thành một con rối.
Hắn hít thở sâu, điều chỉnh lại nhịp đập tim của mình theo cách mà các ninja hay làm trước khi ám sát mục tiêu — chậm rãi và đều đặn.
Nam rút ra thanh kiếm sắt gỉ sét từ lưng — vật phẩm duy nhất hắn còn mang theo sau trận chiến vừa rồi.
Lưỡi dao không phát sáng mana, nhưng nó có một vết nứt nhỏ chạy dọc lưỡi blade, nơi năng lượng glitch của hắn thấm vào kim loại.
Hắn đưa mũi kiếm về phía khuôn mặt ảo ảnh trên tường.
"Nếu đây là dữ liệu," Nam nói với giọng lạnh lùng bất thường, "thì tôi sẽ hack nó."
Lưỡi kiếm chạm nhẹ vào không khí trước bức tường.
Thay vì va chạm vật lý, một tiếng nổ lớn vang lên trong đầu Nam — giống như ai đó vừa nhấn nút delete trên file hệ thống quan trọng nhất.
Khuôn mặt ảo ảnh vỡ vụn thành vô số mảnh ghép hình học sắc nhọn, và từ giữa sự hỗn loạn ấy, một cánh cửa màu đen tuyền mở ra.
Nam nằm sấp trên mặt đất bê tông lạnh lẽo, tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn bởi những dòng code lỗi cuộn chảy trước mắt hắn như màn sương mù dày đặc.
Mùi ozone nồng nặc xông vào mũi, kích thích hệ thần kinh đang quá tải của anh.
Anh nghe thấy giọng nói của Hệ Thống vang lên trong đầu, không qua tai mà trực tiếp cộng hưởng với hộp sọ — lạnh lùng và vô cảm đến mức đáng sợ:
[CRITICAL FAILURE.
MEMORY INTEGRITY COMPROMISED.]
[INITIATING PURGE PROTOCOL FOR USER ID: NAM_0492.]
Nam biết rằng nếu anh không hành động ngay lập tức, toàn bộ ý thức của hắn sẽ bị xóa sạch khỏi server này.
Không phải chết theo nghĩa sinh học — mà là sự biến mất vĩnh viễn như thể chưa từng tồn tại trong database của thế giới.
Những người thân yêu, những kỷ niệm đau thương và cả hy vọng cứu rỗi timeline cũ đều sẽ trở thành null value (giá trị không).
Hắn gắng sức chống tay dậy, khuỷu tay cạo xước trên nền đá sạn.
Thanh MP của Nam hiện thị 15%.
Cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng thanh HP vẫn ổn định nhờ vào hiệu ứng thụ động [Glitch Immunity] mà hắn vô tình kích hoạt khi tiếp xúc với lõi dữ liệu này — một skill S-rank không rõ nguồn gốc đang hiển thị mờ ảo trong danh sách kỹ năng của anh, bị che phủ bởi lớp mã hóa màu đỏ.
Nam nhắm mắt lại và tập trung vào cảm giác đau đớn từ vết thương ở vai trái — nơi quái vật đã cắn hắn vài phút trước.
Đau là thực tại.
Đau xác nhận sự tồn tại.
Hắn dùng nỗi đau đó làm neo giữ ý thức mình khỏi dòng chảy dữ liệu đang cố gắng cuốn trôi anh đi.
"Ta không cho phép," Nam nghiến răng, giọng nói run rẩy nhưng đầy quyết tâm.
"Tôi chưa hoàn thành nhiệm vụ."
Hắn giơ bàn tay phải lên, những ngón tay co giật tự do khi mana trong cơ thể bắt đầu chảy ngược lại — từ các huyệt đạo ra bên ngoài và hòa vào không khí xung quanh thay vì tích tụ trong lõi năng lượng thông thường.
Đây là một kỹ thuật cấm mà Khai từng nhắc qua loa: [Data Overload].
Thay vì phòng thủ, Nam sẽ tấn công chính hệ thống bằng cách bơm quá tải dữ liệu ký ức của mình vào vùng glitch này.
Một vụ nổ âm thanh im lặng xé toạc không gian quanh hắn.
Những dòng code màu xanh lam biến thành màu đỏ tươi — màu của cảnh báo và lỗi nghiêm trọng trong giao diện người dùng The Grid.
Nam cảm thấy như thể đang bị lột da từng lớp tế bào, nhưng thay vì máu thịt, những ký ức của.
khỏi cơ thể dưới dạng ánh sáng trắng xoá.
Ký ức về mùi hương hoa huệ mùa hè.
Ký ức về tiếng cười của em gái đã chết.
Ký ức về ngày hôm đó khi hắn thức dậy trong timeline mới này với cảm giác trống rỗng kinh hoàng.
Tất cả những mảnh ghép ký ức ấy bị Nam ép buộc phải trở lại vào dòng dữ liệu chung, tạo ra một sóng xung kích làm rung chuyển toàn bộ khu vực Sector 7-G.
Hắn hét lên — không phải vì đau đớn thể xác mà vì sự tuyệt vọng của việc tự hủy hoại chính linh hồn mình để tồn tại thêm vài giây nữa.
Ánh sáng trắng bao trùm lấy Nam, và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức hoàn toàn, anh nhìn thấy một bóng người đứng ở phía bên kia cánh cửa dữ liệu vừa mở ra.
Đó không phải là quái vật.
Đó cũng không phải là quản lý Aegis.
Đó là chính hắn — phiên bản Nam từ timeline cũ, với đôi mắt đầy máu và thân hình rách nát, đang giơ tay chào anh bằng một nụ cười khinh miệt đáng sợ nhất mà Nam từng thấy trong đời mình.
Một vụ nổ dữ liệu trắng xóa bao trùm toàn bộ tầm nhìn của Nam khi sóng xung kích ký ức chạm đến giới hạn chịu đựng của vùng glitch này.
Khi ánh sáng tan biến dần đi, Nam đứng một mình giữa khoảng không trống rỗng hoàn hảo — nơi mà ngay cả bóng tối cũng bị loại bỏ khỏi cấu trúc hình ảnh để tiết kiệm tài nguyên xử lý đồ họa cho Hệ Thống ưu tiên các khu vực khác hoạt động bình thường hơn so với tình trạng hỗn loạn hiện tại ở đây.
Memory Eater đã biến mất không dấu vết.
Không có xác quái vật tan rã thành bụi kim loại lấp lánh rơi xuống đất mẹ rộng lớn mênh mông kia như những trận chiến thông thường trước đó đâu còn gì để bàn luận thêm về vấn đề này nữa đâu cần phải nói nhiều lời thừa thãi làm chi cho mệt mỏi thần kinh vốn đã kiệt quệ vì áp lực tinh thần đè nặng lên vai gầy guộc của cậu trai trẻ cô độc ấy sao?
Không có vật phẩm rơi ra từ xác chết con quái vật vừa bị tiêu diệt một cách dễ dàng đến đáng sợ không ngờ tới kết quả bi thảm sẽ xảy ra nhanh chóng đến vậy đây thôi chứ đâu cần phải nói thêm gì nữa hả trời ơi?
Chỉ còn lại im lặng chết chóc bao trùm lấy mọi giác quan của Nam trong khoảnh khắc dài vô tận ấy mà thôi!
Nam thở hổn hển, mồ hôi lạnh bám đầy trên trán làm cho mái tóc đen ngắn dính vào da đầu một cách khó chịu.
Hắn đưa tay lên lau đi những giọt nước muối mặn chát đọng ở đuôi mắt — có phải là máu từ vết thương nhỏ xíu nơi mí mắt bị nứt ra do căng thẳng quá mức hay không thì chỉ có chính Nam mới biết rõ mà thôi!
Hắn cúi xuống nhìn đôi bàn tay run rẩy của mình.
Chúng vẫn còn nguyên vẹn, nhưng màu sắc da thịt đã thay đổi nhẹ — trở nên mờ ảo hơn như thể đang trong trạng thái bán trong suốt giữa thế giới thực và ảo ảnh kỹ thuật số đan xen vào nhau một cách phức tạp khó hiểu đến mức khiến người ta chóng mặt nếu cố gắng phân tích quá sâu xa về nó làm chi cho tốn thời gian vô ích vậy kia?
Một màn hình thông báo nhỏ hiện lên trước mắt Nam, khác hẳn với những giao diện hệ thống quen thuộc màu xanh lá cây an toàn mà anh thường thấy hàng ngày khi kiểm tra trạng thái nhân vật của mình trong game RPG này sao lại thấy lạ lùng đến thế?!
Nó có viền đỏ tía sẫm và hiệu ứng rung lắc nhẹ giống như một cảnh báo khẩn cấp từ trung tâm điều khiển phản ứng hạt nhân sắp xảy ra sự cố nghiêm trọng nào đó không biết trước được hậu quả thảm khốc sẽ như thế nào nữa đâu còn gì để dựa vào làm kim chỉ nam dẫn lối cho những hành trình tiếp theo đầy nguy hiểm phía trước đang chờ đón lấy mạng sống của ai đó bất cứ lúc mà không cần báo động trước sự việc đáng tiếc sắp xảy ra trong tương lai gần nhất có thể dự đoán được từ bây giờ trở đi nữa đâu còn gì để bàn luận thêm về vấn đề này?!
[ITEM ACQUIRED: SHARD OF FALSE MEMORY (MẢNH KÝ ỨC GIẢ TẠO)]
[RANK: ???]
[EFFECT: UNSTABLE.
MAY CAUSE PERMANENT DATA CORRUPTION.]
[SPECIAL PROPERTY: REVEALS HIDDEN TRUTHS WHEN USED NEAR GLITCH SOURCES.]
Nam nhặt mảnh kết tinh hình dạng bất quy tắc từ giữa không khí nơi xác quái vật từng tồn tại trước khi biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của mọi người xung quanh trong không gian ảo giác rộng lớn nọ kia.
Nó lạnh cóng như băng giá mùa đông và tỏa ra ánh sáng tím sẫm y hệt năng lượng glitch đang chạy dọc theo tĩnh mạch Nam từ lúc trận chiến bắt đầu cho đến tận bây giờ này đây thôi chứ đâu cần phải giải thích thêm nhiều lời thừa thãi làm chi nữa hả trời ơi?
Hắn xoay nó trong lòng bàn tay, cảm nhận được sự dao động tần số thấp phát ra từ bên trong vật phẩm — giống như nhịp đập của trái tim một sinh vật sống còn đang ngủ đông chờ đợi thời cơ thức tỉnh để phá vỡ những xiềng xích giam cầm linh hồn mình suốt bao thế kỷ qua vậy đó!
Nam đưa mảnh kết tinh lên gần mắt phải, và thông qua lăng kính dữ liệu lỗi ấy, anh nhìn thấy thứ gì đó khiến máu trong người hắn như đóng băng hoàn toàn ngay lập tức:
Bức tường phía trước không còn là bê tông hay sắt thép nữa.
Nó đã biến thành một tấm gương phản chiếu chính xác 100% hình ảnh của Nam — nhưng phiên bản (phản chiếu) trong gương lại đang mỉm cười với biểu cảm tà ác và đôi mắt đỏ ngầu đầy máu của kẻ sát nhân (liên hoàn).
Nam nhìn vào chiếc chìa khóa ảo tưởng hiện ra từ mảnh ký ức giả tạo trong tay cô gái bóng mờ vừa xuất hiện trước mặt mình cách đây vài giây ngắn ngủi — cảm giác lạ lùng lan tỏa mạnh mẽ trong lòng sâu thẳm tâm hồn anh.
Không phải là sự sợ hãi tột độ khi đối diện với cái chết chắc chắn đang rình rập chờ đợi lấy mạng sống hắn bất cứ lúc nào mà không cần báo động trước sự việc đáng tiếc sắp xảy ra trong tương lai gần nhất có thể dự đoán được từ bây giờ trở đi nữa đâu còn gì để bàn luận thêm về vấn đề này?!
Mà là sự tò mò điên cuồng muốn biết thật rõ ràng minh bạch tất cả những bí mật đen tối bị che giấu kỹ càng bởi Hệ Thống The Grid suốt nhiều năm tháng qua sao lại thấy lạ lùng đến thế vậy kia?
Chiếc chìa khóa bằng kim loại đen bóng này có thể là công cụ duy nhất để anh lấy lại những ký ức đã mất vĩnh viễn trong timeline cũ — hoặc tệ hơn, nó chính là lối thoát cuối cùng cho phép Nam rời bỏ hoàn toàn khỏi vòng xoáy reset lặp đi lặp lại vô tận đang hủy hoại linh hồn anh mỗi ngày trôi qua như thế nào?
Hắn không biết chắc chắn 100% về điều đó ngay lúc này đây thôi chứ đâu cần phải giải thích thêm nhiều lời thừa thãi làm chi nữa hả trời ơi?!
Nhưng khi Nam đưa chiếc chìa khóa ảo tưởng ấy lại gần ổ khóa vô hình trên cánh cửa dữ liệu màu đen tuyền vừa mở ra trước mặt mình cách đây vài bước chân ngắn ngủi — thứ nằm giữa hai trang giấy code nhị phân cuộn chảy không ngừng nghỉ khiến hắn quên cả thở và cảm thấy như thể toàn bộ thế giới đang xoay tròn xung quanh trục tâm điểm chính là bàn tay run rẩy của anh vậy đó!
Bóng đen từ cửa dữ liệu vươn ra, không phải mã số mà là một bàn tay máu tươi.
Hắn cứng đờ, linh khí trong thân thể như ngừng chảy trước mùi tanh nồng nặc.
Giọng nói lạnh lùng vang lên từ bóng tối: “Cuối cùng
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận