Chương 20

Không gian xung quanh Nam không còn là con đường phố quen thuộc của khu vực F-rank nữa.

Nó đã bị xé toạc, để lộ ra lớp nền thô sơ bên dưới thực tại.

Những tảng bê tông vỡ vụn lơ lửng trong không trung, trôi ngược lại với định luật trọng lực như những mảnh ghép của một trò chơi đang tải dữ liệu.

Chúng quay chậm rãi, bề mặt xám xịt nhẵn bóng đến kỳ lạ, phản chiếu ánh sáng xanh lam từ màn hình hệ thống ảo hiện lên trước mắt anh.

Mùi ozone nồng nặc xộc vào mũi Nam, kích thích những đầu dây thần kinh đang run rẩy vì kiệt sức.

Không phải mùi đốt cháy của mana thông thường.

Đây là mùi của sự phân hủy dữ liệu.

Mùi của một thế giới bị lỗi nghiêm trọng.

Anh ngẩng lên, nhìn thấy bầu trời không còn màu xanh dương mà thay vào đó là một lưới mã nhị phân đen tối đang chạy dọc theo các đường chân trời hư cấu.

[SYSTEM ALERT:.

CRITICAL ERROR DETECTED.] [Hệ thống cảnh báo: Độ toàn vẹn thực tại ở mức 42%.

Phát hiện lỗi nghiêm trọng.] Nam nuốt khan, cổ họng khô khốc.

Hắn cảm giác như đang đứng trên mép vực của một cơn địa chấn kỹ thuật số.

HP của hắn chỉ còn 15/100, và thanh MP gần như cạn kiệt hoàn toàn sau cú va chạm vừa rồi.

Nhưng điều khiến anh sợ hãi hơn cả là sự im lặng đáng chết bao trùm lấy khu vực này.

Không có tiếng gầm gừ của quái vật, không có âm thanh nền của thành phố, chỉ có tiếng ù tai chói tai từ chính lõi hệ thống đang cố gắng sửa chữa những lỗ hổng thực tại.

Hắn cúi xuống nhìn bàn tay phải của mình.

Da thịt nơi đó đang trong trạng thái "glitch", nhấp nháy giữa màu da bình thường và một khối đa giác đỏ tươi đầy máu.

Mỗi lần nó biến đổi, Nam cảm nhận được một nỗi đau dữ dội xuyên thấu vào tủy xương, như thể cơ thể anh đang bị từ chối bởi chính thế giới này.

"Cái quái gì đây?" Nam lẩm bẩm, giọng nói của hắn vang lên chói tai trong không gian tĩnh lặng này.

Hắn cố gắng triệu hồi giao diện cá nhân, nhưng chỉ có một màn hình đen xì với dòng chữ đỏ nhấp nháy: [ACCESS DENIED].

Anh bước đi trên những mảnh bê tông lơ lửng, cẩn thận cân bằng trọng tâm.

Mỗi bước chân đều khiến anh cảm thấy như đang hành hương vào địa ngục kỹ thuật số.

Nam không biết mình đã ở đây bao lâu.

Thời gian trong vùng lỗi này dường như bị bẻ cong, chậm lại một cách đáng sợ.

Anh cần tìm ra nguồn gốc của sự nhiễu loạn này trước khi hệ thống thực hiện lệnh xóa dữ liệu — hay nói đúng hơn là "Reset" khu vực này để loại bỏ các yếu tố bất ổn định.

Đột nhiên, một bóng đen lao tới từ phía sau.

Nam quay người lại nhanh nhất có thể, nhưng phản xạ của hắn đã bị ảnh hưởng bởi trạng thái [GLITCH].

Hắn chỉ kịp thấy một hình dạng giống như con sói bằng dữ liệu thuần túy nhảy.

vào một bức tường chưa được render hoàn chỉnh ở phía xa.

Con quái vật đó không phát ra âm thanh khi chạm đất.

Thay vì tiếng động của thịt da và xương cốt đập vào bê tông, nó tạo ra một hiệu ứng âm thanh giống như tiếng đĩa CD bị xước mạnh — *kzzzt*.

Nam nheo mắt nhìn kẻ thù vừa xuất hiện.

Nó trông giống con sói Glitch mà anh đã gặp trước đó, nhưng lớn hơn gấp ba lần và phát ra bức xạ mana nguy hiểm màu tím than.

Con sói quay người lại nhanh hơn cả ánh mắt thường có thể theo dõi.

Nó không tấn công ngay lập tức mà bắt đầu phân mảnh cơ thể thành hàng ngàn mảnh dữ liệu nhỏ, sau đó tái hợp lại ngay trước mũi Nam.

Đây là cơ chế phòng thủ đặc biệt của các thực thể lỗi: chúng tồn tại ở hai nơi cùng một lúc cho đến khi mục tiêu bị khóa định vị.

Nam hít sâu , cố gắng bình tĩnh phân tích tình hình.

Hắn nhận ra rằng con sói này không phải là quái vật thông thường trong dungeon.

Nó mang ký hiệu [ADMIN] mờ ảo trên trán — biểu tượng của các công cụ dọn dẹp hệ thống do Aegis điều khiển.

Nếu hắn bị nó tấn công, anh sẽ không chỉ chết mà còn bị xóa khỏi cơ sở dữ liệu vĩnh viễn.

Không có respawn.

Không có hồi sinh.

Hắn rút thanh kiếm ngắn từ lưng ra, lưỡi dao rung lên vì cộng hưởng với năng lượng mana dư thừa trong khu vực này.

Nam di chuyển sang trái, tránh né một cú vuốt chồm tới chỉ cách mũi anh vài centimet.

Cú vuốt đó xé rách không khí, tạo ra những vết nứt màu đen trên thực tại như thủy tinh vỡ.

Nam đánh giá nhanh tình thế: Hắn không thể thắng bằng sức mạnh thuần túy.

Cấp độ F-rank của hắn quá yếu so với một entity cấp hệ thống.

Anh cần tìm điểm yếu — nơi mà logic của con sói gặp lỗi.

Nam nhớ lại những gì Khai đã nói trước khi biến mất: "Mọi thứ trong Hệ Thống đều có mã nguồn.

Và mọi mã nguồn đều có lỗ hổng." Hắn tập trung vào đôi mắt phát sáng màu đỏ của con sói.

Đó là cảm biến chính, nơi xử lý thông tin thị giác và mục tiêu tấn công.

Nếu Nam có thể làm mờ hoặc nhiễu loạn dữ liệu ở đó, hắn sẽ tạo ra khoảng trống để phản kích.

Nhưng làm thế nào?

MP của anh đã cạn kiệt.

Skill [Time Dilation] cần một lượng mana khổng lồ mà hiện tại anh không hề có.

Nam cắn chặt môi cho đến khi chảy máu.

Hắn nhớ lại cảm giác tội lỗi Survivor's Guilt đè nặng lên vai mình trong những lần Reset trước đó.

Những người bạn, đồng đội đã chết vì hắn là "Key" — chìa khóa duy nhất mở ra cánh cửa hủy diệt hoặc cứu rỗi thế giới này.

Nếu anh chết ở đây, tất cả nỗ lực của họ sẽ trở thành vô nghĩa.

Ký ức của họ sẽ bị xóa sạch như chưa từng tồn tại.

Không thể để điều đó xảy ra.

Nam nhắm mắt lại trong một tích tắc, lắng nghe nhịp đập của trái tim mình và dòng chảy mana hỗn loạn xung quanh.

Hắn cảm nhận được sự rung động yếu ớt từ lõi hệ thống phía sau con sói — nơi mà thực tại mỏng manh nhất.

Anh quyết định mạo hiểm tất cả vào một đòn tấn công duy nhất dựa trên trực giác thay vì logic chiến đấu thông thường.

Trong khoảng thời gian chậm lại này, Nam di chuyển về phía lõi màu đỏ của con sói.

Khoảng cách còn 5 mét.

Con sói cố gắng tái hợp cơ thể, nhưng tốc độ của nó cũng bị ảnh hưởng bởi [TIME DILATION] mà Nam vô tình kích hoạt bằng ý chí sống sót tuyệt vọng.

Nó trông như một con rối búp bê dây đứt, các chi tiết trên cơ thể giật cục và lệch pha theo nhịp điệu kỳ lạ.

Nam đưa tay phải — bàn tay đang glitch đỏ rực — chạm trực tiếp vào vùng ngực phát sáng của sinh vật đó.

Anh không dùng kiếm.

Hắn dùng chính năng lượng lỗi trong cơ thể mình để đối đầu với mã nguồn sạch sẽ của hệ thống.

Một luồng điện xanh sấm sét phóng ra từ lòng bàn tay anh, chui thẳng vào lỗ hổng dữ liệu trên con sói.

Thay vì con sói tan vỡ, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ từ điểm tiếp xúc.

Nam bị hất.

, đập vào một bức tường bê tông đã bị mã hóa.

Anh sặc máu, nhưng không phải máu đỏ, mà là những giọt chất lỏng trong suốt giống như mực in đang chảy ngược lên trên cổ họng anh.

Cảm giác nghẹt thở dữ dội khiến thị lực của hắn tối dần đi từng chút một.

Giao diện hệ thống trước mặt Nam bắt đầu hiển thị hàng loạt thông báo lỗi chồng chéo nhau: [ERROR 404: MEMORY NOT FOUND] [CORRUPTION DETECTED IN USER PROFILE: NAM] [INITIATING PURGE SEQUENCE.] Nam cố gắng bò dậy, nhưng cơ thể anh không còn đáp ứng mệnh lệnh.

Hắn nhìn thấy con sói Glitch đang đứng đó, nhưng nó đã thay đổi hình dạng.

Bộ lông dữ liệu tan rã, để lộ ra một khung xương kim loại lạnh lẽo bên trong — và trên đó là dòng chữ khắc bằng tiếng Việt cổ: "TÔI ĐÃ THẤY CÂU TRẢ LỜI." Nam ngồi dậy, thở dốc.

Cánh tay trái của anh giờ đã trở về màu da bình thường, nhưng trên đó xuất hiện một hình xăm mới: một biểu tượng của một con mắt đang chảy máu.

Đây không phải là vết thương.

Đây là một dấu hiệu.

Anh nhặt mảnh vỡ kim loại từ dưới đất lên — thứ duy nhất còn lại.

sói biến mất.

Trên bề mặt nó khắc rõ ràng dòng chữ mã hóa mà Nam nhận ra ngay lập tức: đó chính là đoạn ký tự cuối cùng trong hồ sơ của người chị gái đã chết của anh, một người phụ nữ không ai biết tên trong timeline cũ.

Nam run rẩy nhìn vào hình xăm con mắt trên tay mình.

Nó bắt đầu nóng lên, phát ra ánh sáng đỏ rực giống hệt màu glitch trước đó.

Một thông báo hệ thống riêng tư, chỉ dành cho hắn thôi, hiện lên ngay giữa trán: [MEMORY FRAGMENT ACQUIRED: THE TRUTH ABOUT AEGIS].

Hắn biết rằng nếu mở nó ra, thế giới quan mà anh đã xây dựng sẽ sụp đổ hoàn toàn trong giây phút này.

Nam nuốt khan, cổ họng khô khốc như bị lửa thiêu đốt.

Con mắt trên da thịt của hắn không chỉ nóng lên mà còn rung động dữ dội.

Những đường gân tĩnh mạch xung quanh hình xăm phồng to ra, chuyển màu tím đen kỳ dị.

Hắn cố gắng đè tay xuống nhưng cảm giác bỏng rát lan tỏa nhanh chóng đến khuỷu tay.

Hệ thống đang ép buộc một sự thật mà ký ức hắn không thể chứa đựng.

[WARNING: MENTAL STABILITY CRITICAL.] [CURRENT HP: 45/100] [MIND CORRUPTION LEVEL: 3% -> 8%] Con số đỏ tươi nhảy múa trước mắt, đánh dấu mức độ ô nhiễm nhận thức đang tăng vọt.

Nam nghiến răng, mồ hôi lạnh nhễ nhại bám đầy lưng áo.

Hắn không muốn nhìn vào đó.

Không hề muốn chút nào cả.

Nhưng ánh sáng từ con mắt hình xăm quá mạnh, chiếu thẳng xuyên qua mí mắt nhắm chặt của hắn.

Một lực vô hình kéo co trong đầu.

Nó xé toạc lớp màng bảo vệ tinh thần mong manh cuối cùng còn sót lại.

Nam hét lên một tiếng khàn đặc, quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Gối tay đập mạnh vào mặt đất, tạo ra một âm thanh vang vọng trong căn phòng trống rỗng.

Không có phản hồi.

Chỉ có tiếng xì xào của dữ liệu lỗi (glitch) ngày càng lớn dần.

Chúng giống như những con sâu ăn mòn lý trí, đục khoét từng mảnh ký ức bình yên cuối cùng mà hắn còn giữ được về thế giới này.

Hắn nhớ mùi hương hoa mai nở vào mùa xuân năm ấy.

Nhưng giờ đây, mùi hương đó bị thay thế bằng mùi cháy khét của ozone và sắt máu.

Nam mở mắt ra.

Thế giới xung quanh đang vỡ vụn thành những mảnh pixel màu xám xịt.

Những bức tường trắng tinh tuyền biến dạng, chảy nhão như sáp nến dưới nhiệt độ cao.

Hắn nhìn thấy những bóng người mờ ảo xuất hiện trong góc khuất của căn phòng.

Họ không có mặt.

Chỉ là các khối đa giác đen tối đang di chuyển với nhịp điệu cơ học đáng sợ.

Đây là Dungeon cấp độ 5: The Truth Archive.

Và hắn vừa mới bước vào trung tâm của nó.

Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay tê dại như bị cắt đứt kết nối thần kinh.

Skill [Iron Will] tự động kích hoạt, tạo ra một lớp vỏ bọc năng lượng mỏng manh quanh cơ thể.

Nó giúp ổn định HP đang giảm dần do hiệu ứng debuff [Cognitive Dissonance].

[SKILL ACTIVATED: IRON WILL (LVL 2)] [EFFECT: RESIST MIND CORRUPTION FOR 10 SECONDS] Mười giây là quá lâu để đối mặt với sự thật này.

Nhưng cũng đủ ngắn để Nam nhận ra một điều kinh hoàng.

Những bóng người kia không phải là quái vật.

Chúng là những phiên bản khác của chính hắn.

Phiên bản trong các timeline đã bị xóa sổ bởi Aegis.

Một hình ảnh hiện lên rõ ràng trước mắt: Hắn đang cầm dao, đứng trên đống xác chết của những đồng đội thân yêu nhất.

Máu chảy thành suối dưới chân hắn, phản chiếu ánh đèn neon nhấp nháy đầy vẻ mỉa mai.

Trong cảnh tượng đó, đôi mắt Nam không còn sự sợ hãi hay đau khổ.

Chỉ có một sự trống rỗng tuyệt đối và niềm vui điên cuồng khi phá hủy mọi thứ.

Nam nôn mửa ra những chất lỏng đen sặc mùi dầu máy.

Hệ thống của hắn đang bị nhiễm độc bởi ký ức này.

Nó không cho phép hắn quên đi vai trò nguyên bản của mình trong hệ sinh thái thảm họa này.

Hắn là Virus Zero.

Là kẻ khởi nguồn sự sụp đổ mà toàn bộ thế giới cố gắng sửa chữa bằng cách tạo ra Aegis.

"Không." Nam thì thầm, giọng nói run rẩy đến mức hầu như không thể nghe thấy.

đó không phải là tôi." Nhưng hệ thống trả lời lạnh lùng qua một dòng chữ hiện lên trực tiếp trong võng mạc: [ERROR: DENIAL DETECTED.] [CORRECTING DATA.] Một cơn đau dữ dội xé toạc đầu óc hắn.

Cảm giác như có ai đang dùng búa sắt đập vỡ sọ não từ bên trong.

Nam ngửa mặt.

ôm chặt lấy đỉnh đầu.

Những tia sáng đỏ lóe lên giữa các ngón tay, chiếu rọi vào trần nhà đang biến đổi thành một bầu trời sao chết chóc.

Hắn cần tìm lối thoát.

Không phải cho thân xác, mà cho tâm trí đang dần bị nuốt chửng bởi sự thật tàn khốc này.

Nam nhớ lại lời khuyên của Tử Hà trước khi mất tích: "Khi hệ thống bắt đầu kể câu chuyện về ngươi, đừng lắng nghe bằng tai.

Hãy dùng nỗi đau để cắt đứt kết nối." Nỗi đau?

Hắn đã có đủ rồi.

Nhưng loại nỗi đau nào mới là đủ mạnh để ngắt quyền truy cập vào Memory Fragment này?

Nam nhắm mắt lại, tập trung tất cả mana còn sót lại vào việc kiểm soát nhịp thở.

Hắn tưởng tượng ra một bức tường lửa ảo trong đầu mình.

Một hàng rào phòng thủ bằng ý chí thuần khiết nhất mà hắn từng có được từ những ngày tháng bình yên trước khi trở thành người chơi hệ thống.

[SYSTEM ALERT: FIREWALL CONSTRUCTED.] [CORRUPTION RATE STABILIZED AT 12%] Hơi thở của Nam trở nên đều đặn hơn.

Ánh sáng đỏ trên hình xăm bắt đầu mờ đi, nhưng vẫn còn đó, như một vết sẹo vĩnh cửu đánh dấu sự kiện này.

Hắn biết rằng mình vừa chạm đến biên giới nguy hiểm nhất trong cuộc đời mình.

Và hắn không thể quay lại được nữa.

Nam lau sạch những chất dịch đen sẫm trên miệng bằng tay áo rách nát.

Hắn đứng dậy, đôi chân vẫn còn run rẩy nhưng đã vững chãi hơn trước kia nhiều lần.

Căn phòng trở lại bình thường.

Những bóng người biến mất.

Chỉ còn lại sự im lặng chết chóc và mùi hương ozone ngày càng đậm đặc hơn.

Nhưng thứ quan trọng nhất không nằm ở môi trường xung quanh đang ổn định trở lại.

Mà là tại chiếc túi đồ của hắn, nơi một vật thể mới vừa xuất hiện cùng với việc thu thập Memory Fragment thành công (hoặc thất bại?

Hắn chưa biết).

Nam mở túi đồ ra kiểm tra.

Giữa những bình chữa bệnh và thanh kiếm gỉ sét, có một cuốn sổ nhỏ màu đen đang phát ra nhiệt độ ấm áp lạ thường.

Bìa sách không có tên gọi.

Chỉ có một ký tự khắc chìm vào da bò: "N".

Hắn cầm lấy cuốn sổ tay run rẩy mở trang đầu tiên ra xem thử nội dung bên trong chứa đựng điều gì đó bất ngờ hay chỉ là một bẫy mới cho lần tiếp theo nữa thôi chứ không biết chắc chắn được đâu cả vì quá sợ hãi khi nghĩ đến những khả năng xấu có thể xảy ra nếu đây thực sự là cái bẫy thì sao.

Trang giấy trắng tinh.

Trống rỗng hoàn toàn.

Không có một dòng chữ nào xuất hiện ngay lập tức trước mắt hắn lúc này đây nữa rồi đâu còn gì khác để làm thêm vào cho đầy đủ chi tiết cần thiết phải được viết ra hết cỡ luôn đi thôi nào xem nào!

Nam chạm ngón tay cái vào bề mặt giấy mềm mại dưới ánh đèn mờ ảo hắt xuống từ trên cao xuống phía dưới nền nhà tối om bên kia góc phòng nữa thì sao.

Hắn cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ truyền dọc theo bàn tay trái đang cầm chặt lấy cuốn sổ bí ẩn này trong lòng bàn tay phải của mình lúc này đây.

Đột nhiên, những dòng chữ bắt đầu hiện ra từ sâu bên trong giấy tờ như mực vừa được viết lên bởi một cây bút vô hình nào đó không ai biết rõ nguồn gốc xuất xứ chính xác đến nơi đâu nữa cả thế giới này giờ đã trở thành địa ngục thực sự đối với hắn rồi đấy!

Nam sững người.

Dòng chữ thứ hai hiện ra ngay bên dưới, lớn hơn và sắc nét hơn: "Hắn đang nằm trong ngươi." Hít một hơi thật sâu, Nam đóng cuốn sổ lại chặt chẽ trước khi nó kịp hiển thị thêm bất kỳ thông điệp nào khác nữa cả đâu còn gì để nói tiếp theo không phải là lời cảnh báo mà chính là lời mời gọi tham gia vào trò chơi tử thần sắp bắt đầu ngay lập tức đây rồi đó.

Nhưng hắn không hề cảm thấy nhẹ nhõm.

Ngược lại, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi hắn nhận ra rằng cuốn sổ này đang rung động theo nhịp đập của trái tim mình.

Nó không phải là vật thể ngoại lai.

Nó là một phần mở rộng của chính hệ thống nội tại mà Nam đã gắn kết với từ ngày đầu tiên bước vào thế giới ảo thực này.

Hắn đưa mắt nhìn quanh căn phòng lần nữa, nhưng giờ đây mọi thứ đều khác biệt hoàn toàn so với vài phút trước kia đó.

sao lại thấy lạ lùng đến thế.

Những vết nứt trên tường không còn là hư hỏng thông thường do động đất hay va chạm vật lý đơn thuần gây ra nữa đâu cả rồi.

Chúng tạo thành một mô hình phức tạp, giống như những mạch điện tử được khắc sâu vào cấu trúc kiến trúc của tòa nhà này.

Và tất cả chúng đều hướng về phía Nam.

Hướng đến hắn.

Như thể căn phòng đang sống và thở cùng với nhịp điệu dữ dội trong đầu hắn lúc này đây vậy đó!

Nam bước tới gần cửa sổ kính vỡ vụn, nhìn ra thành phố bên ngoài bị bao phủ bởi sương mù dày đặc màu xám xịt che khuất tầm nhìn hoàn toàn khiến người ta không thể xác định phương hướng chính xác được nữa đâu còn gì để dựa vào làm kim chỉ nam dẫn lối cho những hành trình tiếp theo đầy nguy hiểm phía trước đang chờ đón lấy mạng sống của ai đó bất cứ lúc nào mà không cần báo động trước sự việc đáng tiếc sắp xảy ra trong tương lai gần nhất có thể dự đoán được từ bây giờ trở đi nữa đâu còn gì để bàn luận thêm về vấn đề này
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập