Chương 8
Chiếc nhẫn bạc không chạm vào da thịt Lâm Phong.
Nó lao tới như một viên đạn ký ức được nén chặt, mang theo áp lực của một lời hứa đã vỡ.
Lâm Phong co người, phản xạ sinh tồn bản năng hơn là ý chí.
Nhưng chiếc nhẫn vẫn lướt qua khe hở giữa các ngón tay anh, va nhẹ vào mu bàn tay.
Cảm giác đó không phải là va chạm vật lý.
Đó là một cú sốc điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, xuyên qua tủy sống, đóng băng mọi dây thần kinh.
Không phải đau đớn.
Đó là sự hiện diện.
Một ký ức ngoại lai đang cố gắng xâm nhập, tìm kiếm một vật chủ để bám víu.
Lâm Phong rít lên, không phải vì sợ hãi, mà vì sự xâm lược.
Anh cảm thấy ý thức của mình bị kéo dãn, như thể có một tay vô hình đang cố giật lấy những mảnh ghép trong tâm trí anh.
"Đừng..." Giọng nói của Null vang lên, yếu ớt, đứt quãng.
"Đừng để nó vào.
Đó là ký ức của người chết.
Nó sẽ ăn mòn ngươi."
Lâm Phong nghiến răng, hàm răng cạo vào nhau tạo ra tiếng lạo xạo.
Anh không nhìn vào chiếc nhẫn.
Anh nhìn vào cô phụ nữ trước mặt – Bạch Tử Thuần.
Cơ thể cô ta đang rung lên, không phải vì run rẩy, mà vì sự mất cân bằng năng lượng.
Cô ta vừa chuyển giao một phần ký ức cho anh, và giờ, chiếc nhẫn này là neo giữ cuối cùng để cô ta không hoàn toàn tan biến vào hư không.
Nhưng neo giữ đó đang quay ngược lại.
"Bạch Tử Thuần," Lâm Phong gọi tên, giọng anh khàn đặc, thô ráp như đá mài.
"Nếu anh cầm nó, cô sẽ chết.
Nếu anh không cầm nó, cô sẽ tan rã.
Chọn."
Bạch Tử Thuần mỉm cười.
Nụ cười của một người phụ nữ đã chấp nhận cái chết từ lâu.
"Anh không cần chọn, Lâm Phong.
Anh chỉ cần sống.
Và để sống, anh phải quên."
Cô ta giơ tay, đẩy chiếc nhẫn về phía anh.
Không phải bằng lực cơ học, mà bằng ý chí.
Chiếc nhẫn bay nhanh hơn, lần này nó nhắm thẳng vào mắt anh.
Lâm Phong nhắm mắt.
Anh không né.
Anh để cho nó chạm vào tròng mắt.
Cơn đau xé toạc não bộ.
Hình ảnh flash lại: Một căn phòng tối.
Tiếng khóc của một đứa trẻ.
Mùi máu tanh.
Và cảm giác tội lỗi sâu thẳm, nặng nề hơn bất kỳ tảng đá nào.
Đó không phải là ký ức của anh.
Đó là ký ức của cô.
Ký ức về cái chết của em gái cô.
Ký ức về sự bất lực.
Lâm Phong hét lên, quật tay ra, đánh bay chiếc nhẫn.
Nó rơi xuống sàn, nảy lên, lăn vào góc phòng tối.
Ánh sáng từ cửa sổ vỡ vụn chiếu vào, làm chiếc nhẫn phát ra ánh sáng bạc lạnh lẽo, như một con mắt đang mở.
"Ngươi đã nhận nó," giọng của người đàn ông mặt nạ vang lên từ phía sau.
Người đàn ông đã không tan biến hoàn toàn.
Anh ta đứng đó, nửa người trống rỗng, nửa người còn lại đang tái sinh từ những mảnh vụn ký ức mà Bạch Tử Thuần vừa hy sinh.
"Ngươi đã hấp thụ nỗi đau.
Bây giờ, ngươi là một phần của chúng ta."
Lâm Phong lau máu chảy từ khóe miệng.
Anh không nhìn người đàn ông.
Anh nhìn xuống sàn nhà.
Những tấm ván gỗ đang nứt ra, lộ ra một cái hầm bí mật phía dưới.
Mùi ozone và mùi thiu thối của sự phân rã bốc lên từ đó.
"Không," Lâm Phong nói.
Anh bước về phía cái hầm.
"Tôi là của tôi."
Tiếng thủy tinh vỡ vang lên như một khẩu súng lớn.
Không phải từ ống nghiệm Lâm Phong đang chạm vào, mà từ khắp nơi trong hầm.
Hàng trăm, hàng ngàn ống nghiệm cùng lúc vỡ tung.
Chất lỏng màu tím và đen phun trào, tạo thành một cơn lốc xoáy.
Không phải là gió.
Đó là sự hỗn loạn của tâm trí.
Lâm Phong bị đẩy lùi, va vào tường.
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân anh không chạm đất.
Anh đang trôi trong một dòng chảy ký ức.
*Hình ảnh:* Một căn phòng bệnh viện.
Tiếng máy đo nhịp tim kêu liên hồi.
Beep...*
*Hình ảnh:* Một bàn tay nắm chặt bàn tay anh.
*Hình ảnh:* Một giọng nói.
"Anh trai...
em sợ..."
Đó là Tiểu Uyển.
Em gái anh.
Nhưng không phải Tiểu Uyển hiện tại.
Đây là ký ức của một người khác.
Một người đã mất em gái.
Ký ức của Bạch Tử Thuần.
Lâm Phong cố gắng tách ra, nhưng ký ức này bám vào anh như dầu nhớt.
Nó xâm nhập qua lỗ chân lông, qua mắt, qua tai.
Nó đang viết lại não bộ của anh.
"Lâm Phong," giọng của Bạch Tử Thuần vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong đầu anh.
"Anh cảm thấy nó chưa?
Nỗi đau này?
Nó là của tôi.
Nhưng giờ, nó là của anh."
"Đi ra!" Lâm Phong gào lên trong tâm trí.
Anh tập trung vào lý trí.
Anh tách biệt cảm xúc.
Đó là kỹ năng sinh tồn duy nhất anh còn lại.
"Tôi không cần nỗi đau của cô.
Tôi có của riêng tôi."
"Nhưng nỗi đau của tôi mạnh hơn," giọng đó cười, đầy ma quỷ.
"Và nó sẽ kéo ngươi xuống cùng."
Lâm Phong cảm thấy cơ thể mình bắt đầu trong suốt.
Độ Bám Dính của anh đang giảm.
Ký ức của anh đang bị ghi đè bởi ký ức của người khác.
Anh đang mất đi chính mình.
Anh nhìn xuống tay mình.
Những ngón tay đang mờ dần.
Anh có thể nhìn thấy xương, nhưng xương cũng đang tan rã.
"Null," anh nói, giọng anh yếu đi.
Hãy xóa nó."
"Không thể," Null đáp.
"Tôi không thể can thiệp vào ký ức gốc.
Ngươi phải tự làm.
Ngươi phải chấp nhận nó, hoặc phá hủy nó."
Lâm Phong nhắm mắt.
Anh không chiến đấu.
Anh không kháng cự.
Anh để cho cơn lốc ký ức cuốn trôi anh.
Anh chìm vào trong nỗi đau của Bạch Tử Thuần.
Anh cảm thấy sự tuyệt vọng khi nhìn em gái chết.
Anh cảm thấy sự tội lỗi khi không thể cứu cô.
Anh cảm thấy sự cô đơn khi cả thế giới quên đi những người đã khuất.
Và rồi, anh thấy một thứ gì đó ẩn sâu trong nỗi đau đó.
Một mảnh ghép nhỏ, sáng lấp lánh.
Ký ức về một nụ cười.
Một nụ cười của Tiểu Uyển, trước khi bệnh Lãng Quên bắt đầu.
Một ký ức thuần khiết, không bị nhiễm độc.
Lâm Phong nắm lấy nó.
Anh dùng nó như một neo.
Anh kéo chính mình ra khỏi cơn lốc.
"Đủ rồi," anh nói.
Và anh đẩy tất cả ký ức ngoại lai ra ngoài.
Không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự từ chối.
Anh từ chối nỗi đau của người khác.
Anh chấp nhận nỗi đau của chính mình.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận