Chương 7
Anh đóng sập cửa lại, khóa chặt ba vòng then với tiếng *cạch* khô khốc vang lên trong không gian chết chóc.
Null, bóng ma đen kịt hình người không khuôn mặt, hiện ra ngay sau lưng anh, một bàn tay lạnh lẽo đặt lên vai.
Không phải để an ủi, mà là để cảnh báo.
Nhiệt độ trong căn hộ giảm đột ngột, hơi thở của Lâm Phong ngưng tụ thành những缕 sương mù mỏng manh, nhanh chóng bị bóng tối nuốt chửng.
"Chúng ta phải chạy.
Bây giờ," Null thì thầm, giọng nói vang lên trực tiếp trong sọ não, mang theo mùi kim loại và máu thối.
Lâm Phong không đáp.
Đôi mắt anh quét khắp căn phòng hẹp, tìm kiếm điểm yếu.
Cửa sổ đã bị bịt kín bằng ván gỗ mục rữa.
Cửa chính, vốn là tấm thép mỏng của căn hộ công xã rẻ tiền, giờ đây đang phát ra những tiếng cào ghita rên rỉ.
Không phải từ bên ngoài.
Mà từ bên trong lớp kim loại.
словно như thể kim loại đang sống, đang cố gắng ăn mòn từ trong ra ngoài.
Anh cảm thấy độ bám dính của bản thân đang suy giảm.
Đầu ngón tay trái bắt đầu trở nên trong suốt, lộ ra những ngón tay xương xẩu bên dưới lớp da mờ ảo.
Đây là dấu hiệu của sự lãng quên.
Nếu anh không tạo ra một ký ức đủ mạnh, đủ "nặng" để neo giữ cơ thể này vào thực tại, anh sẽ tan biến trước khi mặt trời mọc.
Null cười, một âm thanh khô khan như lá cây khô bị giẫm đạp.
"Ngươi đang sợ.
Nỗi sợ là nhiên liệu.
Nhưng đừng để nó ăn mòn ngươi.
Hãy nhìn vào nó."
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh không nhìn vào nỗi sợ.
Anh nhìn vào nỗi đau.
Anh nhớ lại cảm giác khi chiếc kính cắt vào lòng bàn tay, khi máu chảy ra, ấm nóng và thực.
Anh tập trung vào mùi sắt.
Mùi của sự sống đang chết đi.
Độ bám dính của anh ổn định trở lại, ngón tay trở nên đục ngầu, thực thể hơn.
Nhưng cái giá phải trả là đầu anh đau nhói, như thể có một cây búa đang đập vào thùy trán.
"Chúng ở đâu?" Lâm Phong hỏi, giọng khàn đặc.
"Chúng không ở đâu cả," Null đáp, bóng dáng của nó dao động, méo mó.
"Chúng ở trong ký ức của ngươi.
Và chúng đói."
Tiếng cào trên cửa dừng lại.
Sự im lặng đến sau đó đáng sợ hơn bất kỳ tiếng ồn nào.
Nó là sự im lặng của kẻ săn mồi đang nín thở, chờ đợi khoảnh khắc con mồi yếu nhất.
Lâm Phong nắm chặt mảnh kính trong tay.
Cạnh kính sắc lẹm, nhưng anh biết, nó không đủ để xé toạc bóng tối.
Anh cần thứ gì đó hơn.
Anh cần một ký ức.
Một ký ức đủ đau để trở thành vũ khí.
Cánh cửa căn hộ bỗng rung lắc.
Một cú đấm nặng nề từ bên ngoài.
Rồi một tiếng gào thét biến dạng vang lên, không giống con người.
Kẻ đó đang cố phá cửa.
Null chỉ vào cửa, sau đó chỉ vào cuốn nhật ký.
"Kẻ đó đang bị thu hút bởi mùi ký ức của ngươi.
Mùi của sự tan vỡ.
Nó không muốn giết ngươi.
Nó muốn ăn ký ức của ngươi.
Nó muốn trở thành ngươi."
Lâm Phong nhìn vào cuốn sách.
Trang thứ tư đang trống.
Nhưng khi anh nhìn kỹ, những giọt mực đen đang tự chảy ra, hình thành nên những ký tự.
*"Lâm Phong đã chết.
Và chúng tôi đã quên anh."*
Cánh cửa vỡ.
Không phải vỡ ra bên ngoài.
Mà vỡ ra bên trong.
Mảnh gỗ và kim loại bay vào trong phòng, nhưng chúng không chạm sàn.
Chúng lơ lửng, xoay tròn, tạo thành một cơn lốc xoáy nhỏ.
Từ trong cơn lốc, một bóng người bước ra.
Lâm Phong lùi lại, va vào bàn bếp.
Anh nâng mảnh kính lên, nhưng tay anh run không kiểm soát được.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì sự nhận thức.
Bóng người kia không phải là quái vật.
Nó là một người đàn ông.
Một người đàn ông mặc bộ vest cũ kỹ, mặt nạ giấy trắng che nửa khuôn mặt.
Nhưng nửa kia...
nửa kia không có da thịt.
Nó là một khoảng trống.
Một lỗ hổng trong thực tại, nơi ký ức đã bị xóa sạch.
"Ký ức," người đàn ông nói.
Giọng nói của anh ta nghe như tiếng giấy xé toạc.
Tôi cần nó."
Anh ta bước tới.
Mỗi bước chân làm sàn nhà nứt ra, không phải vì lực, mà vì sự từ chối tồn tại của vật chất.
Null lao vào, nhưng bị người đàn ông gạt bỏ dễ dàng.
Null bay ngược lại, va vào tường, và tan ra thành những hạt khói đen.
"Null!" Lâm Phong hét lên.
"Bóng ma không thể chiến đấu với sự trống rỗng," giọng của Null vang lên yếu ớt trong đầu anh, dần xa đi.
"Ngươi phải tự chiến đấu.
Dùng thứ ngươi trân trọng nhất."
Lâm Phong nhìn vào cuốn nhật ký.
Nhìn vào những dòng chữ về sự phản bội.
Anh hiểu rồi.
Hội Đồng Ký Ức không chỉ kiểm soát ai được nhớ.
Họ kiểm soát nỗi đau.
Và nỗi đau là thứ duy nhất có thể giết chết sự trống rỗng.
Anh không đóng cuốn sách lại.
Anh mở nó ra hoàn toàn.
Và anh bắt đầu đọc to.
Tiếng xé toạc giấy vang lên như một tiếng gào thét.
Những trang giấy bay ra, nhưng chúng không chạm đất.
Chúng bốc cháy.
Không phải bằng lửa, mà bằng ánh sáng trắng xóa.
Ký ức bị giải phóng.
Nỗi đau bị giải phóng.
Bạch Tử Thuần hét lên, không phải vì đau, mà vì sự mất mát.
Cô ta đang mất đi ký ức về Lâm Phong.
Và khi cô ta mất đi ký ức đó, cô ta mất đi lý do để tồn tại.
Cơ thể cô ta bắt đầu tan rã, hóa thành những hạt bụi ánh sáng.
"Lâm Phong..." cô ta thì thầm.
"Đừng quên..."
Và rồi, cô ta biến mất.
Không còn gì cả.
Chỉ có một chiếc nhẫn bạc rơi xuống sàn nhà, lăn về phía chân Lâm Phong.
Người đàn ông mặt nạ bước tới, tay vẫn giơ lên.
Nhưng anh ta dừng lại.
Anh ta nhìn vào chiếc nhẫn.
Nhìn vào Lâm Phong.
"Ngươi đã phá hủy ký ức," anh ta nói, giọng đầy kinh ngạc.
"Ngươi đã tự cắt đứt neo của mình.
Ngươi sẽ tan biến."
Lâm Phong nhìn xuống tay mình.
Bàn tay phải của anh đang trong suốt.
Anh cảm thấy lạnh.
Lạnh đến tận xương tủy.
Nhưng anh không sợ.
Anh đã làm những gì cần làm.
"Đúng," Lâm Phong nói.
"Tôi đã quên cô ấy.
Và bây giờ...
tôi sẽ quên ngươi."
Anh không dùng sức mạnh.
Anh không dùng vũ khí.
Anh dùng sự trống rỗng.
Sự trống rỗng của chính mình.
Anh để cho nỗi đau của Bạch Tử Thuần, của mẹ anh, của chính anh, hòa vào không khí.
Và anh biến nó thành một cơn bão.
Một cơn bão của sự lãng quên.
Người đàn ông mặt nạ hét lên.
Anh ta bắt đầu tan rã.
Không phải vì bị tấn công, mà vì bị quên lãng.
Lâm Phong đã xóa bỏ anh ta khỏi ký ức của chính mình.
Và trong thế giới này, khi không ai nhớ, bạn chết.
Cơn bão dừng lại.
Căn phòng im lặng.
Chỉ còn lại Lâm Phong, đứng giữa đống tro tàn của ký ức.
Anh nhìn vào chiếc nhẫn bạc trên sàn nhà.
Anh cúi xuống, nhặt nó lên.
Và rồi, từ trong chiếc ví, một giọng nói nhỏ bé vang lên.
Giọng của Tiểu Uyển.
*"Anh trai...
em nhớ anh.
em không nhớ khuôn mặt anh nữa."*
Lâm Phong đóng chặt ví lại.
Anh không đáp.
Anh không thể.
Nếu anh đáp, anh sẽ thừa nhận rằng ký ức đó đang sống.
Và nếu nó sống, nó có thể bị bắt.
Anh bước vào bóng tối, để lại phía sau một căn phòng rỗng tuếch, nơi một người phụ nữ vừa chết, và một bóng ma vừa sinh ra.
Nhưng khi anh bước ra khỏi căn hộ, anh thấy một thứ gì đó trên tường.
Một dòng chữ được viết bằng máu.
*"Họ đã thấy ngươi.
Và họ biết ngươi là ai."*
Lâm Phong dừng lại.
Anh nhìn lên.
Trên trần nhà, một con mắt khổng lồ, không phải của con người, đang mở ra từ bóng tối.
Và nó đang mỉm cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận