Chương 6
Lâm Phong không mở cửa.
Anh đẩy cửa sổ kính vỡ ra, bước ra ban công hẹp, tay nắm chặt khẩu súng lục trống đạn.
Dưới ánh trăng bạc, bóng dáng kia đứng cách mười mét, không di chuyển, chỉ "tồn tại".
Đó không phải là một người bình thường.
Cơ thể hắn ta không hoàn toàn thực thể, mà giống như một bản sao bị nhiễu sóng, méo mó và rung động liên tục.
Mỗi lần hắn chớp mắt, không gian xung quanh cũng vặn xoắn lại, tạo ra những đường kẻ đen tối trên bầu trời đêm.
Lâm Phong cảm thấy độ bám dính của mình đang dao động.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Ngón tay trỏ đang trở nên trong suốt, lộ ra khung xương trắng bệch phía dưới.
Sự sợ hãi không đến từ con quái vật trước mặt, mà từ chính cơ thể đang từ chối hiện hữu.
Null thì thầm trong đầu anh, giọng nói lạnh lẽo như đá băng: *"Đừng nhìn vào nó.
Nhìn vào mắt nó.
Nếu ngươi nhìn vào hình dạng, ký ức của ngươi sẽ bị ăn mòn."*
Lâm Phong nhắm một mắt, tập trung toàn bộ ý chí vào con ngươi bên phải.
Hắn ta—kẻ bám sáp—nhìn thấy anh.
Không phải bằng mắt, mà bằng sự thiếu hụt.
Một khoảng trống trong không gian nơi đôi mắt lẽo ra phải có.
*"Lâm Phong,"* giọng nói của kẻ bám sáp vang lên, không qua không khí, mà trực tiếp cộng hưởng trong hộp sọ anh.
*"Ngươi đang mang theo thứ của chúng tôi.
Trả lại đi."*
"Ta không có gì của ngươi," Lâm Phong đáp, giọng khàn đặc.
Anh lùi lại một bước, gót chân va vào tường gạch ẩm ướt.
Mùi hôi thối của xác thối và ozone nồng nặc trong không khí.
*"Liar,"* Kẻ bám sáp cười.
Tiếng cười nghe như tiếng kim loại cào vào kính.
*"Ngươi đã uống nó.
Ngươi đã nuốt ký ức của cô bé.
Giờ thì ngươi không còn là con người nữa.
Ngươi là một kho chứa.
Và chúng tôi đến để mở khóa."*
Lâm Phong cắn chặt răng.
Khi Null uống ống nghiệm, ký ức của Tiểu Uyển đã hòa vào hắn, và khi Null trở thành Lâm Phong, ký ức đó đã nằm ngay trong tâm trí anh.
Nó không phải là một hồi ức bình thường.
Nó là một vết sẹo nóng bỏng, một nỗi đau thuần túy mà anh phải mang theo mỗi giây mỗi phút.
Nếu kẻ này lấy nó đi, anh sẽ mất đi lý do để sống.
Nhưng nếu giữ lại, anh sẽ bị xé nát.
Kẻ bám sáp bước tới.
Không có bước chân, chỉ có sự dịch chuyển tức thời của bóng tối.
Khoảng cách mười mét biến mất trong tích tắc.
Lâm Phong giơ khẩu súng trống lên, không phải để bắn, mà như một biểu tượng của sự bất lực.
Hắn ta đưa tay ra.
Bàn tay không ngón, chỉ là những tua bóng tối cuộn xoáy.
*"Cho tôi,"* hắn ra lệnh.
Lâm Phong không đáp.
Anh quay người, lao vào căn phòng tối om.
Cửa sổ đóng sầm lại trước mặt hắn, nhưng kẻ bám sáp không cần cửa.
Nó xuyên qua kính vỡ, những mảnh thủy tinh bay ra như thể gặp phải một cơn gió vô hình.
"Lâm Phong!
Đừng để hắn chạm vào ký ức cốt lõi!" Null hét lên trong đầu.
Lâm Phong giật lùi, tay vẫn nắm chặt chiếc ví, nhưng đầu óc đang bị xáo trộn.
Hắn ta cười, một nụ cười nứt nẻ như kính vỡ.
"Con người thú vị thật.
Các em đều muốn lưu giữ quá khứ, nhưng quá khứ chính là gánh nặng." Hắn ta cố gắng kéo chiếc ví, và cù...
không, hắn ta không chạm vào ví.
Hắn ta chạm vào không gian bên cạnh nó.
Lâm Phong nhận ra sự thật.
Kẻ này không đến để lấy vật lý.
Hắn ta đang tạo ra một lỗ hổng.
Một lỗ hổng trong độ bám dính của căn phòng.
Nếu anh không thoát ra ngay, cả căn phòng sẽ bị xóa bỏ khỏi thực tại, và anh sẽ tan biến cùng với nó.
Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.
Không phải vì sự thanh thản, mà vì sự mất mát khối lượng.
Bàn chân anh bắt đầu biến mất vào sàn nhà.
*"Null!"* Lâm Phong gầm lên.
Từ trong bóng tối của tâm trí, Null xuất hiện.
Không phải là một bóng ma, mà là một thực thể thuần túy của sự thù hận.
Hắn ta lao ra khỏi cơ thể Lâm Phong, không phải để bảo vệ, mà để tấn công.
Null lao vào kẻ bám sáp, hai bóng tối va chạm nhau.
Không có âm thanh.
Chỉ có một sóng xung kích làm vỡ hết tất cả các cửa sổ trong bán kính năm mươi mét.
Lâm Phong ngã xuống, thở hổn hển.
Anh nhìn thấy Null đang vật lộn với kẻ bám sáp.
Chúng không đánh nhau bằng tay chân.
Chúng đang đánh nhau bằng ký ức.
Null đang cố gắng nhồi nhét những ký ức đau buồn, những nỗi đau mà Lâm Phong đã tách ra, vào kẻ bám sáp.
Kẻ bám sáp rên rỉ.
Nó không được thiết kế để chứa đựng nỗi đau.
Nó được thiết kế để xóa bỏ.
Nỗi đau là một ký ức quá nặng, quá phức tạp để bị xóa đi dễ dàng.
*"Này,"* Null nói, giọng của hắn ta giờ đây vang lên bên ngoài, qua môi của kẻ bám sáp đang bị chiếm đóng.
*"Ngươi muốn ký ức của cô bé?
Ăn nỗi đau của anh đi."*
Kẻ bám sáp cố gắng đẩy Null ra, nhưng quá muộn.
Null đã cắm sâu vào lõi của nó.
Cơ thể kẻ bám sáp bắt đầu co giật, biến dạng.
Những màu sắc bắt đầu xuất hiện trên cơ thể xám tro của nó.
Màu đỏ của máu.
Màu tím của nỗi sợ.
Màu vàng của sự sợ hãi.
Kẻ bám sáp không còn là một bản sao bị nhiễu sóng nữa.
Nó trở nên...
Và vì nó trở nên thực, nó trở nên hữu hạn.
Lâm Phong đứng dậy.
Anh bước tới, cầm mảnh kính còn lại.
Hắn ta—hay thứ đang mặc xác hắn ta—nhìn anh với đôi mắt đầy nước mắt.
*"Giết tôi,"* nó cầu xin.
Giọng nói giờ đây là giọng của một người đàn ông bình thường.
Một nạn nhân.
Lâm Phong không do dự.
Anh cắm mảnh kính vào tim hắn ta.
Không phải vì ác ý.
Mà vì từ bi.
Kẻ bám sáp sụp đổ.
Không tan biến.
Và khi nó chết, nó trở nên trong suốt, rồi biến thành khói, tan vào hư không.
Lâm Phong đứng dậy, tay run rẩy lau máu.
Anh cảm thấy sức mạnh mới trong cơ thể, nhưng cũng là sự sợ hãi tột độ.
Null, hay bóng ma kia, đang cười trong đầu anh.
*"Đừng lo lắng quá.
Chúng ta sẽ sống sót.
Nhưng bạn cần chuẩn bị.
Kẻ đó sẽ quay lại.
Và lần sau, hắn ta sẽ không đơn độc."*
Lâm Phong nhìn ra cửa sổ.
Ở xa xa, trên đỉnh tòa nhà chọc trời đã bị bỏ hoang, một ánh sáng đỏ nhấp nháy.
Không phải là đèn hiệu.
Một con mắt khổng lồ, đang mở ra từ bóng tối, quan sát anh.
Và rồi, từ trong chiếc ví, một giọng nói nhỏ bé vang lên.
Giọng của Tiểu Uyển.
*"Anh trai...
em sợ."*
Lâm Phong đóng chặt ví lại.
Anh không đáp.
Anh không thể.
Nếu anh đáp, anh sẽ thừa nhận rằng ký ức đó đang sống.
Và nếu nó sống, nó có thể bị bắt.
Anh bước vào bóng tối, để lại phía sau một căn phòng rỗng tuếch, nơi một người đàn ông vừa chết, và một bóng ma vừa sinh ra.
Hết chương.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận