Chương 5
Cảm giác trống rỗng trong đầu vẫn còn vương vít, như thể vừa có ai đó rút đi một sợi dây thần kinh quan trọng.
Anh nhìn xuống bàn tay mình – đầu ngón tay đang hơi mờ ảo, độ bám dính (Adhesion Rate) giảm nhẹ sau cú sốc năng lượng.
Không khí trong thư viện bỏ hoang nặng mùi giấy thối và máu khô.
Null, bóng đen gắn liền với bóng lưng của Lâm Phong, co lại thành một đốm tối đậm đặc.
"Mày vừa tự cắt bỏ một phần linh hồn," giọng Null vang lên, không qua tai mà trực tiếp vào não, lạnh lẽo và đầy mỉa mai.
"Giờ thì mày ổn.
Nhưng đừng hòng nghĩ rằng Hội Đồng Ký Ức sẽ dừng lại.
Họ đã ngửi thấy mùi 'Chân Không' mà mày vừa tạo ra."
Lâm Phong không đáp.
Anh đang cố gắng tập trung vào nhịp đập của tim.
*Thump-thump.
Thump-thump.* Mỗi nhịp đập là một lời nhắc nhở rằng anh vẫn còn tồn tại.
Nhưng sự tồn tại này mong manh hơn bao giờ hết.
Anh cần ký ức.
Anh cần sự ghi nhận.
Nếu không, anh sẽ tan biến vào hư không, giống như những con Quên Cở bên ngoài.
Anh đứng dậy, chân bước trên lớp bụi dày.
Những bước chân của anh không tạo ra tiếng động, nhưng mỗi bước đi đều làm rung chuyển không khí xung quanh.
Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đang mất dần hiệu lực.
Đây là dấu hiệu của sự phân rã.
"Đi đâu?" Null hỏi.
"Tìm đáp án," Lâm Phong nói.
Giọng anh khàn khàn, như thể cổ họng bị cát bao phủ.
"Nếu Hội Đồng đang theo dõi 'Chân Không', thì họ sẽ để lại dấu vết.
Dấu vết của ký ức bị ăn mòn."
Họ vừa rời khỏi phòng thí nghiệm thì tiếng bước chân vang lên.
Có hệ thống.
Không phải là bước chân của Quên Cở.
Đó là bước chân của con người.
Những kẻ có vũ khí.
Những kẻ có kỷ luật.
Lâm Phong và Null ẩn mình sau một kệ sách.
Ba bóng dáng bước vào hành lang.
Họ mặc những bộ đồ bảo hộ màu trắng, mặt nạ gas che kín khuôn mặt.
Trên tay họ là những cây súng năng lượng, phát ra ánh sáng xanh nhạt.
"Mẫu số 404 đã được xử lý," một trong họ nói.
Giọng nói qua bộ khuếch đại, làm biến dạng thành tiếng máy móc.
"Ký ức đã được trích xuất.
Chất lượng: Cao.
Độ tinh khiết: 98%."
"Đưa về cho Hội Đồng," người thứ hai nói.
"Chủ tịch muốn kiểm tra ngay lập tức.
Có dấu hiệu của 'Chân Không' gần đây.
Chúng ta cần biết ai đã làm điều đó."
"Kẻ đó nguy hiểm," người thứ ba nói.
"Anh ta không chỉ xóa ký ức.
Anh ta đang *ăn* chúng."
Lâm Phong nín thở.
Anh nhận ra giọng nói của người thứ ba.
Đó là giọng của một người mà anh đã gặp trước đây.
Một người trong Hội Đồng.
Một người tên là *Khuẩn*.
"Chúng ta phải cẩn thận," Khuẩn nói.
"Nếu kẻ đó trở lại, chúng ta sẽ không thể ngăn cản anh ta.
Không, trừ khi chúng ta có 'Cốt Lõi'."
"Cốt Lõi?" người thứ hai hỏi.
"Đúng," Khuẩn đáp.
"Cốt Lõi của người mẹ anh.
Nó là thứ duy nhất có thể ổn định 'Chân Không'.
Và nó đang ở trong tay của kẻ đó."
Lâm Phong cảm thấy tim mình ngừng đập.
Null đang ở bên cạnh anh.
Nhưng Null không còn là Null nữa.
Null là một phần của anh.
Và giờ, họ đang nói về việc lấy nó từ anh.
"Chúng ta đi," Khuẩn nói.
"Tôi cảm thấy sự hiện diện của anh ta.
Rất gần."
Lâm Phong nắm chặt mảnh kính trong tay.
Anh nhìn Null.
Null cũng nhìn anh.
Trong đôi mắt trống rỗng của bóng ma, anh thấy sự sợ hãi.
Sự sợ hãi thực sự.
"Chúng ta phải chạy," Null thì thầm.
"Không," Lâm Phong nói.
"Chúng ta phải chiến đấu."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận