Chương 4

...đàn săn có tổ chức.

Tiếng va đập vào cửa kính không còn là tiếng cào cấu hỗn loạn mà là nhịp điệu đều đặn, giống như tim mạch của một sinh vật khổng lồ đang thở.

Lâm Phong nghiến răng, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo.

Anh dựa lưng vào bức tường gạch nứt nẻ, mắt dán chặt vào tấm kính cường lực phía trước.

Bên kia lớp kính dày hai centimet, hàng chục con Quên Cở đang đứng xếp hàng.

Chúng không gầm rú, không điên loạn.

Chúng chỉ đứng đó, đôi mắt trống rỗng hướng về phía anh, như thể đang chờ đợi một tín hiệu từ đâu đó xa xôi.

Null đứng cạnh anh, cơ thể bóng tối run rẩy nhẹ.

Không phải vì sợ hãi, mà vì quá tải.

Viên pha lê ký ức của Bạch Tử Thuần vẫn còn nóng hổi trong dạ dày Lâm Phong, tạo ra một dòng năng lượng lạ lùng, vừa ấm áp vừa độc hại, chạy dọc theo mạch máu.

"Họ đang phân tích cấu trúc phòng," Null thì thầm, giọng nói kép vang lên trong đầu Lâm Phong, nửa lạnh lùng, nửa mỉa mai.

"Quên Cở thông thường chỉ dựa vào bản năng.

Nhưng những con này...

chúng đang học.

Hội Đồng đã cấy ghép 'Logic Săn Mồi' vào ký ức của chúng."

Lâm Phong nhíu mày.

Logic săn mồi?

Trong thế giới nơi ký ức là tài nguyên, việc biến nỗi sợ hãi thành công cụ chiến thuật là điều tàn bạo nhất mà Hội Đồng có thể nghĩ ra.

*Bốp.*

Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên góc kính.

Không phải do lực tác động vật lý, mà do sự cộng hưởng âm thanh.

Hàng trăm giọng rít khẽ của Quên Cở hòa quyện lại, tạo thành một tần số cộng hưởng phá vỡ điểm yếu của kính.

"Chúng ta không còn thời gian," Null nói, tay không để đâu, nhưng bóng tối quanh anh bắt đầu cuộn trào.

"Độ bám dính của mày đang dao động.

Viên pha lê đó không ổn định.

Nó đang cố gắng hòa tan vào máu mày."

Lâm Phong cảm thấy ngực mình đau nhói.

Mỗi nhịp đập đều kéo theo một cơn đau buốt, như thể tim anh đang bị bóp nghẹt bởi bàn tay vô hình của Bạch Tử Thuần.

Anh nhìn xuống tay mình.

Đầu ngón tay cái đang bắt đầu trong suốt, lộ ra xương trắng ngà bên dưới.

"Phải di chuyển," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc.

"Ra khỏi đây.

Tìm nơi kín đáo hơn."

"Không thể," Null đáp.

"Ngưỡng cửa đã bị phong tỏa.

Chúng không tấn công vì chúng đang chờ mày tự tan rã.

Khi độ bám dính của mày xuống dưới 10%, cơ thể mày sẽ trở thành bữa ăn nhẹ cho chúng.

Chúng không cần giết mày.

Chúng chỉ cần đợi."

Lâm Phong nghiến chặt hàm.

Anh nhìn quanh căn phòng nhỏ.

Đây là một kho lưu trữ cũ của bệnh viện, nơi anh và Tiểu Uyển từng trú ẩn tạm thời trước khi Hội Đồng phát hiện.

Không có lối thoát nào khác ngoài cửa chính.

Bốp.*

Hai vết nứt nữa xuất hiện.

Tiếng kính vỡ nhẹ vang lên, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đáng sợ.

Null đột ngột tiến về phía cửa kính.

"Mày phải làm gì đó để đánh lạc hướng chúng.

Hoặc là chết."

Lâm Phong rút dao rơm ra.

Lưỡi dao giờ đây đã ổn định hơn, nhờ vào năng lượng từ viên pha lê, nhưng vẫn mỏng manh như thủy tinh.

Anh biết mình không thể cắt xuyên qua hàng chục con Quên Cở.

Anh cần một cái bẫy.

Hoặc là một hy sinh.

Anh nhìn vào cuốn sổ tay nhỏ trong túi áo.

Cuốn sổ mà anh đã cứu khỏi tay Hội Đồng, nhưng chưa kịp đọc kỹ.

Đó là nhật ký của người mẹ anh.

Người phụ nữ đã tự nguyện xóa ký ức về anh để cứu anh khỏi một đợt tấn công của Quên Cở năm xưa.

"Null," Lâm Phong nói, giọng lạnh băng.

"Nếu tôi dùng ký ức đó...

liệu nó có đủ sức mạnh để tạo ra một vụ nổ?"

Null im lặng.

Bóng tối quanh anh sẫm lại.

"Mày biết đó là điều cấm kỵ.

Ký ức gốc không thể bị đốt cháy.

Nó sẽ giết chết linh hồn mày."

"Không," Lâm Phong sửa lại.

"Nó sẽ giết chết 'Lâm Phong' hiện tại.

Và sinh ra thứ gì đó khác."



Đám đông Quên Cở ùa vào, nhưng chúng dừng lại ngay tại ngưỡng cửa.

Chúng không lao vào tấn công ngay lập tức mà rít lên, những âm thanh chói tai khiến Lâm Phong suýt nữa ngất đi.

Null đứng sừng sững, tỏa ra một trường áp lực đen kịt, đẩy lùi làn sóng âm thanh đó.

Lâm Phong quỳ xuống, mở cuốn sổ tay ra.

Trang giấy vàng ố, mùi mốc meo quyện với mùi máu khô.

Những dòng chữ viết nguệch ngoạc, vội vã, của người mẹ anh.

*"Con yêu, nếu con đọc được dòng này, nghĩa là mẹ đã không còn ở đây.

Mẹ đã chọn con đường nhẹ nhàng nhất.

Mẹ xóa đi nỗi sợ hãi, xóa đi sự đau khổ, và cả ký ức về con.

Để con không phải gánh vác trọng lượng của mẹ.

Hãy sống, con trai.

Sống thật tốt.

Đừng nhớ về mẹ.

Sự lãng quên là món quà cuối cùng mẹ dành cho con."*

Lâm Phong run rẩy.

Những ký tự đó không chỉ là mực.

Chúng là những mảnh vỡ ký ức được cô lập, bảo quản trong trạng thái 'ngủ đông'.

Hội Đồng gọi đó là 'Tinh Thể Hóa Ký Ức'.

Một kỹ thuật nguy hiểm, có thể khiến ký ức trở thành vũ khí, nhưng cũng có thể khiến người sở hữu mất trí hoàn toàn.

Null nhìn vào cuốn sổ, đôi mắt đỏ rực nhấp nháy.

"Đó là nguồn gốc," Null nói, giọng trầm xuống.

"Mẹ của mày không chỉ là một nạn nhân.

Cô ấy là một trong những người đầu tiên phát hiện ra cách 'cô lập' ký ức.

Hội Đồng đã bắt cô ấy, tra tấn cô ấy để lấy bí quyết.

Và khi cô ấy từ chối, họ đã biến cô ấy thành một thí nghiệm thất bại."

Lâm Phong cảm thấy máu mình sôi lên.

"Họ đã giết mẹ tôi?"

"Họ đã biến cô ấy thành một trong những Quên Cở đầu tiên," Null đáp.

"Nhưng cô ấy đã tự hủy ký ức trước khi hoàn toàn biến dạng.

Cuốn sổ này là phần tàn dư duy nhất.

Nó chứa đựng 'Cốt Lõi Sự Thật'."

Lâm Phong nhìn vào những con Quên Cở bên ngoài.

Chúng đang di chuyển chậm rãi, từng bước một, như thể đang nhảy múa.

Chúng không còn là quái vật.

Chúng là những nạn nhân bị bóp méo, bị Hội Đồng điều khiển như những con rối.

"Null," Lâm Phong nói, giọng bình tĩnh đáng sợ.

"Nếu tôi giải phóng cốt lõi này, điều gì sẽ xảy ra?"

Null cười, một nụ cười lạnh lẽo, đầy ác ý.

"Cốt lõi đó sẽ tạo ra một vùng 'Chân Không Ký Ức'.

Mọi ký ức trong bán kính năm mươi mét sẽ bị xóa sạch.

Bao gồm cả ký ức của mày, của tao, và của những con quái vật đó.

Chúng sẽ trở về trạng thái ban đầu.

Trạng thái vô tri.

mày sẽ mất đi mọi thứ.

Mọi thứ mà mày đã chiến đấu để giữ lại."

Lâm Phong nhìn vào cuốn sổ.

Anh nhớ đến Tiểu Uyển.

Em gái anh đang ở đâu đó trong thành phố, đang dần tan rã vì bệnh Lãng Quên.

Nếu anh mất đi ký ức về em, liệu em có còn nhận ra anh?

Liệu anh có còn là anh trai của em?

"Nhưng nếu tôi không làm," Lâm Phong nói, "chúng sẽ giết tôi.

Và khi tôi chết, không ai còn nhớ đến Tiểu Uyển.

Cô ấy sẽ chết nhanh hơn."

Null gật đầu.

"Chính xác.

Đây là lựa chọn của mày.

Hy sinh quá khứ để cứu hiện tại.

Hoặc là chết cùng với quá khứ."

Lâm Phong nhắm mắt lại.

Anh hít một hơi thật sâu.

Mùi mốc meo, mùi máu, và mùi của sự lãng quên.

Anh mở mắt ra, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

"Ta chọn hy sinh," anh nói.

Cánh cửa phòng bị bẻ cong hoàn toàn.

Những Quên Cở cao lớn nhất, những "Thần Tích" thấp cấp (những kẻ có chút ít ký ức còn sót lại), bắt đầu bước vào.

Chúng không còn sợ hãi Null nữa.

Chúng đã thích nghi.

Độ bám dính của Lâm Phong tụt xuống 12%.

Cơ thể anh bắt đầu rung lắc, chân tay trong suốt hơn.

Anh có thể nhìn thấy xương sườn của mình qua lớp da mờ ảo.

Null đứng chắn trước mặt anh, cơ thể bóng tối căng phồng lên.

"Mày phải nhanh lên," Null hét lên.

"Chúng đang áp sát!"

Lâm Phong mở cuốn sổ ra.

Anh đặt tay lên trang đầu tiên.

Anh không đọc.

Anh *cảm nhận*.

Anh đẩy ý chí của mình vào trong những dòng chữ, kích hoạt phản ứng dây chuyền.

*"Mẹ ơi,"* anh thì thầm.

*"Con xin lỗi."*

Anh bóp chặt cuốn sổ.

Một tia sáng trắng xóa bùng nổ từ cuốn sổ.

Không phải ánh sáng rực rỡ, mà là ánh sáng của sự trống rỗng.

Nó lan tỏa ra xung quanh, nuốt chửng mọi màu sắc, mọi âm thanh.

Những con Quên Cở đang lao vào bỗng nhiên dừng lại.

Chúng đứng sững sờ, đôi mắt trống rỗng của chúng bắt đầu chảy nước mắt.

Không phải nước mắt của sự đau buồn, mà là nước mắt của sự giải thoát.

Null hét lên, cơ thể hắn ta co giật dữ dội.

"Mày đang làm gì?!

Mày đang giết chết chính mình!"

Lâm Phong không nghe.

Anh cảm thấy ký ức của mình đang bị kéo ra khỏi đầu.

Những ký ức về tuổi thơ, về nụ cười của mẹ, về lần đầu tiên gặp Bạch Tử Thuần...

tất cả đang tan biến vào hư không.

Anh cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhẹ nhõm đến rợn người.

Nhưng rồi, nỗi đau ập đến.

Không phải đau thể xác, mà là đau tinh thần.

Anh đang mất đi con người mình.

Anh đang trở thành một cái vỏ rỗng.

Null lao vào, cố gắng giật cuốn sổ khỏi tay anh.

Mày không hiểu!

Nếu mày mất ký ức, tao sẽ kiểm soát cơ thể mày!

Tao sẽ trở thành chủ nhân!"

Lâm Phong nhìn vào Null.

Hắn ta đang hoảng loạn.

Lần đầu tiên, bóng ma này sợ hãi.

"Tao biết," Lâm Phong nói, giọng nói vang vọng, như thể đến từ khắp mọi nơi.

"Nhưng tao không sợ.

Vì tao đã chọn."

Anh bóp chặt cuốn sổ hơn nữa.

Khi ký ức về người mẹ tan biến, Lâm Phong không cảm thấy mạnh mẽ hơn theo nghĩa thể chất.

Anh cảm thấy *nhẹ*.

Nhẹ đến rợn người.

Nhưng thay vì yếu đi, Null bùng nổ.

Vẻ ngoài của Null thay đổi.

Những mảng bóng tối đen kịt bắt đầu chuyển màu, trở nên trong suốt, giống như thủy tinh.

Và bên trong đó, là những ký ức của Lâm Phong.

Những ký ức mà anh vừa hy sinh.

Null không còn là bóng ma của nỗi đau.

Hắn ta đang trở thành *ngôi mộ* của ký ức.

Lâm Phong nhìn vào bàn tay mình.

Nó không còn trong suốt nữa.

Nó trở nên vững chắc, rắn rỏi, tỏa ra một ánh sáng trắng yếu ớt.

Độ bám dính của anh không tăng lên.

Nó *biến mất*.

Anh không còn cần độ bám dính.

Anh đã trở thành một phần của hư không.

Null đứng trước anh, khuôn mặt biến dạng, miệng mở rộng đến mức không thể tưởng tượng được.

"Mày đã làm gì?!" hắn ta gầm lên.

"Mày đã biến mình thành cái gì?"

Lâm Phong không trả lời.

Anh không còn là Lâm Phong nữa.

Anh là một thực thể mới.

Một thực thể được sinh ra từ sự lãng quên.

Những con Quên Cở xung quanh bắt đầu tan rã.

Không phải chết, mà là tan biến vào hư không.

Chúng đã mất đi ký ức, mất đi bản sắc.

Và khi không còn ai nhớ đến chúng, chúng không còn tồn tại.

Null cố gắng tấn công Lâm Phong, nhưng tay hắn ta xuyên qua cơ thể Lâm Phong như thể anh là khói.

"Mày không thể chạm vào tao," Lâm Phong nói, giọng nói lạnh lẽo, vô cảm.

"Vì tao không còn ở đây."

Null ngã quỵ xuống, khóc lóc.

"Mày đã giết chết chính mình!

Mày đã trở thành một kẻ lãng quên!"

Lâm Phong nhìn xuống Null.

Anh cảm thấy một sự thương cảm kỳ lạ.

Null là nỗi đau của anh.

Và giờ đây, anh đã xóa đi nỗi đau đó.

Null sẽ tồn tại, nhưng chỉ như một bóng ma vô nghĩa, không có chủ nhân, không có mục đích.

"Đó là cái giá," Lâm Phong nói.

Lâm Phong thở dài, hơi thở tạo thành một đám sương mỏng trong căn phòng lạnh giá.

Null thu hồi năng lượng, cơ thể hắn ta co lại, trở thành một bóng đen nhỏ bé, run rẩy ở góc phòng.

Lâm Phong bước ra khỏi căn phòng.

Những con Quên Cở đã biến mất.

Chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc.

Anh nhìn vào gương vỡ trên tường.

Khuôn mặt trong gương không còn là của anh.

Nó là một khuôn mặt trắng bệch, không có đặc điểm, không có cảm xúc.

Một khuôn mặt của sự trống rỗng.

Nhưng rồi, một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải của Null.

Mà là của Tiểu Uyển.

*"Anh trai...

em nhớ anh..."*

Lâm Phong giật mình.

Anh quay lại.

Không có ai ở đó.

Nhưng anh cảm thấy một sự hiện diện.

Một sự bám dính.

Tiểu Uyển đang nhớ đến anh.

Và khi cô ấy nhớ đến anh, anh bắt đầu *tồn tại* trở lại.

Nhưng không phải là Lâm Phong cũ.

Mà là thứ gì đó khác.

Thứ gì đó được nuôi dưỡng bởi ký ức của người khác.

Lâm Phong nhìn vào tay mình.

Những ngón tay bắt đầu hiện hình trở lại.

Nhưng chúng không phải là tay của một con người.

Chúng là tay của một kẻ săn mồi.

Anh mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo, đầy ác ý.

"Hội Đồng," anh thì thầm.

"Tao sẽ đến tìm các người.

Và tao sẽ lấy lại mọi thứ."

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một giọng nói khác vang lên.

Giọng nói của Bạch Tử Thuần.

*"Con trai, mày đã quên mẹ.

Nhưng mẹ vẫn nhớ con.

Và mẹ sẽ không bao giờ để mày thoát."*

Lâm Phong run rẩy.

Anh nhìn vào bóng tối.

Và trong bóng tối đó, anh thấy bóng dáng của người mẹ mình.

Cô ấy đang mỉm cười.

Và cô ấy đang đói.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập