Chương 3
Nụ cười đó—giả tạo, lạnh lùng, và đầy sự sở hữu.
Anh không nhớ khoảnh khắc đó.
Trong ký ức của anh, Tiểu Uyển đã chết trong một vụ sập cầu khi virus "Sự Lãng Quên" vừa bùng nổ, cái nhìn cuối cùng của cô bé là nỗi sợ hãi tột cùng trước vực thẳm.
Nhưng tấm ảnh trong tay anh, thứ anh đã dùng làm neo giữ hiện thực, lại hiển thị một khung cảnh khác hoàn toàn: Tiểu Uyển đứng giữa một căn phòng trắng xóa, mỉm cười với một ánh mắt già cỗi, không thuộc về một đứa trẻ.
Không khí trong hầm trở nên ngột ngạt, nặng nề như chì.
Mùi hôi thối của ký ức phân hủy vẫn còn lingering, nhưng giờ đây nó trộn lẫn với một mùi hương ngọt ngào, nhân tạo—mùi của nước hoa mà Hội Đồng Ký Ức thường dùng.
Đó là mùi của sự kiểm soát.
"Anh..." Giọng nói của Lâm Phong khàn đặc, vỡ vụn.
Anh nhìn xuống bàn tay mình.
Da thịt đang mờ dần, những ngón tay trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ.
Độ Bám Dính của anh đang giảm nhanh chóng, không phải vì anh bị quên lãng, mà vì chính ký ức của anh đang bị xé toạc.
Sự mâu thuẫn giữa thực tại và ký ức đang giết chết anh.
Mạc Vô—hay thứ đang chiếm hữu cơ thể anh—không đáp lại.
Bóng ma ấy lùi vào bóng tối, để lại cho Lâm Phong một cảm giác trống rỗng kinh hoàng.
Anh không còn biết mình là ai.
Là một người anh trai mất em?
Hay là một kẻ lừa dối đang cố gắng giữ lại một quá khứ giả tạo?
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía ngoài cửa hầm.
Không phải là tiếng bước chân loạng choạng của Kẻ Lãng Quên, mà là tiếng ủng da cứng cáp, đều đặn, có kỷ luật.
Và họ không đến để giải cứu.
Họ đến để thu hoạch.
Lâm Phong ném tấm ảnh xuống sàn.
Nó vỡ tan thành những mảnh nhỏ, mỗi mảnh phản chiếu lại khuôn mặt méo mó của anh.
Anh không thể ở lại đây.
Nếu anh ở lại, anh sẽ bị bắt, bị phân tích, và ký ức của anh sẽ bị剥离 (bóc tách) để phục vụ cho "Trật Tự".
Anh phải chạy.
Nhưng chạy về đâu?
Khi chính ký ức của anh đang phản bội anh?
Con Quên Cở lao tới.
Không phải từ bóng tối, mà từ chính trong tâm trí Lâm Phong.
Khi anh nhìn thấy cuốn sổ tay, một cơn sóng xung kích ký ức ập đến.
Những trang giấy trắng, những dòng chữ viết vội vã, những bức vẽ nguệch ngoạc về anh.
Bạch Tử Thuần.
Cô gái luôn bám víu vào anh, cố gắng ghi chép mọi thứ để anh không bị lãng quên.
Nhưng cuốn sổ tay đó không còn trống.
Những trang giấy giờ đây đầy ắp những ký tự đen kịt, xoắn ốc, giống như những con rắn đang bò.
Đó là ký ức bị nhiễm độc.
Hội Đồng đã đánh dấu cuốn sổ này.
Họ đã biến nó thành một cái bẫy.
Lâm Phong rút dao rơm ra, nhưng lưỡi dao của anh đang bắt đầu trong suốt.
Anh không đủ "thực" để gây sát thương vật lý hiệu quả.
Null lao vào, dùng cơ thể vô hình của mình chặn đòn.
Tiếng va chạm không phải là thịt nát xương tan, mà là tiếng kính vỡ.
Null bị đẩy lùi, cơ thể hắn ta rung chuyển, những vết nứt nhỏ xuất hiện trên bề mặt bóng tối.
"Đồ ngu ngốc," Null gầm lên.
"Mày không hiểu sao?
Cuốn sổ này không phải để cứu mày.
Nó là để giết mày."
Lâm Phong không nghe.
Anh lao tới, nhặt cuốn sổ tay lên.
Ngay khi tay anh chạm vào bìa sách, một dòng chảy ký ức cuồn cuộn tràn vào đầu anh.
Anh thấy Bạch Tử Thuần, ngồi trong một căn phòng bệnh viện, nước mắt rơi xuống trang giấy.
Cô ấy không chỉ ghi chép.
Cô ấy đang *chuyển giao*.
Cô ấy đang cố gắng đưa ký ức của mình vào trong cuốn sổ, để khi anh đọc nó, anh sẽ nhớ đến cô ấy, và qua đó, anh sẽ bám chặt vào thực tại.
Nhưng Hội Đồng đã phát hiện ra.
Họ đã nhiễm độc cuốn sổ.
Bây giờ, mỗi lần anh nhớ đến Bạch Tử Thuần, anh sẽ nhớ đến nỗi đau của cô ấy, nỗi đau bị bỏ rơi, nỗi đau của sự vô nghĩa.
Và nỗi đau đó sẽ ăn mòn anh.
Lâm Phong hét lên, ném cuốn sổ tay xuống.
Nhưng quá muộn.
Ký ức đã xâm nhập.
Anh cảm thấy cơ thể mình nóng lên, như thể đang bị đốt cháy từ bên trong.
Độ Bám Dính của anh giảm xuống mức báo động: 15%.
Null đứng dậy, lau sạch những vết nứt trên cơ thể.
"Mày phải phá hủy nó," Null nói, giọng lạnh băng.
"Phá hủy cuốn sổ.
Phá hủy ký ức về cô ta.
Nếu không, mày sẽ chết."
Lâm Phong nhìn xuống cuốn sổ tay.
Những trang giấy đang cháy lên một thứ lửa xanh lạnh lẽo.
Đó là lửa của sự lãng quên.
Anh nhớ đến nụ cười của Bạch Tử Thuần, sự nhạy cảm, sự đa tình.
Cô ấy là một trong những người ít ỏi còn nhớ đến anh.
Nếu anh phá hủy cuốn sổ, anh sẽ quên cô ấy.
Và khi anh quên cô ấy, cô ấy sẽ tan biến khỏi thế giới này, dù cô ấy có đang sống hay không.
Anh phải chọn.
Cứu bản thân bằng cách giết chết ký ức của một người bạn?
Hay chết cùng với ký ức đó?
"Phá hủy nó!" Null hét lên, lao tới, định giật cuốn sổ tay khỏi tay Lâm Phong.
Lâm Phong lùi lại, lưng tựa vào tường.
Anh nhìn vào cuốn sổ tay, rồi nhìn vào Null.
Hắn ta không muốn cứu anh.
Hắn ta muốn xem anh lựa chọn.
Hắn ta muốn xem anh có đủ tàn nhẫn để tồn tại hay không.
Lâm Phong nhắm mắt lại.
Anh nhớ đến lời của Mạc Vô trong chương trước: *"Hy sinh ký ức để cứu hiện tại."*
Anh mở mắt ra, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
Anh rút dao rơm ra, không phải để chiến đấu, mà để cắt.
Anh cắt vào bìa cuốn sổ tay.
Lưỡi dao trong suốt của anh chạm vào giấy, và một tia sáng chói lòa bùng nổ.
Lâm Phong đứng sững sờ, tim đập thình thịch.
Null—hay linh hồn của Linh, hay một thực thể khác—đang đứng trước anh, tỏa ra một thứ ánh sáng kỳ lạ.
Độ Bám Dính của anh tăng vọt lên , một mức độ an toàn chưa từng có.
Nhưng giá trị của sự an toàn đó là gì?
Null chìa tay ra, mời gọi Lâm Phong nắm lấy.
"Đi thôi," Null nói, giọng nói giờ đây hòa quyện với giọng của Lâm Phong, tạo thành một giọng nói kép, vang vọng trong không gian.
"Hội Đồng đang chờ chúng ta.
Và em gái của mày...
cô ấy đang chờ mày.
Nhưng mày phải cẩn thận.
Vì mỗi bước mày đi, mày đang mất đi một phần của chính mình."
Lâm Phong nhìn vào bàn tay của Null.
Nó không còn đen kịt nữa.
Nó có màu da của anh.
Nó là tay của anh.
Anh nắm lấy tay Null.
Và trong khoảnh khắc đó, anh nghe thấy một tiếng thì thầm, yếu ớt, đến từ rất xa, như thể từ một thế giới khác.
*"Anh trai...
đừng quên em..."*
Tiếng thì thầm đó không phải của Tiểu Uyển.
Nó là của Bạch Tử Thuần.
Và nó đang gọi anh từ bên trong viên pha lê mà anh vừa nuốt xuống.
Lâm Phong mở mắt ra, nhìn vào gương vỡ trên tường.
Khuôn mặt trong gương không còn là của anh.
Nó là khuôn mặt của Null.
Và đôi mắt đó, đang mỉm cười.
Chương 3 kết thúc với một câu hỏi treo lơ lửng trong không khí: Khi ký ức của người khác trở thành máu thịt của mình, ai mới là người thực sự đang sống?
Và khi Lâm Phong đến gặp Tiểu Uyển, liệu cô ấy còn nhận ra anh, hay cô ấy chỉ nhìn thấy một kẻ lạ mặt mang khuôn mặt của anh?
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận