Chương 9

Lâm Phong nghiến răng, đẩy chiếc nhẫn bạc lạnh lẽo vào họng.

Cảm giác kim loại cào xé thực quản khiến anh suýt nghẹn, nhưng anh không bỏ cuộc.

Trong thế giới này, ký ức là tài nguyên, và vật chứng là tội trạng.

Anh cần giấu nó đi, sâu trong cơ thể, nơi không ai có thể lấy đi bằng lời nói hay ánh mắt.

Chiếc nhẫn trượt xuống, nặng chịch như một viên đá trong dạ dày trống rỗng.

Anh thở dài, hơi thở tạo thành một đám sương mỏng trong không khí lạnh giá của hành lang.

"Null," anh gọi, giọng khàn đặc.

"Kiểm tra xung quanh.

Có dấu hiệu sống nào không?"

"Không," Null đáp, giọng điện tử vang lên trong đầu anh, lạnh lùng và vô cảm.

"Nhưng có một thứ khác.

Một tần suất rung động.

Nó đến từ...

bên trong ngươi."

Lâm Phong đanh lại.

Bên trong anh?

Anh đã quét sạch ký ức của Bạch Tử Thuần.

Anh đã từ chối nỗi đau của người khác.

Tâm trí anh là một tờ giấy trắng, sạch sẽ, nguy hiểm.

Đột nhiên, không gian xung quanh anh méo mó.

Những bức tường bê tông xám xịt bắt đầu chảy nhớt, như mực đen bị nước làm tan.

Từ góc mắt anh, một bóng đen tách ra khỏi bóng của chính anh.

Nó không cao, không thấp, mà giống như một vết rách trong thực tại.

Nó không có khuôn mặt.

Chỉ có hai hốc mắt sâu thẳm, từ đó phát ra ánh sáng đỏ nhạt, giống như than hồng đang tàn.

*“Ngươi đã nuốt nó,”* Bóng Ma thì thầm.

Giọng nói không qua tai, mà trực tiếp đập vào tủy sống, gây ra một cơn đau nhói buốt.

*“Nhưng ngươi không thể nuốt nỗi sợ hãi.

Ngươi không thể nuốt tội lỗi.

Chúng ở đây.

Trong bóng tối.”*

Lâm Phong lùi lại một bước, tay đưa vào túi áo, rút ra con dao găm bằng xương.

Lưỡi dao run rẩy.

Anh không nhớ vì sao mình sợ hãi.

Anh không nhớ ai là kẻ thù.

Nhưng bản năng sinh tồn — thứ duy nhất còn lại trong cái đầu trống rỗng này — đang hét lên: *Chạy.*

*“Ngươi không thể chạy,”* Bóng Ma cười.

Tiếng cười như tiếng xé vải.

*“Ngươi đã quên em gái ngươi.

Ngươi đã quên cô gái đó.

Nhưng ngươi không quên nỗi đau khi mất họ.

Nỗi đau đó là của ta.

Và ta muốn lấy lại cơ thể này.”*

Bóng Ma lao về phía anh.

Không phải bằng bước chân, mà bằng việc xuất hiện ngay trước mặt anh.

Một bàn tay trong suốt, cấu tạo từ sương mù đen và mảnh vỡ ký ức, chộp lấy cổ Lâm Phong.

Lạnh hơn cả cái chết.

Lâm Phong cảm thấy độ bám dính của mình đang dao động.

Anh cố gắng dùng dao, nhưng cánh tay anh tê cứng.

Bóng Ma không tấn công bằng vật lý.

Nó tấn công bằng ký ức bị bóp méo.

*“Nhìn này,”* Bóng Ma thì thầm.

*“Nhìn xem em gái ngươi trông như thế nào khi bị lãng quên.”*

Trước mắt Lâm Phong, không gian vỡ vụn.

Anh không còn ở hành lang.

Anh đang đứng giữa một căn phòng bệnh viện.

Mùi formaldehyde nồng nặc.

Tiểu Uyển nằm trên giường, nhưng cơ thể cô đang tan rã từng mảnh.

Mảnh da, mảnh tóc, mảnh ký ức bay lên như tro bụi.

“Anh trai...” Giọng nói của Tiểu Uyển yếu ớt, nhưng không phải là giọng của cô.

Đó là giọng của một đứa trẻ đang chết đói.

“Sao anh lại quên em?

Em đã cố gắng nhớ anh.

Em đã cố gắng...”

Lâm Phong quỳ xuống, tay run rẩy chạm vào bàn tay đang trong suốt của cô.

“Tiểu Uyển?”

“Anh không nhớ em,” Bóng Ma đứng sau lưng anh, bàn tay đặt lên vai anh, nặng như chì.

“Anh đã bán ký ức của em để đổi lấy sức mạnh.

Anh đã bán linh hồn em để sống sót.

Và giờ, em sẽ biến mất.

Và anh sẽ tiếp tục sống.

Sống trong nỗi đau của sự trống rỗng.”

Lâm Phong cảm thấy tim mình thắt lại.

Một cảm xúc lạ lẫm, đau đớn, xé toạc tâm trí anh.

Anh không nhớ chi tiết, nhưng anh nhớ cảm giác.

Cảm giác tội lỗi.

Cảm giác mất mát.

“Không,” anh nói, giọng anh rung lên.

“Tôi không bán em.

tôi chỉ cố gắng sống.”

*“Sống là ăn thịt ký ức của người khác,”* Bóng Ma nói.

*“Ngươi là một kẻ ăn thịt.

Ngươi là tôi.”*

Bóng Ma siết chặt cổ anh.

Không khí không thể đi vào phổi.

Lâm Phong nhìn thấy khuôn mặt của Tiểu Uyển tan biến hoàn toàn.

Chỉ còn lại đôi mắt.

Đôi mắt của cô, đầy nước mắt, nhìn anh với sự tuyệt vọng.

Và rồi, bóng tối bao trùm.


Không phải là tiếng nổ vật lý.

Mà là tiếng nổ trong tâm trí.

Ký ức ùa vào anh như một con đập vỡ.

Anh thấy Tiểu Uyển.

Không phải là cô bé đang tan rã.

Mà là cô bé đang cười, đang chạy trong công viên, đang nắm tay anh.

Anh thấy Bạch Tử Thuần.

Không phải là cô gái đã chết.

Mà là cô gái đang ghi chép, đang mỉm cười với anh, đang nói: “Anh là người duy nhất hiểu tôi.”

Anh thấy Hội Đồng Ký Ức.

Những người đàn ông và phụ nữ mặt nạ, đang đứng trên những đỉnh cao, phán xét ai xứng đáng được nhớ và ai xứng đáng bị lãng quên.

Và anh thấy chính mình.

Không phải là một nạn nhân.

Mà là một kẻ phản bội.

Anh đã bán ký ức của Tiểu Uyển.

Không phải để sống sót.

Mà để mua sự im lặng.

Để mua sự quên lãng.

Nỗi đau xé toạc anh.

Nó mạnh hơn bất kỳ vết thương vật lý nào.

Nó làm anh quỳ xuống, ôm đầu, gào lên trong thinh lặng.

“Null,” anh khàn khàn.

“Giúp tôi.”

“Không thể,” Null đáp.

“Đây là ký ức gốc.

Nó không thể bị xóa.

Nó phải được chấp nhận.”

Lâm Phong nằm trên sàn, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang rung động.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì sức mạnh.

Bóng Ma không còn là một bóng tối.

Nó là một phần của anh.

Nó là nỗi đau.

Nó là ký ức.

Và giờ, nó là vũ khí của anh.

Anh đứng dậy.

Đôi mắt anh không còn xám xịt.

Chúng đỏ rực, giống như than hồng.

Người đàn ông mặt nạ đã biến mất.

Chỉ còn lại một lời nhắn được viết trên tường bằng máu:

*“Họ đang đến.

Chuẩn bị chiến đấu.”*

Lâm Phong nhìn vào dòng chữ.

Anh không sợ.

Anh không run.

Anh mỉm cười.

“Đến đi,” anh thì thầm.

“Tôi đã nhớ lại.”

Và từ sâu trong bóng tối, một tiếng cười vang lên.

Không phải của Bóng Ma.

Mà của hàng ngàn con quái vật đang thức tỉnh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập