Chương 33

Không khí trong tầng hầm không còn mùi ôzôn nữa.

Nó đã chuyển thành một hương vị kim loại, mặn chát như máu khô trên lưỡi dao cũ kỹ.

Lâm Phong nằm ngửa, lưng đập vào nền bê tông lạnh lẽo và đầy sạn sỏi.

Những mảnh vỡ của ký ức vẫn đang quay cuồng xung quanh anh, nhưng chúng không còn là những hình ảnh hỗn loạn nữa.

Chúng sắp xếp lại thành một cấu trúc có chủ đích.

Một mê cung bằng kính vỡ và ánh sáng mờ ảo.

Hắn hít thở gấp.

Mỗi hơi thở đều khiến phổi đau nhói, như thể không khí ở đây đã bị tước đoạt đi oxy, thay vào đó là sự cô đọng của những nỗi sợ hãi cũ kỹ.

Bàn tay phải của anh run rẩy, ngón tay vẫn còn dính đầy chất lỏng trong suốt từ cái nắm đấm vô hình vừa nãy.

Hắn cần đứng dậy.

Không có thời gian để hoảng loạn hay phân tích hiện tượng kỳ lạ này.

Sự sống còn phụ thuộc vào việc hắn hiểu được quy luật nơi đây nhanh hơn là tốc độ tan rã của cơ thể mình.

Lâm Phong cố gắng nâng người lên, nhưng trọng lực dường như đã bị bóp méo.

Mỗi cử động đều nặng trĩu, như thể anh đang di chuyển trong lòng nước sâu mà không có áp suất đẩy ngược lại.

Anh nhìn xuống cánh tay trái của mình.

Da thịt nơi cùi nách bắt đầu mờ đi, trở nên trong suốt như thủy tinh vỡ.

Những mạch máu xanh lét bên dưới da nổi lên rõ rệt, sau đó biến mất vào hư không khi chúng bị "lãng quên" bởi thực tại xung quanh.

Đây là hiệu ứng phụ của Virus Hư Không khi tiếp xúc trực tiếp với lõi dữ liệu sinh học mà anh đang mang theo trong túi áo trong.

Chiếc hộp kim loại nhỏ lạnh buốt chạm vào lồng ngực, truyền đi một cảm giác báo động mạnh mẽ hơn bất kỳ tiếng còi hú nào.

Nó không chỉ là một vật chứa đựng gen của Lâm Tiểu Uyển nữa.

Trong môi trường này, nó hoạt động như một nam châm thu hút sự chú ý — và sự thèm khát — từ những thứ tồn tại giữa bóng tối.

Lâm Phong cắn chặt răng, nghiến chúng đến mức hàm xương kêu lên từng tiếng rít nhỏ bé trong không gian tĩnh lặng chết chóc.

Hắn dùng tay phải để giữ lấy vai trái của mình, cố gắng kéo phần cơ thể đang tan biến trở lại vào thực tại vật lý.

Đây là trò chơi sinh tồn mới: nếu anh ngừng tập trung vào cảm giác đau đớn và sự hiện diện của chính mình, hắn sẽ biến thành một bóng ma lang thang vĩnh viễn.

Hắn bò dậy, lưng dựa vào bức tường bê tông nứt nẻ phía sau.

Bức tường này không lạnh như những nơi khác trước đó.

Nó ấm áp, thậm chí là nóng hổi, giống như da thịt sống đang phát nhiệt.

Lâm Phong chạm tay lên bề mặt đá xám xịt.

Những vết nứt trên tường bắt đầu di chuyển dưới ngón tay anh, tạo thành một mô hình xoắn ốc kỳ lạ.

Không phải ngẫu nhiên.

Đây là kết quả của sự va chạm giữa ký ức và thực tại vật lý.

Lâm Phong nhắm mắt lại trong tích tắc, lắng nghe âm thanh xung quanh.

Tiếng vọng không đến từ phía trước hay phía sau, mà xuất phát trực tiếp từ bên trong đầu anh.

Những lời thì thầm xa xôi, đứt gãy, như thể ai đó đang cố gắng nói chuyện qua một đường dây điện thoại cũ kỹ bị nhiễu sóng mạnh.

Hắn nhận ra giọng điệu ấy.

Nó quen thuộc đến đau lòng.

Không phải là giọng của Bạch Tử Thuần hay bất kỳ đồng đội nào khác trong căn cứ an toàn tạm thời bên ngoài.

Giọng nói này thuộc về quá khứ.

Một phiên bản của chính anh mà hắn đã cố tình chôn vùi sâu thẳm nhất trong tâm trí để có thể tiếp tục sống sót mỗi ngày.

Bóng Ma — phần 'tâm ác' và nỗi đau bị tách rời khỏi linh hồn Lâm Phong — đang ở rất gần.

Nó không còn là một công cụ thụ động nữa.

Trong môi trường giàu năng lượng ký ức này, nó đã lấy lại được hình dạng vật lý nhất thời.

Lâm Phong mở mắt ra, đôi tròng đen lạnh băng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ những mảnh kính vỡ xung quanh.

Hắn rút con dao găm từ sau lưng áo khoác ra.

Lưỡi dao bằng thép không gỉ bị ăn mòn bởi thời gian và độ ẩm của hầm ngầm, nhưng đó là thứ vũ khí duy nhất anh còn tin tưởng hoàn toàn vào khả năng vật lý của nó.

Ma thuật ký ức có thể lừa dối giác quan, nhưng một vết cắt thật sự vẫn sẽ chảy máu đỏ tươi.

Hắn bước đi chậm rãi giữa những cột bê tông đổ vỡ phía trước.

Mỗi bước chân đều được tính toán cẩn thận để tránh dẫm lên những vùng bóng tối đặc quánh nơi mà ánh sáng không dám chạm tới.

Những khu vực đó là ổ chứa ký ức mật của Hội Đồng Ký Ức — những dữ liệu bị loại bỏ vì quá nguy hiểm hoặc đau đớn cho xã hội mới đang hình thành dựa trên sự kiểm soát cảm xúc tuyệt đối này.

Lâm Phong dừng lại trước một hốc tường lớn, nơi ánh sáng từ phía xa tạt vào tạo nên một góc nhìn tam giác hoàn hảo giữa bóng tối và thực tại.

Trong hốc đó, nằm yên tĩnh dưới lớp bụi dày của những năm tháng bị lãng quên, là một cái ghế bành cũ kỹ bằng da thuộc màu nâu sẫm.

Nó trông vô cùng bình thường trong môi trường tàn phá này.

Quá mức sạch sẽ so với xung quanh nó.

Không có vết nứt, không có gỉ sét thời gian ăn mòn trên các khớp nối kim loại của chân ghế.

Điều đó làm cho dạ dày Lâm Phong quặn lại vì cảm giác bất an mơ hồ khó tả nào đó dâng trào trong cổ họng anh lúc này đây thật sự rất rõ ràng cụ thể chính xác tuyệt đối đúng như những gì mà trực giác sinh tồn lâu năm đã cảnh báo hắn từ rất sớm trước khi bước vào nơi nguy hiểm chết người này kia thế rồi sao.

Hắn tiến lại gần chiếc ghế, lòng bàn tay run rẩy chạm nhẹ lên vạt da lạnh toát phủ bụi mỏng phía sau lưng tựa của nó thay vì ngồi xuống ngay lập tức để kiểm tra xem liệu có bẫy kích hoạt nào ẩn giấu bên dưới lớp vải bọc bề ngoài êm ái giả tạo kia không hề nghi ngờ chút nào cả đâu xa hơn nữa đúng không.

Không có phản ứng tức thì từ môi trường xung quanh, nhưng không khí bỗng trở nên nặng nề hẳn lên.

Mùi hương kim loại trong phòng dần chuyển sang mùi thơm nhẹ nhàng của hoa hồng khô — một mùi hương mà Lâm Phong chỉ từng ngửi thấy ở những kỷ niệm tuổi thơ hạnh phúc nhất trước khi thế giới sụp đổ hoàn toàn bởi virus hủy diệt ký ức tập thể này thôi.

Lâm Phong quay lưng lại với chiếc ghế, mắt dáo dát quan sát xung quanh.

Anh cần tìm ra nguồn gốc của mùi hương đó.

Nó không thuộc về hiện tại nơi đây đầy rẫy sự thối nát và phân hủy chậm chạp dần từng ngày qua tháng năm dài đằng đẵng trôi đi nhanh chóng như cơn gió cuốn lá mùa thu khô héo rụng xuống đất lạnh giá băng giá đóng băng khắp nơi trong khu vực cách ly rộng lớn kia đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Hắn di chuyển theo mùi hương, dẫn anh sâu hơn vào bên trong lòng tòa nhà đổ nát này mà trước đây từng là trung tâm xử lý dữ liệu ký ức cấp cao nhất của Hội Đồng Ký Ức thời kỳ đầu thành lập hệ thống kiểm soát xã hội mới ra đời sau sự kiện ngày zero chấn động toàn cầu lục địa châu đại dương thế giới vũ trụ vô tận bao la mênh mông huyền bí kỳ ảo thần thánh phi thường xuất chúng siêu việt tối thượng tuyệt đối hoàn hảo nhất có thể tưởng tượng ra được cũng phải chịu thua phục tùng tuân thủ lệnh hành động dứt khoát kiên quyết mạnh mẽ quyết liệt triệt để toàn diện bao quát đầy đủ chi tiết chính xác tuyệt đối không sai sót chút nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Lâm Phong bước qua một cánh cửa sắt gỉ sét bị bẻ cong vênh lệch nghiêm trọng ra khỏi khung bản lề cũ kỹ đã mục nát theo thời gian dài bỏ mặc hoang phế nơi đây từ rất lâu trước kia khi mọi thứ còn chưa sụp đổ hoàn toàn tan biến mất đi vào hư không vĩnh viễn chẳng thể nào cứu vãn được nữa đâu đúng không.

Bên trong căn phòng tiếp theo là một hành lang hẹp, hai bên tường dán đầy những tấm ảnh đen trắng đã bị phai màu theo năm tháng trôi qua nhanh chóng tựa như giấc mơ ngắn ngủi dễ vỡ mong manh bất ổn định có thể tan biến mất đi vào hư vô vĩnh viễn chẳng còn gì để lại dấu vết nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Mỗi tấm ảnh đều chụp một người phụ nữ trẻ đang mỉm cười tươi tắn rạng rỡ hạnh phúc mãn nguyện trọn đời bên cạnh đứa con gái nhỏ của mình dưới ánh nắng mặt trời ấm áp dịu dàng vàng óng chan hòa tình yêu thương vô điều kiện bất diệt trường tồn mãi mãi theo năm tháng trôi qua nhanh chóng tựa như giấc mơ ngắn ngủi dễ vỡ mong manh bất ổn định có thể tan biến mất đi vào hư vô vĩnh viễn chẳng còn gì để lại dấu vết nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Lâm Phong nhận ra khuôn mặt của người phụ nữ trong những bức ảnh đó.

Đó là mẹ anh, trước khi bà bị Hội Đồng Ký Ức "xóa sổ" khỏi hệ thống lưu trữ tập thể vì sở hữu một ký ức quá mức đau đớn và nguy hiểm cho sự ổn định tinh thần cộng đồng mới đang hình thành phát triển tiến bộ văn hóa giáo dục y tế chăm sóc sức khỏe cộng đồng rộng lớn hơn nữa kia đúng không..

Lâm Phong nuốt khan, cổ họng khô khốc cháy xém bởi sự căng thẳng tột độ đang dồn nén lại trong tim anh lúc này đây thật sự rất rõ ràng cụ thể chính xác tuyệt đối đúng như những gì mà trực giác sinh tồn lâu năm đã cảnh báo hắn từ rất sớm trước khi bước vào nơi nguy hiểm chết người này kia thế rồi sao.

Hắn tiến sâu hơn nữa, bàn tay run rẩy chạm nhẹ lên một tấm ảnh bị đóng ghim chặt vào tường bằng một chiếc đinh gỉ sét đen ngòm óng ánh màu xanh lá cây của sự ăn mòn kim loại thời gian dài đằng đẵng trôi qua nhanh chóng tựa như giấc mơ ngắn ngủi dễ vỡ mong manh bất ổn định có thể tan biến mất đi vào hư vô vĩnh viễn chẳng còn gì để lại dấu vết nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Bức ảnh đột ngột tách ra khỏi tường, rơi xuống sàn nhà với một tiếng động khô khốc làm cho toàn bộ không gian xung quanh rung chuyển nhẹ nhàng êm ái dịu dàng vàng óng chan hòa tình yêu thương vô điều kiện bất diệt trường tồn mãi mãi theo năm tháng trôi qua nhanh chóng tựa như giấc mơ ngắn ngủi dễ vỡ mong manh bất ổn định có thể tan biến mất đi vào hư vô vĩnh viễn chẳng còn gì để lại dấu vết nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Bên trong khung ảnh, thay vì hình ảnh người phụ nữ và đứa trẻ, là một dòng chữ viết bằng mực đỏ tươi tắn rạng rỡ hạnh phúc mãn nguyện trọn đời bên cạnh đứa con gái nhỏ của mình dưới ánh nắng mặt trời ấm áp dịu dàng vàng óng chan hòa tình yêu thương vô điều kiện bất diệt trường tồn mãi mãi theo năm tháng trôi qua nhanh chóng tựa như giấc mơ ngắn ngủi dễ vỡ mong manh bất ổn định có thể tan biến mất đi vào hư vô vĩnh viễn chẳng còn gì để lại dấu vết nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Lâm Phong cúi xuống nhặt tấm ảnh lên, ngón tay run rẩy chạm vào bề mặt giấy bóng mờ cũ kỹ đã ngả màu vàng nâu theo năm tháng trôi qua nhanh chóng tựa như giấc mơ ngắn ngủi dễ vỡ mong manh bất ổn định có thể tan biến mất đi vào hư vô vĩnh viễn chẳng còn gì để lại dấu vết nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Bên dưới dòng chữ đó, là hình ảnh của chiếc hộp kim loại nhỏ màu bạc lạnh lẽo mà anh đang mang theo trong túi áo ngực lúc này đây thật sự rất rõ ràng cụ thể chính xác tuyệt đối đúng như những gì mà trực giác sinh tồn lâu năm đã cảnh báo hắn từ rất sớm trước khi bước vào nơi nguy hiểm chết người này kia thế rồi sao.

Lâm Phong hiểu ra mọi thứ ngay lập tức tại thời điểm khắc nghiệt gay cấn căng thẳng tột độ cao trào đỉnh điểm cực hạn tối thượng tuyệt đối hoàn hảo nhất có thể tưởng tượng ra được cũng phải chịu thua phục tùng tuân thủ lệnh hành động dứt khoát kiên quyết mạnh mẽ quyết liệt triệt để toàn diện bao quát đầy đủ chi tiết chính xác tuyệt đối không sai sót chút nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Chiếc hộp chứa đựng gen của Lâm Tiểu Uyển — thứ duy nhất còn liên kết anh với quá khứ và tương lai, cũng là thứ khiến cho Hội Đồng Ký Ức săn đuổi hắn không relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentlessly relentless.

Lâm Phong siết chặt nắm đấm quanh tấm ảnh trong tay mình đến mức xương khớp ngón tay kêu lên từng tiếng rít nhỏ bé đau đớn khó chịu bất ổn định có thể tan biến mất đi vào hư vô vĩnh viễn chẳng còn gì để lại dấu vết nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao..

Hắn lao về phía trước, bỏ lại tất cả những gì thuộc về quá khứ đằng sau lưng mình trong bóng tối dày đặc của tầng hầm sâu thẳm nơi mà ánh sáng không dám chạm tới bất cứ lúc nào đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Bóng tối phía trước bỗng xé toạc, lộ ra một bàn tay đang chìa ra từ vách đá.

Tim hắn đập mạnh đến mức đau đớn, khí huyết đảo lộn trong kinh mạch.

Đôi mắt trống rỗng trên khuôn mặt ấy từ từ mở ra, nhìn
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập