Chương 34
Không, không chỉ là mờ đi mà chúng đang thực sự tan rã vào hư vô.
Ánh sáng từ ngọn đèn dầu sắp cạn kiệt xuyên qua da thịt anh, chiếu rõ những ngón xương trắng bệch bên trong lòng bàn tay trước khi cả lớp biểu bì cũng bắt đầu vỡ vụn thành những hạt bụi xám li ti.
Anh nhìn xuống cánh tay mình với cảm giác tê liệt kỳ lạ.
Không đau đớn.
Chỉ có sự trống rỗng đáng sợ của việc không còn tồn tại.
Độ bám dính đang sụp đổ nhanh hơn dự kiến.
Hội Đồng Ký Ức đã cắt đứt nguồn cung cấp 'Thần Tích' cho khu vực B3 từ ba ngày trước, và giờ đây, hậu quả đang thu hẹp khoảng cách giữa sự sống và cái chết một cách tàn nhẫn.
Mỗi nhịp thở đều kéo theo tiếng xì xạo nhẹ của không khí lọt vào phổi vốn dĩ đã dần trở nên trong suốt.
"Đừng nhìn nó," giọng nói khàn khèn vang lên từ phía sau lưng.
Bạch Tử Thuần đang dựa vào bức tường bê tông nứt nẻ, tay cầm cây bút mực run rẩy trên cuốn sổ da cũ kỹ.
Ánh mắt cô dán chặt vào những trang giấy trống trải trước mặt, như thể cố gắng ghi lại hình ảnh của Lâm Phong trước khi anh biến thành hư không vĩnh viễn.
"Nếu ngươi nhìn quá lâu vào sự tan vỡ này, tâm trí sẽ sụp đổ cùng với cơ thể."
Lâm Phong quay đầu lại, cổ họng khô khốc phát ra một tiếng ho sặc sụa.
Máu đỏ tươi phun ra từ khóe miệng, nhưng ngay lập tức những giọt máu ấy cũng mất đi màu sắc, chuyển thành xám xịt rồi bốc hơi.
Anh đang bị lãng quên bởi chính thế giới này.
Virus Hư Không không chỉ ăn mòn ký ức; nó xóa bỏ sự hiện diện vật lý của nạn nhân khi không ai còn nhớ đến họ đủ mạnh để neo giữ linh hồn trong thế giới thực.
"Cô có thấy điều đó không?" Lâm Phong hỏi, giọng nói yếu ớt như tiếng thì thầm giữa cơn bão tuyết.
Anh chỉ vào góc tối nơi bóng ma của chính anh đang đứng tách biệt khỏi cơ thể vật lý.
Đó là 'Bóng Ma' — phần tâm ác và nỗi đau mà anh đã ép buộc bản thân cô lập để có thể sống sót trong thế giới tàn khốc này.
Nhưng giờ đây, nó không còn tuân thủ lệnh ẩn mình nữa.
Nó đang bước tiến về phía trước, với dáng vẻ của một kẻ săn mồi đói khát tìm kiếm chủ nhân mới.
Bạch Tử Thuần nâng mắt lên, đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ và lo lắng.
"Tôi thấy hắn," cô nói nhỏ nhẹ, ngón tay lướt qua dòng chữ vừa viết xong: *Lâm Phong đang chết dần.
Ký ức của chúng ta không đủ mạnh để cứu anh ấy.* Cô biết mình phải làm gì.
Agenda ẩn trong lòng cô cháy bỏng hơn bao giờ hết.
Nếu ký ức là tài nguyên duy nhất còn lại, thì cô sẽ hiến dâng tất cả những hồi tưởng đẹp đẽ nhất về Lâm Phong vào cơ thể anh.
Dù điều đó có nghĩa là linh hồn cô sẽ bị xé nát thành từng mảnh vụn để lấp đầy khoảng trống trong con người hắn.
Lâm Phong bước tiếp, mỗi bước chân đều nặng trĩu như đá tảng.
Cánh tay phải của anh giờ chỉ còn lại từ khuỷu tay trở lên.
Phần cẳng bàn tay đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một khoảng không khí loãng nơi các phân tử cơ thể đang rời rã và bay đi theo luồng gió lạnh lẽo thổi qua hành lang tầng hầm B3.
Mùi vị kim loại của máu khô hòa quyện với mùi hôi thối của sự mục nát từ những xác chết ký ức bị vứt bỏ ở hai bên tường tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến anh muốn nôn mửa.
Nhưng dạ dày của anh cũng đang trở nên trong suốt, không còn khả năng giữ lại bất kỳ thứ gì.
Họ đi sâu hơn vào vùng cấm địa — nơi được gọi là 'Khoảng Trống'.
Đây là khu vực mà Hội Đồng Ký Ức đã niêm phong sau khi phát hiện ra rằng một số ký ức ở đây mang tính chất độc hại đến mức có thể lây lan như virus nếu bị tiếp xúc trực tiếp.
Những bức tường bê tông ẩm ướt nhỏ giọt nước ngưng tụ, tạo thành những vệt đen dài trông giống như những ngón tay đang cố gắng vươn ra từ lòng đất để tóm lấy chân người đi bộ.
"Bạch Tử Thuần," Lâm Phong gọi tên đồng đội của mình mà không quay lại nhìn.
"Nếu tôi biến mất hoàn toàn.
hãy phá hủy cuốn sổ này."
"Không!" Cô hét lên, tiếng vang vọng trong hành lang vắng lặng nghe như một tiếng gào thét tuyệt vọng.
Bước chân cô chạy theo anh, sách vở rơi vãi khắp nơi nhưng cô chẳng hề hay biết.
"Tôi sẽ không để điều đó xảy ra!
Tôi đã tìm thấy cách.
tôi hứa với bạn."
Lâm Phong dừng bước lại đột ngột khi cảm nhận được sự thay đổi trong áp suất không khí phía trước.
Không khí trở nên nặng nề, dày đặc đến mức khó thở.
Trước mặt họ là một cánh cửa sắt gỉ sét khổng lồ, trên đó khắc đầy những ký hiệu cảnh báo mà ngay cả Lâm Phong cũng phải nheo mắt mới có thể giải mã được: *KHÔNG XEM LẠI.
NHỮNG THỨ BỊ QUÊN ĐÃ TRỞ NÊN MÔT KỲ DỊ.*
Anh đặt tay còn lại lên bề mặt lạnh giá của cánh cửa.
Những rung động truyền ngược từ kim loại vào da thịt anh không phải là sự im lặng, mà là một tiếng thì thầm hỗn loạn hàng ngàn giọng nói chồng chéo lên nhau.
Chúng đang cầu cứu.
Chúng đang khóc than.
Và chúng đang cười dữ dội trong điên cuồng.
"Đây là nơi chứa đựng những ký ức bị Hội Đồng loại bỏ," Lâm Phong lầm bầm, ánh mắt anh sắc lạnh như lưỡi dao cạo.
"Họ gọi đây là 'Rác Rưởi Ký Ức'.
Nhưng tôi nghĩ.
họ sợ hãi điều gì đó bên trong nó."
Bạch Tử Thuần gật đầu run rẩy, cô mở cuốn sổ ra và bắt đầu đọc to những dòng chữ đã ghi trước đó: *"Ký ức không chết đi.
Nó chỉ chuyển đổi trạng thái.
Khi nỗi đau quá lớn để chứa đựng, nó sẽ kết tinh thành vật chất.
Và khi sự lãng quên xảy ra.
chúng thức tỉnh."*
Lâm Phong đẩy cánh cửa sắt mở ra với một tiếng rít chói tai của kim loại ma sát.
Mùi hương thơm ngạt ngào của hoa nhài tươi mới , hoàn toàn trái ngược với mùi thối xung quanh.
Bên trong căn phòng rộng lớn đó không phải là đống đổ nát hay xác chết.
Thay vào đó là hàng ngàn chiếc gương vỡ nằm rải rác trên sàn nhà phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu của họ thành vô số hình ảnh méo mó, kỳ dị và đáng sợ.
Và ở chính giữa căn phòng, một cô gái trẻ đang ngồi khoanh chân trên nền gạch lạnh giá.
Cô ấy mặc bộ váy trắng tinh khôi, sạch sẽ đến mức không hề có một vết bẩn nào dù trong môi trường ô nhiễm nặng nề như thế này.
Tóc dài đen nhánh của cô phủ xuống vai, che đi nửa khuôn mặt xinh đẹp nhưng vô cảm.
"Lâm Phong," giọng nói của cô gái cất lên, nhẹ nhàng và rõ ràng hơn bất kỳ ai khác mà anh từng gặp ở đây.
"Em đã chờ anh rất lâu rồi."
Lâm Phong nhíu mày nhận ra dáng vẻ quen thuộc đó.
Tim đập thình thịch trong lồng ngực đang dần trở nên trống rỗng.
Không thể nào.
Đây không phải là người thật.
Nhưng cảm giác đến mức đau đớn khiến anh không thể rời mắt khỏi cô ấy.
"Tiểu Uyển?" Anh gọi tên em gái mình, giọng run lên bần bật khi thấy những ngón tay còn lại của bàn tay trái bắt đầu xuất hiện trở lại từ hư vô.
Độ bám dính đang tăng đột biến chỉ vì sự hiện diện của người phụ nữ này.
Nhưng thay vì cảm giác an toàn, một nỗi sợ hãi sâu thẳm len lỏi vào tủy xương anh.
Bạch Tử Thuần đứng phía sau Lâm Phong, tay cầm bút chặt đến mức khớp ngón tay trắng bệch.
Cô nhìn thấy thứ mà Lâm Phong chưa kịp nhận ra: Đôi mắt của cô gái ngồi giữa đống gương vỡ không phải là màu đen hay nâu bình thường.
Chúng là hai hố sâu thăm thẳm chứa đựng sự trống rỗng tuyệt đối — nơi những ký ức đã bị ăn mòn hoàn toàn, để lại chỉ còn vỏ sọ cảm xúc đang cố gắng bắt chước con người.
"Anh đến muộn rồi," cô gái nói, mỉm cười một cách dịu dàng nhưng môi không hề nhúc nhích theo đúng nghĩa sinh học mà giống như những đường kẻ được vẽ lên bề mặt gương phẳng lì.
"Hội Đồng đã quên em đi từ lâu trước khi anh quyết định tách bỏ phần bóng tối của mình để sống sót."
Lâm Phong lùi lại một bước, gót chân chạm vào cạnh sắc nhọn của mảnh kính vỡ trên sàn nhà.
Đau đớn nhói lên nhưng nó là thứ duy nhất khiến anh cảm thấy còn đang tồn tại trong thế giới thực.
"Em không thể ở đây được," anh nói với giọng điệu lạnh lùng cố gắng che giấu sự rung động bên trong.
"Những ký ức bị lãng quên sẽ trở thành quái vật Hư Không."
"Quái vật?" Cô gái nhếch mép, nụ cười mở rộng đến mức bất tự nhiên, lộ ra hàm răng trắng bóng không có dấu hiệu của men răng hay lợi đỏ hồng mà giống như những chiếc đinh ghim kim loại lạnh lẽo cắm vào nướu.
"Hay là chúng ta mới chính là những kẻ đã bị xã hội vứt bỏ vì quá đau khổ để mang theo?
Lâm Phong, anh đã cắt đứt nỗi đau ra khỏi cơ thể mình và nhốt nó trong bóng tối.
Nhưng ai sẽ chịu trách nhiệm khi phần đó bắt đầu đói khát?"
Bạch Tử Thuần hét lên: "Lâm Phong!
Đừng nghe cô ta nói!
Đó không phải Tiểu Uyển!" Cô lao về phía trước, định kéo anh lùi lại nhưng bị một lực vô hình đẩy mạnh ra xa.
Cơ thể cô đập vào bức tường đầy gương vỡ, khiến hàng chục mảnh kính rơi xuống sàn nhà với âm thanh leng keng.
Lâm Phong quay sang nhìn đồng đội của mình, thấy Bạch Tử Thuần đang ho ra máu tươi do va chạm dữ dội.
Nỗi giận dữ bùng lên trong lòng anh — không phải vì sự nguy hiểm mà cô gặp phải, mà là vì hắn đã để cô ấy bị thương.
Hắn đã hứa sẽ bảo vệ tất cả những người yếu đuối khỏi cái chết của sự lãng quên, vậy mà giờ đây chính hắn đang dẫn họ vào địa ngục sâu nhất do Hội Đồng Ký Ức tạo ra.
"Em muốn gì?" Lâm Phong hỏi, giọng nói trở nên trầm thấp và nguy hiểm hơn bất kỳ lúc nào trước đó.
Bàn tay phải trong suốt của anh bắt đầu tái sinh một cách chậm chạp từ những hạt bụi xám bay ngược lại vào vị trí cũ do tác động mạnh mẽ của cảm xúc tiêu cực đang tích tụ bên trong cơ thể hắn.
Cô gái đứng dậy, bộ váy trắng tung bay nhẹ nhàng dù không hề có gió nào thổi qua phòng kín này.
Cô tiến về phía Lâm Phong từng bước một, những chiếc gương trên sàn nhà bắt đầu phát ra ánh sáng xanh lam nhạt từ dưới lớp bụi dày đặc phủ lên bề mặt chúng.
Ánh sáng đó phản chiếu khuôn mặt cô gái thành vô số phiên bản khác nhau: Một người khóc nức nở đầy nước mắt đau thương; một người cười điên cuồng với máng máu dính đầy môi miệng; và một người nhắm chặt đôi mắt lại trong sự từ chối chấp nhận thực tại phũ phàng đang xảy ra xung quanh họ.
"Em muốn anh nhớ lại," cô gái nói, giọng vang lên đồng thời từ nhiều hướng khác nhau như thể có hàng ngàn phiên bản của cô ấy đang đứng ở khắp mọi nơi trong căn phòng rộng lớn này cùng lúc với hắn.
"Mỗi khi anh sử dụng sức mạnh tách rời nỗi đau ra khỏi cơ thể để tồn tại thêm một ngày nữa thì em lại mất đi một phần ký ức về anh, Lâm Phong.
Giờ đây chỉ còn lại vỏ bọc trống rỗng của đứa bé nhút nhát từng bám víu lấy áo quần người trong những cơn bão tố ký ức dữ dội nhất mà thôi."
Lâm Phong cảm thấy tim mình co thắt lại đau đớn đến mức khó thở.
Hắn nhớ rõ khoảnh khắc quyết định chia tách linh hồn ra làm hai phần riêng biệt để có thể sống sót sau thảm họa ngày Zero: Một nửa là lý trí lạnh lùng, tàn nhẫn và vô cảm cần thiết cho việc sinh tồn trong thế giới tận thế này; còn nửa kia chứa đựng toàn bộ những ký ức đau thương, tội lỗi và nỗi sợ hãi tột cùng mà một con người bình thường không bao giờ có thể chịu đựng nổi nếu tiếp tục mang theo chúng hàng ngày hàng đêm không ngừng nghỉ.
"Vậy thì em đã trở thành cái gì?" Hắn hỏi với giọng điệu đầy vẻ khinh miệt cố tình che giấu sự hoảng loạn đang lan tỏa khắp cơ thể mình mỗi khi nghĩ đến việc mất đi người thân yêu cuối cùng còn sót lại trong gia đình ruột thịt của chính mình sau hàng loạt biến cố khủng khiếp xảy ra liên tiếp không ngớt kể từ thời điểm virus Hư Không bắt đầu bùng phát hoành hành tàn phá thế giới con người hiện đại ngày nay này.
"Em đã trở thành thứ mà anh cần nhất," cô gái đáp lại, khuôn mặt đột ngột thay đổi hình dạng khi các mảnh gương vỡ xung quanh họ tự động bay lên không trung và ghép nối với nhau tạo thành một khối lăng kính phức tạp phản chiếu mọi góc cạnh của căn phòng cũng như những ký ức bị chôn vùi sâu thẳm trong tiềm thức Lâm Phong mà ngay cả chính hắn cũng chưa từng dám đối mặt trực diện bao giờ kể từ ngày đó cho đến tận bây giờ vẫn còn đang âm ỉ cháy bỏng nóng rát đau đớn tột cùng không thể nào quên lãng được dù có cố gắng trốn chạy ra xa khỏi nơi đây đến đâu đi chăng nữa thì bóng ma quá khứ ấy cũng luôn rình rập chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để quay trở lại tấn công hạ gục nạn nhân của nó một cách tàn nhẫn và vô tình tuyệt đối hoàn toàn không khoan nhượng chút nào cả..
Đột nhiên, bóng tối sau lưng hắn xé toạc không khí, lộ ra khuôn mặt quen thuộc đang mỉm cười tàn nhẫn.
Hắn quay người lại, linh khí trong cơ thể tê liệt, co lại vì kinh hoàng tuyệt đối.
Cánh tay lạnh giá kia chạm nhẹ vào cổ hắn, thì thầm: “Cuộc chơi.”
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận