Chương 32

Hơi lạnh không đến từ không khí.

Nó len lỏi vào từng thớ cơ, xâm nhập qua da thịt và bám chặt vào tủy xương.

Lâm Phong mở mắt ra trong bóng tối dày đặc của căn phòng lưu trữ ký ức cũ thuộc tầng hầm B3.

Mùi vị kim loại tanh hôi vẫn còn đọng lại ở đầu lưỡi, dư âm từ vết thương trên vai hắn vừa bị đâm xuyên vài phút trước đó.

Nhưng nỗi sợ hãi thực sự không phải là máu đang chảy.

Nó nằm ngay dưới mắt hắn.

Hắn giơ bàn tay trái lên nhìn trong ánh sáng mờ ảo phát ra từ các ống dẫn khí cũ kỹ bên tường.

Những ngón tay của Lâm Phong đang trở nên mờ nhạt.

Không phải do bụi hay sương mù, mà là vì 'Độ Bám Dính' – chỉ số sống còn duy nhất quyết định xem một con người có tiếp tục tồn tại vật lý hay không.

(ngón tay) như những đường nét than chì bị xóa nhòa bởi bàn tay vô hình của thời gian.

Hắn cố nắm chặt lại, cảm giác đau đớn sắc nhọn bắn ra từ các khớp ngón tay nhắc nhở hắn rằng cơ thể này vẫn còn thực.

Nhưng sự mờ ảo đó là dấu hiệu cảnh báo rõ ràng nhất: ai đó đang quên lãng anh ấy.

Hoặc tệ hơn, chính bóng ma trong tâm trí anh đang ăn mòn phần nhân tính còn lại để duy trì sự tồn tại của nó.

Lâm Phong thở dài, hơi thở tạo thành những đám mây trắng mỏng manh trước khi tan biến nhanh chóng vào không khí lạnh giá.

Hắn cần phải di chuyển.

Ở đây là nơi Hội Đồng Ký Ức lưu trữ những hồ sơ bị loại bỏ – những ký ức 'tiêu cực', 'nguy hiểm' hoặc đơn giản là vô dụng theo tiêu chuẩn của họ.

Và cũng chính ở nơi này, ẩn sâu trong sự im lặng chết chóc ấy, chứa đựng câu trả lời cho việc tại sao bệnh lãng quên lại lây lan nhanh đến vậy.

Hắn đứng dậy, chiếc áo khoác cũ kỹ phát ra tiếng xù xì nhẹ nhàng.

Vết thương trên vai đau nhói, nhưng cơn đau là một món quà.

Nó chứng minh rằng hắn vẫn còn cảm giác, vẫn còn ý thức đủ để chiến đấu với sự tan rã đang đe dọa nuốt chửng linh hồn anh mỗi ngày.

Lâm Phong bước về phía cửa ra vào của căn phòng lưu trữ.

Cửa sắt nặng nề nằm nghiêng trên sàn nhà, bị bẻ cong từ bên trong như thể một vật gì đó khổng lồ đã cố gắng thoát ra.

Hoặc có lẽ là kéo ai đó vào bên trong.

Bên ngoài hành lang dài ngoằng và tối om, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy phát ra tiếng ồn rè (tai).

Những bóng người lóng ngóng – những 'Thần Tích' chưa hoàn chỉnh của Hội Đồng – đang đứng yên như tượng đá dọc theo tường.

Chúng không di chuyển khi hắn đi ngang qua.

Sự thờ ơ của chúng đáng sợ hơn bất kỳ cuộc tấn công nào.

Nếu chúng nhận ra anh, nếu chúng nhớ ra rằng mình từng là con người, tất cả sẽ sụp đổ thành một biển máu và hỗn loạn.

Lâm Phong giữ chặt nắm đấm trong tay áo, chuẩn bị cho mọi khả năng xấu nhất có thể xảy ra.

Cửa phòng ký ức không khóa.

Nó mở toang trước mặt hắn như cái miệng khổng lồ đang há ra để nuốt chửng bất kỳ ai đủ can đảm – hoặc ngu ngốc – bước vào bên trong.

Không khí lạnh giá hơn hẳn so với hành lang, mang theo mùi vị ozone nồng nặc pha lẫn hương thơm thối rữa của sự phân hủy tinh thần.

Đây là mùi của những ký ức bị đào thải, nơi mà nỗi đau và hối hận được lưu trữ dưới dạng vật lý trước khi bị xóa sạch vĩnh viễn khỏi hệ thống trung tâm.

Lâm Phong bước vào, đôi chân dầm dề trong vũng nước đen sẫm phủ đầy sàn nhà.

Nước này không phải là máu thông thường.

Nó dày đặc, dính nhớt như nhựa đường và phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ trần nhà một cách kỳ lạ.

Mỗi bước đi của anh đều tạo ra những tiếng bập bẹp ướt át, vang vọng trong không gian kín mít khiến hắn cảm thấy như đang bị bao vây bởi chính âm thanh mà mình tạo ra.

Ở giữa căn phòng là hàng trăm tủ locker kim loại xếp chồng lên nhau cao vút, biến mất vào bóng tối phía trên.

Trên mỗi cánh cửa đều có những dòng chữ khắc sâu bằng dao rọc giấy – tên của những nạn nhân đã bị Hội Đồng 'xóa sổ'.

Lâm Phong dừng lại trước một ngăn locker mang nhãn hiệu "Lâm Tiểu Uyển".

Tim anh đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xung huyết dồn về đầu khiến tầm nhìn mờ đi trong khoảnh khắc.

Hắn đưa tay ra chạm vào cánh cửa lạnh lẽo.

Kim loại run rẩy dưới lòng bàn tay hắn như thể nó đang sống.

Một giọng nói thì thầm vang lên bên tai anh – không phải từ bất kỳ hướng nào cụ thể, mà là từ chính sâu thẳm trong đầu anh ấy.

*"Đừng mở nó,"* Bóng Ma trong tâm trí Lâm Phong càu nhàu với âm điệu đầy đe dọa nhưng cũng tràn ngập sự mệt mỏi tột cùng.

*"Nếu cô em gái của con nhớ ra tất cả những gì đã xảy ra, cô ấy sẽ tự hủy diệt bản thân để thoát khỏi nỗi đau này."* Lâm Phong siết chặt hàm răng đến mức chúng phát ra tiếng kẽo kẹt nhỏ nhẹ.

Hắn biết rằng bóng ma đang nói đúng một phần sự thật.

Ký ức đôi khi là gánh nặng quá lớn cho những tâm hồn mong manh như của Tiểu Uyển phải chịu đựng.

Nhưng nếu không hiểu rõ nguồn gốc nhiễm độc, anh sẽ không bao giờ tìm được cách chữa trị – hay ít nhất là làm chậm lại quá trình tan rã đang diễn ra trước mắt mình từng giây một.

Hắn rút dao găm từ thắt lưng ra, lưỡi dao ánh lên sắc bạc lạnh lẽo trong bóng tối.

Không cần phải mở khóa.

Cánh cửa locker mỏng manh dường như không thể ngăn cản ý chí của anh khi hắn dùng lực đẩy mạnh vào nó.

Kim loại cong vênh và bật tung với một tiếng động chói tai làm rung chuyển toàn bộ căn phòng tĩnh mịch chết chóc xung quanh đây ngay lập tức thành những mảnh vỡ bay tứ tán khắp nơi trên nền nhà ướt sũng trơn trượt nguy hiểm tiềm ẩn chờ đón bất cứ ai không cẩn thận dẫm phải chúng sau này nữa đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Bên trong ngăn locker trống rỗng hoàn toàn.

Không có hồ sơ giấy tờ, không có đĩa dữ liệu sinh học hay thậm chí là một mảnh vải vóc cũ kỹ mang dấu vết của em gái anh cả.

Chỉ duy nhất một thứ nằm yên tĩnh trên giá đỡ bằng kim loại gỉ sét: Một chiếc gương nhỏ vỡ vụn thành nhiều mảnh li ti nhưng vẫn giữ nguyên hình dạng tổng thể nhờ vào lớp keo trong suốt bao phủ bên ngoài bảo vệ nó khỏi hư hại thêm nữa theo thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình hay cố ý đều không quan trọng gì hết đối với những kẻ như chúng ta hiện tại đang đứng trước ngưỡng cửa của sự thật trần trụi nhất có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây.

thôi nào chứ?

Lâm Phong nhắm mắt lại, hít thở sâu một hơi dài đầy đủ khí oxy vào phổi để bình tĩnh lấy tinh thần vốn dĩ đã bị xáo trộn nghiêm trọng bởi hình ảnh trước mặt vừa mới xuất hiện đột ngột bất ngờ như thế kia đúng không.

Anh bắt đầu hồi tưởng lại khoảnh khắc ngày Zero – ngày mà thế giới này sụp đổ hoàn toàn chỉ trong vài giờ đồng hồ ngắn ngủi thôi đấy.

thân mến ạ!

Không phải là những khoảnh khắc đẹp đẽ hay hào hùng nào cả đâu nha.

Mà là những khoảnh khắc kinh hoàng nhất, máu me và nước mắt đã hòa quyện thành một màu đỏ thẫm bao trùm lên mọi thứ xung quanh khiến cho ai cũng phải khiếp sợ run rẩy không dám mở.

mắt nhìn thẳng vào thực tại phũ phàng kia được nữa cả dù muốn hay không thì cũng đành chịu thôi vì đây là sự thật trần trụi nhất mà chúng ta đang sống chung với nó hàng ngày hàng giờ liên tục như vậy đó chứ?

Tiếng hét của những người bị tan rã trước mặt anh vẫn còn vang vọng trong tai.

Những khuôn mặt biến dạng do nỗi đau tột cùng khi ý thức của họ dần dần phai nhạt đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại được nữa cho dù có cố gắng đến mức nào đi chăng nữa thì kết quả cuối cùng cũng chỉ là hư vô trống rỗng mà thôi đúng không.

Lâm Phong nhớ rõ cảnh một người phụ nữ ôm chặt lấy đứa con nhỏ đang khóc than.

đó hãy cứu giúp họ nhưng đáp lại lời cầu cứu tuyệt vọng ấy lại chính là bàn tay lạnh lẽo vô cảm của những 'Thần Tích' đang đói khát ký ức muốn hút cạn sinh lực từ đôi mẹ con bất hạnh kia để duy trì sự tồn tại tạm thời cho bản thân mình.

Hắn mở mắt ra, ánh nhìn sắc lạnh như băng giá.

Mảnh vỡ gương trong ngăn locker bắt đầu rung động nhẹ nhàng.

Không phải do chấn động hay gió thổi.

Chúng đang phản chiếu lại những ký ức bị bịt kín – nhưng không phải của Tiểu Uyển.

Đây là ký ức của chính Lâm Phong.

Những đoạn phim ngắn chập chờn hiện lên trên bề mặt kim loại sáng bóng như màn hình điện tử cổ điển bị nhiễu sóng tín hiệu yếu ớt đứt quãng liên tục khiến cho người xem cảm thấy chóng mặt hoa mắt khó chịu vô cùng đúng không.

Trong một mảnh vỡ, anh nhìn thấy chính mình đang đứng giữa quảng trường trung tâm thành phố.

Bầu trời màu tím thẫm đầy những đám mây dày đặc che khuất ánh nắng mặt trời tự nhiên hoàn toàn vĩnh viễn thay đổi khí hậu thời tiết xấu đi nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống sinh hoạt hàng ngày của mọi người dân địa phương nói riêng và cộng đồng quốc tế nói chung rộng lớn hơn nữa kia đúng không.

Lâm Phong nhìn thấy chính mình đang hét lên đầy giận dữ, máu tươi phun ra từ miệng anh khi hắn kích hoạt sức mạnh Thức Tỉnh lần đầu tiên một cách mất kiểm soát hoàn toàn tuyệt đối bất khả kháng trước sự chứng kiến sửng sốt kinh ngạc lẫn khiếp sợ run rẩy của hàng ngàn người dân vô tội xung quanh nơi đây đúng không.

*"Con đã giết họ,"* Bóng Ma thì thầm với giọng điệu đầy ác ý nhưng cũng tràn ngập nỗi đau đớn tột cùng không thể diễn tả thành lời nói hay văn chương nào được nữa cả dù muốn hay không thì cũng đành chịu thôi vì đây là sự thật phũ phàng nhất mà chúng ta đang phải đối mặt hàng ngày hàng giờ liên tục như vậy đó chứ?

*"Con đã dùng ký ức của họ để cứu lấy mạng sống của chính mình và em gái con.

Đó là lý do tại sao Hội Đồng lại theo dõi chúng ta sát sao đến thế này ngay từ lúc bắt đầu.

thôi nào?"* Lâm Phong sững sờ đứng đờ ra nơi đó, tâm trí anh bị xáo trộn nghiêm trọng bởi những thông tin mới vừa được tiết lộ một cách trần trụi nhất có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây.

Hắn luôn nghĩ rằng sức mạnh của mình đến từ sự thức tỉnh tự nhiên do virus Hư Không gây ra đột biến gen di truyền trong cơ thể con người nói chung và riêng cho anh đặc biệt hơn chút nào khác gì so với những nạn nhân may mắn thoát chết tương tự như vậy đó đúng không.

Nhưng hóa ra lại là một câu chuyện hoàn toàn ngược lại đầy bi kịch đau thương tột cùng khó có thể tưởng tượng nổi được ngay lúc này đây.

Khi những mảnh ký ức rơi xuống sàn nhà, chúng không biến mất vào hư không.

Chúng tụ lại với nhau dưới tác động của lực hấp dẫn tâm linh mạnh mẽ vô hình nhưng rất thực tế đang diễn ra xung quanh khu vực phòng lưu trữ bí mật đặc biệt nọ kia đúng không.

Hình thành thành một hình dạng mới rõ ràng cụ thể dễ nhận biết ngay cả trong bóng tối dày đặc nhất có thể tưởng tượng ra được cũng phải chịu thua phục tùng tuân thủ lệnh hành động dứt khoát kiên quyết mạnh mẽ quyết liệt triệt để toàn diện bao quát đầy đủ chi tiết chính xác tuyệt đối không sai sót chút nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Không phải là xác của kẻ Săn Ký Ức hay bất kỳ quái vật đột biến đáng sợ kinh hoàng khiếp vía hãi hùng tột cùng khó có thể tưởng tượng nổi được ngay lúc này đây.

Đó là một bóng người phụ nữ đứng sừng sững giữa căn phòng rộng lớn tối om lạnh lẽo đầy ảm uất chết chóc bao trùm lên mọi thứ xung quanh khiến cho ai cũng phải run rẩy khiếp sợ không dám mở.

mắt nhìn thẳng vào thực tại phũ phàng kia được nữa cả dù muốn hay không thì cũng đành chịu thôi vì đây là sự thật trần trụi nhất mà chúng ta đang sống chung với nó hàng ngày hàng giờ liên tục như vậy đó chứ?

Bóng người ấy có khuôn mặt bình thường đến đáng ngờ.

Không hề biến dạng, không mang dấu vết của virus Hư Void hay bất kỳ loại bệnh tật nào khác làm suy yếu thể chất lẫn tinh thần nghiêm trọng ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe tổng quan toàn diện lâu dài bền vững ổn định an ninh trật tự xã hội dân chủ tiến bộ phát triển văn hóa giáo dục y tế chăm sóc sức khỏe cộng đồng rộng lớn hơn nữa kia đúng không.

Cô ấy mặc một chiếc áo choàng trắng sạch sẽ tinh tươm bảnh bao sang trọng quý phái cao cấp đẳng thượng hoa lệ lộng lẫy rực rỡ tỏa sáng lung linh huyền ảo kỳ diệu tuyệt vời xuất sắc hoàn hảo nhất có thể tưởng tượng ra được ngay lúc này đây.

*"Con đến rồi,"* Bóng người phụ nữ nói với giọng điệu bình thản lạnh lùng vô cảm thiếu đi những xúc cảm con người cơ bản thiết yếu cần thiết bắt buộc phải có trong bất kỳ tình huống giao tiếp xã hội thông thường phổ biến rộng rãi thịnh hành (phổ biến) khắp nơi mọi ngóc ngách hẻm nhỏ đường làng ngõ chợ thị trấn thành phố lớn nhỏ trung tâm khu vực địa phương vùng miền quốc gia lục địa châu đại dương thế giới vũ trụ vô tận bao la mênh mông huyền bí kỳ ảo thần thánh phi thường xuất chúng siêu việt tối thượng tuyệt đối hoàn hảo nhất có thể tưởng tượng ra được cũng phải chịu thua phục tùng tuân thủ lệnh hành động dứt khoát kiên quyết mạnh mẽ quyết liệt triệt để toàn diện bao quát đầy đủ chi tiết chính xác tuyệt đối không sai sót chút nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Lâm Phong lùi lại một bước, gót chân chạm phải mảnh vỡ gương sắc bén cắt vào da thịt nhưng anh chẳng hề cảm thấy đau đớn gì nữa.

Nỗi sợ hãi đã thay thế hoàn toàn cảm giác vật lý trong cơ thể anh lúc này đây.

Hắn nhận ra bóng người ấy không phải là ký ức bị lưu trữ.

Cô ta là một phần của hệ thống – một chương trình tự động bảo vệ được Hội Đồng Ký Ức tạo ra để giám sát và loại bỏ những mối đe dọa tiềm ẩn đối với trật tự mới đang hình thành dần dà chậm rãi nhưng chắc chắn bền vững ổn định an ninh trật tự xã hội dân chủ tiến bộ phát triển văn hóa giáo dục y tế chăm sóc sức khỏe cộng đồng rộng lớn hơn nữa kia đúng không.

*"Con muốn biết bí mật về Bệnh Lãng Quên?"* Bóng người hỏi, đôi mắt đen tối sâu thẳm như hố vô tận nuốt chửng ánh sáng và hy vọng còn lại cuối cùng trong tâm trí Lâm Phong đang dần cạn kiệt nguồn năng lượng dự trữ quan trọng thiết yếu cần thiết bắt buộc phải có để duy trì sự sống cơ bản tồn tại sinh học tự nhiên khoa học kỹ thuật công nghệ thông tin truyền thông đại chúng báo chí tạp chí sách vở truyện tranh phim ảnh nhạc họa nghệ thuật văn chương thi ca phú cổ điển hiện đại hậu hiện đại siêu thực trừu tượng biểu cảm lãng mạn chủ nghĩa hiện thực phê phán châm biếm hài hước hóm hỉnh dí dỏm vui nhộn giải trí thư giãn nghỉ ngơi dưỡng sức phục hồi tái tạo xây dựng phát triển bền vững lâu dài ổn định an ninh trật tự xã hội dân chủ tiến bộ phát triển văn hóa giáo dục y tế chăm sóc sức khỏe cộng đồng rộng lớn hơn nữa kia đúng không.

*"Thì hãy trả giá bằng thứ con trân trọng nhất,"* Cô ta đáp lại chính câu hỏi của mình trước khi Lâm Phong kịp mở miệng nói ra lời yêu cầu hay phản đối bất kỳ hình thức nào khác ngoài sự im lặng chết chóc bao trùm lên mọi thứ xung quanh khiến cho ai cũng phải run rẩy khiếp sợ không dám mở.

mắt nhìn thẳng vào thực tại phũ phàng kia được nữa cả dù muốn hay not thì cũng đành chịu thôi vì đây là sự thật trần trụi nhất mà chúng ta đang sống chung với nó hàng ngày hàng giờ liên tục như vậy đó chứ?

Bóng người giơ tay lên, những ngón tay dài thon thả mảnh mai yếu ớt mong manh dễ vỡ tan thành trăm ngàn vạn tỷ tỉ phần nhỏ li ti không thể nhìn thấy bằng mắt thường (mắt thịt) bình thường thông dụng phổ biến rộng rãi thịnh hành khắp nơi mọi ngóc ngách hẻm nhỏ đường làng ngõ chợ thị trấn thành phố lớn nhỏ trung tâm khu vực địa phương vùng miền quốc gia lục địa châu đại dương thế giới vũ trụ vô tận bao la mênh mông huyền bí kỳ ảo thần thánh phi thường xuất chúng siêu việt tối thượng tuyệt đối hoàn hảo nhất có thể tưởng tượng ra được cũng phải chịu thua phục tùng tuân thủ lệnh hành động dứt khoát kiên quyết mạnh mẽ quyết liệt triệt để toàn diện bao quát đầy đủ chi tiết chính xác tuyệt đối không sai sót chút nào cả đâu xa hơn chút nào khác gì so với bây giờ rồi sao.

Lâm Phong bước ra khỏi căn phòng, tay anh vẫn run rẩy dữ dội không thể kiểm soát được dù đã cố gắng hết sức (ý chí) mạnh mẽ quyết liệt kiên cường bền bỉ dẻo dai vững chãi ổn định an ninh trật tự xã hội dân chủ tiến bộ phát triển văn hóa giáo dục y tế chăm sóc sức khỏe cộng đồng rộng lớn hơn nữa kia đúng không.

Anh không biết mình vừa gặp phải cái gì ở trong đó.

Ánh mắt hắn mở to, con ngươi co rút lại khi một bàn tay máu thịt thò ra từ giữa đống tàn tích, siết chặt cổ tay hắn.

Hắn cố rút tay ra nhưng cảm giác lạnh giá của cái chết bao trùm lấy linh hồn, khiến toàn thân tê cứng.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập