Chương 31
Anh bước ra khỏi hầm trú ẩn cũ, đôi chân nặng nề lê từng bước trên nền bê tông nứt vỡ.
Mỗi nhịp tim đều như một tiếng chuông báo động vang lên trong tai.
Không khí lạnh lẽo len lỏi qua những vết rách trên áo khoác mỏng manh của anh.
Lâm Phong dừng lại giữa phòng trưng bày ký ức bị bỏ hoang này.
Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ vỡ chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng hình chữ nhật dài kéo lê dưới sàn nhà bẩn thỉu.
Những bức tường bao quanh được phủ đầy các biểu tượng kỳ lạ - không phải graffiti thông thường mà là những dòng mã nhị phân đan xen với ký tự cổ xưa, tất cả đều mờ nhạt dần theo thời gian như thể chúng đang cố gắng thoát khỏi thực tại.
Một bóng đen xuất hiện phía sau anh.
Không cần quay đầu, Lâm Phong biết đó là ai.
Chỉ có một người trong căn cứ này đủ điên rồ để đi vào nơi chết chóc mà không mang vũ trang - Bạch Tử Thuần với cuốn sổ tay luôn kèm theo mình như linh hồn thứ hai của cô ấy.
"Cậu đã thấy chúng rồi phải không?" Giọng nói của Bạch Tử Thuần vang lên, nhẹ nhàng nhưng sắc lạnh hơn cả lưỡi dao găm.
"Những ký ức bị loại bỏ."
Lâm Phong quay người lại thật chậm rãi.
Đôi mắt anh quét qua khuôn mặt mệt mỏi của đồng đội, tìm kiếm dấu hiệu lừa dối hay sự yếu đuối nào đó có thể khai thác được.
Nhưng tất cả những gì anh thấy là một nỗi buồn sâu thẳm - thứ mà chỉ những ai đã mất đi quá nhiều mới hiểu rõ ý nghĩa thực sự.
"Không phải ký ức," Lâm Phong nói, giọng trầm thấp và đều đặn như nước chảy trong khe đá.
"Là xác chết."
Bạch Tử Thuần mỉm cười đau khổ, một nụ cười không chạm đến đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ của cô ấy.
"Cậu luôn nhìn mọi thứ theo cách đen tối nhất có thể được không?"
"Đó là lý do tại sao tôi còn sống," anh trả lời ngắn gọn trước khi quay lưng lại và tiếp tục đi sâu hơn vào căn phòng trưng bày bí ẩn này.
Những dòng mã trên tường bắt đầu phát sáng yếu ớt, như thể phản ứng với sự hiện diện của họ trong khu vực cấm đoán này.
Kẻ thù xuất hiện không với hình hài kinh dị mà là một khoảng trống trong thực tại.
Nó giống như một lỗ hổng trên bức tranh nơi màu sắc và ánh sáng bị hút vào khi nó tiến lại gần, âm thanh xung quanh bị bóp nghẹt hoàn toàn.
Tiếng thở của Lâm Phong biến mất cùng với tiếng bước chân của Bạch Tử Thuần phía sau anh - chỉ còn sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy cả không gian hẹp hòi này.
Khoảng trống đó di chuyển về phía họ một cách khó hiểu, như thể nó đang tồn tại ở hai nơi khác nhau trong cùng thời điểm.
Đôi mắt Lâm Phong mở to khi nhận ra chân lý kinh hoàng: đây không phải là quái vật hay kẻ thù thông thường - mà là chính sự lãng quên đang hóa thân thành dạng vật chất để bảo vệ những gì quý giá nhất của Hội Đồng Ký Ức.
"Chạy đi!" Bạch Tử Thuần hét lên, giọng cô ấy vỡ vụn trong nỗi sợ hãi tột cùng khi nhìn thấy khoảng trống ngày càng mở rộng trước mặt họ.
Nhưng lời cảnh báo đến quá muộn - ranh giới giữa thực tại và hư vô đã sụp đổ hoàn toàn.
Lâm Phong cảm nhận được sức mạnh hút dữ dội từ phía bên kia thế giới, kéo anh vào một cuộc hành trình không có hồi kết qua những tầng ký ức bị lãng quên.
Cơ thể anh trở nên nhẹ bẫng như lông vũ trước khi rơi tự do xuống vực thẳm đen tối ấy - nơi mọi thứ đều tan biến thành hư không vĩnh cửu.
Lâm Phong bị kéo vào khoảng trống, thế giới xung quanh biến mất hoàn toàn chỉ còn lại một khoảng trắng vô tận bao la phía trước mắt anh.
Đây là không gian 'Hư Không' - nơi những ký ức bị loại bỏ được lưu trữ tạm thời trước khi tan biến vĩnh viễn khỏi vũ trụ này.
Trong sự tĩnh lặng chết chóc ấy, anh cuối cùng cũng hiểu rõ bản chất thật sự của sức mạnh mình đang sở hữu: nó không đơn thuần là năng lượng mà là mảnh vỡ linh hồn từ chính quá khứ đau thương nhất của anh - nỗi đau mất mát em gái yêu quý và gia đình thân thuộc trong đại họa Ngày Zero.
Mỗi ký ức trôi qua trước mắt như những thước phim cũ kỹ bị xé rách bởi bàn tay thời gian tàn nhẫn: tiếng cười giòn tan của Tiểu Uyển khi chơi đùa dưới mưa rào mùa hạ; ánh nhìn trìu mến từ mẹ anh trước khi virus Hư Không nuốt chửng toàn bộ khu phố nơi họ sinh sống; và cuối cùng là khoảnh khắc kinh hoàng nhất - khi chính anh phải sử dụng sức mạnh Bóng Ma lần đầu tiên để tự vệ, vô tình làm tan biến ký ức về cha mình khỏi tâm trí của những người còn lại trong căn cứ.
Bạch Tử Thuần xuất hiện trước mặt anh giữa biển trắng mênh mông này, khuôn mặt cô ấy mờ ảo như sương mai buổi sáng sớm.
"Đây là nơi chúng ta sẽ gặp nhau cuối cùng," cô nói với giọng điệu bình thản đáng sợ - thứ mà chỉ những ai đã chấp nhận số phận bi kịch mới có thể đạt được.
Lâm Phong sững sờ khi phát hiện ra sự thật kinh hoàng: chính anh đang dần trở thành kẻ thù nguy hiểm nhất đối với nhân loại vì mỗi lần sử dụng sức mạnh Bóng Ma, anh lại vô tình xóa đi một phần ký ức của những người xung quanh - bắt đầu từ em gái nhỏ bé dễ thương rồi đến cả Bạch Tử Thuần tận tụy bên cạnh mình suốt nhiều tháng qua.
Cú va chạm tâm lý tạo ra vụ nổ ánh sáng trắng xoá trong không gian Hư Không, xé toạc màn sương dày đặc bao phủ lấy hai người họ như tấm vải che giấu sự thật tàn khốc nhất mà nhân loại từng phải đối mặt sau ngày Zero bi thảm ấy.
Khi Lâm Phong tỉnh lại hoàn toàn, anh nằm ngửa trên sàn bê tông lạnh giá của căn phòng trưng bày ký ức - nơi mọi thứ tưởng chừng đã bị xóa sạch khỏi lịch sử nhưng thực tế vẫn tồn tại dưới dạng bóng ma ám ảnh những kẻ còn sót lại.
Kẻ thù — khoảng trống đáng sợ lúc trước — không còn nữa thay vào đó đứng ngay phía trước anh là một người đàn ông già nua mặc bộ vest đen nháy phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ vỡ bên trên đầu họ.
Gương mặt đăm chiêu của lão mang đầy vết nhăn sâu hoắm như những rãnh nước chảy xiết qua đá núi, đôi mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào tâm hồn yếu đuối nhất ẩn giấu trong lòng anh - nơi mà ngay cả chính Lâm Phong cũng chưa dám đối diện trực tiếp cho đến tận giờ phút này.
"Cậu đã chạm đến biên giới giữa ký ức và lãng quên," người đàn ông nói với giọng trầm ấm nhưng đầy uy lực như sấm vang vọng khắp không gian nhỏ hẹp ấy.
"Và bây giờ, cậu phải trả giá bằng chính những gì quý giá nhất của mình."
Lâm Phong cố gắng đứng dậy nhưng cơ thể anh run rẩy không kiểm soát được - không phải vì sợ hãi mà do nhận thức kinh hoàng rằng kẻ trước mặt này thực chất là phiên bản tương lai của chính.
hoàn toàn bị Bóng Ma chiếm hữu vĩnh viễn.
Lão bước tới gần hơn, bàn tay gầy guộc đặt lên vai run rẩy của Lâm Phong hiện tại như thể đang chia sẻ gánh nặng từ những quyết định sai lầm trong quá khứ mà chỉ có một mình hắn từng trải qua đau đớn tột cùng.
Lâm Phong đứng đơn độc giữa sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy căn phòng trưng bày ký ức bị bỏ hoang này.
Bàn tay anh không còn trong suốt nữa - độ bám dính của cơ thể đã ổn định tạm thời nhưng rõ ràng là bằng một cái giá quá đắt mà ngay cả chính anh cũng chưa dám nghĩ đến hậu quả lâu dài nếu tiếp tục con đường đầy máu và nước mắt như hiện tại.
Thiết bị Ghi Chép Ký Ức cổ điển treo quanh cổ bỗng nhiên sáng lên mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây, hiển thị thông tin chấn động khiến tim đập thình thịch trong lồng ngực đang dần kiệt sức vì mệt mỏi liên tục phải đối mặt với những lựa chọn sinh tử: "Đã phát hiện nguồn gốc Bệnh Lãng Quên - mã gen biến đổi từ chính DNA của nạn nhân đầu tiên."
Lâm Phong chết lặng khi nhận ra sự thật kinh hoàng ẩn sau hàng loạt vụ án mất tích bí ẩn gần đây: Hội Đồng Ký Ức không hề ngẫu nhiên chọn mục tiêu tấn công mà họ đang chủ động tạo ra những thí nghiệm sống để nghiên cứu cách thức hoạt động của virus Hư Không - và Lâm Tiểu Uyển, em gái anh yêu quý nhất, chính là đối tượng thử nghiệm số một từ khi còn rất nhỏ!
Khói thuốc lá tàn lạnh lẽo vương trên đầu ngón tay run rẩy của hắn.
Mùi hương vị đắng chát lan tỏa trong không khí ẩm mốc, hòa quyện với mùi máu tanh và gỉ sét từ những vết rách trên áo khoác cũ kỹ.
Hắn ngồi thẫn thờ giữa đống đổ nát của phòng lab ngầm sâu dưới lòng đất.
Ánh sáng xanh nhạt phát ra từ màn hình máy tính cổ điển chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt, hốc mắt thâm quầng.
Mỗi dòng chữ hiện lên đều là một lưỡi dao cứa vào tâm trí đã kiệt sức này.
Lâm Tiểu Uyển không phải nạn nhân ngẫu nhiên.
Cô bé là chìa khóa.
Là công cụ hoàn hảo được chế tạo từ những ngày đầu tiên của đại dịch Hư Không.
Hội Đồng Ký Ức, tổ chức bí mật mà hắn từng nghĩ chỉ tồn tại trong những câu chuyện đô thị ma quái, lại thực sự đang thao túng số phận hàng ngàn người vô tội.
Và em gái anh chính là thí nghiệm thành công nhất của họ.
Hắn đứng dậy, chân bước nặng nề như bị dây xích vô hình trói buộc.
Tiếng giẫm lên kính vỡ vang lên chói tai trong không gian tĩnh lặng đáng sợ này.
Những mảnh vụn sắc lẹm cắt vào lòng bàn chân trần, nhưng hắn chẳng hề cảm thấy đau đớn nữa.
Cảm giác tê liệt đã lan tỏa từ tim đến từng đầu ngón tay, đóng băng mọi phản xạ sinh tồn vốn dĩ là bản năng của một kẻ sống sót trong thế giới tận diệt như anh.
Bên ngoài cửa phòng lab, tiếng động cơ xe tăng quân sự gầm rú vang lên dữ dội.
Chúng đang tiến vào khu vực cách ly tầng ba.
Hội Đồng Ký Ức biết hắn đã xâm nhập hệ thống mật mã trung tâm.
Hắn không còn thời gian để đau buồn hay tự vấn lương tâm nữa.
Sự thật tàn khốc này phải được mang ra ánh sáng, dù cái giá trả lại là mạng sống của chính mình hoặc những người thân yêu cuối cùng còn sót lại.
Hắn lao về phía tủ đựng hồ sơ bằng thép chịu lực nằm ở góc phòng tối nhất.
Khóa điện tử trên đó đã bị vô hiệu hóa bởi virus phá vỡ an ninh mà hắn cài đặt trước khi đột nhập.
Cánh cửa nặng nề bật mở với một tiếng kim loại sắc nhọn.
Bên trong là hàng tá file giấy khổ lớn, được đóng dấu đỏ "TỐI SECRET" và ký hiệu hình con mắt của Hội Đồng Ký Ức.
Hắn xé toang những lớp niêm phong bằng móng tay đã rách nát, máu thấm vào giấy trắng tạo thành những vệt bẩn thỉu.
Những trang báo cáo y khoa lạnh lùng mô tả quá trình biến đổi gen ở giai đoạn sơ khai trên cơ thể một đứa trẻ tám tuổi.
Lâm Tiểu Uyển lúc đó chưa biết đọc viết, chỉ biết cười dưới ánh nắng mặt trời trước khi thế giới sụp đổ.
Giờ đây, những con số và biểu đồ phức tạp kia chứng minh rằng nụ cười trong sáng ấy đã bị đánh cắp để nuôi dưỡng cái gọi là "Dự án Lãng Quên".
Hắn cần bằng chứng sống.
Không phải những tờ giấy dễ cháy hay dữ liệu kỹ thuật số có thể bị xóa sạch chỉ với một cú nhấp chuột từ xa.
Hắn cần thứ gì đó vật lý, không thể phủ nhận được ngay cả khi toàn bộ hệ thống mạng lưới của Hội Đồng Ký Ức sụp đổ hoàn toàn.
Trong ngăn kéo sâu nhất của tủ hồ sơ, hắn chạm vào một chiếc hộp kim loại nhỏ màu bạc lạnh lẽo.
Nó phát ra ánh sáng mờ ảo, khác biệt hẳn với những vật phẩm công nghệ thông thường xung quanh đây.
Đây là lõi dữ liệu sinh học – nơi lưu trữ trực tiếp mẫu máu và đoạn gen biến đổi gốc từ chính cơ thể Lâm Tiểu Uyển khi cô còn chưa bị nhiễm virus hoàn toàn.
Hắn cầm chiếc hộp lên nhẹ nhàng như nâng niu một đóa hoa quý giá giữa sa mạc chết chóc.
Trọng lượng của nó không hề lớn, nhưng áp lực tâm lý đè nặng lên vai hắn thì khủng khiếp hơn bất kỳ tảng đá nào trong lòng đất này từng tồn tại.
Nếu mang theo thứ này ra ngoài, hắn sẽ trở thành mục tiêu số một cho tất cả các đơn vị đặc nhiệm săn lùng hiện nay đang tuần tra khắp khu vực cách ly rộng lớn kia..
Một bóng đen lặng lẽ xuất hiện sau lưng hắn, lưỡi dao lạnh lẽo đã kề sát cổ.
Hắn không kịp xoay người, chỉ cảm nhận được hơi thở ẩm ướt phả vào tai.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận