Chương 34

Y Hoa mở mắt.

Không có mùi formaldehyde.

Không có bóng tối dày đặc.

Chỉ có ánh sáng huỳnh quang lạnh lẽo, phát ra từ những tấm panel trần nhà đang nhấp nháy yếu ớt.

Anh ngồi dậy, cơ thể run rẩy.

Mỗi cử động đều kéo theo một cơn đau nhói trong xương sống, như thể ai đó đang dùng kìm sắt nặn từng đốt sống của anh.

Anh nhìn xuống tay mình.

Da thịt trắng bệch, tĩnh mạch nổi rõ mồn một dưới lớp da mỏng manh.

Nhưng đáng sợ hơn là những vết nứt.

Những đường nứt đen ngòm, giống hệt như vết kính vỡ trong ký ức vừa rồi, chạy dọc theo lòng bàn tay và lên cổ tay.

Chúng không chảy máu.

Chúng chảy ra một thứ chất lỏng trong suốt, nhớt, phát ra ánh sáng mờ ảo.

"Y Hoa!"

Giọng nói của Cổ Tranh vang lên, nhưng không phải từ phía trước.

Nó vang lên từ bên tai anh, gần đến mức hơi thở nóng hổi phả vào da thịt.

Y Hoa quay người lại, phản ứng bản năng.

Anh không thấy Cổ Tranh.

Anh chỉ thấy một chiếc gương lớn, đứng tự do giữa căn phòng trống trải.

Trong gương, hình ảnh của anh đang mỉm cười.

Một nụ cười mà anh không hề cảm thấy.

"Đừng hoảng loạn," giọng nói tiếp tục, nhưng lần này nó đến từ chính bộ não của Y Hoa.

Nó là một tiếng vọng nội tâm, lạnh lùng và phân tích.

"Bạn đang ở trong 'Phòng Sạch'.

Đây là nơi họ lưu trữ những lỗi hệ thống."

Y Hoa nghiến răng.

Anh cố gắng tập trung vào linh năng của mình.

Thông thường, anh sẽ cảm nhận được dòng chảy năng lượng xung quanh, nhưng giờ đây, mọi thứ đều tĩnh lặng.

Không có gió, không có âm thanh, không có nhịp đập của trái tim.

Chỉ có sự tĩnh mịch của một nhà xác kỹ thuật số.

"Anh là ai?" Y Hoa hỏi, giọng anh khàn khàn.

"Chúng ta là cùng một người, nếu bạn muốn gọi nó như vậy," tiếng vọng đáp lại.

"Nhưng tôi là phiên bản đã chấp nhận sự thật.

bạn vẫn đang bám víu vào những ký ức giả tạo."

Y Hoa đứng dậy.

Bàn chân anh chạm vào sàn nhà lạnh lẽo.

Anh nhận ra rằng căn phòng này không phải là một không gian vật lý thông thường.

Các bức tường không kết thúc ở đâu cả.

Chúng kéo dài ra vô tận, biến mất vào một màn sương trắng đục ở xa.

Đây là một dungeon.

Nhưng không phải loại dungeon mà anh từng thấy.

Không có quái vật, không có bẫy.

Chỉ có sự cô lập.

Anh bước về phía chiếc gương.

Khi anh tiến lại gần, hình ảnh trong gương thay đổi.

Nó không còn là Y Hoa nữa.

Nó là một phòng thí nghiệm.

Những hàng ghế trống.

Và trên mỗi ghế, là một cơ thể không đầu, được nối với các dây cáp màu đỏ.

"Khám phá bí ẩn," Y Hoa thì thầm.

"Đó là điều họ muốn tôi làm."

Anh đưa tay chạm vào bề mặt gương.

Thay vì cảm thấy lạnh, anh cảm thấy một sự ấm áp đáng sợ.

Như thể đang chạm vào da thịt người sống.


Giả mạo Cổ Tranh lao về phía Y Hoa.

Cú đấm của anh ta mang theo sức mạnh của một cơn bão.

Y Hoa né tránh, nhưng lực đẩy vẫn khiến anh bay ra xa, đập mạnh vào tường.

Máu từ miệng anh chảy ra.

Anh cảm thấy xương sườn mình gãy.

Luật Cộng Hưởng Thương Tích.

Nếu anh chết trong đây, cơ thể thật của anh sẽ bị hủy diệt.

Y Hoa đứng dậy.

Anh nhìn vào vết thương trên ngực mình.

Nó không chảy máu đỏ.

Nó chảy ra những ký tự code màu đỏ.

"Anh không thể thắng tôi," giả mạo Cổ Tranh nói.

"Tôi là ý chí của Tổ chức.

Tôi là sự bảo vệ."

"Anh không phải là Cổ Tranh," Y Hoa nói.

"Cổ Tranh sợ chết.

Anh ta sợ mất đi những người bạn.

Anh ta không bao giờ trở thành một cỗ máy lạnh lùng như vậy."

Giả mạo Cổ Tranh dừng lại.

Ánh sáng trong mắt anh ta nhấp nháy.

"Đúng," nó nói.

"Cổ Tranh đã chết.

Trong thí nghiệm đầu tiên.

Em gái của anh ta...

là nạn nhân đầu tiên.

Và anh ta đã tự sát để trừng phạt bản thân.

Nhưng Tổ chức không cho phép anh ta chết.

Họ đã tái tạo anh ta.

Dùng linh hồn của em gái anh ấy làm nền tảng."

Y Hoa sững sờ.

"Vậy thì, ai là người đang chiến đấu bên cạnh tôi?" Y Hoa hỏi.

"Không ai," giả mạo Cổ Tranh đáp.

"Chỉ có những công cụ.

Và bạn, Y Hoa, là công cụ cuối cùng cần được xử lý."

Giả mạo Cổ Tranh vung ngọn giáo.

Y Hoa không né.

Anh đưa tay ra, bắt lấy cán giáo.

Nỗi đau xé toạc cơ thể anh.

Nhưng anh không buông tay.

Anh cảm thấy dòng năng lượng từ ngọn giáo chảy vào tay anh.

Nó không phải là linh năng thông thường.

Nó là ký ức.

Ký ức của tất cả những người đã chết vì Y Hoa thật.

"Anh sai," Y Hoa nói, giọng anh vang lên trong không gian tĩnh mịch.

"Tôi không phải là một công cụ.

Tôi là bằng chứng."

Anh đẩy mạnh.

Không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng ý chí.

Ý chí của 29 bản sao trước đó.

Ý chí của những người đã chết vô nghĩa.

Giả mạo Cổ Tranh lùi lại.

Ánh sáng trong mắt anh ta mờ đi.

"Không thể," nó thì thầm.

"Bạn không thể phá vỡ hệ thống."

"Tôi không cần phá vỡ nó," Y Hoa nói.

"Tôi chỉ cần làm nó *đau*."

Y Hoa đẩy mạnh hơn nữa.

Ngọn giáo vỡ tan.

Giả mạo Cổ Tranh bay ra xa, đập vào một trong những màn hình lớn.

Màn hình nổ tung, phát ra những tia lửa điện.

Y Hoa đứng giữa đống đổ nát.

Anh thở hổn hển.

Cơ thể anh rung lên.

Anh biết rằng mình vừa sử dụng một lượng linh năng khổng lồ.

Nhưng anh không cảm thấy mệt mỏi.

Anh cảm thấy...

Như thể anh vừa đánh thức một thứ gì đó đang ngủ đông bên trong mình.


Y Hoa tỉnh dậy.

Anh đang nằm trên sàn nhà của căn phòng trắng.

Nhưng lần này, nó không còn trắng nữa.

Nó là màu đỏ.

Màu đỏ của máu.

Anh ngồi dậy.

Đầu anh đau dữ dội.

Anh nhìn xung quanh.

Không có gương.

Không có giả mạo Cổ Tranh.

Chỉ có một chiếc gương lớn, đã vỡ thành nhiều mảnh.

Và đứng trước chiếc gương, là Cổ Tranh.

Cổ Tranh thật.

Anh ta đang cầm một khẩu súng ngắn.

Nhưng anh ta không chĩa vào Y Hoa.

Anh ta chĩa vào chính mình.

"Y Hoa," Cổ Tranh nói, giọng anh ta run rẩy.

"Tôi xin lỗi."

Y Hoa đứng dậy.

Anh bước về phía Cổ Tranh.

"Cổ Tranh, hạ súng xuống."

"Không," Cổ Tranh nói.

"Tôi không thể để anh đi vào đó một mình.

Nếu Y Hoa thật hoàn tất quá trình, tất cả chúng ta sẽ chết.

Không chỉ là chết về thể xác.

Mà là chết về ý thức.

Chúng ta sẽ trở thành những bóng ma trong Mạng Lưới."

"Vậy thì anh định tự sát để ngăn chặn anh ta?" Y Hoa hỏi.

"Không," Cổ Tranh nói.

"Tôi định dùng linh hồn của mình làm mồi nhử.

Nếu tôi chết ở đây, trong phòng sạch này, linh hồn của tôi sẽ bị mắc kẹt trong hệ thống.

Nó sẽ tạo ra một lỗ hổng.

Một lỗi hệ thống.

Và trong khoảng thời gian đó, anh có thể xâm nhập vào lõi của Y Hoa thật."

Y Hoa nhìn vào Cổ Tranh.

Anh thấy sự sợ hãi trong mắt anh ta.

Nhưng anh cũng thấy sự quyết tâm.

"Cổ Tranh," Y Hoa nói.

"Nếu anh làm điều đó, anh sẽ không bao giờ quay lại."

"Tôi biết," Cổ Tranh nói.

"Nhưng đó là cách duy nhất."

Cổ Tranh bóp cò.

Tiếng súng vang lên.

Nhưng thay vì máu, một luồng ánh sáng trắng xóa bắn ra từ đầu của Cổ Tranh.

Nó lao về phía Y Hoa.

Y Hoa không né.

Anh nhận lấy nó.

Và khi luồng ánh sáng chạm vào anh, anh cảm thấy một ký ức lạ lẫm.

Ký ức của một người phụ nữ trẻ.

*“Giúp tôi,”* cô ấy thì thầm.

Y Hoa nhìn vào chiếc gương vỡ.

Và anh thấy bóng đen của Y Hoa thật đang bước ra từ phía bên kia.

Và thế giới sụp đổ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập