Chương 35
Không còn là sự vô trùng lạnh lẽo của một phòng thí nghiệm, không gian này giờ đây mang màu sắc của một hiện trường tội ác bị phong ấn.
Máu — hoặc thứ chất lỏng đỏ thẫm trông giống máu — chảy thành những dòng suối nhỏ trên sàn nhà, không theo quy luật trọng lực mà cuộn xoáy về phía chiếc gương vỡ vụn.
Cổ Tranh nằm bất động bên cạnh anh, cơ thể không còn dấu hiệu của sự sống, nhưng khuôn mặt anh ta lại mang một vẻ bình yên kỳ lạ, như thể đang chìm vào giấc ngủ sâu sau một cơn sốt dài.
Y Hoa quỳ xuống, ngón tay run rẩy chạm vào vết thương trên đầu Cổ Tranh.
Không có xương vỡ, không có máu tươi.
Chỉ có những mảnh vỡ tinh thể ánh sáng đang dần tan biến vào không khí.
Anh cảm nhận được dòng năng lượng còn sót lại từ cú tự sát của Cổ Tranh.
Nó không phải là linh năng thông thường.
Nó là một ký ức.
Một ký ức về sự hy sinh.
Ký ức đó đang lan tỏa vào trong cơ thể Y Hoa, hòa quyện với nỗi đau mà anh vừa phóng ra, tạo thành một hỗn hợp phức tạp mà anh chưa từng trải qua.
"Cổ Tranh..." Y Hoa thì thầm, giọng anh khàn đặc.
Anh không biết mình đang cảm thấy gì.
Sự mất mát?
Sự giận dữ?
Hay là sự nhẹ nhõm vì biết rằng người bạn đồng hành cuối cùng của anh đã chọn một cách ra đi có ý nghĩa?
Anh đứng dậy, chân bước đi trên những vũng máu đỏ.
Mỗi bước chân đều để lại một dấu vết phát sáng yếu ớt.
Y Hoa hướng mắt về phía chiếc gương lớn đã vỡ.
Những mảnh gương phản chiếu ra vô số hình ảnh của anh, nhưng không có mảnh nào giống nhau.
Một mảnh cho thấy anh đang cười, một mảnh cho thấy anh đang khóc, và một mảnh khác cho thấy anh đang đứng trong một căn phòng đầy máu, cầm một con dao.
Anh cần tìm ra lõi của Y Hoa thật.
Cổ Tranh đã tạo ra một lỗ hổng, một lỗi hệ thống trong Mạng Lưới Linh.
Và Y Hoa là người duy nhất có thể bước vào đó.
Nhưng trước khi làm điều đó, anh cần hiểu rõ hơn về bản chất của chính mình.
Một bản sao?
Một công cụ?
Hay là một thực thể độc lập?
Y Hoa bước đến gần đống đổ nát của chiếc gương.
Anh cúi xuống, nhặt một mảnh gương nhỏ.
Bề mặt kính vẫn còn lạnh, nhưng khi anh chạm vào nó, anh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Anh nhìn vào mảnh gương.
Hình ảnh trong đó không phản chiếu anh.
Nó phản chiếu một căn phòng khác.
Một căn phòng tối đen, chỉ có ánh sáng của một chiếc đèn pin duy nhất chiếu rọi lên một chiếc bàn giải phẫu.
Trên bàn đó, nằm một cơ thể không rõ danh tính, được nối với vô số dây cáp và ống dẫn.
Y Hoa nheo mắt.
Anh nhận ra cơ thể đó.
Đó là cơ thể của chính anh.
Cơ thể thật, cơ thể mà anh tin rằng đã chết từ lâu.
Nhưng nó không chết.
Nó đang sống.
Và nó đang bị kết nối trực tiếp với Mạng Lưới Linh.
"Bí ẩn," Y Hoa thì thầm.
"Không phải là sự tồn tại.
Mà là sự kết nối."
Anh bỏ mảnh gương xuống và bắt đầu lục soát trong đống đổ nát.
Anh cần tìm ra cách vào được căn phòng đó.
Anh cần gặp Y Hoa thật.
Không phải để chiến đấu, mà để hiểu.
Để hiểu tại sao anh lại cảm thấy nỗi đau của những người khác.
Tại sao anh lại có ký ức của họ.
Và tại sao Y Hoa thật lại cần anh.
Khi Y Hoa đang tập trung vào nhiệm vụ tìm kiếm, anh không hề hay biết rằng từ phía sau, trong bóng tối của căn phòng, một cặp mắt đang quan sát anh.
Một cặp mắt không thuộc về bất kỳ con người nào.
Chúng phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, cùng màu với ánh sáng trong mắt giả mạo Cổ Tranh.
Khi quả cầu vỡ, một luồng ánh sáng trắng xóa bùng nổ, bao phủ toàn bộ không gian dữ liệu.
Y Hoa bị đẩy ra xa, bay ngược trở lại thế giới thực.
Anh rơi xuống sàn nhà của căn phòng trắng, đập mạnh vào nền đá lạnh giá.
Anh mở mắt ra.
Căn phòng vẫn còn đó, nhưng mọi thứ đã thay đổi.
Những bức tường không còn trắng nữa.
Chúng chuyển sang màu xám xịt, như thể đang bị ăn mòn bởi thời gian.
Và đứng trước mặt anh, không phải là Y Hoa thật, mà là một người phụ nữ.
Người phụ nữ đó mặc một bộ đồ trắng tinh, tóc đen dài thẳng tắp, đôi mắt đỏ rực.
Cô ấy trông giống hệt người em gái của Cổ Tranh.
Người phụ nữ mà Y Hoa đã thấy trong ký ức của Cổ Tranh.
Người phụ nữ đã chết trong thí nghiệm đầu tiên.
là ai?" Y Hoa hỏi, giọng anh run rẩy.
Người phụ nữ mỉm cười.
Nụ cười đó không thân thiện.
Nó mang theo sự lạnh lùng, sự xa cách, và một nỗi đau sâu thẳm.
"Ta là linh hồn của em gái Cổ Tranh," cô ấy nói.
"Và ta cũng là một phần của Y Hoa thật."
Y Hoa sững sờ.
"Ý anh là...
Y Hoa thật đã dùng linh hồn của em làm nền tảng?"
"Đúng," người phụ nữ đáp.
"Y Hoa thật cần một linh hồn mạnh mẽ, một linh hồn đầy tình yêu và sự hy sinh, để cân bằng lại sự lạnh lùng của mình.
Và linh hồn của em gái Cổ Tranh là lựa chọn hoàn hảo."
Y Hoa cảm thấy một cơn giận dữ bùng nổ trong lòng anh.
"Vậy thì Cổ Tranh...
anh ta đã hy sinh mình để giải phóng em?"
"Không," người phụ nữ lắc đầu.
"Cổ Tranh đã hy sinh mình để giải phóng *anh*.
Và để tiêu diệt Y Hoa thật."
Y Hoa nhìn vào người phụ nữ.
"Nhưng em không phải là linh hồn của em gái Cổ Tranh.
Em là một thực thể độc lập.
Em là một phần của Mạng Lưới Linh."
Người phụ nữ cười khẽ.
Và đó là lý do tại sao em ở đây.
Để hoàn thành nhiệm vụ của mình."
"Nhiệm vụ gì?" Y Hoa hỏi.
"Tiêu diệt anh," người phụ nữ nói.
"Anh là một mối đe dọa.
Anh là một biến số không thể kiểm soát.
Và Y Hoa thật không thể chấp nhận điều đó."
Y Hoa đứng dậy.
Cơ thể anh đau nhức, nhưng ý chí của anh vẫn mạnh mẽ.
"Vậy thì hãy chiến đấu," anh nói.
"Tôi không sợ em."
Người phụ nữ gật đầu.
Vì chiến đấu là cách duy nhất để giải quyết vấn đề."
Cô ấy giơ tay lên.
Một ngọn giáo ánh sáng xuất hiện trong tay cô ấy.
Nó giống hệt ngọn giáo của giả mạo Cổ Tranh.
Nhưng lần này, nó mang theo sức mạnh của một thực thể độc lập.
Sức mạnh của một linh hồn đã chết nhưng vẫn tồn tại.
Y Hoa chuẩn bị chiến đấu.
Nhưng anh biết rằng đây không phải là một trận chiến thông thường.
Đây là một trận chiến giữa hai ý thức.
Và người chiến thắng sẽ không phải là người mạnh hơn, mà là người có ý chí mạnh hơn.
Y Hoa quay lại phía cuốn nhật ký.
Anh nhặt nó lên.
Trang cuối cùng bị cháy hết, chỉ còn lại một dòng chữ được viết bằng máu.
*“Nếu bạn đang đọc điều này, thì Y Hoa thật đã bắt đầu quá trình hợp nhất.
Bạn có 10 phút trước khi anh ta hoàn tất.
Đừng tin vào bất kỳ ai.
Ngay cả khi họ trông giống như bạn.”*
Y Hoa nhìn vào chiếc gương còn lại trong phòng.
Hình ảnh của anh trong gương đang biến đổi.
Nó không còn là Y Hoa nữa.
Nó là Y Hoa thật.
Người đàn ông mặc vest đen, đôi mắt đỏ rực.
"Chào anh, Y Hoa," Y Hoa thật nói từ trong gương.
"Anh đã làm tốt.
Anh đã hấp thụ đủ nỗi đau.
Bây giờ, hãy giao nó cho tôi."
Y Hoa cảm thấy một sức hút mạnh mẽ từ chiếc gương.
Nó kéo anh về phía trước.
Anh cố gắng bám vào mép bàn, nhưng bàn tay anh đang trượt ra.
"Không," Y Hoa nói.
"Tôi sẽ không cho anh lấy nó."
"Anh không có lựa chọn," Y Hoa thật cười.
"Anh là một phần của tôi.
Và giờ, tôi sẽ hoàn thiện mình."
Y Hoa thật đưa tay ra từ trong gương.
Bàn tay đó khổng lồ, bằng xương bằng thịt, nhưng lại phát ra ánh sáng trắng xóa.
Nó nắm lấy cổ Y Hoa.
Y Hoa nghẹt thở.
Anh nhìn vào mắt Y Hoa thật.
Anh thấy sự trống rỗng.
Và nỗi sợ hãi.
Y Hoa thật sợ hãi.
Anh sợ hãi sự yếu đuối của con người.
Và vì vậy, anh muốn trở thành một vị thần.
Nhưng Y Hoa nhận ra một điều.
Y Hoa thật không hoàn hảo.
Anh ta có lỗ hổng.
Và lỗ hổng đó là...
sự phụ thuộc.
Y Hoa thật cần anh.
Anh cần nỗi đau của Y Hoa để hoàn thiện mình.
Và Y Hoa quyết định không cho anh ta điều đó.
Y Hoa nhắm mắt lại.
Anh tập trung vào nỗi đau.
Anh không đẩy nó đi.
Anh không hấp thụ nó.
Anh *phóng* nó ra.
Một tiếng nổ lớn vang lên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận