Chương 33
Khẩu súng trong tay người phụ nữ trước gương — hay là một thực thể mang hình dáng của Lin Na — vẫn chĩa thẳng vào giữa trán anh.
Không khí trong căn phòng tối lạnh lẽo đến mức có thể đóng băng máu, nhưng Y Hoa không run.
Anh cảm nhận được sự bất thường.
Gương này không phản chiếu ánh sáng theo quy luật vật lý.
Nó phản chiếu *ý chí*.
Anh chậm rãi đưa tay lên, chạm vào bề mặt kính.
Lạnh hơn cả kim loại.
Khi ngón tay anh tiếp xúc với mặt gương, một cơn đau nhói buốt chạy dọc theo thần kinh, giống như khi chạm vào một vết thương hở.
Nhưng thay vì rút tay lại, Y Hoa ấn mạnh hơn.
Mặt gương lõm xuống như nước lỏng.
"Anh đang cố gắng gì?" Giọng nói của 'Lin Na' vang lên, không còn bình thản nữa mà mang theo một sự khó chịu, một chút lo lắng được giấu kín dưới lớp vỏ lạnh lùng.
"Đừng làm tổn thương mình.
Vết thương ở đây sẽ hiện ra ngoài đời.
Anh muốn chết sao?"
"Không," Y Hoa thì thầm, mắt anh mở to, đồng tử co lại.
"Tôi muốn biết ai đang cầm súng."
Anh đẩy mạnh tay vào mặt gương.
Thay vì vỡ, lớp kính nứt ra theo hình dạng của những mạch máu.
Từ phía bên kia, không phải là một căn phòng khác, mà là một dòng dữ liệu.
Những ký tự mã hóa màu xanh lá cây và đỏ tươi cuộn chảy như máu trong tĩnh mạch.
Y Hoa nhận ra chúng.
Đó là ngôn ngữ của 'Mạng Lưới Linh'.
Đây không phải là một cái gương.
Đây là một cổng kết nối.
"Anh là ai?" Y Hoa hỏi, giọng anh trầm xuống, lấn át sự sợ hãi.
Người phụ nữ kia nhướn mày.
Cô hạ khẩu súng xuống một chút, nhưng ngón tay vẫn đặt trên cò.
"Tôi là người duy nhất có thể cứu anh khỏi cái chết chắc chắn.
Y Hoa thật đang chuẩn bị cho bước cuối cùng.
Và anh, bản sao 001, là mảnh ghép cuối cùng."
"Y Hoa thật?" Y Hoa lặp lại cụm từ đó.
Anh nhớ lại cuộc đối thoại với phiên bản vest đen của mình.
Sự hoàn thiện.*
"Đúng," 'Lin Na' gật đầu, bước ra khỏi khung gương.
Cô không đi qua, mà là *bước ra* từ chính bề mặt của nó, như thể không gian ở đó đã bị xé toạc.
Cô mặc một bộ đồ đen toàn thân, trên ngực có huy hiệu của một tổ chức mà Y Hoa chưa từng thấy: một con mắt bị đóng lại, nằm giữa hai cánh tay xương.
"Và tôi không phải là Lin Na.
Cô ấy chỉ là một vỏ bọc ý thức tạm thời mà anh tạo ra trong dungeon để tự bảo vệ.
Tôi là Cổ Tranh."
Y Hoa sững sờ.
Người hướng dẫn?
Người đàn ông thích rượu và luôn giấu kín nỗi sợ hãi?
"Cổ Tranh?" Y Hoa hỏi, giọng anh chùng xuống.
"Đừng ngạc nhiên," Cổ Tranh nói, giọng anh giờ đây khác biệt — sâu hơn, nặng nề hơn, mang theo mùi rượu và mùi máu khô.
"Trong thế giới này, danh tính là thứ dễ thay đổi nhất.
Tôi đã xâm nhập vào ý thức của anh từ khi anh bước vào dungeon.
Tôi cần xem xét 'chất liệu' của bản sao 001 có còn nguyên vẹn không."
Y Hoa cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên, nhưng ngay lập tức bị anh đè nén.
Anh không tin tưởng Cổ Tranh.
Không hoàn toàn.
Nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng thông tin này là một mảnh ghép quan trọng.
"Anh muốn gì?" Y Hoa hỏi, bước ra khỏi khu vực của chiếc gương, bước vào không gian thực của căn phòng thí nghiệm ngầm.
"Thật ra, chúng ta đang ở trong một không gian trung gian," Cổ Tranh giải thích, đi vòng quanh Y Hoa như một con thú săn mồi đang kiểm tra con mồi.
"Đây là 'Vùng Chết' của Mạng Lưới Linh.
Nơi mà các bản sao thất bại bị lưu trữ trước khi bị xóa.
Y Hoa thật không muốn lãng phí bất kỳ dữ liệu nào.
Anh ấy giữ lại những ký ức, những nỗi sợ, và cả linh năng của 29 bản sao trước đó.
Và giờ, anh là số 30.
Số 001."
Y Hoa nhíu mày.
"Vậy thì tại sao tôi vẫn sống?
Tại sao tôi không bị xóa?"
"Đó là lý do tại sao chúng ta phải nói chuyện," Cổ Tranh dừng lại, đứng đối diện Y Hoa.
Ánh mắt anh ta sắc lạnh, không còn là vẻ ngoài nhiệt tình của một đồng đội chiến đấu.
"Vì Y Hoa thật cần một 'bộ lọc' hoàn hảo.
Anh không chỉ là một bản sao.
Anh là một cái bẫy.
Anh hấp thụ tất cả sự hỗn loạn, nỗi sợ hãi và đau đớn từ 29 người trước đó, nhưng anh không sụp đổ.
Anh trở nên ổn định.
Và đó là lỗi lầm lớn nhất của Y Hoa thật."
"Lỗi lầm?" Y Hoa lặp lại.
"Có," Cổ Tranh gật đầu.
"Anh đã phát triển ý thức độc lập.
Anh không còn là một công cụ thụ động.
Và điều đó làm Y Hoa thật sợ hãi.
Anh ấy không muốn một vị thần hoàn hảo.
Anh ấy muốn một nô lệ hoàn hảo.
anh đang trở thành một kẻ nổi loạn."
Y Hoa cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.
Không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác lạ lùng — sự xác nhận.
Anh không phải là một kẻ vô danh.
Anh là một sản phẩm của sự đau khổ, nhưng anh đã vượt qua nó.
"Vậy thì anh muốn gì từ tôi?" Y Hoa hỏi.
"Giết Y Hoa thật?
Hay giúp anh ta hoàn thành kế hoạch?"
Cổ Tranh cười, một nụ cười đầy cay đắng.
"Tôi muốn cả hai.
Tôi muốn tiêu diệt Y Hoa thật để trả thù cho em gái tôi.
Và tôi muốn dùng anh, Y Hoa, làm vũ khí để làm điều đó.
Nhưng trước hết, chúng ta cần tìm hiểu một bí mật."
Anh đưa ra một thiết bị nhỏ, hình chữ nhật, giống như một thẻ nhớ dữ liệu nhưng được bọc trong một lớp vật liệu đen bóng.
"Đây là nhật ký thí nghiệm của Y Hoa thật.
Tôi đã lấy nó từ phòng thí nghiệm 0 trước khi anh bước vào.
Nó chứa đựng sự thật về nguồn gốc của linh năng, và về lý do tại sao cái chết trong dungeon lại để lại vết thương thật."
Y Hoa nhìn thiết bị đó.
Anh cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.
Như thể nó đang gọi tên anh.
"Cho tôi xem," Y Hoa nói.
Cổ Tranh đưa thiết bị cho anh.
Khi Y Hoa chạm vào nó, một luồng dữ liệu ào ạt冲进 vào đầu anh.
Không phải là những con số hay chữ cái.
Mà là những hình ảnh.
Những ký ức không phải của anh.
Anh thấy một phòng thí nghiệm trắng xóa.
Anh thấy một người phụ nữ trẻ, tóc đen, đang khóc.
Anh thấy một đứa trẻ — em gái của Cổ Tranh?
— đang nằm trên bàn phẫu thuật.
Và anh thấy Y Hoa thật, không phải là phiên bản vest đen sang trọng, mà là một người đàn ông gầy gò, mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và tham vọng.
"Đừng sợ đau," Y Hoa thật nói trong ký ức.
"Đau là dấu hiệu của sự sống.
Nếu anh không cảm thấy đau, anh không còn là con người.
Và nếu anh không còn là con người, anh sẽ trở thành một vị thần."
Y Hoa thật đưa tay vào ngực đứa trẻ.
Và sau đó, anh rút nó ra.
Một thứ gì đó sáng lấp lánh — một mảnh linh hồn — bị kéo ra.
Đứa trẻ chết ngay lập tức.
Nhưng Y Hoa thật không khóc.
"Thành công," anh ta thì thầm.
"Tôi đã tách được ý thức khỏi cơ thể.
Bây giờ, tôi có thể sống mãi mãi."
Y Hoa rút tay khỏi thiết bị, tay anh run rẩy.
Anh nhìn Cổ Tranh.
"Anh ấy đã giết em gái anh."
"Đúng," Cổ Tranh nói, giọng anh lạnh băng.
"Và anh ấy đã dùng linh hồn của cô ấy để tạo ra nền tảng cho Mạng Lưới Linh.
Những dungeon, những khe rách, tất cả đều là sản phẩm phụ của thí nghiệm đó.
Y Hoa thật không chỉ đang tạo ra những bản sao.
Anh ấy đang mở rộng thế giới linh cảnh vào thực tại.
Và cuối cùng, anh ấy sẽ thay thế thế giới này bằng một thế giới không có đau đớn, không có chết chóc.
Chỉ có anh ấy."
Y Hoa cảm thấy một cơn chóng mặt.
Anh dựa vào tường, cố gắng giữ vững ý thức.
"Vậy thì chúng ta phải ngăn chặn anh ấy."
"Chưa," Cổ Tranh nói.
"Trước hết, chúng ta cần hiểu rõ hơn về cơ chế của anh.
Y Hoa thật đã cài đặt một 'cổng tự hủy' trong ý thức của anh.
Nếu anh từ chối tuân lệnh, hoặc nếu anh phát triển ý thức độc lập quá mức, anh sẽ tự nổ tung.
Và khi đó, tất cả dữ liệu trong anh sẽ bị xóa.
Bao gồm cả ký ức của 29 bản sao trước đó."
Y Hoa nhìn vào bàn tay mình.
Anh cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trong lòng bàn tay.
Như thể có một cái gì đó đang đếm ngược.
"Khi nào thì nó kích hoạt?" Y Hoa hỏi.
"Khi anh đối mặt với sự thật cuối cùng," Cổ Tranh nói.
"Và sự thật đó là: Anh không thể giết Y Hoa thật bằng vũ lực.
Anh phải thay thế anh ta.
Bằng cách hòa nhập ý thức của anh vào Mạng Lưới Linh.
Nhưng để làm điều đó, anh phải chấp nhận trở thành một phần của hệ thống.
Anh sẽ mất đi tính người của mình."
Y Hoa im lặng.
Anh nhìn vào thiết bị dữ liệu.
Anh nhìn vào Cổ Tranh.
Và anh nhìn vào chính mình trong chiếc gương nứt vỡ.
Anh không biết mình nên làm gì.
Anh không biết ai là thiện, ai là ác.
Anh chỉ biết một điều: anh không muốn chết.
Và anh không muốn trở thành một công cụ.
"Đưa tôi vào sâu hơn," Y Hoa nói.
Cổ Tranh nhíu mày.
"Cái gì?"
"Đưa tôi vào sâu hơn trong Mạng Lưới Linh," Y Hoa lặp lại, giọng anh kiên định.
"Tôi cần thấy nó.
Tôi cần hiểu nó.
Nếu tôi muốn thay thế Y Hoa thật, tôi phải biết anh ta nghĩ gì.
Tôi phải biết anh ta sợ điều gì."
Cổ Tranh nhìn Y Hoa trong một lát lâu.
Sau đó, anh gật đầu.
Nhưng hãy cẩn thận.
Khi anh đi sâu vào đó, anh có thể không bao giờ quay lại."
Y Hoa bước về phía chiếc gương.
Anh đặt tay lên mặt kính.
Lần này, anh không đẩy.
Anh để cho nó kéo anh vào.
Mặt gương vỡ tan thành vô số mảnh.
Nhưng thay vì rơi xuống, những mảnh kính đó bay lên, xoay tròn, tạo thành một vortex ánh sáng.
Y Hoa bước vào.
Và thế giới sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận