Chương 32
Những bóng người qua lại trở thành những đường nét mờ ảo, méo mó như đang bị một lực vô hình kéo dãn.
Lời nói của Lin Na — *"Tôi là linh giả cấp S của tổ chức đối địch"* — vang lên trong đầu anh, không phải qua tai, mà như một cú đánh vào tủy sống.
Y Hoa không chớp mắt.
Cơ thể anh đóng băng, nhưng lý trí thì chạy trốn với tốc độ ánh sáng.
Anh nhìn vào đôi tay đang cầm chiếc điện thoại của cô.
Ngón tay thon dài, móng tay sơn màu đỏ thẫm, giống hệt màu mực trong những cuộn giấy cổ ở hầm ngầm.
Nhưng điều khiến Y Hoa cảm thấy lạnh toát sống lưng không phải là danh hiệu "cấp S" hay sự đối địch.
Đó là ánh mắt của cô.
Đôi mắt ấy không chứa sự thù hận, cũng không có sự thù địch của một kẻ thù.
Nó chứa đựng một sự tò mò, một sự quan sát lạnh lùng, giống hệt cách Y Hoa thật nhìn vào những bản sao trước đó.
"Anh không tin tôi," Lin Na nói, giọng điệu bình thản, như thể đang thảo luận về giá cà phê.
Tại sao một linh giả cấp Thường Nhân lại đối mặt với một cấp S?
Đơn giản vì anh không thể chạy.
Mạng Lưới đã khóa bước chân của anh lại."
Y Hoa từ từ quay sang, ánh mắt sắc lạnh.
Anh cần thông tin.
Anh cần biết sự thật trước khi cơ thể mình bị hủy hoại.
"Nếu cô là kẻ thù, tại sao lại đứng đây?
Tại sao không giết tôi ngay khi chúng ta gặp nhau?"
Lin Na mỉm cười, một nụ cười mỏng manh, đầy nguy hiểm.
"Vì tôi không muốn giết anh, Y Hoa.
Tôi muốn *thức tỉnh* anh.
Và để làm được điều đó, chúng ta cần đi đến nơi mà tất cả những bí mật này bắt đầu.
Nơi mà 'Y Hoa' thật sự sinh ra."
Cô giơ tay, chỉ về phía một tòa nhà cũ kỹ nằm sâu trong khu vực trung tâm thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời hiện đại bao quanh như những bức tường bao.
Tòa nhà đó không có biển hiệu, không có cửa ra vào chính.
Nó chỉ là một khối bê tông xám xịt, bị bỏ hoang từ thời kỳ chiến tranh, nhưng giờ đây, xung quanh nó lại tỏa ra một aura linh năng nhạt nhòa, đủ để khiến bất kỳ linh giả nào khác tránh xa.
"Đó là 'Phòng Thí Nghiệm 0'?" Y Hoa hỏi, giọng anh khàn đặc.
"Đúng hơn, đó là nghĩa trang của những ý thức thất bại," Lin Na đáp.
"Và anh là người cuối cùng còn sống.
Nếu anh không đi, tôi sẽ phá vỡ cánh cửa bằng bạo lực.
Và khi đó, anh sẽ không còn cơ hội để hiểu được mình là gì."
Y Hoa hít sâu một hơi.
Nỗi sợ hãi hiện diện, nhưng nó không làm anh run rẩy.
Nó khiến anh tỉnh táo hơn.
Anh bước đi, không phải vì anh tin Lin Na, mà vì anh cần biết sự thật.
Ngay cả khi sự thật đó là cái chết.
Không gian bên trong tòa nhà bắt đầu méo mó.
Các hành lang kéo dài ra vô tận, những bức tường giống như đang thở, co giãn theo nhịp đập của tim Y Hoa.
Đây không còn là một tòa nhà vật lý.
Đây là một Dungeon.
Một không gian song song được tạo ra từ ý thức của Y Hoa thật.
"Luật Cộng Hưởng Thương Tích," Y Hoa thì thầm, nhớ lại quy luật đáng sợ của thế giới này.
"Nếu tôi bị thương ở đây, vết thương sẽ hiện lên ngoài đời."
"Đúng," Lin Na gật đầu.
"Và nếu linh hồn của anh bị hủy diệt ở đây, anh sẽ trở thành một xác sống không hồn.
Một cái vỏ rỗng.
Đó là lý do tại sao chúng ta phải nhanh."
Bỗng nhiên, một bóng đen lao ra từ góc khuất.
Đó không phải là một con quái vật thông thường.
Nó là một khối bóng tối, không có hình dạng cố định, chỉ có những bàn tay sắc nhọn bằng xương và những cặp mắt đỏ rực.
Nó gầm lên, một âm thanh刺耳 xuyên thủng màng nhĩ.
"Ma Ảnh Thực!" Lin Na hét lên.
Cô giơ tay, một luồng năng lượng xanh lam bùng nổ, đánh bật sinh vật đó ra xa.
"Chúng là những tàn dư ý thức của những bản sao thất bại.
Chúng bị mắc kẹt ở đây, bị hành hạ bởi nỗi sợ hãi của Y Hoa thật."
Y Hoa nhìn sinh vật đó.
Nó đang writhing trong đau đớn, nhưng nó cũng đang tấn công.
Nó không kiểm soát được mình.
Nó là nạn nhân, nhưng cũng là hung thủ.
"Giết nó!" Lin Na ra lệnh.
Y Hoa không di chuyển.
Anh nhìn vào đôi mắt đỏ rực của sinh vật.
Anh thấy sự tuyệt vọng, sự cầu cứu.
Và anh thấy chính mình trong đó.
"Nó không phải là kẻ thù," Y Hoa nói.
"Nó là một phần của tôi."
"Y Hoa, đừng ngây thơ!" Lin Na quát lên.
"Nếu nó chạm vào anh, nó sẽ hút cạn linh năng của anh và giết anh ngay lập tức!"
Sinh vật lao về phía Y Hoa.
Những bàn tay xương nhọn sượt qua má anh.
Một vết cắt sâu xuất hiện, máu chảy ra.
Đau đớn xé toạc cơ thể anh.
Nhưng Y Hoa không né tránh.
Anh bước tới, đặt tay lên khối bóng tối đó.
"Im lặng," Y Hoa thì thầm.
Anh không dùng sức mạnh vật lý.
Anh dùng ý chí của mình.
Anh mở lòng mình, chấp nhận nỗi đau của sinh vật đó.
Anh cảm thấy những ký ức vỡ vụn, những nỗi sợ hãi tột cùng của hai mươi chín bản sao trước đó.
Chúng tràn vào anh, như một dòng nước lũ.
Và rồi, khối bóng tối tan biến.
Không còn chiến đấu.
Chỉ còn lại sự im lặng.
Lin Na đứng đó, mắt mở to.
Cô nhìn Y Hoa với một vẻ mặt phức tạp.
Không phải là sự kính trọng.
Mà là sự sợ hãi.
"Anh đã làm gì?" cô hỏi, giọng run run.
"Anh đã tha thứ," Y Hoa nói, chạm vào vết thương trên má mình.
Máu vẫn chảy, nhưng nỗi đau đã biến mất.
Thay vào đó là một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo.
"Và giờ, tôi mạnh hơn."
Khi Y Hoa tỉnh lại, anh đang nằm trên sàn nhà.
Căn phòng trắng đã biến mất.
Anh đang ở trong một căn phòng tối, lạnh lẽo.
Mùi formaldehyde nồng nặc.
Anh ngồi dậy, chạm vào đầu mình.
Nhưng anh vẫn sống.
Anh nhìn quanh.
Không có Y Hoa thật.
Không có Lin Na.
Chỉ có một chiếc gương lớn đặt trước mặt anh.
Anh bước tới, nhìn vào gương.
Hình ảnh trong gương không phải là anh.
Đó là Lin Na.
Nhưng không phải Lin Na mà anh vừa gặp.
Đây là một Lin Na khác.
Mát tóc ngắn, mắt lạnh lùng, và trên tay cô là một khẩu súng ngắn đang chĩa thẳng vào anh.
"Chào anh, Y Hoa," cô nói, giọng điệu bình thản.
"Tôi đã chờ anh rất lâu rồi.
Và giờ, chúng ta sẽ kết thúc trò chơi này."
Y Hoa không hiểu gì đang xảy ra.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn: sự thật còn phức tạp hơn nhiều so với những gì anh đã tưởng.
Và anh vừa mới bước vào một trò chơi mà anh không thể thoát ra.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận