Chương 31
Nó chỉ là một tấm màn mỏng, che đậy sự thật trần trụi của căn hộ nhỏ bé này.
Y Hoa ngồi dậy, từng cử động của cơ thể đều kèm theo tiếng rên rỉ khẽ khàng từ những khớp xương và những vết thương chưa lành hẳn.
"Luật Cộng Hưởng Thương Tích" không hề khoan dung.
Những vết rách trên da thịt anh trong không gian trắng xóa giờ đây đã in hằn lên cơ thể thật, đỏ ngầu và sưng tấy.
Anh chạm tay vào ngực mình, nơi vừa rồi anh đã "chạm" vào Y Hoa thật.
Không có vết thương mới, nhưng một cảm giác lạnh lẽo, tê tái lan tỏa từ bên trong, như thể một phần linh hồn nào đó vừa bị rút đi.
Điện thoại trên bàn vẫn rung, tin nhắn từ số ẩn danh vẫn còn đó.
*"Y Hoa thật đã chết."* Câu nói ấy vang vọng trong đầu anh như một lời nguyền.
Nếu Y Hoa thật đã chết, vậy thì ai đang gửi tin nhắn?
Và nếu anh là "chủ nhân" của Mạng Lưới, tại sao anh lại cảm thấy mình đang bị điều khiển?
Y Hoa đứng dậy, bước tới gương soi.
Đôi mắt trong gương sâu thẳm, đen kịt, thiếu vắng sự sống động của một con người bình thường.
Anh nhìn kỹ vào tròng mắt, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu của sự phản chiếu thực tế.
Nhưng tất cả chỉ là bóng tối.
Anh cảm thấy một cơn đau đầu dữ dội, như có ai đó đang dùng đục đẽo vào thùy trán của anh.
Anh không còn nghi ngờ nữa.
Sự "thắng lợi" trong không gian trắng xóa chỉ là một kịch bản được viết sẵn.
Y Hoa thật không chết.
Anh ta đang quan sát.
Và Y Hoa – bản sao thứ ba mươi – chính là công cụ hoàn hảo nhất để anh ta kiểm tra giới hạn của sự chịu đựng.
Y Hoa nắm chặt đấm, móng tay cào vào lòng bàn tay cho đến khi máu chảy.
Nỗi đau thật.
Đó là thứ duy nhất còn lại để chứng minh anh tồn tại.
Anh phải ra ngoài.
Anh phải tìm ra bằng chứng vật lý cho sự tồn tại của "Mạng Lưới" mà kẻ ẩn danh nói đến.
Nếu anh ở lại đây, anh sẽ chỉ là một con rối trong nhà kho của Y Hoa thật.
Bên trong không phải là một phòng thí nghiệm hiện đại với những thiết bị tiên tiến.
Đó là một hầm ngầm cũ kỹ, tường đá ẩm ướt, ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn huỳnh quang nhấp nháy.
Mùi formaldehyde và máu khô nồng nặc.
Y Hoa bước vào, ánh mắt quét qua những giá đỡ bằng sắt gỉ.
Trên đó không có xác người.
Chỉ có những chai lọ thủy tinh chứa đầy một chất lỏng trong suốt, bên trong là những mảnh vụn màu xám.
"Mảnh vụn ý thức," Y Hoa thì thầm.
Anh nhận ra chúng.
Đó là tàn dư của những bản sao trước đó.
Hai mươi chín người.
Hai mươi chín cuộc đời bị nghiền nát để nuôi dưỡng Y Hoa thật.
Anh cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.
Sự tự hủy diệt trong anh trỗi dậy.
Tại sao anh lại phải chịu đựng điều này?
Tại sao anh lại phải tiếp tục sống khi sự tồn tại của anh là một tội ác?
Nhưng rồi, anh nhìn thấy thứ gì đó ở cuối căn phòng.
Một chiếc gương lớn, giống hệt chiếc gương trong phòng kính, nhưng nhỏ hơn, đặt trên một cái bục đá.
Xung quanh chiếc gương là những cuộn giấy cũ, những bản ghi chép tay.
Y Hoa tiến lại gần, tay run rẩy khi anh chạm vào những cuộn giấy.
Anh mở ra cuộn đầu tiên.
Chữ viết nguệch ngoạc, vội vã.
Bản sao thứ 5 đã thất bại.
Nó không thể chịu đựng nỗi đau.
Y Hoa thật cười.
Anh ta nói rằng nỗi đau là nhiên liệu.
Nhưng tôi thấy đôi mắt anh ta.
Chúng trống rỗng.
Anh ta không còn là con người nữa.
Anh ta đang trở thành thứ gì đó khác.
Thứ gì đó hung ác."*
Y Hoa lật nhanh các trang.
Những lời ghi chép trở nên điên loạn hơn.
*"Bản sao thứ 12.
Nó kháng cự.
Nó cố gắng liên lạc với thế giới bên ngoài.
Y Hoa thật đã xóa ký ức của nó.
Nhưng trước khi mất trí, nó nói: 'Anh không phải là anh.
Anh là bóng tối của anh.'"*
*"Bản sao thứ 29.
Nó tìm thấy lối ra.
Nhưng lối ra đó dẫn đến một nơi không có ánh sáng.
Nó nói rằng đó là 'Mạng Lưới'.
Và trong Mạng Lưới, Y Hoa thật đang chờ đợi.
Chờ đợi để ăn thịt."*
Y Hoa cảm thấy lạnh cóng.
Những lời ghi chép này không phải từ Y Hoa thật.
Chúng từ một người khác.
Một người quan sát.
Một người đã sống sót?
Anh lật sang trang cuối cùng.
Giấy tờ bị rách, mực bị lem.
Chỉ có một dòng chữ duy nhất, viết bằng mực đỏ tươi, như thể vừa mới viết cách đây vài giây:
*"Y Hoa, đừng tin vào nỗi đau của mình.
Nỗi đau duy nhất thật sự là nỗi đau của người mà anh yêu."*
Y Hoa đứng chết lặng.
Tim anh đập thình thịch.
Người mà anh yêu?
Anh không có người yêu.
Ít nhất, không trong ký ức hiện tại.
Nhưng một ký ức mờ nhạt, như một giấc mơ xa xôi, bắt đầu trỗi dậy.
Một khuôn mặt nữ giới.
Mái tóc dài.
Và một giọng nói dịu dàng gọi tên anh.
anh hứa sẽ quay lại..."
Y Hoa bước ra khỏi hầm ngầm, ánh nắng mặt trời khiến anh chói mắt.
Thành phố vẫn nhộn nhịp, nhưng với Y Hoa, mọi thứ đã thay đổi.
Anh không còn là một kẻ săn lùng bí ẩn.
Anh là một con mồi.
Và kẻ săn mồi của anh đang ẩn náu trong ký ức, trong nỗi đau, và trong chính con người anh.
Anh đi bộ nhanh hơn, không biết mình đang đi về đâu.
Chỉ biết rằng anh phải tìm ra người phụ nữ đó.
Cô ấy là chìa khóa.
Cô ấy là lời giải cho câu đố về nguồn gốc linh năng, về Mạng Lưới, và về chính bản thân anh.
Khi anh rẽ vào một con phố nhỏ, anh thấy một quán cà phê quen thuộc.
Quán cà phê mà anh và một người nào đó thường hay đến.
Y Hoa dừng lại.
Cửa kính của quán mở ra, và một bóng người bước ra.
Đó là một người phụ nữ.
Mái tóc dài, dáng người mảnh mai.
Cô ấy quay lại, nhìn thấy Y Hoa.
Nụ cười trên môi cô ấy lạnh lùng, xa lạ, nhưng đôi mắt thì quen thuộc đến rợn người.
Cô ấy giơ tay lên, vẫy nhẹ.
Trên tay cô ấy là một chiếc điện thoại, màn hình hiển thị cùng một tin nhắn mà Y Hoa vừa nhận được.
*"Chào anh, Y Hoa.
Chúng ta đã lâu không gặp.
Anh có nhớ tôi không?"*
Y Hoa đứng đơ người.
Thế giới xung quanh như ngừng quay.
Người phụ nữ bước tới, ánh mắt cô ấy xuyên thấu vào linh hồn anh.
"Tôi là Lin Na," cô ấy nói, giọng điệu bình thản như thể đang hỏi thăm thời tiết.
"Và tôi là linh giả cấp S của tổ chức đối địch.
Tôi đã chờ anh rất lâu rồi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận