Chương 30
Không có gió lùa qua tai, không có tiếng va chạm của cơ thể với mặt đất.
Thay vào đó, anh cảm thấy một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể anh đang trôi nổi trong một đại dương mực đen đặc quánh.
Không gian xung quanh không còn là những cột trụ bằng xương hay dòng sông máu nữa.
Nó trở nên trừu tượng, méo mó theo quy luật của một giấc mơ ác mộng bị lặp lại vô tận.
Trước mặt anh, hình thể khổng lồ mà anh vừa nhìn thấy đã tan biến vào hư không.
Chỉ còn lại một căn phòng nhỏ, vuông vức, được xây dựng bằng những bức tường kính trong suốt, phản chiếu vô số hình ảnh của chính Y Hoa.
Mỗi một tấm kính đều hiển thị một khoảnh khắc khác nhau trong đời anh: lúc anh thức dậy trong bệnh viện với ký ức trống rỗng, lúc anh cầm dao chặt đứt dây thừng trong dungeon, lúc anh nhìn Cổ Tranh với ánh mắt nghi ngờ.
Y Hoa đưa tay lên chạm vào bức tường kính gần nhất.指尖 (ngón tay) của anh xuyên qua bề mặt lạnh lẽo, nhưng không có cảm giác chạm vào vật chất.
Chỉ có một cơn đau nhói, sắc lẹm, như kim châm vào thần kinh.
Đó không phải là đau đớn thể xác, mà là đau đớn của ký ức bị xé toạc.
"Anh đang ở đâu?" Y Hoa hỏi, giọng nói vang lên trong không gian kín mít, không có tiếng vang.
Không có câu trả lời trực tiếp.
Nhưng từ trong những tấm kính, những hình ảnh bắt đầu chuyển động.
Y Hoa thấy chính mình đang đứng trong một phòng thí nghiệm trắng xóa.
Người thật – phiên bản gốc của anh – đang nằm trên bàn phẫu thuật, mắt mở to, đồng tử co lại thành hai chấm đen nhỏ.
Xung quanh là những bác sĩ mặc áo trắng, mặt nạ che kín khuôn mặt, đang thao tác với những thiết bị phát ra ánh sáng xanh lạnh lẽo.
"Đây không phải là ký ức của anh," một giọng nói trầm trầm vang lên, không từ đâu cả, mà như thể nó xuất hiện trực tiếp trong não bộ Y Hoa.
"Đây là nhật ký quan sát của chúng ta."
Y Hoa quay người lại.
Ở phía sau anh, một bóng người đang đứng đó.
Không phải Y Hoa thật.
Không phải Cổ Tranh.
Đó là một người phụ nữ mặc bộ đồ bảo hộ màu xám, tay cầm một bảng điều khiển điện tử cũ kỹ.
Khuôn mặt cô ấy ẩn sau chiếc kính bảo hộ dày cộp, nhưng Y Hoa có thể cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh đang xuyên thấu qua lớp kính, dissecting (phân tích) từng tế bào sợ hãi trong cơ thể anh.
"Chúng ta?" Y Hoa lặp lại, giọng anh run rẩy, nhưng anh cố gắng giữ sự bình tĩnh.
Anh nhận ra đây là một bẫy.
Nếu anh hoảng loạn, ý thức của anh sẽ bị phân tán, và Ma Ảnh Thực sẽ dễ dàng nuốt chửng anh.
"Ai là 'chúng ta'?"
Người phụ nữ bước tới, bước chân cô ấy không phát ra tiếng động.
Cô ấy dừng lại trước mặt Y Hoa, đưa bảng điều khiển ra.
Màn hình hiển thị một chuỗi mã số đang chạy nhanh: *Subject 001.
Consciousness Sync: 98.4%.
Pain Threshold: Exceeded.*
"Chúng ta là những người đã tạo ra anh," cô ấy nói, giọng điệu không khác gì một kỹ thuật viên đang báo cáo kết quả thí nghiệm.
"Và anh là sản phẩm thất bại duy nhất còn sót lại."
Y Hoa cảm thấy máu trong người mình như đóng băng.
Anh nhìn vào dòng chữ *Pain Threshold: Exceeded*.
Anh nhớ lại những vết thương trong dungeon.
Những vết rách, vết bỏng, vết đâm...
tất cả đều hiện lên trên cơ thể thật.
Nhưng tại sao cơ thể anh lại không chết?
Tại sao anh vẫn đứng đây, trong khi những linh giả khác đã biến thành xác chết hoặc mất trí?
"Anh không phải là con người," người phụ nữ tiếp tục, như thể đang đọc một bài giảng.
"Anh là một bản sao ý thức.
Một bản sao được thiết kế để hấp thụ nỗi đau.
Người thật – Y Hoa gốc – đã chết từ mười năm trước.
Cái chết của anh ta là cái giá để tạo ra 'Mạng Lưới'.
anh là chiếc phao cứu sinh cho mạng lưới đó.
Anh tồn tại để chịu đựng những gì con người không thể chịu đựng."
Y Hoa lùi lại một bước.
Tim anh đập thình thịch, nhưng không phải vì sợ hãi.
Anh cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên, một thứ cảm xúc thô sơ, nguyên thủy, phá vỡ lớp vỏ bọc lạnh lùng mà anh đã xây dựng.
"Lừa dối," Y Hoa nói, giọng anh vang lên sắc lạnh.
"Nếu tôi chỉ là một công cụ, tại sao tôi lại có cảm xúc?
Tại sao tôi lại sợ?
Tại sao tôi lại muốn sống?"
Người phụ nữ cười.
Một nụ cười khinh miệt, đầy vẻ thương hại.
"Vì đó là lỗi trong mã nguồn.
Chúng ta không thể xóa bỏ hoàn toàn bản năng sinh tồn.
Và chính sự yếu đuối đó, Y Hoa, là thứ khiến anh trở nên hữu ích.
Anh không chiến đấu vì anh muốn chiến thắng.
Anh chiến đấu vì anh sợ chết.
Và nỗi sợ đó...
nó là nhiên liệu cho Ma Ảnh Thực."
Y Hoa nhìn xuống đôi tay mình.
Màu đen dưới da, những đường vân giống như mạch máu, đang bắt đầu phát sáng yếu ớt.
Anh nhận ra rằng những vết thương anh nhận trong dungeon không phải là hình phạt.
Chúng là dữ liệu.
Mỗi lần anh đau, mạng lưới trở nên mạnh mẽ hơn.
Mỗi lần anh nghi ngờ bản thân, ý thức của anh trở nên mỏng manh hơn, dễ dàng bị điều khiển hơn.
Anh không phải là người bảo vệ.
Anh là nạn nhân.
Và anh là kẻ giết người.
Y Hoa quay lại, nhìn thẳng vào người phụ nữ.
"Nếu anh ta muốn giết tôi, thì tại sao anh lại ở đây?
Tại sao anh lại nói cho tôi biết?"
Người phụ nữ im lặng.
Cô ấy từ từ lấy tay ra khỏi vai Y Hoa, bước lùi lại.
"Vì chúng ta cũng là một phần của thí nghiệm.
Và chúng ta muốn xem liệu anh có đủ mạnh để phá vỡ vòng lặp hay không."
"Vòng lặp?" Y Hoa nhíu mày.
"Y Hoa thật đã chết mười năm trước.
Nhưng ý thức của anh ta không biến mất.
Nó bị mắc kẹt trong Mạng Lưới.
Và mỗi khi một bản sao mới được tạo ra, nó sẽ lặp lại cùng một kịch bản: nghi ngờ, đau đớn, và cuối cùng là sự hy sinh.
Anh là bản sao thứ ba mươi.
Hai mươi chín bản sao trước đó đều đã thất bại.
Họ đều chết trong dungeon, hoặc tự sát.
Và mỗi lần họ chết, Y Hoa thật trở nên mạnh mẽ hơn, hoàn thiện hơn."
Y Hoa cảm thấy một cơn ác mộng bao trùm lấy anh.
Anh không phải là duy nhất.
Anh là một trong ba mươi người.
Ba mươi người có cùng khuôn mặt, cùng ký ức, cùng số phận.
Và tất cả họ đều là thức ăn cho con quái vật mà họ gọi là "Y Hoa thật".
"Và bây giờ," người phụ nữ nói, giọng cô ấy trở nên lạnh lùng hơn, "là lượt của anh.
Anh có thể chọn chết, để Cổ Tranh có thể giải thoát em gái anh ta.
Hoặc anh có thể sống, và trở thành một phần của Y Hoa thật, trở thành một vị thần đau đớn, không bao giờ được nghỉ ngơi."
Y Hoa nhìn vào tấm kính.
Hình ảnh của Cổ Tranh đang biến mất.
Con phố trống rỗng.
Chỉ còn lại sự im lặng.
Anh không biết phải chọn lựa gì.
Chết là giải thoát.
Sống là địa ngục.
Nhưng có một điều anh biết chắc chắn: anh không muốn trở thành công cụ cho bất kỳ ai.
Không phải cho Y Hoa thật, không phải cho Cổ Tranh, và cũng không phải cho tổ chức này.
Y Hoa đưa tay lên, chạm vào trái tim mình.
Anh cảm thấy nhịp đập của nó.
Mờ nhạt, nhưng vẫn còn đó.
"Không," Y Hoa nói.
"Tôi sẽ không chọn.
Tôi sẽ tạo ra lựa chọn của riêng mình."
Anh quay lại, nhìn vào tấm kính lớn nhất, tấm kính hiển thị toàn bộ thành phố.
Anh thấy những điểm đỏ đang lan rộng, như những tế bào ung thư.
Nhưng anh cũng thấy những điểm xanh, nhỏ bé, đang xuất hiện ở những nơi xa xôi.
Đó là những linh giả khác.
Những người đang kháng cự.
Y Hoa bước tới tấm kính, đặt cả hai tay lên đó.
Anh không phá vỡ nó.
Anh hòa nhập vào nó.
Anh để cho ý thức của mình lan tỏa ra, kết nối với những điểm xanh đó.
Anh không dùng sức mạnh.
Anh dùng sự đồng cảm.
Anh chia sẻ nỗi đau của mình với họ.
Anh chia sẻ sự nghi ngờ, nỗi sợ hãi, và hy vọng mong manh.
Và rồi, anh cảm thấy một phản hồi.
Một luồng năng lượng ấm áp, yếu ớt, nhưng kiên cường, chảy ngược lại vào anh.
Đó không phải là sức mạnh của linh năng.
Đó là sức mạnh của sự kết nối.
Của con người.
Y Hoa mở mắt.
Anh đang nằm trên sàn nhà trong căn hộ của mình.
Ánh sáng buổi sáng chiếu qua cửa sổ, rọi lên mặt anh.
Anh cảm thấy cơ thể mình nặng nề, đau nhức.
Những vết thương từ dungeon vẫn còn đó, nhưng chúng đang lành lại.
Anh ngồi dậy, nhìn quanh.
Căn hộ vẫn như cũ.
Nhưng có một thứ khác biệt.
Trên bàn, có một chiếc điện thoại đang rung.
Y Hoa nhặt nó lên.
Màn hình hiển thị một tin nhắn từ một số ẩn danh.
*"Anh đã làm tốt.
Nhưng đây chỉ là bước đầu.
Y Hoa thật đã chết.
Nhưng Mạng Lưới vẫn còn.
Và bây giờ, anh là chủ nhân của nó.
Hãy chuẩn bị.
Chúng ta sẽ gặp nhau trong dungeon tiếp theo.
Nơi mà sự thật cuối cùng sẽ được hé lộ."*
Y Hoa nhìn vào tin nhắn, rồi nhìn vào gương soi trong phòng tắm.
Khuôn mặt anh vẫn như cũ.
Nhưng trong đôi mắt anh, có một thứ gì đó mới.
Một sự lạnh lùng, một sự tính toán, và một nỗi buồn sâu thẳm.
Anh không còn là Y Hoa nữa.
Anh là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó nằm giữa con người và quái vật.
Và anh biết rằng, cuộc chiến thật sự mới chỉ bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận