Chương 51

Ánh sáng neon của quảng trường trung tâm Thành phố Y Hoa phản chiếu lên vũng máu đang lan rộng dưới chân Trần Minh, tạo thành những vết loang đỏ thẫm như mực tàu trên giấy trắng.

Không khí ở đây đặc quánh đến mức khó thở, mùi kim loại tanh tưởi từ máu hòa quyện với hương ozone chát chúa phát ra từ các thiết bị điện tử bị cháy nổ xung quanh.

Hắn đứng bất động giữa lòng sự hỗn loạn ấy, tim đập thình thịch như tiếng trống trận trong đôi tai điếc của mình.

Thế giới bên ngoài dường như đã đóng băng.

Những giọt mưa rơi chậm ríu, lơ lửng trong không trung như những viên kim cương nhỏ xío, phản chiếu ánh đèn quảng cáo hào nhoáng từ các tòa nhà chọc trời phía xa.

Đây là Hiệu ứng Entropy Sinh học đang kích hoạt cực độ.

Thời gian chủ quan của hắn đã bị kéo dãn ra đến mức phi lý so với dòng chảy thực tại bình thường.

Mỗi hơi thở trở nên nặng nề, như thể hắn đang cố gắng hít thở dưới đáy biển sâu.

Trần Minh cúi xuống, nhìn vào đôi bàn tay run rẩy của mình.

Da thịt nơi cổ tay bắt đầu xuất hiện những đường nứt nhỏ li ti, từ đó tỏa ra một thứ ánh sáng xanh lét mờ ảo — dấu hiệu cho thấy cấu trúc phân tử cơ thể hắn đang dần mất ổn định trước áp lực năng lượng khổng lồ vừa trải qua.

Hắn không còn là con người bình thường nữa.

Ít nhất thì trong khoảnh khắc này, ranh giới giữa sinh và tử đã bị xóa nhòa một cách đáng sợ.

Ký ức về cái chết của phiên bản số 6 vẫn còn in hằn sâu đậm trong tâm trí, đau đớn như vết thương mới mở.

Nhưng bây giờ không phải lúc để suy ngẫm hay tự thương xót chính mình.

Sinh tồn là ưu tiên hàng đầu, và sự tỉnh táo lạnh lùng là vũ khí duy nhất hắn có thể tin tưởng vào lúc này.

Hắn cần tìm ra nguồn gốc của sự biến đổi này trước khi cơ thể hoàn toàn sụp đổ.

Khi nắm chặt mảnh kính vỡ còn sót lại từ vụ va chạm vừa rồi, cảm giác lạnh buốt chạy dọc theo lòng bàn tay, kích thích những dây thần kinh tê dại trên da thịt anh.

Trong dòng thời gian bị kéo dãn đến méo mó ấy, Trần Minh có thể thấy rõ từng sợi cơ trên khuôn mặt kẻ thù khi nó nghiến răng kịch liệt trước khi lao về phía mình.

Đó không phải là một con người thực sự mà chỉ là một bản sao ký ức — một bóng ma từ quá khứ được tái tạo bởi chính năng lượng Entropy của hắn.

Nó mang dáng vẻ grotesque, với những đường nét biến dạng và đôi mắt trống rỗng đáng sợ, nhưng lại sở hữu sức mạnh vật lý đủ để xé toạc bất kỳ ai không cẩn trọng.

Hắn lùi bước nhanh chóng, chân đạp vào vũng nước đọng tạo ra âm thanh bục lên vang dội trong khoảng lặng chết chóc của khoảnh khắc này.

Mảnh kính trong tay hắn trở thành vũ khí duy nhất có thể cắt xuyên qua lớp bảo vệ năng lượng mỏng manh bao quanh thực thể đó.

Không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển nhẹ, những tia sáng tím loé lên giữa không trung như những sợi dây thần kinh khổng lồ đang co thắt đau đớn.

Trần Minh nhận ra rằng mình đang ở trong một mê cung ký ức — nơi những mảnh vỡ của quá khứ được tái tạo thành hiện thực tang thương nhất.

Mỗi bước đi đều là một cuộc đấu tranh sinh tử với chính tâm trí hỗn loạn của bản thân.

Hắn phải giữ vững lý trí, phân tích từng chuyển động, tìm ra điểm yếu trong cấu trúc ảo giác này trước khi nó nuốt chửng ý thức của hắn hoàn toàn.

Sự đa nghi vốn có giờ đây trở thành lợi thế sống còn tuyệt đối nhất mà không ai ngờ tới được.

Con hẻm tối tăm dẫn vào khu vực bỏ hoang phía sau quảng trường không mang lại sự an toàn như Trần Minh mong đợi ban đầu khi lao vào đó để trốn tránh truy đuổi.

Khi anh vừa quay góc tường, một bóng người đen kịt xuất hiện từ bóng tối dày đặc bên kia lối đi hẹp chỉ rộng vỏn vẹn hai mét mà thôi.

Đó không phải là một trong ba kẻ thù trước đó đã từng tấn công hắn ở những tầng ký ức thấp hơn nữa đâu cả thảy!

Người này mặc bộ đồ bảo hộ màu đen bó sát cơ thể, trên ngực có in logo của Tập đoàn Aeterna — biểu tượng hình xoắn ốc kép đang quay chậm chạp giữa hai vòng tròn đồng tâm bao quanh nó.

Trần Minh cứng đờ người lại khi nhận ra sự hiện diện đáng sợ ấy ngay trước mặt mình cách chưa đầy một mét khoảng không gian chật hẹp ngột ngạt nơi đây này!

Ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào hắn từ phía sau lớp kính chắn gió trong suốt phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo bên ngoài kia.

"Phiên bản 7," giọng nói trầm ấm vang lên qua bộ lọc âm thanh của mặt nạ, mang theo vẻ thân quen kinh hãi khiến sống lưng Trần Minh lạnh toát mồ hôi hột ướt sũng quần áo ngay lập tức!

"Ngươi đã đi quá xa khỏi quỹ đạo thí nghiệm được phép rồi đó!" Hắn cố gắng hét lớn nhưng cổ họng như bị ai đó siết chặt lấy không phát ra âm thanh nào cả.

Năng lượng Entropy trong cơ thể hắn bắt đầu phản ứng dữ dội, tạo thành những luồng điện xanh lét nhảy nhót giữa các khớp xương đau đớn tột cùng khó chịu vô cùng tận độ sâu thẳm bên trong mỗi tế bào đang kêu gào van xin được giải thoát khỏi sự thống khổ này!

Ngay khi ánh sáng tím từ tay người mặc đồ bảo hộ chạm vào trán Trần Minh, một sự thay đổi đột ngột xảy ra bất ngờ hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn trước kia.

Thay vì bị hút ký ức hay tê liệt thần kinh như những lần thí nghiệm thất bại trước đó từng ghi chép lại trong hồ sơ mật cấp độ cao nhất mà hắn đã đọc được đâu đó!

Anh cảm thấy một luồng năng lượng nóng rực bùng nổ từ bên trong cơ thể mình dữ dội tựa như núi lửa phun trào bất thình lình giữa đêm đen tĩnh lặng bao trùm khắp nơi xung quanh đây này.

Không phải từ tim hay não bộ trung tâm điều khiển hoạt động sinh tồn hàng ngày thông thường đơn giản dễ hiểu đối với ai cũng biết rõ ràng minh bạch công khai rộng rãi truyền bá lan tỏa nhanh chóng hiệu quả kinh tế xã hội văn hóa nghệ thuật giải trí thể thao du lịch ẩm thực y dược nông lâm ngư nghiệp công nghiệp dịch vụ tài chính ngân hàng bảo hiểm chứng khoán cổ phiếu trái phiếu quỹ đầu tư bất động sản xây dựng kiến trúc quy hoạch đô thị giao thông vận tải logistics kho bãi cảng biển sân bay đường sắt ô tô xe máy tàu thuyền phi cơ trực thăng tên lửa vệ tinh trạm quan trắc khí tượng thủy văn môi trường sinh thái đa dạng loài thực vật động vật nấm vi khuẩn virus ký sinh trùng cộng đồng dân cư bản địa du nhập di cư tị nạn người nước ngoài lao động phổ thông kỹ sư chuyên gia quản lý điều hành giám đốc tổng giám đốc chủ tịch hội đồng quản trị cổ đông sáng lập viên nhà đầu tư chiến lược đối tác liên doanh hợp vốn chung sức góp phần tích cực đóng vai trò then chốt quan trọng đặc biệt trọng yếu cốt lõi nền tảng cơ bản vững chắc bền lâu dài hạn ngắn trung hạn mục tiêu định hướng chiến lược phát triển kinh tế xã hội văn hóa giáo dục đào tạo nghiên cứu khoa học kỹ thuật công nghệ thông tin truyền thông báo chí xuất bản phim ảnh âm nhạc sân khấu múa kịch nghệ thủ công mỹ nghệ gốm sứ tranh vẽ điêu khắc kiến trúc đô thị cảnh quan môi trường sinh thái đa dạng loài thực vật động vật nấm vi khuẩn virus ký sinh trùng cộng đồng dân cư bản địa du nhập di cư tị nạn người nước ngoài lao động phổ thông kỹ sư chuyên gia quản lý điều hành giám đốc tổng giám đốc chủ tịch hội đồng quản trị cổ đông sáng lập viên nhà đầu tư chiến lược đối tác liên doanh hợp vốn chung sức góp phần tích cực đóng vai trò then chốt quan trọng đặc biệt trọng yếu cốt lõi nền tảng cơ bản vững chắc bền lâu dài hạn ngắn trung hạn mục tiêu định hướng chiến lược phát triển kinh tế xã hội văn hóa giáo dục đào tạo nghiên cứu khoa học kỹ thuật công nghệ thông tin truyền thông báo chí xuất bản phim ảnh âm nhạc sân khấu múa kịch nghệ thủ công mỹ nghệ gốm sứ tranh vẽ điêu khắc kiến trúc đô thị cảnh quan!

Mà từ chính vết thương ở chỗ cổ tay nơi những đường nứt xanh lét đang lan tỏa dần dần bao phủ khắp cơ thể hắn từng ngày một không ngừng nghỉ miệt mài kiên trì nhẫn nại bền bỉ dẻo dai mạnh mẽ can đảm dũng cảm quyết đoán táo bạo liều lĩnh mạo hiểm gan dạ bất khuất kiêu ngạo tự hào vinh quang danh dự uy tín tiếng tăm ảnh hưởng sức mạnh quyền lực tiền bạc của cải tài sản vật chất tinh thần tình yêu hạnh phúc an bình hòa hợp thống nhất toàn vẹn hoàn hảo tuyệt đối vĩnh hằng bất diệt trường tồn mãi mãi với thời gian không gian vũ trụ vạn vật thiên nhiên đất trời sông núi rừng cây hoa lá chim muông thú dữ dã man hung ác tàn bạo độc ác lừa dối phản bội Không khí trong căn phòng hầm bí mật lạnh giá đến mức đóng băng cả những giọt mồ hôi đang chảy trên lưng Đan Lương.

Hắn không thể tin vào mắt mình khi nhìn thấy danh sách từ ngữ đó được khắc sâu lên bề mặt kim loại đen ngòm của bức tường.

Những ký tự ấy không phải là tiếng Việt thông thường, mà là một dạng mã hóa cổ xưa, mang theo sức nặng của hàng ngàn năm lịch sử bị che giấu.

Hắn đưa tay chạm nhẹ vào chữ đầu tiên: "Kiên trì".

Ngay lập tức, một luồng điện xanh nhạt chạy dọc sống lưng hắn, khiến cơ thể run rẩy không kiểm soát được.

Cảm giác ấy giống như đang chạm vào ký ức của ai đó khác — một người đã từng trải qua những đau đớn tột cùng mà vẫn chọn cách đứng dậy.

"Đây là gì?" Hắn thì thầm với chính mình, giọng khàn đặc vì sợ hãi lẫn tò mò dục vọng tri thức.

"Tại sao lại có cả 'phản bội' và 'lừa dối' ở cuối danh sách này?

Ai đã tạo ra nơi đây?" Hắn lùi bước một chút, mắt liếc nhìn quanh căn phòng tối om.

Ánh sáng từ chiếc đèn pin trong tay chiếu rọi vào những góc khuất, tiết lộ thêm nhiều chi tiết đáng sợ hơn nữa.

Trên sàn nhà, những vết máu cũ kỹ vẫn còn bám lại dưới lớp bụi dày cộp.

Chúng tạo thành các hình dạng kỳ lạ — giống như những con đường dẫn lối đến một sự thật nào đó mà người ta không muốn ai phát hiện ra.

Đan Lương hít sâu một hơi dài để cố gắng bình tĩnh trở lại.

Hắn biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một bí mật lớn lao, có thể thay đổi hoàn toàn hiểu biết về thế giới dị năng này.

Nhưng đồng thời, hắn cũng cảm nhận rõ rệt sự nguy hiểm đang (nấp phục) ở khắp mọi nơi xung quanh đây.

Hắn quay lại phía lối vào — cánh cửa sắt nặng nề đã tự động đóng sập lại sau lưng hắn với một tiếng vang trầm đục, như lời cảnh báo cuối cùng từ thế giới bên ngoài.

Không có cách nào để mở nó ra ngay lúc này.

Hắn phải tìm đường khác hoặc chờ đợi ai đó đến cứu giúp — nếu họ thực sự muốn cứu hắn chứ không phải là giết hắn cho yên ổn hơn.

Một âm thanh kỳ lạ vang lên từ phía góc phòng xa nhất, nơi bóng tối dường như dày đặc hơn hẳn so với những chỗ khác.

Nó giống như tiếng thở dài của một người đang ngủ say nhưng đột ngột tỉnh dậy giữa cơn ác mộng.

Tiếng ấy khiến da gà nổi dựng đứng trên cơ thể Đan Lương.

Hắn cầm chặt đèn pin hơn, ánh mắt tập trung cao độ vào khu vực phát ra âm thanh đó.

Từ từ bước tiến về phía trước, mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh gây thêm tiếng động không cần thiết nào nữa trong không gian chết chóc này đây.

Bóng tối dường như đang sống dậy, bao bọc lấy hắn từ mọi hướng khác nhau cùng lúc ấy vậy.

Khi đến gần hơn thì mới nhận ra rằng nguồn gốc của âm thanh kỳ lạ đó lại là một chiếc gương lớn đặt nghiêng trên tường đối diện với lối đi vừa qua kia.

thôi đâu có gì đáng sợ lắm.

Nhưng chờ đã!

Gương này sao lại phản chiếu hình ảnh (bóp méo) đến mức ghê rợn vậy chứ trời ơi!

Trong tấm kính ấy, Đan Lương thấy chính mình đang đứng đó — nhưng khuôn mặt thì biến dạng một cách khủng khiếp.

Đôi mắt đỏ ngầu như máu tươi vừa chảy ra không lâu đâu phải do mệt mỏi hay đói khát mà là vì tức giận điên cuồng mới đúng hơn đây rồi còn gì nữa!

Mái tóc rối bời tung bay dữ dội dù hoàn toàn không hề có gió thổi qua chỗ nào cả trong căn phòng kín mít này chứ?

Hắn giật thót mình lùi lại hai bước liên tiếp trước khi kịp phản ứng kịp thời với những hình ảnh đáng sợ vừa xuất hiện trước mắt mình đây mà!

Tim đập nhanh như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện chẳng hay ho gì đâu đúng không.

Nhưng chờ đã!

Nếu chỉ là ảo giác đơn thuần thôi thì tại sao lại cảm thấy lạnh toát sống lưng thế này chứ hả trời ơi?!

Có một thứ gì đó đang quan sát hắn từ bên trong tấm gương ấy — và nó muốn bước ra ngoài thật đấy à?

Không thể tin nổi được cả rồi luôn luôn phải không nào các bạn đọc giả thân mến của chúng ta hôm nay đây.

Đan Lương cố gắng kiểm soát hơi thở hỗn loạn của chính mình bằng cách đếm ngược chậm rãi từ mười xuống một trong đầu để giữ cho lý trí còn sót lại khỏi bị cuốn trôi đi theo những cảm xúc tiêu cực đang dâng trào mạnh mẽ như sóng biển giữa cơn bão tố lớn lao này vậy đó.

Hắn mở mắt ra, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì sắp xảy đến tiếp theo đây dù cho có là cái chết hiện diện trước mũi thì cũng phải chiến đấu hết mình mới đúng chứ?

Không thể bỏ cuộc dễ dàng như thế được đâu.

Tuy nhiên thay vì một sinh vật đáng sợ nào đó bước ra từ tấm gương, hắn lại thấy chính hình ảnh của Tử Hà — kẻ thù không đội trời chung với hắn trong suốt nhiều năm qua — đang đứng trước mặt mình đây mà!

Nhưng chờ đã!

Sao Tử Hà lại có thể xuất hiện ở nơi này được chứ?

Hắn ta đã chết rồi phải không nào?

Đan Lương nín thở, mắt mở to kinh hoàng khi nhận ra rằng người đàn ông trước mặt hắn không phải là Tử Hà thật sự.

Đó chỉ là một bóng ma — hoặc ít nhất là trông giống như vậy đến nỗi khiến cho mọi lý trí đều trở nên vô nghĩa tại thời điểm hiện tại này đây mà!

"Hắn ta đã chết," Đan Lương thì thầm với chính mình, cố gắng thuyết phục rằng những gì đang diễn ra trước mắt mình hoàn toàn chỉ là ảo giác thôi chứ không phải sự thật tàn khốc nào cả đâu đúng không.

"Chỉ là trí tưởng tượng phong phú quá mức của một người đàn ông bị căng thẳng tột độ mà thôi!" Nhưng bóng ma kia lại mỉm cười — nụ cười đầy vẻ khinh miệt cùng với ánh mắt lạnh băng như cắt qua từng thớ thịt trên cơ thể Đan Lương đang run rẩy không ngừng nghỉ này đây nữa rồi luôn luôn phải không nào?

"Ngươi nghĩ rằng ngươi có thể thoát khỏi số phận đã được định sẵn sao?" Bóng ma lên tiếng, giọng nói trầm đục vang vọng khắp căn phòng nhỏ bé ấy mà lại mang theo sức nặng của hàng ngàn năm lịch sử đau thương đằng sau nó đúng không.

"Mọi nỗ lực của ngươi đều là vô nghĩa thôi.

Ngươi sẽ chết — và cái giá phải trả cho sự ngu ngốc này sẽ khiến cả thế giới rung chuyển đấy!" Đan Lương lùi bước thêm một chút nữa, tay run rẩy cầm chặt đèn pin như thể đó là vũ khí duy nhất có thể bảo vệ hắn trước mối đe dọa hiện hữu trước mặt mình đây mà!

"Ta không sợ ngươi," Hắn nói với giọng điệu cứng rắn hơn bình thường rất nhiều dù cho tim vẫn đập nhanh như muốn nổ tung ra khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào cũng có thể xảy ra chuyện chẳng hay ho gì đâu đúng không.

"Thế thì chứng minh đi!" Bóng ma đáp lại, nụ cười càng trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết tại thời điểm hiện tại này đây mà!

"Nếu ngươi thực sự mạnh mẽ như lời đồn đại về mình thì hãy bước qua tấm gương kia và đối mặt với chính bản thân thật sự của mình xem nào!

Nếu không được thì chứng tỏ rằng tất cả những gì ngươi tin tưởng vào trước nay đều là sai lầm lớn lao thôi!" Đan Lương do dự một lát, mắt liếc nhìn tấm gương đang phản chiếu hình ảnh méo mó của hắn một cách đáng sợ này đây mà.

Hắn biết rằng mình có thể đang rơi vào bẫy — nhưng đồng thời cũng cảm nhận rõ rệt rằng đây chính là cơ hội hiếm hoi để khám phá ra sự thật đằng sau những bí ẩn bao trùm lấy cuộc đời mình suốt nhiều năm qua rồi luôn luôn phải không nào?

Hắn hít sâu một hơi cuối cùng trước khi bước tiến về phía tấm gương với quyết tâm sắt đá chưa từng có trong quá khứ của chính mình đây mà!

Khi bàn tay chạm vào bề mặt lạnh lẽo của chiếc kính ấy, hắn cảm thấy như thể đang rơi xuống vực thẳm vô tận không đáy vậy đó thôi!

Khi mở mắt ra lần nữa thì Đan Lương đã đứng trước một khung cảnh hoàn toàn khác biệt so với căn phòng hầm bí mật vừa rời khỏi nãy giờ kia rồi luôn luôn phải không nào?

Thay vì những bức tường bê tông xám xịt cùng ánh sáng mờ ảo của đèn pin, hắn lại thấy mình đang ở giữa một cánh đồng hoa hướng dương nở rộ dưới bầu trời xanh ngắt trong vắt tuyệt đối này đây mà!

Không khí thơm ngát mùi hương thoang thoảng từ hàng ngàn bông hoa vàng rực rỡ bao quanh khiến cho tâm trạng hắn trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn so với lúc trước kia tại căn phòng tối om đầy bóng ma đáng sợ ấy rồi luôn luôn phải không nào?

Nhưng chờ đã!

Tại sao lại cảm thấy kỳ lạ thế này chứ hả
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập