Chương 52

Trần Minh đứng giữa lòng đường Y Hoa, nơi hiệu ứng Entropy Sinh học đang biến không khí thành một khối gelatin đặc quánh.

Thời gian thực tại chỉ mới trôi qua chưa đến một giây, nhưng trong nhận thức của hắn, nó đã kéo dài thành một thế kỷ đằng đng.

Những giọt mồ hôi trên trán anh đóng băng thành những hạt tinh thể nhỏ li ti, treo lơ lửng giữa không trung như nếu có ai đó thổi nhẹ vào sẽ vỡ tan ra mảnh.

Hít thở trở nên cực kỳ khó khăn.

Mỗi lần phổi co giãn đều phải đấu tranh với áp lực từ khối gelatin vô hình này.

Nhưng Trần Minh vẫn cố gắng tập trung.

Hắn cần hiểu rõ hơn về hiện tượng đang diễn ra xung quanh mình.

Đây không chỉ là một vụ tai nạn thông thường hay sự trùng hợp ngẫu nhiên nào đó trong cuộc sống hàng ngày tại Thành phố Y Hoa đầy bí ẩn này đây mà!

Trong khi mọi thứ dường như đã dừng lại hoàn toàn, những bóng người phía trước vẫn tiếp tục di chuyển chậm chạp theo nhịp điệu riêng của chúng.

Một cô gái trẻ đang bước đi vội vã bỗng dưng bị mắc kẹt giữa hai chiếc xe hơi va chạm nhau tạo thành một bức tường kim loại khổng lồ chắn ngang đường trước mặt cô ấy luôn luôn phải không nào?

Không ai có thể giúp đỡ kịp thời vì tất cả mọi người đều đang bị đóng băng trong khoảnh khắc này vậy đó thôi!

Trần Minh quan sát kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất xung quanh mình.

Anh nhận thấy rằng những hạt bụi li ti cũng ngừng bay lơ lửng giữa không khí như thể chúng sợ hãi điều gì đó vô hình nhưng đáng sợ hơn cả cái chết cận kề hay tuổi thọ còn lại dưới ngưỡng nguy hiểm vậy đó thôi!

Cảm giác kỳ lạ này khiến cho tâm trạng của hắn trở nên căng thẳng đến mức cực điểm luôn luôn phải không nào?

Hắn bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía trước.

Bước chân chạm xuống mặt đường nhựa nóng hổi phát ra âm thanh vang vọng khắp khu vực im lặng tuyệt đối này đây mà!

Mỗi bước đi đều mang theo cảm giác nặng nề khó chịu như thể đang dấn thân vào một mê cung ký ức đầy rẫy những bí ẩn chưa được giải mã vậy đó thôi.

Trần Minh biết rằng mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục tiến lên phía trước để tìm ra sự thật đằng sau tất cả mọi chuyện này luôn luôn phải không nào?

Khi hắn đi sâu hơn vào trung tâm của hiện trường tai nạn, ánh mắt sắc bén của anh bắt đầu ghi nhận những chi tiết kỳ lạ mà bình thường sẽ bị bỏ qua.

Những vết nứt trên bề mặt đường nhựa dường như đang mở rộng ra theo một quy luật toán học phức tạp chưa từng thấy trước đây trong cuộc đời mình luôn luôn phải không nào?

Chúng tạo thành những hình dạng giống hệt nhau lặp lại vô tận khiến cho trí não của Trần Minh gần như quá tải thông tin vậy đó thôi!

Đột nhiên, từ góc độ nhìn nghiêng qua khe hẹp giữa hai tòa nhà cao tầng bên cạnh, hắn phát hiện ra một bóng đen mờ ảo đang phía sau góc phố đối diện luôn luôn phải không nào?

Bóng dáng ấy to lớn hơn bất kỳ con người bình thường nào và tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời gay gắt chiếu xuống từ trên bầu trời xanh ngắt trong vắt tuyệt đối này đây mà!

Trần Minh nín thở khi nhận ra rằng đó chính là "Shadow Stalker" - kẻ thù bí ẩn đã theo dõi anh suốt nhiều ngày qua luôn luôn phải không nào?

Hắn nhanh chóng lùi lại vài bước để tránh bị phát hiện.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực khiến cho máu chảy ngược về phía đầu làm mờ tầm nhìn tạm thời vậy đó thôi!

Nhưng ngay sau đó, lý trí lạnh lùng của Trần Minh lấy lại quyền kiểm soát hoàn toàn cơ thể anh luôn luôn phải không nào?

Hắn biết rằng đây chính là cơ hội hiếm hoi để khám phá ra sự thật đằng sau những bí ẩn bao trùm lấy cuộc đời mình suốt nhiều năm qua rồi luôn luôn phải không nào!

Khi tiếp cận gần hơn, anh nhận ra rằng "Shadow Stalker" không hề tĩnh tại hoàn toàn.

Trong thế giới thời gian chậm lại này, con quái vật vẫn thực hiện những chuyển động vi mô như thể nó đang cố gắng thoát khỏi sự giam cầm của entropy sinh học vậy đó thôi!

Những sợi dây thần kinh dưới lớp da đen bóng co giật liên tục tạo thành những hình dạng kỳ lạ chưa từng thấy trước đây trong bất kỳ tài liệu nghiên cứu nào về dị nhân đô thị luôn luôn phải không nào?

Trần Minh chăm chú quan sát kỹ lưỡng hơn nữa.

Anh phát hiện ra rằng mỗi lần "Shadow Stalker" cử động, một luồng năng lượng màu tím nhạt sẽ lan tỏa xung quanh cơ thể nó như những vòng sóng nước trong hồ vậy đó thôi!

Năng lượng này dường như có khả năng làm biến dạng không gian xung quanh theo cách mà khoa học hiện đại chưa từng giải thích được luôn luôn phải không nào?

Hắn bắt đầu ghi nhớ lại mọi chi tiết nhỏ nhất về con quái vật đáng sợ này.

Trần Minh biết rằng thông tin quý giá thu thập được trong khoảnh khắc ngắn ngủi này có thể sẽ cứu sống anh hoặc thậm chí cả thành phố Y Hoa khỏi thảm họa sắp tới luôn luôn phải không nào?

Nhưng đồng thời, nó cũng mở ra những câu hỏi lớn hơn mà hắn chưa bao giờ dám nghĩ đến trước đây vậy đó thôi!

Khoảnh khắc quyết định cuối cùng đã đến.

Thời gian bắt đầu "tan chảy" trở lại với tốc độ bình thường của nó.

Trần Minh cảm thấy rõ rệt sự thay đổi đột ngột này khi nhìn thấy những giọt mồ hôi trên trán mình tan biến vào không khí nhanh chóng hơn hẳn so với trước kia luôn luôn phải không nào?

Những hạt bụi li ti cũng bắt đầu bay lơ lửng tự do giữa không trung một lần nữa vậy đó thôi!

Anh biết rằng chỉ còn vài phần nghìn giây để hành động.

Trần Minh lao về phía "Shadow Stalker" với tốc độ tối đa mà cơ thể con người có thể đạt được trong điều kiện bình thường luôn luôn phải không nào?

Hắn nhắm mắt lại và tập trung toàn bộ ý chí vào việc duy trì trạng thái Entropy Sinh học đang suy giảm dần này đây mà!

Khi bàn tay anh chạm vào lớp da lạnh giá của quái vật, một luồng điện mạnh mẽ chạy dọc theo sống lưng khiến cho cơ thể Trần Minh run rẩy dữ dội luôn luôn phải không nào?

Nhưng thay vì bị thương tích nặng nề như dự đoán ban đầu vậy đó thôi, hắn lại cảm nhận được một dòng chảy ký ức kỳ lạ xâm nhập vào tâm trí mình ngay lập tức luôn luôn phải không nào!

Những hình ảnh mờ ảo hiện ra trước mắt anh: Một phòng thí nghiệm rộng lớn với những thiết bị y tế tiên tiến chưa từng thấy ở bất kỳ bệnh viện công cộng nào tại Thành phố Y Hoa luôn luôn phải không nào?

Trên bàn phẫu thuật nằm một cơ thể giống hệt Trần Minh nhưng đang trong trạng thái hôn mê sâu vậy đó thôi!

Xung quanh là những nhà khoa học mặc áo choàng trắng lạnh lùng quan sát mọi diễn biến của thí nghiệm này đây mà!

Trần Minh mở mắt ra với vẻ kinh hãi tột độ.

Anh vừa chứng kiến cảnh tượng chấn động nhất cuộc đời mình luôn luôn phải không nào?

Những ký ức giả tạo được xây dựng cẩn thận trong tâm trí anh bắt đầu sụp đổ tan thành mây khói dưới ánh sáng chân thật phũ phàng này đây mà!

Khi thời gian trở lại bình hoàn toàn, Trần Minh ngã quỵ xuống đường nhựa nóng hổi.

Tiếng la hét của đám đông và tiếng còi xe cứu hỏa vang lên ồn ào xung quanh anh luôn luôn phải không nào?

Những người đi bộ vội vã tránh xa hắn ra như thể sợ bị lây nhiễm bệnh tật kinh khủng gì đó vậy đó thôi!

Anh ngồi dậy, lau máu trên mặt bằng tay run rẩy.

Nhìn vào đôi bàn tay gầy guộc của mình, Trần Minh nhận ra rằng chúng đang phát sáng nhẹ nhàng với màu tím nhạt giống hệt năng lượng mà "Shadow Stalker" tỏa ra trước kia luôn luôn phải không nào?

Điều này có nghĩa là gì trong bối cảnh hiện tại vậy đó thôi?

Hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh tạm thời.

Anh biết rằng mọi thứ sẽ thay đổi hoàn toàn từ khoảnh khắc này trở đi luôn luôn phải không nào?

Trần Minh đứng dậy, cảm giác sợ hãi lan tỏa khắp cơ thể như những đợt sóng thần khổng lồ đang tiến gần hơn đến bờ biển vậy đó thôi!

Người đàn ông trong vest đen bước ra từ bóng tối phía sau góc phố..

vào trong vest như thể chuẩn bị rút vũ khí chết người luôn luôn phải không nào?

Nhưng thay vì tấn công trực diện, hắn lại đưa ra một chiếc thẻ nhựa màu trắng tinh khôi trước mặt Trần Minh với vẻ mặt lạnh lùng khó hiểu vậy đó thôi!

Trên bề mặt bóng loáng của tấm thẻ ấy khắc dòng chữ vàng óng ánh: "Phiên bản số 7 - Đã kích hoạt."

Trần Minh đứng đó, mắt nheo lại khi ánh đèn đường chiếu rọi lên tấm thẻ nhựa trắng tinh.

Cái lạnh buốt từ đầu ngón tay lan tỏa nhanh chóng đến tận tủy sống của hắn.

Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu, gấp gáp và đầy vẻ cảnh báo.

Nhưng đôi mắt của Trần Minh đã bị hút vào những dòng chữ khắc trên tấm thẻ.

Chỉ ba từ ngắn gọn nhưng lại mang theo một sức nặng khủng khiếp.

Nó gợi nhớ đến thứ gì đó mà hắn từng nghe qua đâu đó rất xa xôi.

Trần Minh cố gắng lắc đầu để xua tan cảm giác bất an đang bao trùm lấy tâm trí mình.

Nhưng hình ảnh những con số đếm ngược vẫn hiện ra rõ mồn một trước mắt hắn.

Hắn hít thở sâu, cố gắng giữ cho lý trí của mình được tỉnh táo nhất có thể.

"Đừng sợ," người đàn ông trong vest đen nói, giọng trầm thấp và lạnh lẽo.

"Nó không phải là kẻ thù."

Trần Minh nghiến răng, cơ bắp trên tay hắn căng cứng như dây cung.

Thay vào đó, ánh mắt của hắn tập trung hoàn toàn vào tấm thẻ đang được đưa ra trước mặt mình.

Bề mặt bóng loáng phản chiếu lại gương mặt nhợt nhạt và đầy vẻ hoang mang của Trần Minh.

"Đây là gì?" Hắn hỏi, giọng khàn đặc vì thiếu nước và sự căng thẳng tột độ.

Hắn chỉ đứng đó, im lặng như một bức tượng đá cổ xưa bị thời gian quên lãng.

Gió đêm thổi mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc trên mặt đường nhựa cũ kỹ.

Âm thanh ấy nghe giống như tiếng thì thầm của vô số linh hồn đang cầu cứu trong bóng tối dày đặc.

Trần Minh cảm thấy da mình nổi gai ốc một cách khó chịu đến lạ thường.

Cảm giác này không chỉ đơn thuần là sợ hãi hay bối rối trước tình thế hiện tại.

Nó sâu sắc hơn, nguyên thủy hơn và đáng gờm hơn rất nhiều lần so với những gì hắn từng trải qua trong quá khứ đau thương của mình.

Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Tử Hà về sự thật nguy hiểm tiềm ẩn bên ngoài thành phố an toàn này.

Nơi mà hai thế giới song hành cuối cùng cũng chạm vào nhau một cách tàn khốc nhất?

"Chúng tôi không có nhiều thời gian," người đàn ông nói, giọng điệu trở nên khẩn trương hơn hẳn so với lúc đầu.

"Hãy cầm lấy nó."

Trần Minh lưỡng lự trong chốc lát ngắn ngủi nhưng đầy quyết liệt và phức tạp nội tâm sâu thẳm bên trong trái tim đang đập như muốn vỡ oàn ra khỏi lồng ngực nhỏ bé của mình vậy đó thôi!

Bản năng sinh tồn mách bảo hắn rằng đây có thể là một cái bẫy chết người được thiết kế tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ nhất không ai ngờ tới.

Nhưng sự tò mò cùng với nỗi sợ hãi tột độ lại thúc đẩy đôi tay run rẩy của hắn đưa ra phía trước.

Hắn chạm vào tấm thẻ lạnh giá như băng tuyết giữa mùa hè oi bức ngột ngạt khó chịu đến mức phát này sao.

Cảm giác đầu tiên là sự trơn láng bất thường không thuộc về thế giới vật chất bình thường mà chúng ta vẫn hay biết tới hàng ngày vậy đó thôi!

Nó giống như đang chạm vào bề mặt của một giọt nước lơ lửng trong chân không vô tận và cô độc tuyệt đối giữa vũ trụ bao la rộng lớn mênh mông bát ngát kia.

Trần Minh nhắm mắt lại, cố gắng tập trung toàn bộ ý thức của mình vào cảm giác này.

Hắn muốn hiểu rõ hơn về bản chất thực sự đằng sau thứ đồ vật kỳ lạ trước mặt mình ngay bây giờ và mãi mãi sau này nữa đi chăng nào?

Đột nhiên, một luồng năng lượng mạnh mẽ bùng phát từ lòng bàn tay hắn đang nắm chặt tấm thẻ trắng tinh khôi ấy vậy đó thôi!

Nó lan tỏa khắp cơ thể như những đợt sóng thần khổng lồ đang tiến gần hơn đến bờ biển cát vàng rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời chói chang gay gắt kia.

Trần Minh hét lên vì đau đớn dữ dội không sao diễn tả thành lời được cho dù có cố gắng hết sức mình đi chăng nữa.

Cảm giác như thể máu trong người hắn đang bị thiêu đốt bởi ngọn lửa xanh lam lạnh lẽo đến thấu xương tủy sống này vậy đó thôi!

Hắn quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu trong tuyệt vọng cùng cực và bất lực hoàn toàn trước số phận đen tối sắp sửa ập tới đây rồi.

Người đàn ông trong vest đen vẫn đứng đó, quan sát mọi thứ với vẻ mặt lạnh lùng khó hiểu đến mức đáng sợ cho tất cả những ai dám nhìn trực diện vào hắn ta vậy đó thôi!

Không một nét biểu cảm nào lộ ra trên khuôn mặt khắc khổ đầy đặn của kẻ ấy bao giờ không kể gì thêm nữa đâu đúng không?

Chỉ có ánh mắt sâu thẳm như vực thỏ mới thực sự hé lộ phần nào bản chất tàn nhẫn ẩn chứa bên trong con người giả tạo kia.

"Đừng kháng cự," hắn ta nói, giọng vang lên rõ mồn một giữa khoảng thinh lặng đáng sợ bao trùm lấy cả khu phố vắng vẻ này lúc này đây.

"Hãy để nó hòa nhập vào máu thịt của ngươi."

Trần Minh nghiến chặt răng, cố gắng đứng dậy bằng chính đôi chân run rẩy đang mất kiểm soát hoàn toàn dưới áp lực tâm lý khủng khiếp đè nặng lên vai gầy guộc nhỏ bé kia vậy đó thôi!

Hắn không muốn chấp nhận sự thật phũ phàng này một cách dễ dàng như thế đâu.

Đâu có thể cam lòng trở thành nô lệ cho những thứ mà mình thậm chí còn chưa hiểu rõ bản chất thực sự của chúng là gì luôn.

Nhưng cơ thể hắn lại phản ứng hoàn toàn trái ngược với ý chí mạnh mẽ đang cố gắng vùng vẫy thoát ra khỏi cái bẫy này kia sao?

Những mạch máu dưới da bắt đầu chuyển sang màu xanh tím chằng chịt như mạng nhện khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ bề mặt thân hình gầy guộc nhỏ bé ấy vậy đó thôi!

Năng lượng từ tấm thẻ đang xâm nhập vào cơ thể hắn một cách mạnh mẽ và tàn bạo không cần sự đồng ý của chủ nhân nó.

Trần Minh cảm thấy như thể mình đang bị xé toạc thành từng mảnh vụn nhỏ li ti giữa dòng chảy thời gian vô hình kia vậy đó thôi!

Hắn cố gắng hét lên nhưng tiếng thét lại biến mất trong cổ họng khô khốc không chút nước bọt nào còn sót lại nữa đâu đúng không?

Khói đen bốc ra từ miệng hắn, mang theo mùi hương kim loại nồng nặc đến khó chịu tột độ cho bất kỳ ai đứng gần đó.

Người đàn ông trong vest đen bước tới một bước, ánh mắt sắc lạnh như dao kiếm đang cắt xé lấy linh hồn yếu đuối kia vậy đó thôi!

"Nhanh lên," hắn ta nói, giọng điệu trở nên gấp gáp hơn bao giờ hết giữa đêm khuya thanh vắng này luôn.

"Nếu không muốn chết thì hãy chịu đựng cho đến khi nó ổn định lại."

Trần Minh nhắm mắt lại, chấp nhận số phận đen tối sắp sửa ập tới đây rồi luôn mà!

Hắn cảm thấy như thể mình đang rơi xuống vực thẳm sâu giữa màn đêm dày đặc che khuất mọi ánh sáng hy vọng cuối cùng kia vậy đó thôi!

Đau đớn tan biến nhanh chóng nhường chỗ cho một cảm giác lạ lùng khó tả trong tâm trí hắn lúc này đây.

Trần Minh mở mắt ra, nhìn thấy thế giới xung quanh đã thay đổi hoàn toàn khác biệt so với trước kia vậy đó thôi!

Mọi thứ đều rõ nét hơn, sắc sảo hơn và đáng sợ hơn rất nhiều lần so với những gì mà con người bình thường có thể nhận thức được luôn.

Những vết thương cũ đã lành lại nhưng để lại những đường sẹo trắng ngà nổi bật giữa làn da đen nhẻm kia vậy đó thôi!

Trên mu bàn tay phải, một ký tự hình tam giác ngược màu đỏ tươi đang nhấp nháy nhẹ nhàng như ngọn nến trong đêm gió lớn thổi mạnh này.

"Đã xong," người đàn ông nói, giọng điệu trở lại lạnh lùng và xa cách như lúc đầu gặp mặt hắn ta vậy đó thôi!

"Bây giờ ngươi thuộc về chúng tôi rồi."

Trần Minh nhìn lên, ánh mắt sắc bén hơn trước kia rất nhiều lần trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc đến mức khiến chính hắn cũng phải tự hỏi về bản thân mình lúc này đây vậy đó thôi!

"Vậy thì," Trần Minh nói, giọng khàn đặc nhưng đầy vẻ quả quyết và kiên định lạ thường trong đêm tối bao trùm lấy cả thành phố hoang vắng kia luôn.

"Cho tôi xem sự thật."

Hắn không ngờ rằng đứa trẻ trước mặt mình lại có đủ bản lĩnh để đối diện với những gì đang chờ đợi phía trước kia vậy đó thôi!

"Hãy nhìn lên," hắn ta nói, chỉ tay về hướng bầu trời đêm đầy sao lấp lánh xa xôi nơi mà trăng sáng chiếu rọi xuống đất liền bao la rộng lớn này.

"Đó mới là thế giới thực."

Và rồi, tất cả những gì hắn nhìn thấy khiến máu trong người hắn lạnh toát đi một cách đáng sợ tột độ cho bất kỳ ai dám chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng kia vậy đó thôi!

Nó đang chuyển dần sang màu đỏ tươi như máu vừa mới được rút ra từ cơ thể nạn nhân vô tội nào đấy.

Những vì sao bắt đầu rơi xuống, vỡ tan thành những mảnh kính sắc nhọn lao thẳng về phía mặt đất.

vậy đó thôi!

Và giữa bầu trời đỏ rực ấy, một con mắt khổng lồ đang mở to nhìn thẳng vào Trần Minh với vẻ tò mò đầy sự thù địch dành cho hắn ta lúc này đây luôn.

Con mắt ấy bỗng co lại, tiết ra dòng máu đen sẫm thấm đẫm sát khí, nhắm thẳng vào tim Trần Minh.

Hắn ta kinh hoàng thét lên, bản năng sinh tồn thúc ép thân thể lao về phía trước trong tuyệt vọng.

Nhưng ánh sáng đỏ rực bỗng chốc
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập