Chương 50

Trần Minh đứng giữa tàn tích của nhà máy cũ thuộc khu công nghiệp bỏ hoang, nơi không khí nặng mùi rỉ sét và ozone từ những cú đấm năng lượng vừa được phóng ra.

Mồ hôi nhễ nhại trên trán anh không chỉ do mệt mỏi thể chất mà còn vì sự kiệt quệ tinh thần đang bào mòn ý chí từng giây một.

Xung quanh là những cột bê tông nứt nẻ, đổ vỡ dưới sức mạnh của Hiệu ứng Entropy Sinh học.

Những mảnh kính vụn lấp lánh như kim tuyến giữa ánh sáng mờ ảo từ bầu trời xám xịt phía trên.

Kẻ Săn Mảnh Vỡ vẫn còn đó, đứng ở đầu kia của căn phòng rộng lớn nay đã trở thành địa ngục riêng cho hai kẻ thù không đội trời chung.

Hắn mặc bộ đồ đen bóng loáng, phản chiếu những tia sáng yếu ớt xung quanh như thể đang cố che giấu bí mật nào đó sâu thẳm trong tâm hồn mình.

Đôi mắt hắn lạnh lẽo, thiếu cảm xúc, nhưng lại chứa đựng một sự thông minh đáng sợ – giống như khi nhìn vào con người mà bạn biết rằng họ sẽ giết chết bạn nếu cần thiết.

Trong dòng thời gian chậm chạt do dị năng của Trần Minh kích hoạt, mọi chuyển động đều trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Anh nhận ra rằng mỗi lần Kẻ Săn Mảnh Vỡ sử dụng khả năng thao túng ký ức, có một khoảng trễ nhỏ giữa lúc hắn kích hoạt năng lực và lúc hiệu ứng lan tỏa khắp không gian.

Khoảng trống đó dù chỉ là phần nghìn giây cũng đủ để tạo nên cơ hội sống sót cho anh – nếu như anh nhanh chóng hành động trước khi nó biến mất hoàn toàn.

Trần Minh hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh trong tâm trí vốn dĩ đã quá tải bởi những ký ức hỗn loạn.

Hắn biết rằng đây không phải là trận chiến thông thường giữa hai cá nhân đơn thuần; mà là cuộc đối đầu giữa phiên bản gốc và các bản sao – những thực thể được tạo ra từ cùng một nguồn gốc nhưng mang theo những sai lệch nguy hiểm về ý thức và tồn tại.

Và giờ, anh đang đứng trước mặt kẻ từng định nghĩa chính mình: Trần Minh bản gốc.

Hắn bắt đầu di chuyển, bước đi nhẹ nhàng như mèo hoang giữa đống đổ nát của nhà máy cũ.

Mỗi bước chân đều được tính toán kỹ lưỡng để tránh kích hoạt bất kỳ bẫy nào mà Kẻ Săn Mảnh Vỡ có thể đã đặt sẵn trong không gian này.

Trần Minh cảm thấy cơ bắp mình căng cứng khi chuẩn bị cho khoảnh khắc quyết định – lúc anh sẽ lao thẳng vào đối phương và kết liễu cuộc chiến bằng một cú đấm duy nhất, đủ mạnh để phá vỡ mọi phòng thủ của hắn.

Nhưng thay vì tấn công ngay lập tức, anh dừng lại ở mép bức tường đổ sập bên cạnh mình.

Từ vị trí này, anh có thể quan sát toàn bộ khu vực rộng lớn trước mặt mà không bị phát hiện bởi Kẻ Săn Mảnh Vỡ – kẻ đang tập trung vào việc duy trì trạng thái "thời gian chậm" của chính mình để chuẩn bị cho đòn phản công tiếp theo.

Trần Minh nhớ lại những gì Lý Thanh Hà đã nói với anh: *"Bạn không thể tin tưởng hoàn toàn vào ký ức của chính mình."* Câu nói ấy vang lên trong đầu anh như một lời cảnh báo dai dẳng, khiến anh nghi ngờ mọi thứ xung quanh – kể cả những cảm giác đau đớn hiện tại.

Liệu đây có phải là thực tế hay chỉ là ảo ảnh được tạo ra bởi Kẻ Săn Mảnh Vỡ nhằm đánh lạc hướng anh?

Đột nhiên, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua từ phía sau lưng Trần Minh.

Anh quay đầu lại và thấy bóng dáng của Lý Thanh Hà xuất hiện giữa những cột bê tông đổ vỡ – khuôn mặt cô ấy bình thản như thường lệ, nhưng đôi mắt thì chứa đựng sự phức tạp khó hiểu.

Cô cầm trên tay chiếc tablet màu bạc sáng lấp lánh dưới ánh đèn mờ ảo từ phía xa.

"Minh," giọng nói của Lý Thanh Hà vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng này, "tôi đã tìm thấy dữ liệu quan trọng về thí nghiệm Aeterna."

Trần Minh nhíu mày, cảm giác bất an lan tỏa khắp cơ thể anh.

Hắn biết rằng cô ta luôn có agenda riêng – thu thập thông tin từ các bản sao để báo cáo cho Tập đoàn Aeterna.

Nhưng giờ đây, khi đứng trước nguy hiểm chết người, những nghi ngờ về động cơ của Lý Thanh Hà trở nên vô nghĩa so với mong muốn sống sót cháy bỏng trong anh.

"Cô đang làm gì ở đây?" Trần Minh hỏi, giọng khàn đặc vì mệt mỏi và căng thẳng tích tụ suốt nhiều ngày qua.

Lý Thanh Hà bước tiến lên gần hơn, ánh mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đầy mồ hôi của Trần Minh như thể cô ấy đang nghiên cứu một đối tượng khoa học thay vì đồng minh tạm thời.

"Tôi cần dữ liệu từ cơ thể bạn," cô đáp lại lạnh lùng, "để hoàn thành báo cáo cuối cùng cho Aeterna."

Trần Minh sững sờ.

Hắn chưa từng ngờ rằng Lý Thanh Hà sẽ tiết lộ rõ ràng như vậy – ngay cả khi họ đang đứng giữa trận chiến sinh tử với Kẻ Săn Mảnh Vỡ.

Cảm giác bị phản bội xâm chiếm tâm trí anh, khiến bàn tay phải run rẩy không kiểm soát được nữa.

"Lý Thanh Hà," anh nói chậm rãi, giọng trầm xuống thấp hơn bình thường, "cô thực sự nghĩ rằng mình có thể đứng về phía Aeterna sau tất cả những gì chúng ta đã trải qua?"

Cô gái ấy mỉm cười nhạt – nụ cười không hề ấm áp mà ngược lại, mang theo vẻ xa lạ và lạnh lùng đáng sợ.

"Tôi luôn trung thành với công việc của mình," cô đáp gọn lỏn trước khi xoay người đi về phía cánh cửa sắt nặng nề đang mở hé ra ở góc phòng.

Trần Minh nhìn theo bóng dáng rời xa của Lý Thanh Hà, cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm thấm đẫm trong tâm hồn cô độc đơn côi lẻ loi tội nghiệp đáng thương vô cùng tột độ sâu sắc.

Hắn biết rằng mình không thể tin tưởng bất kỳ ai ngoài chính bản thân nữa – kể cả những người từng tuyên bố là đồng minh trung thành nhất.

Và rồi, từ phía sau lưng anh, một âm thanh rít chói tai xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.

Trần Minh quay đầu lại và thấy Kẻ Săn Mảnh Vỡ đang lao thẳng về phía mình với tốc độ đáng kinh ngạc – nhanh hơn bất kỳ lần nào trước đây trong trận chiến này.

Anh cố gắng lùi bước nhưng cổ chân bỗng cứng đờ, bị thứ bóng đen lạnh lẽo quấn chặt lấy từ dưới nền nhà đổ vỡ.

Cảm giác tê dại lan tỏa khắp cơ thể khiến anh không thể cử động được ngay cả ngón tay út nhỏ bé nhất của mình.

Trước khi ý thức hoàn toàn mất kiểm soát, Trần Minh chỉ kịp nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của Kẻ Săn Mảnh Vỡ – và trong khoảnh khắc đó, hắn hiểu ra sự thật kinh hoàng: đây không phải là phiên bản gốc mà anh đã biết từ trước.

Thay vào đó, nó là một biến thể mới – thứ gì đó được tạo ra đặc biệt để săn lùng và tiêu diệt tất cả các bản sao còn sót lại của dự án Aeterna.

Và giờ, hắn đang đứng trước mắt Trần Minh như một cái bóng chết chóc không thể thoát khỏi.

Không gian xung quanh Trần Minh vặn xoắn lại.

Không phải là sự sụp đổ của vật lý thông thường mà là một hiện tượng dị thường về nhận thức.

Những bức tường bê tông xám xịt của căn phòng an toàn đột ngột trở nên mềm mại, giống như màng sinh học đang thở đều đặn dưới ánh sáng nhấp nháy yếu ớt từ đèn khẩn cấp.

Trần Minh cố gắng hít sâu nhưng không khí trong phổi hắn đã bị thay thế bằng một chất lỏng đặc quánh, mang mùi sắt gỉ và ozone nồng nặc.

Hắn ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Đầu óc quay cuồng như vừa trải qua một cú va chạm trực diện với tốc độ ánh sáng.

Những mảnh ký ức vỡ vụn bay tứ tán trong tâm trí hắn, mỗi mảnh đều là một phiên bản khác của chính mình.

Hắn thấy mình đang cười trên đỉnh cao nhất thành phố.

Hắn thấy mình chết lặng dưới đáy sông đen ngòm.

Và giờ, ở đây, giữa sự hỗn loạn này, hắn phải tồn tại.

Đôi mắt đỏ ngầu kia vẫn còn in hằn trong tầm nhìn ngoại vi của hắn.

Kẻ Săn Mảnh Vỡ không di chuyển theo cách con người làm được.

Nó trượt qua không gian như một vết rách trên vải vóc thực tại, để lại những đường viền mờ ảo của năng lượng dị thường đang tan biến chậm rãi vào bóng tối.

Trần Minh nghiến răng chặt đến mức hàm đau nhói.

Hắn biết mình không thể chạy trốn mãi.

Đây là bẫy.

Và hắn vừa bước thẳng vào trung tâm cái bẫy đó.

Hắn bò dậy, tay run rẩy chạm xuống mặt sàn lạnh giá.

Những ngón tay của hắn đang phát ra ánh sáng xanh nhạt – dấu hiệu cho thấy năng lượng dị thường trong cơ thể đang phản ứng với sự đe dọa bên ngoài.

Nhưng thứ ánh sáng này yếu ớt hơn trước đây rất nhiều.

Dự án Aeterna không chỉ tạo ra bản sao mà còn đánh cắp sức mạnh gốc từ những nguyên mẫu đầu tiên như Trần Minh.

Mỗi lần hắn sử dụng khả năng, cảm giác trống rỗng trong lồng ngực lại lớn dần lên.

Một âm thanh kỳ lạ vang lên phía sau lưng.

Nó giống như tiếng kim loại ma sát với xương sống, nhưng được khuếch đại qua hàng nghìn lần bởi sự cộng hưởng của dị năng.

Trần Minh quay người lại thật nhanh, cơ thể phản ứng trước khi ý thức kịp ra lệnh.

Trước mặt hắn là một cánh cửa sắt nặng nề đã bị bẻ cong thành hình xoắn ốc kỳ quái.

Trên bề mặt kim loại biến dạng ấy, những ký hiệu cổ xưa đang nhấp nháy sáng lên từng chút một.

Đó không phải là ngôn ngữ mà con người hiện đại sử dụng.

Những đường nét uốn lượn phức tạp gợi nhớ đến các văn tự khắc trên bia đá thời tiền sử, nhưng chúng lại mang theo ý thức sống động đáng sợ.

Chúng di chuyển.

Chúng thay đổi hình dạng khi hắn nhìn chằm chằm vào đó.

Trần Minh nhận ra rằng những ký hiệu này đang cố gắng xâm nhập trực tiếp vào tiềm thức của hắn.

Hắn nhắm mắt chặt lại, nghiến răng chịu đựng cơn đau dữ dội đằng sau hốc mắt.

Hắn nhớ lời cảnh báo cuối cùng trước khi mất ý thức: *Đừng tin vào thứ bạn thấy.* Đó là quy tắc sinh tồn số một trong thế giới ngầm nơi dị nhân và kẻ săn mồi chung sống.

Nhưng giờ đây, ngay cả những quy tắc cơ bản nhất cũng đang bị đảo lộn.

Trần Minh đứng dậy, chân tay run rẩy nhưng quyết tâm không lùi bước.

Hắn cần tìm ra lối thoát khỏi mê cung ký ức này trước khi Kẻ Săn Mảnh Vỡ quay trở lại.

Hắn tiến về phía cánh cửa biến dạng.

Khi bàn tay hắn chạm vào bề mặt kim loại lạnh giá, một luồng điện xanh lan tỏa khắp cơ thể.

Cánh cửa không mở ra theo nghĩa vật lý mà là toàn bộ thực tại xung quanh nó bắt đầu tan rã thành hàng tỷ hạt sáng li ti.

Trần Minh bước qua ngưỡng cửa đó và rơi tự do trong khoảng trống trắng xóa.

Khi hắn chạm đất lần nữa, cảnh tượng trước mắt hoàn toàn khác biệt.

Không còn căn phòng an toàn u tối hay những bức tường bê tông lạnh lẽo.

Thay vào đó là một đại sảnh rộng lớn với trần nhà cao vút mất hút vào bầu trời sao nhân tạo phía trên.

Một giọng nói lạnh như băng vang lên từ phía trên, gọi tên hắn với vẻ thân quen kinh hãi.

Hắn ngẩng đầu lên, máu lạnh chảy xuống sống lưng khi nhận ra người đang lơ lửng giữa không trung chính là bản thân của năm trước.

Lưỡi dao mỏng manh đã xuyên thấu
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập