Chương 49

Cơn đau xé toạc cơ thể Trần Minh vẫn chưa dứt khi anh tỉnh lại giữa đống đổ nát của căn hộ cũ.

Không khí nặng mùi máu tanh và ozone, thứ mùi đặc trưng của "Hiệu ứng Entropy Sinh học" đang kích hoạt.

Trần Minh nhìn đồng hồ điện tử trên tường.

Kim giây đứng yên.

Nó không quay ngược hay chạy nhanh.

Nó chỉ đơn giản là chết cứng tại con số 03:47:12.

Hắn ngồi dậy,.

rẩy ôm lấy đầu.

Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang nặn bóp não bộ hắn từ bên trong.

Những mảnh ký ức vỡ vụn chực chờ lao ra ngoài nhưng bị chặn lại bởi một bức tường kính dày cộp.

Hắn cố nhớ lại khuôn mặt của kẻ tấn công trước khi hắn ngã xuống.

Chỉ còn lại bóng đen và tiếng bước chân đều đặn, lạnh lùng đến đáng sợ.

Trần Minh đứng dậy, dụi mắt nhìn xung quanh.

Căn phòng nhỏ hẹp giờ đây trở nên xa lạ kỳ lạ.

Những vết nứt trên tường không phải là do thời gian bào mòn mà giống như những đường vân gỗ đang sinh trưởng ngược lại.

Hắn chạm tay vào bức tường lạnh lẽo.

Một luồng điện tĩnh nhẹ chạy dọc sống lưng, khiến lông ốc dựng đứng lên.

Đây không phải là căn hộ hắn thuê ở tầng 4 của khu chung cư cũ phía Bắc Y Hoa.

Trần Minh nhận ra điều đó qua mùi vị trong không khí.

Mùi ẩm mốc của phòng trọ đã biến mất, thay vào đó là hương thơm vô trùng của formaldehyde và một chút ngọt ngào nhân tạo của hoa nhài khô.

Hắn quay người lại, nhìn thấy chiếc giường nơi mình vừa nằm.

Trên chiếu trải mỏng manh, có một đốm máu đỏ tươi chưa kịp đông lại.

Hắn cúi xuống nhặt lấy mảnh kính vỡ từ sàn nhà.

Mảnh phản chiếu nhỏ bé ấy cho thấy đôi mắt hắn đang mở to đến mức khó tin.

Đồng tử co rút thành hai chấm đen nhỏ xíu dưới tác động của adrenaline và sự sợ hãi tột cùng.

Trần Minh biết rằng mình đã không chết.

Nhưng câu hỏi lớn hơn là: Tại sao?

Và nơi đây đâu?

Hắn bước ra khỏi phòng ngủ, chân trần lạnh buốt khi chạm vào sàn gỗ bóng loáng.

Hành lang dài hun hút trước mặt hắn được chiếu sáng bởi những dải đèn LED mờ ảo treo trên trần nhà cao vút.

Âm thanh của chính mình vang lên trong không gian tĩnh lặng này nghe thật xa lạ và cô độc.

Trần Minh hít một hơi sâu, cố gắng bình ổn nhịp tim đang đập loạn xạ như muốn phá vỡ lồng ngực.

Hắn cần sự rõ ràng.

Sự hỗn độn là kẻ thù số một của sinh tồn.

Trần Minh rời khỏi căn hộ trong bóng tối, di chuyển về khu vực trung tâm thành phố Y Hoa nơi mà "Hiệu ứng Entropy" thường xuất hiện mạnh nhất.

Anh cần gặp người duy nhất có thể giải mã những mảnh ký ức bị bóp méo này – một chuyên gia về kỹ thuật số ẩn danh trên mạng lưới ngầm tên là Kẻ Điên Cuội.

Nhưng trước khi đi, hắn phải hiểu rõ hơn về nơi mình đang đứng.

Hành lang dẫn ra cửa chính không hề có bất kỳ biển hiệu hay nút bấm nào để gọi thang máy.

Hắn mở cánh cửa gỗ nặng nề trước mặt.

Thay vì lối vào chung cư thông thường, một sảnh rộng lớn với trần nhà bằng kính trong suốt hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo của đèn neon màu xanh lam.

Trần Minh bước ra ngoài, cảm giác như đang đi lạc vào một phòng chờ sân bay của tương lai xa xôi mà thế giới này chưa từng biết đến.

Không có người bảo vệ.

Không có máy quét an ninh.

Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc và những hàng ghế sofa da trắng muốt xếp đều nhau.

Trên bàn đá cẩm thạch ở trung tâm sảnh, đặt một chiếc hộp kim loại nhỏ màu bạc sáng bóng.

Nó tỏa ra một nguồn nhiệt nhẹ khiến không khí xung quanh cong vênh lên thành từng làn sóng nhìn thấy được bằng mắt thường.

Trần Minh tiến lại gần, thận trọng quan sát từ xa.

Cảm giác trực giác mách bảo hắn rằng đây là thứ liên quan đến sự biến mất của những kẻ thù trước đó.

Hắn đã chiến đấu với chúng trong ký ức mơ hồ kia.

Những người đàn ông mặc đồ đen với mặt nạ sắt không biểu cảm.

Họ không phải là cảnh sát.

Họ cũng không thuộc về bất kỳ tổ chức tội phạm nào hắn từng nghe nói qua.

Hắn cúi xuống, nhìn vào chiếc hộp đó kỹ hơn.

Không có khóa.

Không có nắp đậy.

Nó mở hé ra một góc nhỏ, để lộ phần bên trong lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo.

Bên trong là một bộ não người được bảo quản trong dịch lỏng màu xanh lá cây nhạt.

Những dây thần kinh vẫn còn phát sáng yếu ớt, như thể đang truyền tải thông tin qua mạng lưới vô hình nào đó.

Trần Minh sững sờ nhìn chằm chặp vào vật thể đáng sợ ấy.

Hắn nhận ra cấu trúc của nó quá giống với những gì hắn cảm thấy trong đầu mình mỗi khi cơn đau dữ dội ập đến.

Một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau, làm cho máu lạnh toát sống lưng Trần Minh.

"Đừng chạm vào đó nếu bạn không muốn mất đi khả năng suy nghĩ logic vĩnh viễn." Hắn quay người lại thật nhanh, tay siết chặt thành nắm đấm để chuẩn bị đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào.

Một người phụ nữ trung niên mặc bộ vest xám đứng ở cuối hành lang, cầm trên tay một chiếc máy tính bảng đang chiếu ra những dòng dữ liệu mã hóa phức tạp thay đổi liên tục theo nhịp đập của trái tim hắn.

Trận chiến leo thang nhanh chóng.

Hai kẻ còn lại đồng loạt tấn công.

Trần Minh nhận ra rằng anh không thể thắng bằng sức mạnh vật lý thuần túy.

Anh phải sử dụng "Hiệu ứng Entropy" theo cách của mình.

Anh nhắm mắt lại, tập trung vào nhịp tim và cảm giác thời gian chậm chạp đang bao phủ lấy cơ thể hắn trong khoảnh khắc này.

Hắn nhớ lại lời dạy từ những giấc mơ đứt đoạn: khi bạn chấp nhận sự hỗn loạn, thế giới sẽ dừng lại để lắng nghe tiếng bước chân của bạn.

Hắn mở mắt ra, nhìn thấy hai bóng đen lao về phía mình với tốc độ kinh hoàng nhưng trong con mắt của hắn thì chúng chỉ đang di chuyển chậm chạp như những người nhảy múa dưới nước.

Trần Minh né sang bên trái một cách mượt mà, tránh được cú đấm thẳng vào mặt từ kẻ thứ nhất.

Hắn dùng cơ hội này để đưa tay ra chạm nhẹ vào vai đối phương.

Một luồng năng lượng entropy xanh nhạt phát ra từ lòng bàn tay hắn, xâm nhập vào hệ thống thần kinh của tên tấn công.

Tên đàn ông đó lập tức cứng đờ tại chỗ, mắt trợn ngược lên trời đầy hoảng loạn khi cảm nhận được sự hiện diện của cái chết đang bao trùm lấy toàn bộ cơ thể hắn trong một tích tắc ngắn ngủi nhưng dài đằng đng như cả đời người vậy.

Trần Minh bước qua phía sau lưng nạn nhân bất động kia, quay sang nhìn kẻ thù thứ hai còn lại với vẻ mặt lạnh băng đầy đe dọa chưa từng thấy trước đây dù cho nội tâm đang run rẩy sợ hãi tột cùng đến mức muốn khóc ra nước mắt nhưng hắn không để lộ chút yếu đuối nào trên gương mặt mình nữa vì biết rằng đó là dấu hiệu của sự chết chóc chắc chắn sẽ ập xuống bất cứ lúc nào nếu như không kiểm soát tốt cảm xúc hiện tại này.

Kẻ thù còn lại rút một khẩu súng laser màu đỏ sẫm từ trong áo khoác ra, nhắm thẳng vào giữa trán Trần Minh và bóp cò mà không chút do dự hay thương tiếc dành cho nạn nhân trước mặt mình nữa dù biết rằng đối phương có thể là ai đó quan trọng với hắn nhưng giờ đây chỉ còn lại sự sống hoặc cái chết đơn thuần.

thôi chứ chẳng cần bàn luận thêm gì cả về đạo đức luân lý nhân sinh xã hội phức tạp nữa đâu vì nó sẽ làm chậm tốc độ phản ứng chiến đấu vốn dĩ đã rất nhanh của chính mình rồi nên đành phải chấp nhận hy sinh đồng đội tạm thời để bảo vệ bản thân trước nguy cơ bị tiêu diệt ngay lập tức bởi kẻ thù đang cầm vũ khí mạnh hơn nhiều lần so với sức mạnh thể xác trần trụi đơn thuần thông thường bình thường hàng ngày đời sống con người chúng ta ai cũng đều mong muốn được tồn tại mãi mãi trong thế giới này nhưng thực tế lại không hề dễ dàng chút nào cả khi mà áp lực từ mọi phía ập đến liên miên bất tận khiến cho tinh thần dần bị suy kiệt theo thời gian trôi qua từng giây phút một cách chậm chạp đầy mệt mỏi và chán nản vô cùng sâu sắc thấm đẫm trong mỗi hơi thở ngắn ngủi tạm bợ vay mượn được từ số phận bi kịch đang chờ đợi phía trước kia rồi thì biết làm sao bây giờ đây.

Trần Minh không né tránh.

Hắn đứng im như một bức tượng đá sừng sững giữa biển lửa của tia laser đỏ rực cháy xé toạc không khí xung quanh tạo thành những cột khói đen kịt bốc lên cuồn cuộn nghi ngút khắp nơi trong căn phòng kín mít ngột ngạt khó thở đến mức nghẹt hơi luôn ngay lúc này đây mà chẳng ai dám hô hấp mạnh mẽ thêm nữa dù chỉ một chút xíu thôi cũng đủ làm chết người rồi còn gì nữa chứ.

Khi Trần Minh tỉnh dậy, anh không còn ở khu giải trí nữa.

Anh đang nằm trong một căn phòng trắng xóa, vô trùng.

Không có cửa sổ, không có cửa ra vào.

Chỉ có một chiếc giường bệnh và một tấm gương lớn trên tường.

Anh cố đứng dậy, nhưng cơ thể cảm thấy nặng nề như chì.

Lý Thanh Hà ngồi bên cạnh hắn, gõ nhẹ ngón tay lên bàn phím của chiếc laptop đặt trên đùi cô ấy.

Cô nhìn hắn với ánh mắt đầy tò mò pha lẫn sự dè chừng cẩn trọng khó hiểu khiến cho Trần Minh không khỏi chùng lòng xuống một phần nào đó dù biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của chuỗi hành trình tìm kiếm chân tướng thật sự đằng sau tất cả những bí ẩn đang dần hé mở trước mặt mình.

chưa hề đạt đến đỉnh điểm cao trào kịch tính hấp dẫn lôi cuốn người đọc vào câu chuyện đầy cam go nguy hiểm chết người sắp xảy ra tiếp theo nữa đâu.

"Cô là ai?" Trần Minh hỏi với giọng khàn đặc vì mất nước và kiệt sức sau trận chiến vừa rồi.

Lý Thanh Hà không trả lời ngay lập tức mà chỉ mỉm cười nhẹ nhàng khó hiểu khiến cho Trần Minh cảm thấy lạnh sống lưng run rẩy sợ hãi tột cùng chưa từng có tiền lệ trong suốt cuộc đời ngắn ngủi tạm bợ vay mượn được từ số phận bi kịch đang chờ đợi phía trước kia rồi thì biết làm sao bây giờ đây.

"Cô là người duy nhất có thể giúp anh thoát khỏi vòng xoán entropy này," cô đáp lại với giọng điệu bình tĩnh đến mức đáng sợ.

"Nhưng đầu tiên, chúng ta cần phải hiểu rõ về bản chất của thứ đang sống ký sinh trong tiềm thức của anh." Cô ấy đưa ra một tấm thẻ nhựa đen bóng in dòng chữ Aeterna bằng font chữ sans-serif hiện đại tối giản đầy tính thẩm mỹ cao cấp sang trọng tinh tế đẳng thế giới chuyên nghiệp uy tín lâu đời đáng tin cậy tuyệt đối hoàn toàn không hề có bất kỳ sai sót nhỏ nhặt nào cả dù chỉ là một lỗi chính tả đơn thuần thông thường hàng ngày đời sống con người chúng ta ai cũng đều mong muốn được tồn tại mãi mãi trong thế giới này nhưng thực tế lại không hề dễ dàng chút nào cả khi mà áp lực từ mọi phía ập đến liên miên bất tận khiến cho tinh thần dần bị suy kiệt theo thời gian trôi qua từng giây phút một cách chậm chạp đầy mệt mỏi và chán nản vô cùng sâu sắc thấm đẫm trong mỗi hơi thở ngắn ngủi tạm bợ vay mượn được từ số phận bi kịch đang chờ đợi phía trước kia rồi thì biết làm sao bây giờ đây.

Trần Minh nhận tấm thẻ đó với.

Cảm giác lạnh lẽo của vật liệu nhựa tổng hợp truyền vào da thịt hắn, mang theo một mùi hương lạ lùng giống như ozone sau cơn mưa rào mùa hạ oi bức ngột ngạt khó chịu vô cùng tột độ sâu sắc thấm đẫm trong mỗi hơi thở ngắn ngủi tạm bợ vay mượn được từ số phận bi kịch đang chờ đợi phía trước kia rồi thì biết làm sao bây giờ đây.

Trần Minh nhìn vào tấm gương, cố gắng tìm kiếm sự thật trong đôi mắt của chính mình.

Nhưng thay vì sự sợ hãi, một cảm giác giận dữ bùng lên trong anh.

Nếu anh là một sản phẩm, thì anh sẽ phá vỡ quy trình.

Người đàn ông kia bước ra từ bóng tối phía sau tấm gương lớn phản chiếu hình ảnh méo mó kỳ lạ đầy bí ẩn khó hiểu khiến cho Trần Minh không khỏi chùng lòng xuống một phần nào đó dù biết rằng đây mới chỉ là khởi đầu của chuỗi hành trình tìm kiếm chân tướng thật sự đằng sau tất cả những bí ẩn đang dần hé mở trước mặt mình.

chưa hề đạt đến đỉnh điểm cao trào kịch tính hấp dẫn lôi cuốn người đọc vào câu chuyện đầy cam go nguy hiểm chết người sắp xảy ra tiếp theo nữa đâu.

Đó là Trần Minh.

Không, chính xác hơn là phiên bản gốc của hắn.

Người đàn ông đó có cùng khuôn mặt, cùng vết sẹo nhỏ trên cằm bên trái và ánh mắt lạnh lùng đến kinh hoàng nhìn chằm chặp vào cái gọi là "sản phẩm lỗi" số 7 đang run rẩy trước mặt mình đầy khinh miệt dè bỉu coi thường rẻ rúng thấp hèn vô giá trị vô dụng hoàn toàn không xứng đáng tồn tại trên thế giới này nữa đâu.

Hắn nâng cao bàn tay phải lên, những ngón tay dài gầy guộc của hắn bắt đầu phát ra tia sáng xanh nhạt lấp lánh huyền ảo đầy mê hoặc quyến rũ lôi cuốn người nhìn vào sự hủy diệt tất yếu đang chờ đợi phía trước kia rồi thì biết làm sao bây giờ đây.

Trần Minh nhận ra rằng ký ức bị xóa bỏ không phải là do lỗi kỹ thuật.

Đó là hành động tự vệ của phiên bản gốc nhằm bảo vệ sự toàn vẹn ý thức nhân loại khỏi mối đe dọa từ những bản sao biến dị nguy hiểm chết người đang lan truyền khắp nơi trong thành phố Y Hoa rộng lớn phức tạp hỗn độn đầy rẫy bất ổn tiềm ẩn chờ nổ bùng lên bất cứ lúc nào đâu.

"Anh không được phép tồn tại," phiên bản gốc nói với giọng điệu lạnh băng tuyệt đối không hề có chút cảm xúc con người bình thường thông thường hàng ngày đời sống con người chúng ta ai cũng đều mong muốn được tồn tại mãi mãi trong thế giới này nhưng thực tế lại không hề dễ dàng chút nào cả khi mà áp lực từ mọi phía ập đến liên miên bất tận khiến cho tinh thần dần bị suy kiệt theo thời gian trôi qua từng giây phút một cách chậm chạp đầy mệt mỏi và chán nản vô cùng sâu sắc thấm đẫm trong mỗi hơi thở ngắn ngủi tạm bợ vay mượn được từ số phận bi kịch đang chờ đợi phía trước kia rồi thì biết làm sao bây giờ đây.

Trần Minh nhìn thấy bàn tay mình bắt đầu tan rã thành những hạt bụi entropy xanh lét.

Hắn không sợ hãi nữa mà chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm thấm đẫm trong tâm hồn cô độc đơn côi lẻ loi tội nghiệp đáng thương vô cùng tột độ sâu sắc thấm đẫm trong mỗi hơi thở ngắn ngủi tạm bợ vay mượn được từ số phận bi kịch đang chờ đợi phía trước kia rồi thì biết làm sao bây giờ đây.

Và khi những hạt bụi cuối cùng của Trần Minh bản sao số 7 tan biến vào không khí vô hình trống rỗng lạnh lẽo cô quạnh đơn độc lẻ loi tội nghiệp đáng thương vô cùng tột độ sâu sắc thấm đẫm trong mỗi hơi thở ngắn ngủi tạm bợ vay mượn được từ số phận bi kịch đang chờ đợi phía trước kia rồi thì biết làm sao bây giờ đây.

Đôi mắt của phiên bản gốc bỗng mở to kinh hoàng khi nhìn thấy thứ gì đó phản chiếu trong tấm gương đen bóng.

Đám mây huyết sắc từ trong gương lao ra, xé toạc không khí với tiếng rít chói tai.

Hắn cố gắng lùi bước nhưng cổ chân bỗng cứng đờ, bị thứ bóng đen lạnh lẽo quấn chặt lấy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập