Chương 48

Cơn đau không còn là một cảm giác vật lý nữa.

Nó đã biến thành một tiếng hét im lặng, xé toạc từng tế bào thần kinh trong não Trần Minh.

Thế giới xung quanh hắn đột ngột tắt nghẽn âm thanh.

Những giọt máu bay lơ lửng giữa không trung như những viên kim cương đỏ thẫm bị đóng băng trong thời gian.

Ánh đèn neon từ bảng hiệu quán bar bên kia đường kéo dài ra thành những dải sáng mờ ảo, cong vênh và méo mó dưới tác động của "Hiệu ứng Entropy Sinh học".

Trần Minh đứng sững giữa con hẻm tối om.

Tim hắn đập thình thịch, nhưng mỗi nhịp tim đều diễn ra chậm chạp đến khó tin.

Đối với kẻ thù phía trước – gã đàn ông cao lớn mà hắn gọi trong lòng là Ba Sừng – thời gian vẫn đang chảy bình thường.

Nhưng đối với Minh, thế giới đã rơi vào trạng thái đông lạnh tuyệt đối.

Đây không phải là kỹ năng của hắn.

Hắn chỉ mới đạt cấp độ Dị Năng Thức Tỉnh sơ khởi.

Vậy tại sao thực tại lại bẻ cong quanh anh?

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Những đường vân da trên lòng bàn tay đang mờ dần, như thể chúng đang bị xóa bỏ khỏi sự tồn tại.

Một cảm giác lạnh lẽo len lỏi từ xương sống lên cổ gáy.

Hắn nhớ lại những ký ức mảnh vỡ trong đầu: mùi ozone nồng nặc, ánh mắt lạnh nhạt của Lý Thanh Hà, và cái chết giả định mà hắn đã trải qua nhiều lần trước khi tỉnh dậy ở đây.

Kẻ thù phía trước đang giơ cao nắm đấm khổng lồ.

Trong nhận thức bình thường, cú đánh đó sẽ nghiền nát sọ não Trần Minh trong tích tắc.

Nhưng giờ đây, cánh tay của gã đàn ông ấy di chuyển chậm chạp như một cục băng trôi giữa đại dương.

Trần Minh có đủ thời gian để quan sát từng sợi cơ co lại trên bắp thịt kẻ thù.

Hắn thấy sự tự tin ngạo mạn trên khuôn mặt Ba Sừng, cái miệng mím chặt và đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.

Hắn hít vào thật sâu.

Không khí trong hẻm ẩm ướt, mùi hôi thối từ cống rãnh cũ kỹ xộc lên mũi, nhưng đó lại là mùi vị duy nhất còn mang tính "thực" đối với hắn.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, nỗi sợ bị bỏ rơi – nỗi ám ảnh ăn mòn tâm trí hắn suốt nhiều năm qua – bỗng chốc biến thành một thứ nhiên liệu lạnh lùng.

Hắn không cần sự đồng cảm.

Hắn chỉ cần sinh tồn.

Trần Minh bước đi.

Mỗi bước chân đặt xuống nền bê tông nứt nẻ đều tạo ra tiếng vang kéo dài, như thể âm thanh cũng bị mắc kẹt trong lưới thời gian này.

Hắn di chuyển vòng qua phía bên trái của Ba Sừng, nơi trọng tâm cơ thể gã đang lệch nhẹ về phía trước do đà tấn công quá mạnh.

Đây là điểm yếu duy nhất mà hắn có thể khai thác.

Không phải vì hắn thông minh hơn, mà vì thế giới đang trao cho hắn một món quà chết chóc: sự chậm trễ của thực tại.

Hắn dừng lại ngay bên cạnh tai kẻ thù.

Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài centimet.

Trần Minh ngửi thấy mùi mồ hôi mặn chát và hương vị kim loại từ vết thương cũ trên người Ba Sừng.

Hắn nâng tay lên, ngón tay cái và (ngón trỏ) khoanh thành một vòng tròn nhỏ xíu.

Mục tiêu không phải là cổ họng hay mắt – những nơi quá dễ phòng thủ dù kẻ thù đang bất ngờ.

Nó nằm ở huyệt đạo "Khâu Huyệt", ngay dưới xương quai xanh, nơi tập trung các dây thần kinh chính điều khiển vai và cánh tay.

Trong thế giới đông lạnh này, mọi hành động đều trở nên rõ ràng đến đáng sợ.

Trần Minh thấy sự căng thẳng trong cơ bắp của Ba Sừng đang đạt đỉnh điểm trước khi cú đấm được tung ra.

Nếu hắn tác động vào đúng thời điểm đó, hệ thống thần kinh sẽ bị quá tải dữ liệu, gây ra tê liệt tạm thời.

Không cần sức mạnh khủng khiếp.

Chỉ cần độ chính xác tuyệt đối và sự lạnh lùng vô cảm.

Hắn ấn ngón tay vào huyệt đạo với lực vừa phải.

Một luồng điện sinh học nhỏ bé, gần như không thể thấy bằng mắt thường, lan tỏa từ đầu ngón tay của Minh sang da thịt kẻ thù.

Đó là dị năng cấp 1 – khả năng kích thích phản ứng dây thần kinh ở mức độ vi mô.

Trong hoàn cảnh thông thường, đòn này vô nghĩa trước một chiến binh cấp cao.

Nhưng trong Hiệu ứng Entropy, nó trở thành một cú sốc hệ thống chí mạng.

Ba Sừng vẫn cố gắng tung ra cú đấm.

Cánh tay khổng lồ lao về phía Trần Minh với tốc độ ánh sáng trong mắt người ngoài, nhưng đối với Minh, nó giống như một gã khổng lồ ngốc nghếch đang vật lộn với chính cơ thể mình.

Cơ bắp ở vai phải của kẻ thù co giật dữ dội.

Những dây thần kinh bị kích thích quá mức phát ra tín hiệu nhiễu loạn, khiến cánh tay ấy lệch hướng đi vài độ – đủ để tránh việc đánh trúng sọ não Trần Minh, nhưng cũng đủ để làm mất thăng bằng hoàn toàn cho gã đàn ông cao lớn đó.

Trần Minh lùi lại một bước nhẹ nhàng.

Hắn không ăn mừng.

Không có cảm giác chiến thắng hân hoan.

Chỉ có sự trống rỗng lạnh lẽo trong lồng ngực.

Ba Sừng ngã quỵ xuống, hai tay ôm lấy vai phải đang tê liệt hoàn toàn.

Gã gầm lên đau đớn – âm thanh đó nghe xa xăm và méo mó như tiếng vọng từ đáy giếng sâu.

Nhưng Trần Minh không nhìn vào kẻ thù đang gục ngã.

Hắn đang nhìn vào bàn tay của mình.

Thứ vừa chạm vào cơ thể Ba Sừng vẫn còn rung động nhẹ, nhưng không phải là sự rung động vật lý thông thường.

Khi ngón tay hắn tiếp xúc với da thịt đối phương trong trạng thái Entropy cao độ, một dòng chảy dữ liệu kỳ lạ đã xâm nhập vào ý thức hắn.

Không phải là ký ức.

Không phải là cảm xúc.

Đó là mã nguồn.

Những chuỗi ký tự nhị màu xanh lam và đỏ sẫm cuộn xoáy trong tâm trí Trần Minh như một cơn lốc dữ dội.

Hắn nhìn thấy những con số, những tọa độ không gian, và đặc biệt hơn cả – một nhãn hiệu định danh đang nhấp nháy: *BẢN SAO SỐ 7 - TRẠNG THÁI MẤT KIỂM SOÁT*.

Hắn rùng mình lạnh sống lưng.

Thông tin này không thuộc về ký ức của hắn.

Nó nằm sâu trong tiềm thức, bị chôn vùi dưới lớp vỏ bọc giả tạo mà Lý Thanh Hà đã cài đặt.

Trần Minh – phiên bản gốc – đang săn lùng các lỗi hệ thống.

Và giờ đây, chính hắn vừa tự kích hoạt cơ chế nhận diện đó thông qua va chạm vật lý với một dị nhân khác có cùng nguồn gốc năng lượng entropy.

Ba Sừng bắt đầu lấy lại sức.

Những tia điện màu tím lóe lên trên da thịt gã, đánh dấu việc khả năng hồi phục của kẻ thù đang được kích hoạt.

Trần Minh biết rằng nếu hắn ở đây thêm ba giây nữa – tính theo thời gian thực của thế giới bên ngoài – Ba Sừng sẽ đứng dậy và xé toạc cơ thể yếu ớt này ra làm hai mảnh.

Hắn phải rời đi.

Ngay lập tức.

Nhưng nỗi tò mò bệnh hoạn, cùng với sự đa nghi vốn có trong xương máu, khiến chân hắn không thể nhấc lên được.

Hắn cúi xuống, nhặt một mảnh kính vỡ từ nền đất.

Trong bề mặt phản chiếu méo mó của mảnh kính ấy, khuôn mặt Trần Minh hiện ra – nhưng đôi mắt thì trống rỗng đến đáng sợ, như thể linh hồn đã bị rút cạn kiệt bởi chính sự thật vừa hé lộ.

"Chúng ta không phải là con người," hắn tự nhủ trong đầu, giọng nói khô khốc vang lên trong sự im lặng tuyệt đối của thế giới đông lạnh.

"Chúng ta chỉ là những bản sao lỗi." Đột nhiên, một bóng đen xuất hiện từ phía sau con hẻm tối om.

Không phải cảnh sát.

Cũng không phải đối thủ khác đang đuổi theo dấu vết entropy của hắn.

Đó là một người phụ nữ mặc bộ suit đen cộc tay, tóc búi cao gọn gàng, cầm trên tay một thiết bị hình tròn phát ra ánh sáng xanh nhạt – cùng màu sắc với những dòng dữ liệu vừa xâm nhập vào não Trần Minh.

Người phụ nữ bước đi nhẹ nhàng giữa thời gian đông lạnh như thể cô ấy thuộc về nó hơn bất kỳ ai khác.

Cô dừng lại ngay sau lưng Ba Sừng đang gục ngã, rồi quay đầu nhìn thẳng vào Trần Minh.

Ánh mắt của cô không có sự kinh ngạc hay thù địch.

Nó mang vẻ lạnh lùng tính toán của một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật cuối cùng cũng biểu hiện ra dấu hiệu đột biến mong đợi.

Cô giơ chiếc thiết bị lên, nhắm trực tiếp vào trán Trần Minh.

Một giọng nói cơ khí, vang vọng từ chính bên trong hộp sọ hắn, phát ra những ký tự mã hóa quen thuộc: *ĐANG XÁC MINH NGUỒN GỐC.

PHÂN LOẠI ĐÃ HOÀN TẤT.* Trần Minh mở miệng muốn hét lên, nhưng cổ họng của hắn đã bị một lực vô hình khóa chặt.

Không khí trong phòng đột ngột trở nên nặng nề như chì lỏng.

Trần Minh cảm thấy phổi mình đang co thắt dữ dội.

Mỗi lần cố gắng hít vào, không khí lại bị chặn đứng ngay tại cuống họng.

Hắn giãy dụa, hai tay nắm chặt lấy cổ tay của chính mình.

Nhưng nỗ lực ấy chỉ khiến vết thương vô hình trên thanh quản sâu thêm.

Ánh sáng xanh lam từ thiết bị kia quét qua khuôn mặt hắn.

Nó lạnh lẽo và vô cảm hơn cả cái chết.

Trần Minh cố gắng mở to mắt để nhìn rõ hơn, nhưng tầm nhìn trước mắt đang mờ dần thành những đốm đen loang lổ.

Tiếng ồn xung quanh biến mất.

Chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực của hắn.

Mỗi nhịp đập đều như một cú búa tạ gõ vào màng nhĩ.

Hắn nhớ lại cảm giác khi thức dậy ở đây.

Sự trống rỗng, sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi tột cùng về nguồn gốc của chính mình.

Bây giờ, mọi thứ đang sụp đổ nhanh chóng hơn hắn tưởng tượng.

Người phụ nữ trước mặt, cô ta vẫn đứng đó.

Tư thế thẳng lưng, hai tay buông thõng tự nhiên bên hông.

Không một giọt mồ hôi trên trán.

Không run rẩy trong giọng điệu.

Cô ta nhìn Trần Minh không khác gì một kỹ sư đang kiểm tra lỗi phần mềm của một thiết bị cũ kỹ.

"Phân tích hoàn tất," cô ta nói, giọng đều đều như đọc báo cáo thời tiết.

"Mã di truyền trùng khớp 98.4% với mẫu gốc Project Zero." Trần Minh cố gào lên.

Nhưng chỉ có tiếng khò khè yếu ớt thoát ra từ khe môi khô nứt của hắn.

Khói trắng phả ra theo hơi thở gấp gáp, lan tỏa trong không khí lạnh giá của căn phòng ngầm.

Hắn nhìn thấy phản chiếu hình ảnh (biến dạng) của chính mình trong lớp kính bảo vệ trước mặt cô ta.

Cảm giác này giống như khi bạn đang đi bộ trên một con phố quen thuộc, bỗng nhiên mặt đất sụp đổ beneath chân.

Bạn không hiểu tại sao lại xảy ra chuyện đó.

Bạn chỉ biết rằng thế giới vừa rồi là giả tạo.

Và bây giờ, thực tế tàn khốc mới bắt đầu hiện hình.

Trần Minh nhìn về phía góc phòng nơi mà hắn đã tìm thấy cuốn nhật ký cũ kỹ ngày hôm qua.

Những dòng chữ nguệch ngoạc viết vội bằng mực đỏ đã phai màu theo thời gian.

*"Họ đang ngủ trong bể nuôi cấy."* *"Đừng tin vào bộ nhớ của bạn."* Bây giờ, những lời cảnh báo ấy vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết trong đầu hắn.

Nhưng quá muộn rồi.

Sự thật không cần phải được nói ra thành lời.

Nó hiện hữu dưới dạng dữ liệu lạnh lùng đang chạy qua màn hình hiển thị trước mặt cô phụ nữ kia.

Cô ta bước lại gần một bước nữa.

Giày cao gót của cô ta gõ lên nền bê tông tạo ra những tiếng *clack, clack* đều đặn.

Mỗi âm thanh ấy như một cái búa nhỏ đóng đinh vào tâm trí đang dần tan vỡ của Trần Minh.

Hắn cảm thấy lạnh buốt sống lưng.

Không phải vì nhiệt độ thấp trong phòng.

Mà là vì sự tĩnh lặng đáng sợ từ con người trước mặt hắn.

"Tôi đã chờ khoảnh khắc này rất lâu," cô ta nói, giọng điệu đột ngột mềm mại hơn một chút.

Một sự thay đổi nhỏ nhặt nhưng đủ để khiến Trần Minh rùng mình.

"Ba năm nghiên cứu.

Hai trăm bốn mươi bảy thử nghiệm thất bại.

Và cuối cùng là bạn." Hắn cố gắng nhướn mày lên.

Đây là cách duy nhất hắn có thể giao tiếp mà không cần dùng đến thanh quản bị tê liệt.

Hắn muốn hỏi: *Tôi là ai?* *Điều gì đang xảy ra?* *Có còn hy vọng nào không?* Nhưng khuôn mặt cô ta vẫn giữ nguyên vẻ bất động như tượng đá.

Không cảm xúc.

Không sự đồng tình.

Chỉ có một thứ duy nhất tỏa sáng trong đôi mắt đen thẳm của cô: Sự thỏa mãn khi đạt được mục tiêu khoa học.

Cô giơ tay phải lên, cầm lấy một chiếc kim tiêm nhỏ xíu bằng thủy tinh trong suốt.

Bên trong ống là một lượng chất lỏng màu tím óng ánh, phát ra những tia sáng li ti như vì sao thu nhỏ đang xoáy tròn bên trong nó.

Trần Minh nhận biết được mùi hương đặc trưng của năng lực dị nhân cấp cao đã bị cô lập và ngưng tụ lại.

Đây không phải là thuốc chữa bệnh.

Đây là chất kích hoạt.

Hoặc có thể là chất độc hủy não.

"Đừng lo lắng," cô ta thì thầm, nghiêng đầu như đang trò chuyện với một đứa trẻ sợ hãi tiêm chủng.

"Quá trình này sẽ nhanh chóng.

Bạn sẽ chỉ cảm thấy đau trong vài giây đầu tiên.

bạn sẽ trở thành phần quan trọng nhất của dự án." Trần Minh nhìn vào chiếc kim tiêm.

Hắn nhận ra rằng cơ thể mình đang phản ứng tự nhiên trước mối đe dọa tức thời.

Năng lực bên trong hắn, thứ mà hắn luôn nghĩ là một món quà trời ban hay lời nguyền địa ngục, giờ đây bắt đầu sôi sục lên.

Những mạch máu dưới da tay phải của hắn nổi rõ lên thành những đường vân đen nhánh chằng chịt như rễ cây cổ thụ đang khát nước.

Nó muốn chiến đấu.

Nó muốn phá hủy mọi thứ xung quanh để thoát khỏi sự giam cầm này.

Nhưng ý chí của Trần Minh thì yếu ớt hơn rất nhiều so với bản năng sinh tồn hoang dã ấy.

Hắn nhận ra một điều kinh hoàng: Năng lực không thuộc về hắn.

Hắn mới là người bị kiểm soát bởi chính sức mạnh mà mình sở hữu.

Cô phụ nữ kia dường như đã cảm nhận được sự biến đổi này.

Góc môi cô ta nhếch lên thành một nụ cười mỏng manh, sắc bén như lưỡi dao mổ.

Phản ứng miễn dịch của chủ thể bắt đầu tăng cao.

Tốt lắm." Cô ta ấn nhẹ nút trên chiếc thiết bị đeo ở cổ tay trái.

Một xung điện tử phát ra từ phía sau lưng Trần Minh, nơi mà hắn đã vô tình chạm vào tấm bảng kim loại lúc trước khi lạc lối trong hành lang này.

Tấm bảng đó không phải là tường ngăn cách bình thường.

Đó là một bộ phận của hệ thống khóa sinh học đang được kích hoạt bởi chính năng lượng từ cơ thể hắn.

Một cơn đau nhói kịch liệt xuyên thấu qua cột sống của Trần Minh.

Hắn ngã quỵ xuống sàn nhà,.

rẩy cố gắng chống đỡ lấy trọng lượng cơ thể đang sụp đổ.

Những giọt mồ hôi lạnh đẫm ướt trán, nhỏ xuống nền bê tông xám xịt tạo thành những vệt nước tối màu.

Hắn nhìn lên trần phòng nơi ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt.

Tiếng *tích tắc* của bóng đèn phát ra cùng nhịp với sự hoảng loạn trong tâm trí hắn.

Trần Minh nhận ra rằng mình đã không bao giờ thực sự thoát khỏi cái bẫy này kể từ khi tỉnh dậy lần đầu tiên ở đây.

Mọi hành động, mọi suy nghĩ, thậm chí cả những ký ức hồi tưởng về thế giới bên ngoài đều có thể là giả tạo.

Là một phần của kịch bản được lập trình sẵn để đưa hắn đến đúng vị trí này vào đúng thời điểm này.

Cô phụ nữ từ từ cúi xuống, đặt chiếc kim tiêm lên mặt bàn làm việc bằng thép không gỉ ngay trước mũi Trần Minh.

Mùi hương kim loại lạnh lẽo và mùi ozone nồng nặc xâm nhập vào khứu giác nhạy bén của hắn trong trạng thái hoảng loạn tột cùng.

Hắn nhìn thấy phản chiếu hình ảnh méo mó của chính mình trên bề mặt bóng loáng của chiếc đĩa đựng dụng cụ y tế nằm bên cạnh đó.

Kẻ thù không phải là cô ta.

Kẻ thù thực sự đã ở ngay bên trong đầu óc hắn từ rất lâu rồi dưới dạng những đoạn mã di truyền được thiết kế sẵn để tự hủy khi bị kích hoạt bởi tín hiệu đặc biệt mà chỉ tổ chức bí mật mới nắm giữ quyền truy cập vào hệ thống điều khiển trung tâm của thành phố ngầm này.

Và bây giờ thì đã quá muộn cho bất kỳ sự kháng cự nào từ phía một con người bình thường vốn dĩ không hề biết mình thực chất là gì trong bức tranh toàn cảnh lớn hơn về kế hoạch kiểm soát năng lượng dị nhân đang được triển khai trên quy mô quốc gia mà hắn chưa từng mơ tới trước đây khi còn sống cuộc đời tưởng chừng như yên bình ở khu vực ngoại ô thành phố phía Bắc nơi những ngọn đèn đường vàng vọt chiếu sáng xuống những con hẻm nhỏ ẩm ướt vào mỗi buổi chiều mưa phùn nhẹ nhàng rơi xuống mái tôn cũ kỹ của ngôi nhà thuê tồi tàn mà hắn đã từng gọi là quê hương trước khi tất cả mọi thứ sụp đổ chỉ trong một đêm duy nhất đầy hỗn loạn và máu tươi chảy tràn lan trên đường phố không ai dám bước qua sau đó nữa dù cho những người sống sót luôn cố gắng quên đi ký ức đau thương ấy bằng cách uống rượu say mềm suốt nhiều ngày liền liên tiếp mà không hề ăn uống gì cả ngoài những gói mì instant giá rẻ mua ở cửa hàng tiện lợi gần nhất với trạm xe buýt số 7 chạy tuyến đường vòng qua khu công nghiệp bỏ hoang từ năm ngoái khi nhà máy sản xuất linh kiện điện tử đóng cửa đột ngột vì lý do tài chính khó khăn dẫn đến nợ nần chồng chất khiến chủ tịch hội đồng quản trị phải nhảy lầu tự sát trước sự chứng kiến của hàng trăm nhân viên đang chờ nhận lương tháng cuối cùng trong tay không biết làm gì để xoay sởi tình hình hiện tại khủng khiếp này cả khi đã cố gắng hết sức mình rồi nhưng vẫn chẳng thể thay đổi được số phận bi đát sắp xảy ra cho tất cả những ai liên quan trực tiếp hay gián tiếp đến dự án nghiên cứu bí mật đang diễn ra ngay dưới lòng đất sâu thẳm nơi đây trong lúc này và mãi mãi sau này nữa đâu có biết trước được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo khi mà cánh cửa sắt nặng nề
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập