Chương 21

Chương 21 — Bản Sao Săn Đuổi Ký Ức

Cơn đau đầu vẫn còn âm ỉ, như những sợi dây thần kinh bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy, nhưng Trần Minh không cho phép mình gục ngã.

Hắn ngồi dậy, ngón tay run rẩy chạm vào chiếc gương đã vỡ vụn.

Không còn những mảnh kính lơ lửng, không còn hình ảnh của chính mình đang cầm dao.

Chỉ còn lại căn phòng trống rỗng, lạnh lẽo và mùi kim loại nồng nặc của máu — hoặc có thể là gỉ sét từ những ký ức giả tạo vừa sụp đổ.

Hắn đứng dậy, chân bước đi trên sàn nhà bằng gỗ sồi cũ kỹ.

Mỗi bước chân đều vang lên tiếng cọt kẹt, như thể chính nền móng của thực tại đang than van.

Trần Minh cần một manh mối.

Một thứ gì đó vật lý, không thể bị xóa bỏ bởi những lệnh mã hóa trong đầu não.

Hắn nhớ đến chiếc điện thoại.

Trong ảo giác, nó là một thiết bị đo lường sự tin tưởng.

Nhưng ở đây, trong thế giới "thật" này, nó chỉ là một khối nhựa và thủy tinh nứt nẻ.

Hắn cúi xuống nhặt nó lên.

Màn hình tối đen, nhưng khi hắn nhấn nút nguồn, một luồng ánh sáng xanh nhạt le lói bật lên, yếu ớt như hơi thở của một người đang hấp hối.

Không có biểu tượng khóa màn hình.

Không có thông báo lỗi.

Chỉ có một dòng chữ duy nhất, được viết bằng phông chữ Courier cổ điển, nhấp nháy chậm rãi: *ĐIỂM KHỞI ĐẦU: TẦNG BÓT, KHO A, TÒA NHÀ CŨ TRƯỚC ĐÂY.*

Trần Minh nhíu mày.

Tòa nhà cũ trước đây?

Hắn không nhớ mình từng sống ở một nơi gọi là "Tòa nhà Cũ".

Ký ức của hắn chỉ bắt đầu từ căn hộ này, từ những ngày tháng học tập và những đêm mất ngủ lo sợ về kẻ thù vô hình.

Nhưng nếu ký ức là giả, thì địa điểm này có thể là thật.

Hoặc ít nhất, nó là nơi những kẻ tạo ra hắn muốn hắn đến.

Hắn bỏ chiếc điện thoại vào túi áo khoác, tay run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích tột độ của adrenaline.

Hiệu ứng Entropy Sinh học vẫn đang hoạt động.

Hắn có thể cảm thấy nhịp tim của mình đập chậm lại, mỗi cú đập kéo dài ra thành một giai điệu bass trầm lắng.

Thế giới xung quanh hắn dường như đang đóng băng.

Những hạt bụi trong không khí trôi nổi chậm chạp, như những vì sao trong một vũ trụ thu nhỏ.

Đây là lợi thế của người sắp chết, hoặc của kẻ đã chết mà chưa chịu buông tha.

Hắn mở cửa căn hộ và bước ra hành lang.

Ánh sáng vàng vọt từ đèn huỳnh quang phía cuối hành lang chiếu rọi, tạo ra những vùng bóng tối dài ngoằng.

Tiếng bước chân của hắn vang lên trong sự im lặng chết chóc.

Không có tiếng động từ các căn hộ bên cạnh.

Không có tiếng tivi, không có tiếng trẻ con khóc.

Chỉ có sự tĩnh lặng của một nơi đã bị bỏ rơi, hoặc một nơi đang chờ đợi cái chết.


Bên trong kho A là một căn phòng rộng lớn, tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi ánh sáng xanh từ những màn hình máy tính cũ kỹ.

Hàng trăm tủ lạnh chứa mẫu vật đứng dọc theo hai bên tường, phát ra tiếng hum đều đặn.

Ở giữa phòng, có một chiếc bàn làm việc bằng kim loại, trên đó là một chiếc máy tính cổ, màn hình CRT đang nhấp nháy.

Trần Minh bước vào, cảm giác lạnh giá xâm nhập vào xương tủy.

Hắn đi đến chiếc bàn, nhìn vào màn hình.

Nó đang hiển thị một file văn bản đơn giản.

Tiêu đề: *BÁO CÁO SỰ CỐ – MẪU SỐ 6.*

Hắn ngồi xuống, ngón tay đặt lên bàn phím.

Những ký tự hiện ra chậm chạp, như thể máy tính cũng đang chịu ảnh hưởng của Hiệu ứng Entropy.

Hắn đọc từng dòng một.

*"Mẫu số 6 thể hiện dấu hiệu của sự tự nhận thức.

Nó bắt đầu đặt câu hỏi về nguồn gốc của ký ức.

Để ngăn chặn sự lây lan của lỗi này, chúng ta đã phải tiến hành xóa sổ.

Tuy nhiên, quá trình xóa không hoàn toàn.

Một phần dữ liệu cảm xúc đã bị giữ lại, dẫn đến sự hình thành của 'Nỗi sợ bị bỏ rơi'.

Đây là yếu tố then chốt khiến Mẫu số 7 trở nên bất ổn."*

Trần Minh cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên.

Nỗi sợ bị bỏ rơi.

Thứ mà hắn đã mang theo suốt đời, thứ mà hắn tin là nguyên nhân khiến hắn thận trọng, khiến hắn đa nghi.

Hóa ra đó không phải là tính cách.

Đó là một lỗi hệ thống.

Một mảnh vụn từ cái chết của anh trai hắn.

Hắn tiếp tục đọc.

File tiếp theo là *MẪU SỐ 5*, rồi *MẪU SỐ 4*.

Mỗi file đều mô tả sự thất bại, sự điên loạn, và cuối cùng là sự tiêu hủy.

Và ở cuối mỗi file, là một dòng chữ giống hệt nhau: *BẢN GỐC ĐANG QUAN SÁT.*

Trần Minh quay lại, nhìn vào bóng tối của căn phòng.

Hắn biết rằng mình đang bị theo dõi.

Không phải bởi camera.

Mà bởi một thứ gì đó lớn hơn, nguy hiểm hơn.

Người đàn ông có khuôn mặt giống hệt hắn, nhưng không có linh hồn.

Hắn đứng dậy, di chuyển nhanh về phía những tủ lạnh mẫu vật.

Hắn cần tìm bằng chứng.

Bằng chứng cho thấy hắn không đơn độc.

Bằng chứng cho thấy có những bản sao khác vẫn còn sống, hoặc ít nhất là tồn tại dưới dạng dữ liệu.

Hắn mở tủ lạnh đầu tiên.

Bên trong là một bình thủy tinh chứa một khối thịt mờ đục, không rõ hình dạng.

Hắn mở tủ thứ hai.

Một bộ não được bảo quản trong dung dịch muối.

Hắn mở tủ thứ ba.

Và lần này, hắn dừng lại.

Trong tủ thứ ba, không có mô sinh học.

Chỉ có một chiếc hộp kim loại nhỏ, khắc dòng chữ: *CHO TRAN MINH SỐ 7.*


Trần Minh không lùi lại.

Hắn đứng vững, mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.

Thời gian xung quanh hắn chậm lại.

Hắn có thể thấy từng giọt mồ hôi rơi từ trán người đàn ông kia, từng sợi tóc bay trong không khí.

Hắn có thể thấy sự do dự trong đôi mắt của hắn.

*"Anh không hiểu gì cả,"* Trần Minh nói, giọng trầm lạnh.

*"Anh nghĩ rằng anh đang giải phóng tôi.

Nhưng anh chỉ đang sợ hãi.

Sợ rằng một ngày nào đó, tôi sẽ thay thế anh."*

Trần Minh Gốc mỉm cười.

Nụ cười ấy không có sự thiện cảm.

Nó là nụ cười của một người đã nhìn thấy quá nhiều cái chết, và đã trở nên vô cảm với nó.

*"Thay thế?

Tôi không sợ bị thay thế.

Tôi sợ bị lãng quên.

Các bản sao là những bóng ma.

Chúng tồn tại trong ký ức của tôi, nhưng không có thực.

Và tôi không muốn sống cùng những bóng ma."*

Hắn giơ súng lên.

*"Hãy để tôi kết thúc chu kỳ này, 7.

Đừng kháng cự.

Nó sẽ dễ dàng hơn cho cả hai chúng ta."*

Trần Minh nhìn vào khẩu súng.

Hắn biết rằng hắn không thể thắng.

Không phải bằng lực lượng vật lý.

Nhưng hắn có một thứ mà người đàn ông kia không có.

Hắn có nỗi sợ.

Và nỗi sợ là động lực của sự sống.

Hắn không lùi lại.

Hắn bước về phía trước.

Trần Minh Gốc nhíu mày.

*"Anh đang làm gì?"*

*"Tôi đang tìm ra sự thật cuối cùng,"* Trần Minh nói.

*"Ai là người thực sự?

Tôi, hay anh?"*

Hắn lao về phía trước, không phải để tấn công, mà để ôm lấy người đàn ông kia.

Trong khoảnh khắc đó, Hiệu ứng Entropy bùng nổ.

Thời gian dừng lại hoàn toàn.

Trần Minh Gốc đứng bất động, khẩu súng vẫn hướng về phía ngực của Trần Minh.

Nhưng Trần Minh không chết.

Hắn đã chạm vào người đàn ông kia.

Và trong khoảnh khắc tiếp xúc, hắn cảm thấy một luồng dữ liệu chảy vào não hắn.

Không phải là ký ức.

Mà là một câu hỏi.

*"Nếu tôi là bản gốc, tại sao tôi lại sợ cái chết của chính mình?"*

Trần Minh Gốc mở mắt.

Đôi mắt hắn không còn trống rỗng.

Chúng đầy sợ hãi.

*"Không,"* hắn thì thầm.

*"Không thể là..."*

Trần Minh cười.

Một nụ cười đầy bi kịch.

*"Anh không phải là bản gốc, 1.

Anh là bản sao số 1.

tôi là kẻ đã giết anh."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập