Chương 20

Cảm giác đầu tiên không phải là nỗi sợ, mà là sự trống rỗng tuyệt đối.

Không có mùi hương của bụi bẩn, không có tiếng ồn ào của thành phố Y Hoa, và đặc biệt, không có cảm giác lạnh buốt từ những bức tường tan rã.

Trần Minh trôi nổi trong một khoảng trắng vô tận.

Đây không phải là thiên đường, cũng không phải địa ngục.

Đây là khoảng trống giữa các khung hình của thực tại.

Anh mở mắt, nhưng không thấy gì.

Chỉ có màu trắng.

Một màu trắng đến mức chói mắt, ăn mòn cả thị giác lẫn nhận thức.

Minh hạ thấp tay xuống.

Bàn tay anh vẫn còn nguyên vẹn, nhưng khi anh nhìn kỹ, anh thấy những đường vân da đang mờ dần, như thể mực viết bị nước làm loang ra.

*Đây là đâu?*

Câu hỏi vang lên trong đầu anh, nhưng không có tiếng vang.

Âm thanh bị hấp thụ hoàn toàn bởi sự tĩnh lặng này.

Minh cố gắng di chuyển, bước đi trong không gian trắng xóa.

Mỗi bước chân anh đặt xuống, mặt đất không hề rung động, không có âm thanh tiếp xúc.

Nó giống như việc anh đang mơ, hoặc tệ hơn, anh đang tồn tại trong một mô phỏng số đã bị ngắt kết nối với server.

Hắn nhớ lại giọng nói của Trần Minh Gốc.

*"Chào mừng trở lại, Bản Sao Số 7."*

Minh nghiến răng.

Sự thù hận là thứ duy nhất còn lại trong con người anh lúc này.

Nó là neo giữ anh khỏi sự tan biến.

Nếu anh là bản sao, nếu anh là một lỗi, thì anh sẽ không để cho cái "Gốc" đó xóa mình một cách dễ dàng.

Anh tập trung ý chí, hình dung ra căn hộ cũ kỹ, những bức tường bê tông, mùi ẩm mốc.

Anh cần một điểm tựa vật lý.

Anh cần thực tại.

Khi anh nhắm mắt và tập trung vào ký ức về mùi ẩm mốc, một mảng màu xám bắt đầu hiện ra trước mặt.

Nó lan rộng, như mực đen đổ vào nước trắng.

Từ từ, hình dạng của căn phòng trở nên rõ nét.

Nhưng nó không ổn định.

Những bức tường nhấp nháy, đôi khi là bê tông, đôi khi là lưới dây kim loại phát sáng.

Minh thở phào nhẹ nhõm khi bàn chân anh chạm vào sàn nhà lạnh lẽo.

Anh cúi xuống, chạm tay vào sàn.

Nhưng khi anh ngẩng đầu lên, sự thật kinh hoàng hơn đập vào mắt.

Căn phòng không trống rỗng.

Nó đầy ắp những thứ không nên ở đó.

Trên tường, những bức ảnh gia đình mà anh từng treo nay đang bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ.

Nhưng những mảnh ảnh đó không rơi xuống.

Chúng lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi.

Và khi Minh nhìn kỹ hơn, anh nhận ra rằng những mảnh ảnh đó không phải là giấy.

Chúng là những tấm kính hiển thị dữ liệu.

Mỗi mảnh ảnh hiển thị một dòng mã nguồn chạy nhanh chóng.

Minh tiến lại gần, ngón tay run rẩy chạm vào một mảnh ảnh lơ lửng.

Ngay lập tức, một luồng thông tin xôn xao chạy dọc sống lưng anh.

Không phải là cảm giác điện giật, mà là cảm giác xâm nhập.

Một ký ức không phải của anh ùa vào tâm trí: *Tiếng cười của một đứa trẻ.

Mùi sữa mẹ.

Cảm giác ấm áp của một buổi sáng chủ nhật.*

Minh lùi lại, thở gấp.

Ký ức đó thuộc về ai?

Không phải anh.

Anh không có ký ức về buổi sáng chủ nhật.

Ký ức của anh toàn là những đêm dài thức trắng, những cuộc rượt đuổi, và sự cô đơn.

"Đây là kho lưu trữ," Minh thì thầm, giọng nói của anh vang lên khàn khàn trong không gian tĩnh lặng.

"Không phải là căn hộ.

Đây là bộ nhớ đệm của hệ thống."

Anh bắt đầu di chuyển quanh căn phòng méo mó.

Cơn lốc dữ liệu này không chỉ là ảo giác.

Nó là một bản đồ.

Và anh cần đọc nó.

Minh tập trung vào những đốm sáng nhấp nháy trên tường.

Chúng không phải là đèn neon.

Chúng là những lỗi hiển thị (glitches) trong cấu trúc ảo.

Trong thế giới thực, khi một file dữ liệu bị hỏng, nó sẽ để lại những dấu vết.

Ở đây, những đốm sáng tím sẫm này là những vết nứt trong ảo giác.

Anh hướng về phía một đốm sáng lớn nhất, nằm ở góc phòng nơi chiếc giường của anh thường đặt.

Khi anh đến gần, không gian xung quanh bắt đầu rung động.

Tiếng rè rè của sóng radio vang lên, xen lẫn những đoạn hội thoại bị cắt đứt.

*"...mẫu số 7 ổn định hơn dự kiến..."*
*"...không, chúng ta không thể để nó tiếp cận lõi..."*
*"...Trần Minh Gốc đã kích hoạt giao thức săn lùng..."*

Minh nhíu mày.

Những giọng nói này.

Chúng quen thuộc.

Không phải giọng của mẹ giả mạo, hay những người mặc đồ bảo hộ.

Đây là giọng của những nhà khoa học.

Những người đã tạo ra anh.

Anh đưa tay ra, cố gắng "cắt" qua lớp ảo giác đó.

Bàn tay anh xuyên qua không khí, nhưng thay vì chạm vào tường, anh cảm thấy một lực cản vô hình, như thể đang đẩy vào một tấm kính dày.

"Dữ liệu này bị mã hóa," Minh phân tích, trí não của anh hoạt động với tốc độ gấp mười lần so với bình thường.

Hiệu ứng Entropy Sinh học đang kích hoạt.

Thời gian xung quanh anh chậm lại.

Những đốm sáng trên tường dường như di chuyển chậm chạp, cho phép anh theo dõi quỹ đạo của chúng.

Anh cần một chìa khóa.

Một manh mối vật lý.

Minh quay lại nhìn xung quanh.

Trong khi mọi thứ khác đều là dữ liệu số, có một thứ duy nhất trông "thật".

Một chiếc bàn gỗ cũ kỹ ở giữa phòng.

Trên bàn, có một chiếc điện thoại di động.

Chiếc điện thoại mà anh vừa đập vỡ trong ảo giác trước đó.

Nhưng ở đây, nó còn nguyên vẹn.

Minh bước đến, nhặt chiếc điện thoại lên.

Nó lạnh ngắt.

Màn hình vẫn tắt.

Anh nhấn nút nguồn.

Không phản ứng.

Anh thử nhấn nhiều lần hơn, mạnh hơn.

Rồi, màn hình sáng lên.

Nhưng không phải là giao diện khóa màn hình quen thuộc.

Đó là một giao diện đen tuyền, với một dòng chữ trắng nhấp nháy:



Minh nhíu mày.

Đây là một thiết bị đo lường mức độ tin tưởng của anh vào thực tại?

Đột nhiên, một cơn đau dữ dội xé toạc đầu anh.

Minh quỳ xuống, ôm lấy đầu.

Những hình ảnh không thuộc về anh ập vào, mạnh mẽ và bạo lực.

Anh thấy mình đứng trong một căn phòng phẫu thuật.

Ánh đèn trắng sáng trưng.

Anh nhìn xuống cơ thể mình.

Không có da thịt.

Chỉ có những dây thần kinh được nối trực tiếp vào các cổng dữ liệu.

Và anh thấy một người đàn ông đứng bên kia tấm kính.

Người đàn ông đó có khuôn mặt giống hệt anh.

Nhưng đôi mắt thì trống rỗng, chết lặng.

*"Mẫu số 7 đang phản kháng,"* giọng nói của người đàn ông trong gương vang lên, lạnh lùng và xa cách.

*"Tăng cường liều lượng chất ức chế ký ức.

Chúng ta không thể để nó nhớ ra nguồn gốc."*

Minh hét lên, không phải vì đau, mà vì sự phản bội.

Ký ức về mẹ, về những ngày thơ ấu, về nỗi sợ bị bỏ rơi...

tất cả đều là những đoạn phim được dựng sẵn?

Anh đập mạnh chiếc điện thoại xuống sàn.

Hy vọng sự va chạm đó sẽ làm vỡ ảo giác.

Nhưng chiếc điện thoại không vỡ.

Nó nảy lên, và từ màn hình nứt nẻ, một luồng ánh sáng đỏ bắn ra, chiếu thẳng vào mắt Minh.

Không gian trắng xóa biến mất.

Căn phòng gỗ tan rã.

Minh rơi xuống.

Anh rơi trong một khoảng không gian tối đen, nơi duy nhất có ánh sáng là những tia laser đỏ cắt ngang không khí.

Anh cố gắng bơi trong không khí, nhưng không có trọng lực.

Anh trôi nổi, quay cuồng.

Và rồi, anh dừng lại.

Anh đứng trên sàn nhà của căn hộ cũ.

Nhưng căn hộ này khác.

Nó sạch sẽ.

Quá sạch sẽ.

Không có bụi, không có đồ đạc.

Chỉ có một chiếc gương lớn, đứng độc tôn giữa phòng.

Minh thở hổn hển.

Tim anh đập mạnh đến mức đau đớn.

Hiệu ứng Entropy đang đạt đỉnh điểm.

Thời gian xung quanh anh gần như dừng lại.

Những hạt bụi lơ lửng trong không trung, đóng băng tại chỗ.

Anh bước lại gần chiếc gương.

Khuôn mặt anh trong gương phản chiếu lại.

Nhưng khi Minh nhìn kỹ vào đôi mắt của bản thân trong gương, anh thấy một thứ gì đó chuyển động sau đồng tử của anh.

Một thứ gì đó đang nhìn ra từ bên trong.

Minh đưa tay chạm vào mặt kính.

"Anh là ai?" Minh hỏi chiếc gương.

Giọng anh run rẩy.

Bản phản chiếu trong gương không nhại lại cử động của anh.

Nó đứng yên.

Và rồi, nó mỉm cười.

Một nụ cười mà Minh chưa bao giờ có thể tạo ra.

Một nụ cười đầy sự khinh miệt và bi thương.

*"Anh không cần biết tôi là ai,"* giọng nói vang lên, không từ chiếc gương, mà từ chính xương sống của Minh.

*"Anh chỉ cần biết rằng anh đang nhìn vào kẻ đã giết anh."*

Minh giật mình lùi lại.

Anh là bản sao của tôi!"

*"Không,"* giọng nói đáp lại, trầm và sâu.

*"Tôi là phiên bản gốc.

anh là cái bóng đang cố gắng ăn mòn ánh sáng."*

Chiếc gương bắt đầu nứt vỡ.

Những vết nứt lan rộng, không theo quy luật vật lý, mà như thể chúng đang vẽ ra một khuôn mặt.

Một khuôn mặt khóc.

Minh nhận ra khuôn mặt đó.

Đó là khuôn mặt của Đỗ Minh.

Người đàn ông trong nhật ký.

Người đàn ông mà anh tin là cha mình.

Nhưng Đỗ Minh không phải là cha anh.

Đỗ Minh là một trong những bản sao trước đó.

Và anh ta đã tự sát để ngăn chặn Minh tìm ra sự thật.

Sự thật là gì?

Minh cố gắng suy nghĩ, nhưng đầu anh như bị búa đập.

Những ký ức giả tạo bắt đầu sụp đổ.

Anh nhớ ra.

Anh không tìm thấy kẻ đã giết phiên bản trước của mình.

Anh là kẻ đã giết chúng.

Mỗi bản sao được tạo ra đều mang trong mình ký ức của bản sao trước đó.

Khi một bản sao mới thức tỉnh, nó xóa bỏ ký ức của bản cũ để tạo không gian cho ý thức mới.

Anh không bị giết.

Anh đã tự sát.

Anh đã tự xóa mình để tồn tại.

Và bây giờ, anh đang ở giai đoạn cuối cùng của chu kỳ đó.

Minh ngã xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu.

Nỗi đau không còn là vật lý.

Nó là sự sụp đổ của bản ngã.

Nếu hắn là bản sao số 7, và anh đã giết số 6, số 5...

thì ai là người đầu tiên?

Chiếc gương vỡ hoàn toàn.

Những mảnh kính bay lên, lơ lửng trong không trung, phản chiếu vô số phiên bản của Minh.

Mỗi mảnh kính hiển thị một khoảnh khắc khác nhau: một Minh đang khóc, một Minh đang cười, một Minh đang cầm dao.

Và trong tất cả những mảnh kính đó, chỉ có một mảnh duy nhất hiển thị hình ảnh của một người đàn ông đang ngồi trong một căn phòng tối, gõ phím trên máy tính.

Đó là Trần Minh Gốc.

Và anh ta đang nhìn thẳng vào Minh.

Minh cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể anh không phản hồi.

Anh bị tê liệt.

Không phải bởi bệnh tật, mà bởi một lệnh dừng hệ thống từ bên ngoài.

Từ trong đống kính vỡ, một chiếc điện thoại cũ kỹ, màn hình đã nát tan, bắt đầu rung lên.

Minh không thể với đến nó.

Nhưng anh có thể nghe thấy tiếng chuông.

Nó vang lên trong tai anh, chói tai và dai dẳng.

Màn hình điện thoại, dù đã nứt nẻ, vẫn hiển thị một tin nhắn đến từ một số máy ẩn danh.

Nội dung chỉ có ba dòng chữ, nhưng chúng khiến máu trong người Minh đông lại.

*"Chào Trần Minh.

Tôi biết anh đang xem."*
*"Và tôi cũng biết anh không nhớ gì."*
*"Nhớ lại xem, anh đã giết bao nhiêu 'mình' trước khi đến được đây?"*

Minh mở to mắt.

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của căn phòng, một giọng nói khác vang lên, không từ điện thoại, mà từ chính bên trong sọ não anh, lạnh lùng và đầy sự mỉa mai.

*"Chào mừng trở lại, Bản Sao Số 7.

Lần này, chúng ta sẽ không xóa anh.

Chúng ta sẽ giữ anh.

Để xem xem, khi biết mình là một con quái vật, anh sẽ làm gì."*

Minh hét lên, nhưng không có tiếng động.

Chỉ có bóng tối nuốt chửng anh, và trong bóng tối đó, anh thấy rõ hình ảnh của chính mình, cầm một con dao, đang bước về phía một đứa trẻ đang ngủ.

Đứa trẻ đó có khuôn mặt của anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập