Chương 19
Nó bắt nguồn từ sâu thẳm trong tủy sống, lan tỏa như những sợi dây thần kinh bị đốt cháy bởi axit.
Trần Minh quỳ xuống sàn nhà lạnh lẽo của căn hầm ngầm, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Những mạch máu dưới da cổ và mu bàn tay anh bắt đầu phát sáng, ban đầu là màu xanh nhạt, trong trẻo như nước biển sâu, nhưng nhanh chóng chuyển sang màu tím sẫm, đục ngầu, giống hệt những vết rạn nứt trên một tấm kính cường lực vừa chịu lực va đập mạnh.
Anh cố gắng hít thở.
Không khí trong hầm ẩm ướt, mang mùi mốc meo của đất ẩm và kim loại gỉ sét.
Mỗi nhịp thở đều kéo dài ra, chậm chạp đến đáng sợ.
Đó là dấu hiệu của "Hiệu ứng Entropy Sinh học".
Cơ thể anh đang phản ứng với một mối đe dọa sinh tồn cấp độ cao, dù anh không hề thấy kẻ thù nào xung quanh.
Thời gian xung quanh anh dường như đang đông đặc.
Tiếng nhỏ giọt của nước từ trần nhà rơi xuống vũng nước đọng bên cạnh nghe như tiếng búa tạ đánh vào thép, mỗi tiếng "tạch" kéo dài hàng giây, vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến chết chóc.
Minh nghiến răng, cố gắng đẩy lùi cảm giác tê liệt.
Hắn không thể yếu đi lúc này.
Hắn vừa thoát khỏi sự kiểm soát của Lý Thanh Hà, vừa nhận ra sự thật kinh hoàng về bản thân mình là Bản Sao Số 7.
Nếu hắn dừng lại, nếu hắn cho phép nỗi sợ hãi len lỏi vào ý thức, thì bản gốc – kẻ săn mồi đang rình rập – sẽ tìm thấy hắn.
Hắn phải di chuyển.
Hắn phải tìm ra nguồn gốc của địa chỉ IP bí ẩn mà hắn đã giải mã.
Nhưng cơ thể hắn phản kháng.
Những vết rạn nứt tím sẫm trên da thịt ngày càng lan rộng, bao phủ cánh tay, ngực.
Mỗi một vết nứt mở ra đều kèm theo một cơn đau nhói, như thể ai đó đang dùng dao mổ cắt xé da thịt để lấy đi những mảnh ký ức.
Minh nhắm mắt lại, tập trung vào ý chí sinh tồn.
Hắn là một kẻ săn mồi, dù là bản sao.
Hắn sẽ không để mình trở thành con mồi.
Hắn đứng dậy, chân bước nặng nề.
Bóng đổ của hắn trên tường dài ra, méo mó, như thể đang cố gắng tách rời khỏi cơ thể thực.
Trong ánh sáng yếu ớt của bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy, Minh nhìn thấy những hạt bụi lơ lửng trong không khí.
Chúng không di chuyển theo quy luật trọng lực thông thường.
Chúng treo lơ lửng, quay chậm, tạo thành những hình học kỳ lạ, giống như những ký tự mã hóa đang được giải mã trước mắt hắn.
Đây không phải là ảo giác.
Đây là sự thật bị bóp méo bởi nhận thức của một kẻ sắp chết.
Trên bàn làm việc, bên cạnh chiếc điện thoại, là một chiếc máy tính xách tay cũ kỹ, màn hình vẫn còn sáng.
Minh ngồi xuống, bàn tay run rẩy đặt lên bàn phím.
Anh cần thông tin.
Anh cần biết ai đã tạo ra mình, và tại sao.
Anh gõ vào thanh tìm kiếm, nhập vào địa chỉ IP mà hắn đã tìm thấy trong video của Bản Sao Số 6.
Màn hình nhấp nháy, rồi hiển thị một thư mục ẩn.
Tên thư mục: .
Minh mở tệp tin đầu tiên.
Đó là một bản ghi nhật ký số, được ghi lại bởi một người đàn ông tên là .
Cùng tên với anh, nhưng họ khác.
Anh cuộn xuống, đọc những dòng chữ hiện ra trên màn hình.
*"Ngày 14 tháng 3.
Mẫu số 04 đã thức tỉnh.
Phản ứng sinh học ổn định, nhưng có dấu hiệu bất thường về nhận thức.
Mẫu bắt đầu hỏi về 'mẹ'.
Chúng tôi đã cấy ghép ký ức về một người phụ nữ tên là Nguyễn Thị Lan, nhưng mẫu không phản ứng với kích thích tình cảm chuẩn.
Mẫu tỏ ra lạnh lùng, tính toán.
Có vẻ như sự đồng cảm bị ức chế trong quá trình sao chép ý thức."*
Minh nhíu mày.
Nguyễn Thị Lan.
Đó là tên mẹ anh.
Nhưng trong ký ức của anh, mẹ anh tên là Trần Thị Mai.
Anh nhớ khuôn mặt bà, nụ cười hiền hậu, và mùi hoa nhài.
Nhưng tại sao nhật ký lại nói là Nguyễn Thị Lan?
Anh tiếp tục đọc.
*"Ngày 20 tháng 3.
Mẫu số 04 bắt đầu thể hiện dấu hiệu 'Entropy Sinh học' tự phát.
Thời gian chủ quan của mẫu chậm lại khi tiếp xúc với các kích thích mạnh.
Đây là một lỗi nghiêm trọng.
Nó khiến mẫu trở nên khó kiểm soát.
Chúng tôi đang cân nhắc việc xóa bỏ mẫu và bắt đầu lại với Mẫu số 05."*
Tim Minh đập mạnh.
Anh là một lỗi.
Nhưng tại sao anh vẫn tồn tại?
Tại sao anh lại là Bản Sao Số 7?
Anh cuộn xuống cuối nhật ký.
Dòng cuối cùng được viết bằng chữ đỏ, nổi bật trên nền trắng:
*"Mẫu số 04 không phải là thất bại.
Mẫu số 04 là thành công.
Nó đã vượt qua được rào cản tâm lý.
Nó tin rằng nó là con người.
Và đó là điều nguy hiểm nhất.
Chúng ta không thể xóa nó.
Chúng ta phải ẩn nó đi.
Chờ đợi khi 'Người Gốc' sẵn sàng."*
Minh ngả người ra sau, mắt mở to.
"Người Gốc"?
Bản sao số 7 không phải là lỗi.
Anh là một phần của kế hoạch.
Một cái bẫy.
Và kẻ đặt cái bẫy đó không phải là Tập đoàn Aeterna, mà chính là Trần Minh Gốc.
Nhưng tại sao?
Tại sao bản gốc lại cần một bản sao?
Và tại sao anh lại có những ký ức về một người mẹ không tồn tại?
Minh nhìn vào màn hình máy tính.
Hình ảnh của Đỗ Minh hiện ra trong một ảnh chụp nhỏ.
Khuôn mặt gầy guộc, mắt sâu hoắm, đeo kính.
Nhưng điều khiến Minh chết lặng không phải là khuôn mặt đó, mà là đôi mắt.
Đôi mắt của Đỗ Minh giống hệt đôi mắt của anh.
Và rồi, anh nhận ra một chi tiết nhỏ.
Trong nhật ký, Đỗ Minh viết: *"Tôi không thể tiếp tục.
Tôi là cha của chúng.
Và tôi phải giết chúng."*
Cha?
Minh nhìn vào gương mặt phản chiếu trong màn hình máy tính.
Khuôn mặt anh.
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí, một ký ức khác, bị chôn vùi sâu dưới lớp ký ức giả tạo, bắt đầu trỗi dậy.
Anh nhớ một căn phòng trắng.
Anh nhớ một người đàn ông ngồi đối diện, khóc.
Và anh nhớ mình nói: *"Bố đừng sợ.
Con sẽ bảo vệ bố."*
Nhưng người đàn ông đó không phải là cha anh.
Minh lắc đầu, cố gắng xua tan sự混乱 trong đầu.
Hắn đang bị lừa dối.
Hắn đang tự lừa dối chính mình.
Nhưng ai là kẻ đang lừa dối?
Hay là thế giới?
Minh quay người, chuẩn bị chạy.
Nhưng khi anh quay lại, anh thấy cánh cửa đã đóng sầm.
Những người mặc đồ bảo hộ tiến lại gần, vây kín anh.
Anh không còn lối thoát.
Anh đập tay vào bức tường phía sau, hy vọng tìm thấy một lối thoát, một vết nứt, bất cứ thứ gì.
Nhưng bàn tay anh không chạm vào bê tông cứng rắn.
Nó xuyên thẳng qua bức tường, như thể nó chỉ là một tấm màn ảnh phẳng.
Minh nhìn xuống tay mình.
Bàn tay anh đang mờ dần, tan biến vào trong bức tường.
Không có cảm giác đau đớn.
Chỉ có sự trống rỗng.
Anh nhìn lên.
Những người mặc đồ bảo hộ, người phụ nữ già, tất cả đều đang mỉm cười.
Nhưng khuôn mặt của họ bắt đầu vỡ vụn, tan rã thành những hạt dữ liệu nhị bản, bay lên không trung.
Và rồi, một giọng nói vang lên từ khắp mọi nơi, từ trong đầu anh, từ trong bức tường, từ trong chính cơ thể anh.
Đó là giọng nói của Trần Minh Gốc.
*"Chào mừng trở lại, Bản Sao Số 7.
Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu lại từ đầu."*
Và thế giới xung quanh Minh sụp đổ hoàn toàn, để lại anh trong một khoảng không trắng xóa, vô tận, và im lặng tuyệt đối.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận