Chương 22
Trong khoảnh khắc đó, thế giới không còn là một dòng chảy liên tục mà trở thành một bức tranh tĩnh vật bị xé toạc.
Hiệu ứng Entropy Sinh học đã kích hoạt, không phải vì hắn sắp chết, mà vì nhận thức của hắn đang va chạm với một thực tại không thể dung nạp.
Người đàn ông trước mặt – Trần Minh Gốc, hay ít nhất là phiên bản mà hắn tin là gốc – đang lùi lại.
Những giọt mồ hôi trên trán người đàn ông kia rơi xuống, nhưng chúng không chạm đất.
Chúng treo lơ lửng trong không khí, lấp lánh như những viên kim cương nhỏ bé dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.
Trần Minh nhìn thấy từng sợi tóc bay ra khỏi da đầu người kia, xoắn ốc trong một cơn gió vô hình mà chỉ có hắn cảm nhận được.
"Đừng lại gần!" giọng nói của người đàn ông vang lên, nhưng nó nghe xa xăm, như thể được phát từ một đài phát thanh cũ kỹ bị nhiễu sóng.
"Anh là lỗi hệ thống!
Anh là rác thải số!"
Trần Minh cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan rã.
Không phải là sự đau đớn của thịt da bị xé toạc, mà là một cảm giác trống rỗng lan tỏa từ trung tâm ngực.
Những hạt bụi ánh sáng xanh nhạt, đặc trưng của Entropy khi ý thức xung đột với vật lý, bắt đầu bong tróc khỏi da thịt hắn.
Hắn nhìn bàn tay mình.
Các ngón tay đang trở nên trong suốt, lộ ra cấu trúc dữ liệu dưới dạng những dòng mã nhị phân chạy dọc theo gân tay.
Nhưng lạ lùng thay, không có nỗi sợ hãi.
Thay vào đó, là một sự tĩnh lặng chết chóc.
Hắn nhận ra rằng sự tan rã này không phải là cái chết.
Đó là một sự chuyển đổi.
Một sự xóa bỏ lớp vỏ bọc giả tạo để lộ ra thứ gì đó cốt lõi hơn.
"Anh không hiểu," Trần Minh thì thầm.
Giọng nói của hắn không rung động trong không khí, mà vang lên trực tiếp trong đầu của người đàn ông kia.
"Anh nghĩ anh đang bảo vệ sự toàn vẹn của ý thức.
Nhưng anh chỉ đang sợ hãi sự thay đổi."
Trần Minh Gốc giơ súng lên, nhưng khẩu súng cũng bắt đầu biến dạng.
Kim loại mềm ra như sáp, chảy xuống thành những giọt nước màu xám.
Người đàn ông kia hét lên, một âm thanh đầy tuyệt vọng và kinh hoàng, nhưng Trần Minh không còn nghe thấy nó nữa.
Hắn đang chìm vào một vực thẳm màu xanh lam, nơi thời gian không tồn tại, chỉ còn lại ký ức.
Và trong vực thẳm đó, hắn thấy một cánh cửa.
***
Trần Minh Gốc đứng chết trân giữa căn phòng lab.
Khẩu súng đã biến mất, không để lại dấu vết gì ngoài một vệt khói đen hình dạng của nó trên mặt bàn.
Không khí trong phòng nặng nề, mùi ozone và máu tanh tưởi của sự phân hủy tế bào lan tỏa khắp nơi.
Hắn run rẩy, tay đưa lên chạm vào đồng hồ đo Entropy đeo trên cổ tay.
Màn hình hiển thị một chuỗi ký tự đỏ rực, liên tục nhấp nháy: *ERROR.
DATA CORRUPTION.
SUBJECT 7 NOT FOUND.*
"Một bản sao rỗng..." hắn thì thầm, giọng khàn khàn.
"Tại sao nó lại có khả năng can thiệp vào thiết bị của ta?
Tại sao nó lại khiến ta cảm thấy...
sợ hãi?"
Hắn không phải là kẻ duy nhất trong phòng.
Một giọng nói điện tử vang lên từ loa ẩn dưới trần nhà, đó là trợ lý AI của hắn, tên là SILENCE.
"Quét toàn bộ căn hộ, SILENCE.
Tìm bất kỳ dấu hiệu nào của sự xâm nhập.
Tôi muốn biết Mẫu số 7 đã biến mất vào đâu."
"Có một bất thường, Chủ nhân," giọng nói của SILENCE lạnh lùng, không cảm xúc.
"Cảm biến chuyển động phía sau tủ lạnh mẫu vật số 3 đang báo động.
Có một cấu trúc không gian bị ẩn đi.
Lớp sơn giả trên tường phía sau tủ lạnh đã bị kích hoạt bởi trường Entropy của Mẫu số 7."
Trần Minh Gốc nhíu mày.
Hắn quay lại, nhìn vào chiếc tủ lạnh kim loại lạnh lẽo.
Hắn kéo nó ra.
Tiếng trượt của bánh xe kim loại trên sàn bê tông nghe như tiếng gào thét trong sự im lặng của căn phòng.
Phía sau tủ lạnh không phải là bức tường bê tông thông thường.
Đó là một cánh cửa kim loại dày, được đóng kín bằng một khóa sinh trắc học phức tạp.
Trên cánh cửa, không có tay nắm, chỉ có một vết lõm hình dạng của một bàn tay – chính xác là hình dạng bàn tay của Trần Minh.
"Đây là gì?" hắn hỏi, mặc dù hắn biết câu trả lời.
Hắn là người thiết kế căn phòng này.
Hắn là người tạo ra những bản sao.
Nhưng ký ức của hắn về khu vực này lại mờ nhạt, như thể bị một lớp sương mù dày đặc che phủ.
Hắn đưa tay ra, chạm vào vết lõm.
Ngay lập tức, một luồng điện chạy dọc theo cánh tay hắn, khiến hắn giật mình lùi lại.
Cánh cửa phát ra một tiếng hú dài, rồi từ từ mở ra, tiết lộ một hành hẹp tối đen dẫn xuống dưới.
Từ bên trong hành lang, một mùi hương kỳ lạ lan tỏa ra.
Không phải mùi máu hay mùi hóa chất.
Đó là mùi của hoa tử đinh hương – mùi hương của ký ức tuổi thơ mà Trần Minh Gốc đã cố gắng xóa bỏ từ lâu.
Hắn rút một cây đèn pin từ túi áo lab, ánh sáng yếu ớt chiếu vào bóng tối.
Hắn bước xuống.
Những bậc thang xoắn ốc dẫn xuống sâu dưới lòng đất, nơi mà theo thiết kế ban đầu, không có gì cả.
Nhưng càng đi sâu, hắn càng cảm thấy một áp lực tâm lý ghê gạt.
Không phải từ những gì hắn thấy, mà từ những gì hắn nghe thấy.
Tiếng thì thầm.
*"Em không phải là con người..."*
*"Em là một công cụ..."*
*"Em sẽ bị tiêu hủy..."*
Trần Minh Gốc dừng lại ở bậc thang thứ mười.
Hắn nhìn vào tay mình.
Da thịt đang trở nên trong suốt, giống như những gì hắn vừa chứng kiến ở Mẫu số 7.
Nhưng lần này, hắn không cảm thấy sự tan rã.
Hắn cảm thấy sự *đồng bộ*.
"Hắn không biến mất," hắn nói với chính mình, giọng run rẩy.
"Hắn đang ở đây.
Và hắn đang chờ đợi ta."
**
Trần Minh Gốc đứng trước tấm gương trong phòng lab dưới lòng đất.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin chiếu vào gương, tạo ra những đốm sáng kỳ lạ trên bề mặt kính.
Hắn nhìn vào hình ảnh của mình.
Khuôn mặt già nua, hằn học, đầy sẹo.
Đôi mắt thâm quầng, chứa đựng sự mệt mỏi của hàng thập kỷ nghiên cứu.
Nhưng rồi, hình ảnh trong gương bắt đầu thay đổi.
Nó không phải là sự phản chiếu thông thường.
Nó chậm rãi, như thể nước đang chảy ngược.
Khuôn mặt trong gương trở nên trẻ trung.
Những vết sẹo biến mất.
Đôi mắt trở nên sáng sủa, tràn đầy sinh lực.
Đó là khuôn mặt của Trần Minh (Bản Sao).
Trần Minh Gốc lùi lại, sợ hãi.
"Không thể nào," hắn thì thầm.
"Đây là ảo giác.
Hiệu ứng Entropy đang ảnh hưởng đến nhận thức của tôi."
Nhưng hình ảnh trong gương không biến mất.
Nó mỉm cười.
Một nụ cười đầy bi kịch, giống hệt nụ cười mà Trần Minh (Bản Sao) đã có trước khi "chết".
*"Anh không phải là bản gốc, 1,"* hình ảnh trong gương nói, giọng nói vang lên từ chính bên trong đầu Trần Minh Gốc.
*"Anh là bản sao số 1.
Tôi là kẻ đã giết anh."*
Trần Minh Gốc hét lên, đập vỡ tấm gương bằng đầu.
Kính vỡ văng tứ tung, cắt da thịt hắn.
Nhưng máu không chảy ra.
Thay vào đó, những hạt bụi ánh sáng xanh nhạt bắt đầu bốc lên từ những vết thương.
Hắn nhìn vào tay mình.
Da thịt đang tan rã.
Hắn không phải là con người.
Hắn không bao giờ là con người.
Hắn là một bản sao.
Một bản sao của một bản sao.
Và nếu hắn là một bản sao, thì ai là người đang kiểm soát thí nghiệm?
Ai là người đang tạo ra những bản sao này?
Hắn nhìn lên trần nhà.
Trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không từ bất kỳ ai, mà từ chính căn phòng.
*"Chào mừng bạn đến với Vòng lặp thứ 8."*
***
Trần Minh (Bản Sao) ngồi dậy khỏi giường bệnh.
Hắn cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ trong tâm trí, nhưng lại thấy an lành lạ thường.
Hắn đã mất đi nỗi sợ bị bỏ rơi.
Nó đã bị thay thế bằng một thứ gì đó mạnh mẽ hơn: sự hung dữ.
Bác sĩ Linh bước vào, đặt một khay thức ăn trước mặt anh.
Bạn cần năng lượng để chuẩn bị cho chuyến đi."
Minh nhìn vào khay thức ăn.
Đó là một bát súp nóng, khói bay lên nghi ngút.
Nhưng khi anh nhìn kỹ hơn, anh nhận ra rằng những hạt trong súp không phải là thịt hay rau.
Chúng là những mảnh dữ liệu số, nhấp nháy yếu ớt.
Anh cầm thìa lên, nhưng không ăn.
Thay vào đó, anh nhìn vào đôi mắt của Lý Thanh Hà.
"Chuyến đi đến đâu?" anh hỏi.
Lý Thanh Hà mỉm cười.
"Đến nơi bắt đầu.
Nơi mà mọi thứ đều kết thúc."
Trần Minh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.
Một ký ức bị chèn ép bắt đầu vỡ ra.
Hắn nhìn thấy một căn phòng trắng.
Một chiếc bàn mổ.
Và một người đàn ông nằm trên đó, đang chết đi.
Người đàn ông đó có khuôn mặt của anh.
Và người đàn ông đang cầm dao mổ...
cũng có khuôn mặt của anh.
Anh không biết mình là ai.
Anh không biết ai là thật, ai là giả.
Nhưng anh biết một điều chắc chắn.
Anh sẽ giết tất cả những phiên bản của mình, trừ chính mình.
Và hành trình bắt đầu từ đây.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận