Chương 7

Lam Khương không còn là một thực thể duy nhất.

Cô là một tập hợp những mảnh vỡ, những ký ức bị nhiễm độc, và một cơ thể đang phản bội chính mình.

Giọng nói đó không đến từ loa, mà từ chính lồng ngực Lam Khương.

Cô sững sờ, tay run rẩy chạm vào cổ họng mình.

Dây thanh quản rung động, nhưng giọng nói phát ra lại khô khốc, thiếu cảm xúc: *"Hoàn tất quá trình đồng bộ hóa mô.

Chào mừng về nhà, người yêu."*

Lời nói ấy vang lên trong không gian tĩnh lặng của căn phòng khách sang trọng, dội lại từ những bức tường trắng tinh tươm.

Lam Khương lùi bước, gót giày chạm vào sàn gỗ bóng loáng, tạo ra một âm thanh sắc lẹm như tiếng dao cạo qua da.

Cô nhìn xuống bàn tay mình.

Da thịt đang chuyển màu.

Không phải là màu xanh tím của vết bầm, mà là một sắc trắng ngà, vô cơ, giống như sáp ong đang đông lại.

Dưới làn da mỏng manh ấy, những mạch máu đen sẫm đang bò lổm ngổm, như những con giun sâu đang đào bới từ bên trong ra ngoài.

Mas nằm bất động trên sàn, máu đỏ tươi lan tỏa thành một vũng nhỏ dưới đầu anh ta.

Nhưng Lam Khương không cảm thấy nhẹ nhõm.

Ngược lại, một cảm giác ghê tởm dâng lên từ dạ dày.

Cô vừa không chỉ là bản sao.

Cô đang trở thành cái gì đó khác.

Cái gì đó mà Mas đã tạo ra để thay thế.

Ánh sáng huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy, phát ra tiếng rè rè khó chịu.

Mỗi lần ánh sáng tắt đi, bóng của Lam Khương trên tường lại kéo dài ra, biến dạng, giống như một con quái vật đang cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của chủ nhân.

"Không," Lam Khương thì thầm.

Nhưng giọng nói này không giống cô.

Nó mượt mà, dịu dàng, và đáng sợ hơn cả sự im lặng.

Nó là giọng của Vu Nguyệt.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh đang ùa vào tâm trí.

Không phải là ký ức của Lam Khương.

Mà là ký ức của Mas.

Ký ức của một người đàn ông đã hy sinh tất cả—đạo đức, nhân tính, và linh hồn—chỉ để giữ cho người yêu mình sống sót.

Và giờ, cô đang mang trong người di sản đó.

Sự điên loạn.

Và sự khát khao kiểm soát tuyệt đối.

Lam Khương mở mắt.

Trong đôi mắt phản chiếu của chiếc bàn trà kính, cô không nhìn thấy khuôn mặt của mình.

Cô nhìn thấy Vu Nguyệt.

Nhưng không phải Vu Nguyệt dịu dàng, yếu đuối mà cô từng yêu.

Mà là một Vu Nguyệt với đôi mắt trống rỗng, môi mỉm cười một nụ cười lạnh lẽo, đầy sự tính toán.

"Em đã hiểu rồi," giọng nói từ cổ họng Lam Khương vang lên, lần này rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn.

"Em không thể giết anh.

Vì em là anh."

Lam Khương rít lên, một tiếng hét đau đớn xé toạc không khí.

Cô đập đầu vào bàn trà, cố gắng làm mình tỉnh lại.

Máu chảy từ trán xuống, nhưng cô không cảm thấy đau.

Chỉ có sự trống rỗng.

Một sự trống rỗng sâu thẳm, nơi những cảm xúc con người đã bị thay thế bằng những dòng lệnh lập trình.


Cánh cửa phòng thí nghiệm mở ra.

Một nhóm "Săn Thủ Vô Danh" (Cleaners) bước vào, súng trường đã lên nòng.

Họ nhìn Lam Khương với ánh mắt ghê tởm, như nhìn một con quái vật.

*"Mục tiêu xác nhận: Bản Sao 04.

Phá hủy ngay lập tức,"* chỉ huy ra lệnh, giọng nói qua bộ đàm bị méo mó bởi nhiễu sóng.

*"Xác minh DNA: Thất bại.

Đối tượng là Vô Danh.

Không cần cảnh báo.

Tiêu diệt."*

Lam Khương đứng giữa căn phòng, máu của Mas vẫn còn bám trên tay áo.

Cô không sợ hãi.

Cô cảm thấy một sự bình tĩnh lạ thường.

Những ký ức của 14 bản sao trước đó đang chảy trong máu cô, cung cấp cho cô những phản xạ chiến đấu mà một người bình thường không thể có.

Ba tên lính Cleaners tiến vào, vòng cung bao vây.

Họ mặc bộ đồ bảo hộ màu đen, mặt nạ gas che kín khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng nhìn qua kính ngắm.

"Đứng yên," tên lính ở giữa nói, khẩu súng chỉ thẳng vào giữa trán Lam Khương.

"Đây là cơ hội cuối cùng của em.

Surrender, và chúng tôi sẽ cho em một cái chết nhanh chóng."

Lam Khương không đáp lại.

Cô chỉ nhìn vào họ.

Và trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy sự sợ hãi trong ánh mắt họ.

Không phải vì cô là một mối đe dọa vật lý, mà vì cô là một sự vi phạm.

Một sự tồn tại phi pháp trong một thế giới dựa trên sự xác minh danh tính.

"Em không có danh tính," Lam Khương nói, giọng nói của Vu Nguyệt vang lên, ngọt ngào và chết chóc.

"Vì vậy, em không thể bị bắt.

Em chỉ có thể bị xóa sổ."

Và trước khi họ kịp phản ứng, Lam Khương lao lên.

Không phải là một cuộc tấn công hỗn loạn.

Mà là một vũ điệu tử thần.

Cô sử dụng tốc độ của bản sao, kết hợp với sự tàn bạo của Mas.

Cô trượt qua bên dưới khẩu súng của tên lính đầu tiên, dùng tay phải cắt ngang cổ họng anh ta.

Máu phun ra như một vòi hoa sen, nhuộm đỏ sàn nhà trắng tinh.

Tên lính thứ hai nổ súng.

Tiếng súng vang lên, đạn xuyên qua vai trái của Lam Khương.

Cô thậm chí không hề run rẩy.

Cô cảm thấy đau, nhưng đau đó chỉ làm tăng thêm sự tỉnh táo.

Cô dùng tay trái—tay đang cầm mảnh da có mã vạch của Mas—bắt lấy khẩu súng của tên lính.

Kim loại nóng hổi.

Cô bẻ gãy cổ tay anh ta với một động tác dứt khoát.

Tiếng xương gãy vang lên như một cành cây khô bị bẻ gập.

Lam Khương quay sang, nhìn tên lính thứ ba.

Anh ta đang lùi bước, mặt nạ gas rung động khi anh ta thở gấp.

em là cái gì?" anh ta lắp bắp, giọng nói đầy hoảng loạn.

Lam Khương bước tới, chậm rãi.

Mỗi bước chân đều để lại một vết máu đỏ tươi.

"Em là sự trả thù," cô nói.

"Và em là sự bắt đầu của sự kết thúc."

Cô lao vào, không cần vũ khí.

Cô dùng đầu gối đá vào bụng anh ta, đẩy anh ta lùi lại, rồi dùng tay nắm chặt lấy cổ anh ta, nâng anh ta lên khỏi mặt đất.

Anh ta cố gắng đá, cố gắng Claw, nhưng sức mạnh của Lam Khương là phi nhân loại.

Cô siết chặt hơn.

Tiếng xương cổ vỡ vang lên.

Anh ta ngừng cử động.

Lam Khương thả xác anh ta xuống.

Cô đứng đó, thở hổn hển, máu của Mas và máu của những kẻ thù chảy trộn lẫn trên cơ thể cô.

Cô cảm thấy sự mạnh mẽ.

Sự kiểm soát.

Nhưng rồi, một cảm giác lạnh buốt lan tỏa trong lòng cô.

Cô không chỉ giết họ.

Cô đang trở thành họ.

Cô đang trở thành một phần của hệ thống mà cô muốn phá hủy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập