Chương 8
Hành lang Cấm Địa không có ánh đèn.
Chỉ có những tia sáng xanh lịm lịm phát ra từ các mạch điện tử bị hở, chiếu rọi lên những đốm máu khô bám trên sàn bê tông nứt nẻ.
Lam Khương chạy.
Không phải chạy trốn, mà là chạy vào cái chết đã được định sẵn.
Cơ thể cô đau nhói, mỗi bước chân đều là một lời nhắc nhở rằng bộ xương này đang sắp vỡ vụn.
Nhưng nỗi đau vật lý là thứ xa xỉ.
Nó làm cô cảm thấy thực.
Nó làm cô tin rằng mình vẫn còn là một con người, chứ không phải một khối thịt vô hồn đang được điều khiển bởi những dòng mã di truyền bị hỏng.
Sau lưng cô, tiếng bước chân kim loại vang lên đều đặn, lạnh lùng.
Những kẻ Săn Thủ.
Chúng không hét, không hô hào.
Chúng chỉ đi, như những cỗ máy thu dọn rác thải sinh học.
Lam Khương quay sang một góc hẹp, nơi những đường ống hơi nóng chạy dọc theo tường.
Cô nín thở.
Mồ hôi trộn lẫn với máu chảy xuống trán, cay xé mắt.
Cô không nhìn thấy chúng, nhưng cô cảm nhận được sự hiện diện của chúng.
Một mùi hương kim loại, mùi của ozone và sắt gỉ, mùi của cái chết được khử trùng.
Cô cần một nơi để ẩn náu.
Nơi mà ngay cả những cảm biến sinh trắc học của Cơ Quan Thanh Tẩy cũng không thể quét được.
Cấm Địa không chỉ là nơi lưu trữ dữ liệu, nó là mồ chôn của những sai lầm.
Và Lam Khương là một sai lầm đang còn sống.
Cô lao vào một cánh cửa sắt gỉ sét, đẩy mạnh vào bên trong.
Cánh cửa đóng sập lại phía sau lưng, cắt đứt tiếng bước chân của kẻ truy đuổi.
Bóng tối bao trùm.
Tối đen như mực.
Lam Khương trượt xuống sàn, lưng tựa vào một chồng hộp carton mục nát.
Tim cô đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích điên cuồng của adrenaline.
Cô nhìn xuống đôi tay của mình.
Những mạch điện xanh dương dưới da đang tắt dần, nhường chỗ cho màu trắng nhợt của sự kiệt sức.
Cô không có vũ khí.
Cô không có danh tính.
Và cô không có tương lai.
Nhưng trong khoảnh khắc tĩnh lặng chết chóc này, cô cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Đây là nơi cô thuộc về.
Nơi của những thứ bị loại bỏ.
Nơi của những con người không còn đủ "đúng" để tồn tại trong ánh sáng.
Lam Khương nhắm mắt.
Hơi thở của cô trở nên đều đặn hơn.
Cô tập trung vào nhịp đập của trái tim.
Tum-tum.* Mỗi nhịp là một lần đếm ngược.
Mỗi nhịp là một lời hứa hẹn.
Cô sẽ không để họ bắt cô.
Cô sẽ không để họ xóa sổ cô.
Nếu cô phải chết, cô sẽ mang theo một phần của họ trong mộ.
Nhưng bóng tối không trống rỗng.
Có thứ gì đó đang quan sát cô.
Một cảm giác lạnh buốt lan tỏa trên gáy, như thể một bàn tay vô hình đang vuốt ve da thịt.
Lam Khương mở mắt.
Trong bóng tối, cô thấy một cặp mắt.
Hai chấm sáng đỏ, nhỏ bé, nằm ở độ cao của mắt người.
Chúng không chớp.
Chúng chỉ nhìn.
Và trong ánh nhìn đó, Lam Khương thấy sự quen thuộc.
Sự quen thuộc đáng sợ đến mức cô không thể hét lên.
Cánh cửa kho lưu trữ bật mở.
Không phải bởi tiếng còi báo động, mà bởi một giọng nói nhẹ nhàng, quen thuộc đến mức khiến Lam Khương phải ngưng thở.
*"Khương à, con mệt chưa?"*
Người bước vào là Mẹ.
Người phụ nữ với mái tóc bạc, khuôn mặt nhăn nheo nhưng vẫn toát lên vẻ dịu dàng, tay cầm một chiếc đèn pin nhỏ.
Ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt của cô, làm nổi bật những đường nhăn và sự mệt mỏi.
Nhưng ánh mắt của cô...
ánh mắt của cô thì khác.
Nó không phải là ánh mắt của một người mẹ.
Nó là ánh mắt của một kẻ săn mồi đang ngắm nghía con mồi của mình.
Lam Khương lùi bước.
Tim cô đập nhanh hơn.
"Mẹ?" cô lắp bắp.
Giọng nói của cô nghẹn lại.
"Mẹ" mỉm cười.
Một nụ cười ấm áp, đầy yêu thương.
Nhưng trong nụ cười đó, Lam Khương thấy sự trống rỗng.
Sự trống rỗng của một cái bình không còn chứa đựng gì cả.
*"Con đã làm tốt,"* Mẹ nói, bước vào phòng.
*"Con đã vượt qua vòng loại."*
Lam Khương nhìn vào đôi tay của Mẹ.
Chúng không phải là những bàn tay của một người phụ nữ già.
Chúng là những bàn tay của một cỗ máy.
Những ngón tay dài, mảnh khảnh, với những khớp nối kim loại lộ ra bên ngoài.
Và trên mu bàn tay, một mã vạch được xăm lên.
Mã vạch của Bản Sao 01.
Lam Khương sững sờ.
là ai?"
Mẹ không trả lời.
Cô chỉ tiếp tục bước tới.
Mỗi bước chân đều để lại một vết dầu nhớt trên sàn nhà.
Mùi dầu máy lan tỏa, nồng nặc, ngạt thở.
*"Con không hiểu,"* Mẹ nói, giọng nói trở nên trầm thấp, cơ khí.
*"Chúng ta không phải là người.
Chúng ta là công cụ.
Và công cụ thì không có quyền hỏi."*
Lam Khương cố gắng chạy.
Nhưng cơ thể cô không phản ứng.
Cô bị đóng băng tại chỗ.
Không phải bởi sợ hãi.
Mà bởi một lệnh điều khiển từ xa.
Một lệnh được cài đặt sâu trong DNA của cô.
Một lệnh khiến cô phải tuân phục.
Mẹ đứng trước mặt cô.
Khoảng cách giữa họ chỉ còn một bước chân.
Lam Khương có thể thấy hơi thở của Mẹ.
Lạnh như băng.
*"Con là bản sao 15,"* Mẹ nói.
*"Và con là bản sao hoàn hảo nhất.
Nhưng con vẫn chưa đủ."*
Lam Khương cố gắng hét lên.
Nhưng không có tiếng động.
Cô cảm thấy cổ họng của mình bị siết chặt.
Không phải bởi tay của Mẹ.
Mà bởi chính cơ thể của cô.
Những cơ bắp trong cổ họng cô co lại, ngăn cản không khí đi vào phổi.
*"Con cần được hoàn thiện,"* Mẹ thì thầm.
*"Và để hoàn thiện, con cần một thứ gì đó."*
Mẹ giơ tay lên.
Những ngón tay kim loại của cô bắt đầu biến đổi.
Chúng dài ra, sắc nhọn, trở thành những chiếc vuốt.
Và trên đầu mỗi chiếc vuốt, một kim tiêm nhỏ xíu ló ra.
*"Con cần một linh hồn,"* Mẹ nói.
*"Và mẹ sẽ cho con một linh hồn."*
"Mẹ" lao tới, tay dài ra như những chiếc vuốt sắc bén.
Lam Khương tránh né, nhưng không thể chạy thoát.
Cô bị kẹt trong góc tường.
Nhưng rồi, Lam Khương dừng lại.
Cô không còn sợ hãi nữa.
Cô nhìn thẳng vào đôi mắt xanh dương của "Mẹ", và nở một nụ cười.
Một nụ cười đầy thách thức.
"Mẹ nghĩ con là món ăn?" Lam Khương nói.
"Con nghĩ mẹ là nhà bếp?"
Mẹ sững lại.
Những chiếc vuốt kim loại dừng lại ngay trước mặt Lam Khương.
nói gì?"* Mẹ hỏi, giọng nói có chút run rẩy.
Lam Khương bước tới.
Cô không sợ những chiếc vuốt.
Cô không sợ sự kiểm soát.
Cô chỉ sợ sự trống rỗng.
Và cô sẽ không để sự trống rỗng chiến thắng.
"Con không phải là món ăn," Lam Khương nói.
"Con là người nấu ăn.
mẹ là nguyên liệu."
Lam Khương giơ tay lên.
Những mạch điện xanh dương trên da cô bắt đầu sáng lên.
Không phải màu xanh dương của sự kiểm soát.
Mà là màu đỏ.
Màu đỏ của máu.
Màu đỏ của sự thù hận.
Và rồi, cô cười.
Một nụ cười không có ánh mắt.
Nụ cười của một cỗ máy giết người vừa được kích hoạt.
Mẹ lùi bước.
Lần đầu tiên, cô cảm thấy sợ hãi.
Không phải vì Lam Khương.
Mà vì sự thay đổi trong không khí.
Sự thay đổi trong quy tắc.
Lam Khương không cần danh tính.
Lam Khương không cần sự xác minh.
Lam Khương chỉ cần một mục tiêu.
Và mục tiêu của cô là hủy diệt tất cả.
Cô lao vào.
Không phải để chạy trốn.
Mà để chiến đấu.
Và trong khoảnh khắc đó, khi hai cơ thể va chạm, Lam Khương biết rằng cô sẽ không sống sót.
Nhưng đó không phải là vấn đề.
Vấn đề là cô sẽ kéo theo tất cả những kẻ khác xuống địa ngục cùng mình.
Và rồi, bóng tối bao trùm.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận