Chương 6
Không gian xung quanh Lam Khương không còn là căn phòng ngủ ấm cúng với mùi hương hoa lan nhân tạo nữa.
Thực tại đang bị xé toạc, thay thế bằng một khung cảnh công nghiệp lạnh lẽo, nơi ánh sáng huỳnh quang nhấp nháy với tần suất đủ để gây co giật não bộ.
Mùi máu tanh nồng, pha lẫn với mùi ozone và gỉ sét, xâm nhập vào phổi cô từng li từng tí.
Lam Khương đứng giữa một căn phòng rộng lớn, trần trụi.
Những bức tường bê tông xám xịt, ẩm ướt, chảy ra những giọt chất lỏng nhầy nhụa màu đen sẫm.那不是 mồ hôi.
Đó là chất thải sinh học của hàng ngàn cơ thể đã bị phân hủy và tái chế.
Sàn nhà không còn là gỗ cứng hay thảm lông, mà là một tấm kim loại lưới, bên dưới là vực thẳm tối đen, nơi những bóng hình mờ ảo đang giãy dụa, kéo nhau xuống sâu thẳm.
*"Tiếng thét."*
Nó không đến từ một hướng cụ thể.
Nó vang lên từ chính bên trong hộp sọ của Lam Khương.
Những giọng nói chồng chéo lên nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn của sự đau đớn.
Có giọng của phụ nữ, giọng của trẻ em, và cả giọng của chính cô — nhưng méo mó, đầy sự tuyệt vọng.
*"Tại sao...
tại sao lại là em..."*
*"Em không hoàn hảo.
Em phải chết."*
*"Đừng nhìn vào mắt tôi.
Đừng nhìn vào mắt tôi."*
Lam Khương ôm lấy đầu, móng tay cào xé da đầu đến chảy máu.
Cô cố gắng giữ lấy ý thức, nhưng những ký ức không thuộc về cô đang xâm chiếm tâm trí.
Cô thấy mình đứng trong một phòng giải phẫu, nhìn thấy Lam Khương bản sao thứ 03 bị xé ra từng mảnh.
Cô thấy bản sao thứ 07 tự thiêu trong ngọn lửa xanh lét.
Cô thấy bản sao thứ 12 — người tiền nhiệm gần nhất — bị chính đôi tay của Lam Khương hiện tại bóp vỡ cổ.
Rất nhiều máu.
Và tất cả đều là máu của cô.
Lam Khương ngã quỳ xuống sàn lưới kim loại.
Lưới rung động dưới trọng lượng cơ thể cô, phát ra âm thanh kim loại chói tai.
Dưới chân cô, qua những khe hở của tấm lưới, những đôi mắt mở to, trắng bệch nhìn lên.
Chúng không chớp.
Chúng không nhắm lại.
Chúng chỉ nhìn.
Nhìn chằm chằm vào sự tồn tại của cô với sự căm hận thuần túy.
"Đừng nghe," Lam Khương lẩm bẩm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng đầy máu.
"Đó không phải là em.
Đó không phải là em."
Nhưng sự thật phũ phàng là: Đó chính là em.
Hoặc ít nhất, đó là những gì em từng là.
Bỗng nhiên, một bóng đen lao từ phía sau, đóng sầm vào lưng cô.
Lam Khương bị hất văng ra trước, đập mạnh vào bức tường bê tông.
Cơn đau xé toạc cơ thể, nhưng cô không kịp la hét.
Một bàn tay sắt lạnh giá khóa chặt lấy cổ cô, siết chặt đến mức cô cảm thấy các đốt sống cổ mình phát ra tiếng kêu lạo xạo.
Cô quay người lại, nhìn thấy kẻ tấn công.
Đó là một phiên bản của chính cô.
Nhưng không phải là bản sao thứ 14 vừa chết.
Đây là thứ gì đó cũ hơn, hư hại hơn.
Khuôn mặt bị biến dạng, một bên má bị thủng toạc, lộ ra hàm răng đen ngòm.
Đôi mắt bên trái đã mất, để lại một hố sâu chảy máu.
Bản sao này cầm một con dao mổ gỉ sét, lưỡi dao run rẩy trong ánh sáng nhấp nháy.
sạch..." Bản sao hư hại nói, giọng khàn khàn như tiếng cào trên kính vỡ.
làm sạch."
Lam Khương không hoảng sợ.
Sự lạnh lùng trong tim cô đã được tôi luyện qua vô số lần chết và tái sinh.
Cô nhìn vào vết thương trên mặt bản sao kia, nhận ra sự tương đồng đáng sợ.
Cùng một dòng máu.
Cùng một nỗi đau.
Và cùng một mục tiêu: Tiêu diệt sự hoàn hảo giả tạo.
Bản sao hư hại lao vào, con dao chém xuống đầu Lam Khương.
Lam Khương nghiêng người, tránh né với tốc độ phản xạ đáng kinh ngạc.
Lưỡi dao cắt ngang qua không khí, chỉ làm bay một缕 tóc đen.
Lam Khương phản công, đấm thẳng vào bụng đối thủ.
Cú đấm kết hợp với năng lượng chất đen, tạo ra một vụ nổ âm thanh nhỏ.
Bản sao hư hại bay ngược lại, đập vào tường, nhưng lập tức đứng dậy, không hề tỏ ra đau đớn.
"Em không thể giết em," Lam Khương nói, giọng lạnh băng.
"Và em cũng không thể tha thứ cho em."
Cơn chiến đấu kéo dài trong im lặng chết chóc, chỉ có tiếng va chạm của thịt và xương.
Lam Khương nhận ra rằng bản sao hư hại này không chiến đấu để sống sót.
Nó chiến đấu để bị chết.
Mỗi khi Lam Khương gây ra một vết thương, bản sao đó lại mỉm cười — một nụ cười đau đớn, giải thoát.
Lam Khương lợi dụng sự tự hủy đó.
Cô né tránh cú chém của con dao, sau đó dùng tay đen của mình quấn lấy cổ bản sao, kéo nó lại gần.
Khi chúng ở cự ly sát mặt, Lam Khương nhìn vào đôi mắt còn lại của bản sao.
Trong đó, cô thấy sự trống rỗng tuyệt đối.
Không có hận thù.
Không có yêu thương.
Chỉ có sự mệt mỏi.
"Vì sao?" Lam Khương hỏi, mặc dù cô biết câu trả lời.
chúng ta...
lỗi lầm," Bản sao hư hại thì thầm.
không muốn...
lỗi lầm."
Tên đó.
Lam Khương sững người.
Ký ức về Mas ùa về, không phải ký ức của cô, mà là ký ức của bản sao thứ 14.
Ký ức của sự vâng lời mù quáng.
Người đàn ông dịu dàng.
Người đàn ông đã nắm tay cô trong buổi chiều tà, nói rằng tình yêu của họ là vĩnh cửu.
Mas, người đã hôn cô và hứa sẽ bảo vệ cô khỏi thế giới tàn khốc này.
Nhưng Mas không phải là người yêu.
Mas là kẻ kiểm soát.
Mas là kỹ sư.
Mas là người đã tạo ra những bản sao này để duy trì sự sống cho Vu Nguyệt — và cho chính bản thân anh ta, dưới dạng một thực thể phi nhân loại.
Lam Khương cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Những mảnh ký ức rời rạc bắt đầu lắp ráp lại.
Cô nhớ ra rằng Mas không chỉ là một người đàn ông.
Mas là một dự án.
Một dự án về sự bất tử thông qua sự chuyển giao linh hồn và cơ thể.
Và cô, cùng với 13 người chị em trước đó, chỉ là những chiếc bình chứa tạm thời.
Bản sao hư hại buông lỏng tay, để Lam Khương đẩy nó ra.
Nó ngã xuống sàn, không còn sức lực để đứng dậy.
Nó nhìn lên trần nhà, nơi ánh sáng huỳnh quang tiếp tục nhấp nháy.
anh ấy," Bản sao hư hại nói, giọng yếu ớt.
đợi."
Lam Khương nhìn xuống cơ thể đang dần lạnh đi của bản sao.
Cô cảm thấy một sự trống rỗng kỳ lạ.
Không phải sự thương cảm.
Mà là sự nhận thức.
Cô không phải là duy nhất.
Và cô cũng không phải là cuối cùng.
Cô bước qua xác của bản sao hư hại, tiến về phía cánh cửa sắt ở đầu kia của căn phòng.
Cánh cửa đó đang mở một khe hẹp.
Ánh sáng trắng từ bên ngoài chiếu vào, tạo thành một đường thẳng sắc lẹm trên sàn nhà đầy máu.
Lam Khương chạm tay lên cánh cửa.
Kim loại lạnh buốt.
Cô hít thở sâu, cố gắng ổn định nhịp tim.
Cô biết rằng phía sau cánh cửa đó là sự thật.
Và sự thật, trong thế giới này, thường đi kèm với cái chết.
Nhưng Lam Khương không sợ chết.
Cô sợ sự tồn tại vô nghĩa hơn.
Cánh cửa sắt mở hoàn toàn.
Không có âm thanh.
Không có mùi máu.
Chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc của một căn phòng được khử trùng hoàn toàn.
Lam Khương bước vào.
Căn phòng này khác biệt hoàn toàn với nhà xác bên ngoài.
Nó là một căn phòng khách sang trọng, với những chiếc ghế sofa màu kem, bàn trà bằng kính, và những bức tranh trừu tượng treo trên tường.
Ánh sáng từ trần nhà chiếu xuống dịu dàng, ấm áp, giống như ánh nắng buổi sáng trong một ngôi nhà bình thường.
Và ở giữa căn phòng, ngồi trên chiếc ghế sofa, là Mas.
Anh ta trông hoàn hảo.
Tóc được chải chuốt, bộ vest đen gọn gàng, nụ cười dịu dàng như ngày nào.
Nhưng ánh mắt anh...
trống rỗng.
Không có tình yêu, không có sự thù hận.
Chỉ có sự quan sát của một nhà khoa học đang nghiên cứu một mẫu vật.
Lam Khương đứng trong phòng, tay vẫn nắm chặt chất đen.
Cô cảm thấy sự bất an lan tỏa trong cơ thể.
Không gian này quá sạch sẽ.
Quá trật tự.
Nó giống như một bức tranh vẽ, không phải là thực tại.
"Em đã đến," Mas nói, giọng nói của anh ta vang lên rõ ràng, không có sự méo mó như những giọng nói trước đó.
"Em đã vượt qua được vòng loại."
Lam Khương không đáp lại.
Cô nhìn Mas, cố gắng tìm kiếm một tia cảm xúc trong đôi mắt anh ta.
Nhưng chỉ có sự lạnh lùng.
Sự tính toán.
"Anh là ai?" Lam Khương hỏi.
Mas mỉm cười.
"Anh là Mas.
Người yêu của em.
Người tạo ra em.
Và người sẽ hủy diệt em."
Lam Khương cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.
"Anh không phải là người yêu của em.
Anh là một kẻ bệnh hoạn.
Anh đã giết chết mười hai người phụ nữ giống em để duy trì sự sống cho cái cơ thể thối rữa này."
Mas không hề bối rối.
Anh ta đứng dậy, bước về phía Lam Khương.每一步 đều đều đặn, không hề run rẩy.
"Em hiểu sai," Mas nói, giọng dịu dàng.
"Tôi không giết họ.
Tôi giải phóng họ.
Và em cũng vậy.
Em là bản sao hoàn hảo nhất cho đến nay.
Em có sự thù hận.
Em có ý chí.
Và đó là lý do tại sao em sẽ là người cuối cùng."
Lam Khương bước lùi lại.
Cô cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên tâm trí.
Không phải là áp lực vật lý.
Mà là áp lực tâm lý.
Mas đang nhìn vào cô như thể cô là một món đồ chơi.
Một món đồ chơi sắp bị vứt bỏ.
"Em nghĩ em là Lam Khương?" Mas hỏi, giọng nói trở nên sắc bén.
"Em không phải là Lam Khương.
Em là một bản sao.
Một bản sao bị lỗi.
Và những bản sao bị lỗi thì phải bị loại bỏ."
Lam Khương cười.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy sự khinh miệt.
"Nếu em là bản sao, thì anh là gì?
Một cái xác không hồn?
Một quái vật được duy trì bởi máu của những người phụ nữ?"
Mas dừng lại.
Ánh mắt anh ta thay đổi.
Sự trống rỗng biến mất, thay thế bằng một sự điên loạn ẩn giấu.
"Anh là tình yêu," Mas nói, giọng run rẩy.
"Anh là sự hy sinh.
em là sự phản bội."
Mas rút ra một chiếc kim tiêm nhỏ từ trong túi áo.
Trong mũi kim là chất lỏng màu xanh lá cây, phát sáng mờ ảo.
Dung dịch "Tắt Nguồn".
Lam Khương không lùi lại.
Cô nhìn thẳng vào mắt Mas, tìm kiếm một tia cảm xúc, dù chỉ là sự do dự.
Nhưng không có gì.
Chỉ có sự tập trung của một kỹ sư sửa chữa.
*"Đừng sợ,"* Mas thì thầm.
*"Nó không đau.
Nó chỉ là sự yên nghỉ."*
Lam Khương lao vào.
Không phải để chạy trốn.
Mà để tấn công.
Cô dùng tốc độ của mình để vượt qua khoảng cách, nhắm vào cổ Mas.
Nhưng Mas không né tránh.
Anh ta đứng yên, để cho bàn tay đen của Lam Khương chạm vào da thịt anh ta.
Và khi tiếp xúc, một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể Lam Khương.
Không phải đau vật lý.
Mà là đau về mặt tinh thần.
Cô cảm thấy ký ức của Mas ùa vào tâm trí cô.
Cô thấy những đêm không ngủ.
Cô thấy sự tuyệt vọng.
Cô thấy sự hy sinh.
Và cô thấy sự điên loạn.
Mas không phải là kẻ thù.
Mas là nạn nhân.
Anh ta đã tự biến mình thành quái vật để cứu người yêu.
Và bây giờ, anh ta cần một bản sao hoàn hảo để thay thế.
Lam Khương ngã quỵ xuống sàn, thở dốc.
Cô nhìn vào bàn tay đen của mình.
Nó đang run rẩy.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì sự công nhận.
"Em hiểu rồi," Lam Khương nói, giọng nói nghẹn lại.
"Em không thể giết anh.
Vì em là anh."
Mas mỉm cười.
Một nụ cười đau khổ.
Và anh là em.
Chúng ta là một.
Và bây giờ, chúng ta sẽ cùng chết."
Mas đưa mũi kim lên, đâm vào cổ mình.
Chất lỏng xanh lá cây chảy vào cơ thể anh ta.
Ánh mắt Mas dần mờ đi.
Cơ thể anh ta đổ xuống, không còn sự sống.
Lam Khương đứng đó, nhìn xác của Mas.
Cô cảm thấy một sự trống rỗng.
Không phải sự vui mừng.
Mà là sự mất mát.
Cô đã mất đi kẻ thù.
Và cùng lúc, cô mất đi chính mình.
Mas ngã gục, không vì vết cắn, mà vì cú sốc tâm lý.
Chiếc kim tiêm rơi xuống sàn, lăn đi xa.
Lam Khương đứng đó, thở hổn hển, tay vẫn giữ mảnh da có mã vạch.
Những bóng ma bản sao 04, 07, 12 dần tan biến, nhưng không phải vì chúng chết.
Chúng tan biến vì chúng *hòa nhập* vào cô.
Cô cảm thấy sức mạnh, ký ức của 14 người phụ nữ khác.
Cô nhìn vào gương.
Và trong gương, không phải là khuôn mặt của cô.
Mà là khuôn mặt của Vu Nguyệt.
Vu Nguyệt mỉm cười.
Và nói:
*"Chào mừng em về nhà, người yêu."*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận