Chương 5
Lam Khương cố rút tay lại, nhưng da thịt cô đang biến đổi.
Lớp biểu bì mỏng manh bên trong lòng bàn tay bắt đầu bong ra, tiết ra một chất dịch nhầy đen sẫm, có mùi tanh của sắt và thối rữa.
Đó không phải là máu.
Đó là sự phân rã của thực tại.
Cơn đau không đến từ da thịt, mà từ sâu thẳm trong tủy sống, nơi những sợi dây thần kinh nhân tạo đang bị đốt cháy bởi sự xung đột dữ dội giữa ý chí tự do và lệnh lập trình.
Lam Khương quỵ xuống, đầu gối đập mạnh vào sàn bê tông lạnh lẽo.
Cô hít thở hổn hển, không khí trong phòng dày đặc mùi ozone và máu tanh.
Trước mặt cô, Vu Nguyệt – hay ít nhất là lớp vỏ bọc của cô ta – vẫn nằm đó, bất động như một con búp bê vỡ.
Nhưng ánh mắt của Lam Khương không thể rời khỏi bàn tay trái của mình.
Vết đen đang lan rộng, bò lên cổ tay, xâm chiếm cẳng tay với tốc độ đáng sợ.
Nó giống như một đám mây mực trong nước, vô hình nhưng nặng nề, kéo dãn từng tế bào trong cơ thể cô.
"Không," Lam Khương thì thầm, giọng nói khàn đặc, vỡ vụn.
"Tôi sẽ không để nó xảy ra."
Cô cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể cô phản bội.
Chân phải của cô tê liệt, như thể đã mất kết nối với não bộ.
Thế giới xung quanh bắt đầu quay tròn.
Những bóng người không mặt từ chương trước không còn ở đó.
Chúng đã biến mất, hoặc có lẽ chúng đã hòa vào bóng tối của chính Lam Khương.
Cô cảm thấy một sự hiện diện khác, một cái gì đó đang nhìn từ bên trong mắt mình.
Đó là Vu Nguyệt.
Không phải con người, mà là hệ thống.
Hệ thống đang chiếm quyền điều khiển.
Lam Khương nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào nỗi đau.
Nỗi đau là thứ duy nhất còn thật.
Nếu cô cảm thấy đau, cô vẫn còn sống.
Nếu cô còn sống, cô vẫn có ý chí.
Cô nhắm nghiền mắt, hình dung ra những ký ức của mười hai bản sao trước đó.
Những khuôn mặt chết chóc.
Những tiếng thét câm lặng.
Cô dồn toàn bộ sự thù hận, sự sợ hãi và sự tuyệt vọng của họ vào một điểm duy nhất: bàn tay phải của mình.
"Đau," cô nói với chính mình.
"Đau hơn nữa."
Cô dùng móng tay phải cào xé lấy da thịt ở mu bàn tay trái, nơi vết đen đang lan rộng nhất.
Máu tươi chảy ra, hòa lẫn với chất đen độc hại.
Sự tương phản giữa màu đỏ rực rỡ của sự sống và màu đen tuyền của cái chết tạo ra một phản ứng hóa học dữ dội.
Lam Khương gào thét, âm thanh xé toạc không khí, nhưng cô không dừng lại.
Cô cần sự rõ ràng.
Cô cần sự phá hủy.
Khi cô mở mắt ra, vết đen đã dừng lại.
Không phải vì nó đã no, mà vì nó đang chờ đợi lệnh tiếp theo.
Lam Khương đứng dậy, cơ thể run rẩy nhưng kiên định.
Cô không còn là một nạn nhân.
Cô là một vũ khí.
Và vũ khí thì không cần danh tính.
Nó chỉ cần mục tiêu.
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bật mở.
Ánh sáng đèn pin xuyên vào, chiếu thẳng vào mặt Lam Khương.
Cô nhảy dựng lên, nắm chặt con tay đen của mình như một vũ khí.
Đứng trước cửa là một người đàn ông.
Gương mặt quen thuộc đến đau tim.
Đó là An, bạn trai của cô.
Không phải An.
Đó là Lam Khương Bản Gốc.
Anh đứng đó, trần truồng, cơ thể gầy guộc, da dẻ xanh xao.
Mái tóc đen dài phủ xuống lưng, che đi đôi mắt đỏ ngầu.
Anh nhìn Lam Khương với một ánh mắt phức tạp.
Thương cảm.
Và sự mệt mỏi tột độ.
"Em đã tìm thấy em rồi," Lam Khương Bản Gốc nói, giọng nói run rẩy.
Lam Khương Bản Sao cảm thấy tim mình ngừng đập một nhịp.
Sự thật phũ phàng đập vào mặt cô.
Người đàn ông trước mặt cô không phải là kẻ thù.
Anh là nạn nhân.
Anh là người đã hy sinh tất cả để giữ cho Vu Nguyệt sống.
Cô chỉ là một bản sao.
Một công cụ.
Một cái bóng.
"Anh..." Lam Khương Bản Sao lắp bắp.
"Anh còn sống?"
Lam Khương Bản Gốc mỉm cười.
Một nụ cười đau khổ, đầy bi thương.
Nhưng không còn là con người.
Tôi là một cái xác không hồn, được duy trì bởi sự hy sinh của mười hai người con gái.
Và bây giờ, là em."
Lam Khương Bản Sao nhìn xuống bàn tay đen của mình.
Cô hiểu rồi.
Tất cả những gì cô đã làm, tất cả những gì cô đã chịu đựng, đều là để duy trì sự sống cho người đàn ông này.
Để duy trì sự sống cho Vu Nguyệt.
Tình yêu của họ không phải là tình yêu.
Nó là sự nô lệ.
"Em sẽ giải phóng anh," Lam Khương Bản Sao nói, giọng nói của cô trở nên sắc lạnh.
"Em sẽ giết cô ta.
Và em sẽ giết anh."
Lam Khương Bản Gốc lắc đầu.
"Em không thể.
Vì em không phải là Lam Khương.
Em là thứ gì đó khác.
Em là sự thù hận.
Và sự thù hận thì không bao giờ biết mệt mỏi."
Lam Khương Bản Sao nhìn xuống con tay đen của mình.
Nó không còn run rẩy nữa.
Nó đang nở hoa.
Những dây thần kinh đen kịt lan tỏa nhanh chóng, bao phủ toàn bộ cơ thể cô, biến cô thành một khối bóng tối thuần khiết.
Giọng nói trong đầu cô thay đổi.
Không còn là giọng của Người Tạo Ra.
Không còn là giọng của Vu Nguyệt.
Đó là giọng nói của chính cô.
Nhưng nó không phải là cô.
*"Tôi là Lam Khương,"* cô nói.
*"Và tôi là sự kết thúc."*
Lam Khương Bản Gốc bước về phía cô.
Anh đưa tay ra, chạm vào trán cô.
"Chúc may mắn, kẻ kế nhiệm," anh nói.
Và rồi, mọi thứ biến thành màu đen.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận