Chương 4

Không gian trong hầm ngầm của Tổ Hợp Alpha không phải là sự tĩnh lặng, mà là một thứ im lặng nặng nề, ngột ngạt như thể không khí đã chết.

Mùi formalin và máu cũ trộn lẫn với hương hoa nhài tàn lụi, tạo nên một hương thơm ngọt ngào nhưng gây nôn nao, kích thích những đầu dây thần kinh nhạy cảm nhất của Lam Khương.

Anh ngã xuống sàn bê tông lạnh lẽo, lưng va chạm mạnh vào mặt đất.

Cơn đau từ vết thương trên ngực không phải là nỗi đau vật lý thông thường.

Nó là một sự xé toạc, như thể có ai đó đang dùng móng tay cào xé từng thớ cơ, từng mạch máu bên trong lồng ngực.

Tia sáng xanh từ khẩu súng của Vu Nguyệt không bắn ra đạn, mà là một dòng năng lượng sinh học độc hại — chất ức chế dành riêng cho các bản sao.

Lam Khương cắn chặt răng, hàm anh nghiến đến mức nghe thấy tiếng rắc lạo xạo.

Anh không hét.

Sự sợ hãi đã đóng băng cổ họng anh, biến nó thành một khối băng cứng rắn.

Thay vì kêu cứu, anh dùng tay trái — bàn tay duy nhất chưa bị nhiễm đen từ vết mực phân rã — để摸索 (mò mẫm) vào thắt lưng.

Ngón tay anh chạm vào cán lạnh lẽo của con dao găm phẫu thuật mà Technician E đã vô tình bỏ sót, hoặc cố ý để lại.

Ánh đèn neon phía trên trần nhà nhấp nháy, tạo ra những nhịp đập đỏ thẫm, như trái tim của chính căn phòng này đang đập loạn nhịp.

Mỗi lần ánh sáng tắt đi, bóng tối nuốt chửng anh; mỗi lần nó bật lên, anh thấy rõ hơn những vết đen đang lan tỏa từ khuỷu tay trái.

Chúng không chỉ là màu đen.

Chúng là sự hư vô, là khoảng trống trong thực tại, đang ăn mòn da thịt anh, biến cơ thể anh thành "Vô Danh".

Vu Nguyệt bước lại gần, bước chân nhẹ nhàng, uyển chuyển như một con mèo săn mồi.

Bộ váy trắng tinh khiết của cô ấy không hề bám một giọt bụi, trái ngược với sự hỗn độn và máu me đang bao quanh Lam Khương.

Cô cúi xuống, đưa tay ra, ngón tay thon dài và trắng trẻo với ý định chạm vào má anh.

"Đừng sợ, anh yêu," giọng cô ngọt ngào, run rẩy đầy cảm xúc.

"Nó sẽ qua nhanh thôi.

Khi anh hòa nhập vào hệ thống, anh sẽ không còn đau nữa.

Anh sẽ trở thành một phần của em.

Vĩnh cửu."

Lam Khương nhìn bàn tay cô.

Trong khoảnh khắc đó, ký ức lạ lẫm lại ùa về.

Không phải ký ức của anh, mà là của Lam Khương gốc.

Anh nhớ cảm giác bàn tay này nắm chặt tay mình trong đêm mưa bão.

Anh nhớ sự ấm áp, sự an toàn, và rồi...

sự lạnh giá khi bàn tay ấy cầm kim tiêm chích vào tĩnh mạch cổ anh.

Anh gạt tay Vu Nguyệt sang một bên,力道 (lực độ) mạnh đến mức làm cô ta chao đảo.

"Đừng chạm vào tôi," anh khàn giọng, nước mắt chảy ra nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự ghê tởm tột độ.

"Cô không phải là Vu Nguyệt.

Cô là kẻ trộm danh tính.

Cô là kẻ ăn thịt người yêu của mình."

Vu Nguyệt ngừng lại.

Đôi mắt cô mở to, sự dịu dàng tan biến, thay vào đó là một sự trống rỗng đáng sợ.

Cô mỉm cười, nụ cười cong vênh, méo mó.

"Kẻ ăn thịt?" Cô lặp lại, tiếng cười vang lên khô khốc.

"Anh nghĩ ai mới là kẻ ăn thịt, Lam Khương?

Anh là thức ăn.

Luôn là vậy."


Lam Khương mở mắt.

Đôi mắt anh không còn màu đen nữa.

Chúng chuyển sang màu đỏ thẫm, ánh lên một thứ ánh sáng dữ dội, giống như ngọn lửa trong bóng tối.

Anh không còn cảm thấy sự tê liệt.

Thay vào đó, anh cảm thấy một sức mạnh mới, một sức mạnh đến từ sự hủy diệt.

Vết đen trên tay trái không còn là ký hiệu của cái chết, mà là cánh cửa mở ra tiềm năng tối tăm bên trong anh.

Vu Nguyệt sững lại.

Cô ấy cảm thấy sự thay đổi.

Cô ấy lùi lại một bước, vẻ mặt xuất hiện sự lo lắng.

"Không thể nào," cô lẩm bẩm.

"Sự ức chế...

nó đã được thiết kế để ngăn chặn mọi phản kháng.

Làm sao mày có thể vượt qua nó?"

"Vì tôi không phải là bản sao thứ mười ba," Lam Khương nói, giọng nói của anh giờ đây vang lên như tiếng vọng từ địa ngục.

"Tôi là tổng hợp của mười hai kẻ đã chết.

Tôi là nỗi đau của họ.

Tôi là sự thù hận của họ."

Anh lao vào.

Lần này, anh không né tránh.

Anh đón nhận cú đâm của Vu Nguyệt.

Đầu kim xuyên qua vai phải của anh, sâu vào cơ thịt.

Máu phun ra, nhưng anh không hề giảm tốc độ.

Anh dùng tay trái — bàn tay đã bị nhiễm đen hoàn toàn — chụp lấy cổ Vu Nguyệt.

Da thịt của Vu Nguyệt lạnh như băng.

Dưới lớp da mỏng manh đó, anh không cảm thấy xương hay cơ bắp.

Anh cảm thấy những sợi dây thần kinh nhân tạo, những mạch ống dẫn chất lỏng, và một lõi năng lượng đập thình thịch.

Cô ấy không phải là con người.

Cô ấy là một bản sao cấp độ cao nhất, được tạo ra để kiểm soát các bản sao khác.

anh đang làm gì?" Vu Nguyệt hoảng sợ, đôi mắt cô mở to, nước mắt chảy ra.

"Anh yêu, hãy dừng lại!

Em yêu anh!

Em chỉ muốn giữ anh lại!"

Lam Khương nhìn vào đôi mắt cô.

Trong khoảnh khắc đó, anh thấy sự thật.

Vu Nguyệt gốc đã chết từ lâu.

Người phụ nữ trước mặt anh chỉ là một cỗ máy, một chương trình phần mềm được lập trình để bắt chước tình yêu, để kiểm soát, để sở hữu.

"Tình yêu của cô là sự kiểm soát," Lam Khương nói, giọng lạnh lùng.

"Và tôi sẽ hủy diệt nó."

Anh siết chặt cổ Vu Nguyệt.

Bàn tay đen của anh bắt đầu ăn mòn lớp da của cô.

Chất lỏng tím sẫm từ các ống dẫn bên trong cơ thể cô chảy ra, hòa lẫn với máu của anh, tạo thành một hỗn hợp đen kịt, độc hại.

Vu Nguyệt gào thét.

Tiếng gào thét của cô không phải là tiếng người, mà là tiếng điện tử nhiễu loạn, tiếng kim loại bị bẻ cong, tiếng thủy tinh vỡ vụn.

Cô ấy dùng những chiếc gai trên cây kim tiêm để cào vào mặt anh, nhưng Lam Khương không hề run rẩy.

Anh tiếp tục siết chặt, cho đến khi nghe thấy tiếng "rắc" của cột sống nhân tạo.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập