Chương 3

Ánh sáng trắng xóa chưa kịp tan biến hoàn toàn, mùi ozone và máu tanh đã xâm nhập vào khứu giác Lam Khương.

Cơn đau đầu như có dao cưa xé nát thùy trán, nhưng cơ thể anh phản ứng trước khi ý thức kịp ghi nhận.

Anh vung tay, không phải để tự vệ, mà là bản năng sinh tồn của một kẻ "Vô Danh" đã bị đào thải khỏi xã hội.

Tiền Nhiệm – hay thứ gọi mình là Lam Khương gốc – không di chuyển.

Ông ta đứng đó, bất động như một pho tượng bằng xác chết, nụ cười méo mó trên môi giống như vết nứt trên bức tường vừa rồi.

Ánh mắt ông ta soi rọi vào Lam Khương, không phải bằng sự thù hận, mà bằng sự tò mò bệnh hoạn của một nhà khoa học đang quan sát vi khuẩn dưới kính hiển vi.

"Mày vẫn còn phản xạ," Tiền Nhiệm nói, giọng trầm đục, vang lên từ khắp mọi hướng.

"Đó là lý do tại sao Vu Nguyệt giữ mày lại.

Mày là bản sao duy nhất còn giữ được chút gì đó gọi là 'tinh thần chiến đấu'.

Những kẻ trước đó...

chúng chỉ biết run rẩy."

Lam Khương nghiến răng, máu từ vết thương ở tai nhỏ xuống, chảy dọc theo cổ, ấm áp và nhờn nhợt.

Anh không cần nghe thêm.

Trong thế giới này, nơi danh tính là thứ duy nhất phân biệt giữa con người và rác thải, việc mất đi ký ức đồng nghĩa với việc mất đi quyền tồn tại.

Nhưng nếu ký ức là một lời nguyền, thì anh sẵn sàng nuốt chửng nó.

Anh lao về phía trước.

Không có kỹ thuật võ thuật cao siêu, chỉ là sự野蛮 (thô bạo) thuần túy.

Lam Khương dùng vai hất vào ngực Tiền Nhiệm, hy vọng đánh bật ông ta khỏi vị trí phòng thủ.

Nhưng cơ thể đối thủ cứng như sắt.

Một cú va chạm dữ dội khiến xương sườn Lam Khương rên rỉ.

Tiền Nhiệm không hề lay chuyển.

Ông ta chỉ nhếch mép, bàn tay gầy guộc nhưng gân guốc của ông ta nắm chặt lấy cổ tay Lam Khương.

"Đau chứ?" Tiền Nhiệm thì thầm.

"Cảm giác này...

mày đã từng trải qua nó mười hai lần trước đó.

Mày đã cố giết tao.

Và tao đã để mày làm vậy, chỉ để xem mày sẽ vỡ vụn như thế nào."

Lam Khương gầm lên, một tiếng thét nghẹn ngào trong cổ họng.

Anh rút dao găm từ trong ống quần – vật duy nhất anh còn lại từ khi bước vào nơi này.

Lưỡi dao lạnh lẽo hướng vào mắt Tiền Nhiệm.

Nhưng trước khi anh kịp đâm xuống, không gian xung quanh bỗng chốc vặn vẹo.


Lam Khương quay người lại, lần này anh nhìn thẳng vào phía trước.

Ở cuối căn phòng, một cánh cửa kính lớn mở ra.

Một người phụ nữ mặc bộ đồ bảo hộ trắng tinh bước ra.

Khuôn mặt cô ấy bị che kín bởi mặt nạ y tế, chỉ lộ ra đôi mắt mệt mỏi, thâm quầng.

Technician E.

Cô ta cầm một cuốn sổ tay da đen, bìa đã sờn rách.

"Con là một bản sao sinh học," cô ta nói, giọng đều đều, không cảm xúc.

"Một 'Clone' cấp độ A, được tạo ra từ mô tế bào của Lam Khương gốc sau khi anh ấy bị thương nặng trong vụ tai nạn xe hơi năm 2045.

DNA của con được sửa đổi để tăng cường khả năng phục hồi vàsuppress (ức chế) cảm xúc.

Nhưng rõ ràng, sự ức chế đó đang thất bại."

Lam Khương đứng dậy, chân bước chệnh choạng, tiến lại gần cô ta.

"Nói rõ hơn," anh gầm lên, giọng khàn đặc.

"Tôi là ai?"

Technician E không lùi lại.

Cô ta mở cuốn sổ tay, lật đến một trang có dán ảnh.

Đó là ảnh của Lam Khương, nhưng trẻ hơn, nụ cười tươi tắn, mắt sáng.

Bên dưới ảnh là dòng chữ: *Lam Khương (Gốc).

Trạng thái: Đã mất.

Nguyên nhân: Tự hủy.*

"Con là sự tiếp nối," cô ta nói.

"Vu Nguyệt không muốn mất anh ấy.

Nên cô ấy đã dùng công nghệ clone để tạo ra những bản sao.

Nhưng các bản sao trước đó đều bị lỗi.

Chúng mất trí nhớ, hoặc trở nên điên loạn.

Chỉ có con...

con là bản sao duy nhất giữ được ký ức ngắn hạn và khả năng nhận thức.

Nhưng cái giá phải trả là sự bất ổn định.

Não của con không thể xử lý toàn bộ ký ức của Lam Khương gốc.

Nếu con cố nhớ lại tất cả, con sẽ chết."

Lam Khương nhìn vào bức ảnh.

Anh cảm thấy một cơn đau nhói trong tim.

Không phải vì thương tiếc, mà vì sự trống rỗng.

Anh không nhớ gì về Lam Khương gốc.

Anh chỉ nhớ về Vu Nguyệt.

Và nỗi đau khi mất cô ấy.

"Vậy thì..." Lam Khương nói, giọng run rẩy.

"Tại sao tôi lại ở đây?

Tại sao tôi không được tiêu hủy như những bản sao khác?"

Technician E nhìn anh, đôi mắt sau mặt nạ có vẻ như đang đồng cảm.

"Vì Vu Nguyệt yêu con.

Không phải vì con là Lam Khương.

Mà vì con là Lam Khương.

Cô ấy muốn con hạnh phúc.

Nhưng hạnh phúc của con...

lại là sự hủy diệt của chính con."

Cô ta đưa cho Lam Khương một chiếc chìa khóa kim loại nhỏ, lạnh lẽo.

"Đây là chìa khóa cho phòng chứa dữ liệu.

Nếu con muốn biết sự thật, hãy mở nó.

Nhưng hãy cẩn thận.

Một khi con đã biết, con không thể quay lại."

Lam Khương nhận lấy chiếc chìa khóa.

Nó nặng trĩu, như thể chứa đựng trọng lượng của cả một thế giới.

Anh nhìn vào Technician E, rồi nhìn vào cánh cửa kính phía sau cô ta.

"Và nếu tôi không mở nó?" anh hỏi.

"Thì con sẽ tiếp tục là một kẻ mù lòa," cô ta đáp.

"Một kẻ bị dẫn dắt bởi những ký ức giả.

Một kẻ yêu một người phụ nữ mà cô ấy không bao giờ thực sự yêu con.

Cô ấy yêu Lam Khương gốc.

con chỉ là một cái bóng."

Lam Khương nắm chặt chiếc chìa khóa.

Đầu ngón tay anh tê dại.

Anh không biết mình nên tin vào ai.

Tiền Nhiệm nói anh là kẻ săn mồi.

Vu Nguyệt nói anh là quái vật.

Và Technician E nói anh là một cái bóng.

Nhưng có một điều anh biết chắc chắn.

Anh không muốn chết.

Và anh sẽ không để bất kỳ ai định nghĩa con người anh là gì.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập