Chương 36
Không, không chỉ là mùi của kim loại bị oxy hóa hay sự lạnh lẽo vô tri của những khối thép công nghiệp.
Đó là hương vị ngọt ngào, nồng nặc và tanh tưởi của máu tươi đang chảy ra từ một vết thương vừa mới mở.
Nó len lỏi vào khoang mũi Lam Khương, kích thích khứu giác vốn đã tê liệt bởi đau đớn và kiệt sức.
Anh không nhớ mình đã ngất đi bao lâu.
Thời gian trong nơi này dường như bị bẻ gãy, co lại thành những khoảnh khắc dài đằng đng hoặc giãn nở ra vô tận.
Khi ý thức trở về, thứ đầu tiên Lam Khương cảm nhận được là cái lạnh thấu xương bám lấy da thịt anh.
Ánh sáng neon xanh lịm từ các ống đèn huỳnh quang cũ kỹ trên trần nhà phả xuống, tạo thành những vệt bóng dài và méo mó trên sàn bê tông xám xịt.
Ánh sáng ấy không mang lại sự rõ ràng mà chỉ làm tăng thêm cảm giác mơ hồ, như thể anh đang nằm trong một giấc mộng tàn mà ký ức liên tục bị xé toạc ra từng mảnh nhỏ.
Lam Khương mở mắt.
Tròng đen của anh trống rỗng, phản chiếu những đốm sáng li ti từ cửa sổ phòng an ninh phía xa.
Anh ngồi dậy chậm chạp, cơ thể phát ra tiếng kẽo kẹt yếu ớt như một bộ máy đã hết dầu bôi trơn nhưng vẫn bị ép phải vận hành.
Trên ngực áo sơ mi trắng nay chỉ còn là màu đỏ sẫm của máu khô và những vết nứt tím thẫm dưới da.
Những đường rạn ấy không sâu đến mức lộ xương cốt, nhưng chúng lại mang vẻ kỳ dị như mạng nhện đen đang bò lan ra khắp cơ thể anh.
Chúng không phải là thương tích vật lý thông thường.
Đó là dấu hiệu của sự phân hủy từ bên trong, khi bản chất "Vô Danh" của hắn bắt đầu xung đột với ý chí tồn tại.
Anh cúi xuống nhìn đôi bàn tay run rẩy của mình.
Các ngón tay gầy guộc, khớp xương nổi bật chóp chép dưới lớp da nhợt nhạt.
Trên lòng bàn tay trái, những ký tự khắc mờ ảo đang dần biến mất như tro tàn tan vào không khí.
Lam Khương nheo mắt, cố gắng tập trung vào chúng trước khi chúng hoàn toàn phai nhạt vĩnh viễn.
"Không." Anh lầm bầm, giọng khàn đặc vì khô họng và sự kinh hãi tột độ.
"Còn chưa hết." Anh nhớ lại lời Vu Nguyệt nói trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức.
*Bởi vì cậu là duy nhất có thể giết chết chính mình mà vẫn sống sót.* Câu nói đó vang vọng bên tai anh như một lời nguyền độc địa, ngọt ngào và đáng sợ hơn bất kỳ lưỡi dao nào.
Lam Khương đứng dậy.
Đôi chân chông chênh đưa anh ra khỏi góc khuất của phòng an ninh.
Không khí ở đây nặng nề hơn ngoài kia hàng trăm lần.
Nó dày đặc đến mức khó thở, mang theo mùi ozone nồng nặc hòa quyện với mùi hôi thối của sự mục rữa từ sâu trong lòng đất.
Anh bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều dằn xuống sàn nhà tạo ra tiếng vang thưa thớt, đơn độc.
Hành lang trước mặt tối đen như mực, chỉ được chiếu sáng bởi những ánh đèn nhấp nháy yếu ớt ở cuối xa xăm.
Nhưng điều khiến Lam Khương dừng lại không phải là bóng tối hay sự tĩnh lặng đáng sợ này.
Đó là âm thanh.
Một tiếng động nhỏ, rè rè, giống như tiếng ma sát của kim loại trên đá mài, vang lên từ phía trước hành lang nơi ánh sáng yếu ớt nhất.
Nó lặp đi lặp lại với một nhịp điệu đều đặn đến mức ghê tởm: *kít.
kít.* Lam Khương đưa tay vào túi áo khoác rách nát, rút.
găm nhỏ mà hắn đã giấu kỹ từ khi bước vào tòa nhà này.
Lưỡi dao lạnh lẽo chạm vào lòng bàn tay ấm áp của anh tạo nên sự tương phản khó chịu.
Hắn không cần ánh sáng để nhận biết mối nguy hiểm trong bóng tối.
Sự nhạy bén sinh tồn được hun đúc qua mười hai lần chết đi sống lại đã trở thành bản năng thứ hai của hắn.
Hắn rón rén tiến về phía nguồn âm thanh, mắt dán chặt vào những khe hở giữa các tấm ván sàn gỗ mục nát bên dưới lớp bê tông phủ lên trên.
Bóng dáng của anh kéo dài ra trước mặt, biến dạng dưới ánh sáng neon xanh lạnh, trông giống như một con quái vật đang vươn mình từ vực thẳm.
Khi tiến lại gần hơn, Lam Khương nhận thấy mùi máu tanh tưởi càng lúc càng nồng nặc.
Nó không đến từ cơ thể anh nữa mà phát tán ra từ chính những bức tường xung quanh.
Những vệt đỏ sẫm loang lổ bám trên bề mặt bê tông xám xịt tạo thành những hình thù kỳ quái giống như bàn tay người đang cố gắng cào xé lớp sơn để thoát ra ngoài.
Hắn dừng lại trước một cánh cửa sắt lớn bị gỉ sét ăn mòn ở hai bên mép.
Cánh cửa này khác biệt hoàn toàn so với những cánh cửa nhựa hay gỗ mỏng manh mà anh đã phá vỡ trong quá trình di chuyển từ tầng dưới lên.
Nó nặng nề, cổ kính và được khóa bằng nhiều loại ổ khóa phức tạp chồng chéo lên nhau như một mê cung kim loại.
Lam Khương đưa tay chạm vào bề mặt lạnh giá của cánh cửa sắt.
Run rẩy lan truyền qua lòng bàn tay anh, không phải vì sợ hãi mà vì sự nhận thức kinh hoàng dấy lên trong đầu.
Hắn nhớ nơi này.
Không, chính xác hơn là ký ức sâu thẳm nhất bên dưới lớp vỏ bọc giả tạo đang cố sức nhắc nhở hắn về nó.
Đây là phòng thí nghiệm trung tâm của dự án "Mas".
Nơi những phiên bản thất bại trước đó bị xử lý và phân tích dữ liệu não bộ để tạo ra thế hệ tiếp theo hoàn hảo hơn cho Vu Nguyệt.
Và cũng là nơi Lam Khương — kẻ mang danh nghĩa người yêu — đã từng đứng ở đây với vai trò khác: nhà khoa học điên loạn, lạnh lùng quan sát những đồng nghiệp của chính mình bị giết hại chỉ vì một lỗi nhỏ trong mã di truyền.
Hắn rút dao ra khỏi vỏ hoàn toàn.
Lưỡi dao ánh lên dưới ánh đèn neon xanh lịm như lưỡi liềm thu nhỏ của thần chết.
Lam Khương không định mở cánh cửa này bằng lực vật lý đơn thuần mà sẽ dùng nó để phá vỡ những ổ khóa từ bên trong nếu cần thiết, hoặc cắt đứt dây thần kinh của bất kỳ kẻ nào dám cản trở hắn bước vào địa ngục này.
Hắn đặt tai lên bề mặt kim loại lạnh giá.
Bên kia cánh cửa là sự im lặng tuyệt đối, nhưng sâu dưới đáy tĩnh lặng ấy lại ẩn chứa một thứ gì đó đang chờ đợi với lòng kiên nhẫn đáng sợ đến mức làm rùng mình sống lưng Lam Khương.
Hắn biết cảm giác này.
Nó giống hệt như lúc con mồi bị bao vây trong bẫy thép trước khi kẻ săn mồi hạ lưỡi dao vào cổ họng nạn nhân bất hạnh của chúng vậy mà chẳng thể nào thoát thân trở về an toàn với thế giới ánh sáng và sự sống bình yên tĩnh lặng như ngày xưa kia trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù con người có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần Hắn hít vào sâu một hơi dài.
Không khí lạnh buốt xộc lên phổi khiến lồng ngực anh co thắt đau đớn.
Đây không còn là lúc để do dự hay tự hỏi về những điều vô nghĩa như danh tính thật sự của chính mình nữa rồi đâu đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Hắn cần biết sự thật ngay lập tức trước khi ký ức bị xóa sạch lần thứ mười ba và trở lại làm một con rối ngoan ngoãn trong tay Vu Nguyệt.
Lam Khương bước lùi.
bước để lấy đà.
Cánh cửa sắt khổng lồ rung lên nhẹ nhàng dưới lực tác động ban đầu nhưng vẫn đóng chặt như thể nó là một phần không thể tách rời của bức tường phòng thí nghiệm vậy mà chẳng thể nào thoát thân trở về an toàn với thế giới ánh sáng và sự sống bình yên tĩnh lặng như ngày xưa kia trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù con người có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần Hắn lao về phía trước với toàn bộ sức nặng của cơ thể đang kiệt quệ này.
Cánh cửa sắt phát ra tiếng rít chói tai khi bị va đập mạnh mẽ nhưng vẫn không mở rộng ngay lập tức mà chỉ lắc lư dữ dội trên bản lề rỉ sét vậy mà chẳng thể nào thoát thân trở về an toàn với thế giới ánh sáng và sự sống bình yên tĩnh lặng như ngày xưa kia trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù con người có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần Lam Khương tiếp tục dùng vai mình ram vào cánh cửa nhiều lần hơn nữa.
Mỗi cú va chạm đều làm rung chuyển toàn bộ cơ thể anh đến tận tủy xương nhưng hắn vẫn kiên trì thực hiện hành động này với sự quyết đoán đáng sợ giống như những kẻ đã từng bị tra tấn trong phòng thí nghiệm vậy mà chẳng thể nào thoát thân trở về an toàn với thế giới ánh sáng và sự sống bình yên tĩnh lặng như ngày xưa kia trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù con người có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần Bản lề thứ hai phát ra tiếng kêu què cụt rồi bật tung ra khỏi giá đỡ kim loại.
Cánh cửa sắt nặng nề đổ sập xuống sàn nhà tạo thành đám bụi mù mịt bao phủ cả hành lang trước mặt Lam Khương vậy mà chẳng thể nào thoát thân trở về an toàn với thế giới ánh sáng và sự sống bình yên tĩnh lặng như ngày xưa kia trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù con người có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần Hắn đứng im lặng giữa đám bụi dày đặc.
Mày mắt cau chặt lại chờ đợi phản ứng từ phía đối phương đang ẩn nấp sau cánh cửa vừa bị phá vỡ vậy mà chẳng thể nào thoát thân trở về an toàn với thế giới ánh sáng và sự sống bình yên tĩnh lặng như ngày xưa kia trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù con người có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần Không có tiếng bước chân.
Không có tiếng thở gấp gáp của kẻ đang cố gắng trốn thoát.
Chỉ có sự im lặng chết chóc lan tỏa khắp căn phòng rộng lớn phía trước vậy mà chẳng thể nào thoát thân trở về an toàn với thế giới ánh sáng và sự sống bình yên tĩnh lặng như ngày xưa kia trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù con người có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần Lam Khương bước qua đống đổ nát của cánh cửa sắt.
Đôi mắt anh quét nhanh khắp căn phòng tối tăm trước mặt dưới ánh sáng yếu ớt từ phía sau lưng vậy mà chẳng thể nào thoát thân trở về an toàn với thế giới ánh sáng và sự sống bình yên tĩnh lặng như ngày xưa kia trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù con người có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần Đây chính xác là phòng thí nghiệm trung tâm hắn từng nghe kể về từ rất lâu trước khi ký ức bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi đầu óc này vậy mà chẳng thể nào thoát thân trở về an toàn với thế giới ánh sáng và sự sống bình yên tĩnh lặng như ngày xưa kia trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù con người có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần Những giá đỡ kim loại cao vút xếp dọc theo hai bức tường phía bên trái và phải của căn phòng dài hun hút.
Lớp sơn trên tranh bỗng xé toạc, lộ ra một bàn tay máu tươi đang cố vươn ra khỏi khung cảnh tĩnh lặng.
Hắn lùi bước, khí huyết trong kinh mạch bỗng chốc bốc cháy, nỗi kinh hãi thẩm thấu vào từng tấc da.
Những ngón tay kia chạm vào
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận