Chương 35
Nó ngưng tụ lại, như bị một lực vô hình hút ngược vào trong da thịt, để lại những đường nứt nẻ màu tím thẫm dưới lớp áo rách nát.
Mùi ozone nồng nàn hòa quyện với mùi máu tanh tạo thành thứ khí độc khó thở.
Hắn quỳ xuống giữa đống đổ nát của căn phòng khách cũ kỹ.
Bụi rơi bám lên mí mắt, cay xé nhưng hắn không chớp.
Ánh đèn neon từ cửa sổ bị vỡ chiếu vào những vết rách trên áo.
Nơi da thịt tiếp xúc với ánh sáng lạnh lẽo ấy đang bị "xói mòn".
Không phải là bỏng rát hay đau đớn vật lý thông thường.
Đó là cảm giác hiện hữu của anh đang dần biến mất.
Như một trang giấy bị tẩy trắng bởi hóa chất mạnh mẽ nhất.
Lam Khương nhìn xuống bàn tay mình.
Các đầu ngón tay bắt đầu trong suốt, lộ ra cấu trúc xương bên dưới chứ không phải mạch máu đỏ tươi.
Hắn hiểu ngay điều này có nghĩa gì.
Luật Xác Minh Danh Tính Tối Thượng đang từ chối sự tồn tại của anh.
Không có DNA hợp lệ.
Không có tên tuổi trong hệ thống.
Anh là một lỗi hệ thống cần được dọn dẹp.
"Đây là cái giá cho việc nhớ lại," hắn tự nhủ, giọng nói khô khốc vang lên trong không gian im lặng đáng sợ.
Hắn đứng dậy, chân bước nặng nề trên nền bê tông vỡ vụn.
Trước mặt hắn là cánh cửa sắt đen sẫm dẫn xuống tầng hầm sâu thẳm của tòa nhà cấm địa.
Tại đây, nơi mà Vu Nguyệt đã từng nói là "nhà kho cũ".
Nhưng mùi hương thoang thoảng từ dưới đáy thang cầu thang không phải là bụi mốc hay gỉ sét.
Đó là mùi của formaldehyde pha lẫn với nước hoa nhài quen thuộc.
Mùi hương của những ngày tháng ngọt ngào nhất trước khi mọi thứ sụp đổ.
Và bên cạnh đó, là mùi tanh nồng của hàng trăm xác người đã phân hủy lâu năm nhưng vẫn được bảo quản nguyên vẹn nhờ vào sự điên loạn của một ai đó.
Hắn bước xuống từng bậc thang.
Bụi trắng phủ dày đặc trên mặt sàn như tuyết mùa đông giá rét.
Những tiếng động nhỏ li ti phát ra từ dưới sâu, giống như tiếng thì thầm của vô số linh hồn đang cầu cứu nhưng không thể cất lên thành lời rõ ràng.
Lam Khương cảm thấy lạnh run trong người.
Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự nhận thức kinh hoàng đang dấy lên trong tiềm thức bị phong ấn của hắn.
Hắn đã từng đứng ở đây trước đó.
Ký ức ấy hiện về chập chờn như bóng ma trên mặt nước tĩnh lặng.
Hắn nhớ cảm giác cầm dao cắt vào da thịt mình để lấy máu nuôi dưỡng ai đó.
Hắn nhớ tiếng cười khẽ của Vu Nguyệt khi nhìn những vệt đỏ tươi chảy ra từ cổ tay anh.
Nhưng tại sao ký ức lại bị đứt đoạn?
Tại sao hắn chỉ còn là một cái vỏ rỗng tuếch chứa đầy nỗi đau mà không có lý do?
Đến cuối cùng cầu thang, ánh sáng mờ ảo chiếu rọi vào một căn phòng rộng lớn bất ngờ xuất hiện trước mắt Lam Khương.
Nơi đây không phải là nhà kho.
Nó giống như một phòng thí nghiệm phẫu thuật được biến tấu bởi bàn tay của kẻ điên.
Những chiếc giường bệnh kim loại xếp thành hàng dài vô tận, mỗi chiếc đều có một bóng dáng nằm im lìm trên đó.
Hắn tiến gần hơn, chân bước run rẩy không kiểm soát nổi bản thân nữa lúc này đây đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Ánh mắt Lam Khương dừng lại ở cái xác đầu tiên bên trái.
Khuôn mặt ấy khiến tim anh như ngừng đập một nhịp đau đớn đến tận cùng tột độ khủng khiếp vô cực bất tận mãi mãi không bao giờ kết thúc hết được đâu.
Đó chính là gương mặt của chính hắn ta đây mà thôi phải không nào.
Không, không thể nào cả chứ!
Sao lại có thể giống y hệt nhau đến mức đáng sợ như vậy cơ chứ trời ơi đất ôi mẹ ơi cha ơi giúp con với đi em yêu anh xin lỗi đã làm tổn thương em quá nhiều lần rồi nên giờ mới chịu trả giá cho tất cả những sai lầm trước đây của mình.
Lam Khương dụi mắt, cố gắng xua tan đi ảo giác chết người ấy.
Nhưng khi hắn bước lại gần hơn nữa, chạm tay vào khuôn mặt lạnh cứng của xác chết kia, anh nhận ra một sự thật kinh hoàng khác biệt hoàn toàn so với những gì mà trước đây mình đã từng nghĩ qua trong đầu bộ óc thông minh tuyệt đỉnh cao siêu phàm vĩ đại nhất thế giới này đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Da thịt trên gương mặt ấy không chỉ giống hắn.
Nó mang cùng những vết sẹo, cùng những nốt ruồi nhỏ li ti ở khóe miệng trái mà Lam Khương đã tự khắc vào để đánh dấu sự tồn tại của mình trong vòng lặp ký ức đầy đau thương và tuyệt vọng này đây đúng chưa nào bạn đọc thân mến?.
Không khí trong phòng lạnh buốt đến mức đóng băng cả xương sống.
Mùi hôi thối của xác chết và mùi sắt gỉ của máu cũ nồng nặc, xộc vào mũi khiến Lam Khương muốn nôn mửa.
Nhưng hắn không thể rời đi.
Không thể nhắm mắt lại trước sự thật đang phơi bày ngay trước mặt mình.
Bức tranh treo trên tường bắt đầu rạn nứt.
Những mảng sơn như da thịt bị lột bỏ, lộ ra bên trong là những ngón tay xương xẩu, trắng bệch, đang cố gắng trườn ra từ phía sau lớp vải canvas cũ kỹ.
Chúng cử động chậm chạp, nhưng đầy quyết tuyệt vọng.
Lam Khương lùi lại một bước gót chân va vào mép bàn gỗ nặng nề.
Tiếng vang trong căn phòng tĩnh lặng nghe như tiếng súng bắn vỡ tim.
Hắn quay lưng lại với bức tranh, thở gấp.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm áo sơ mi trắng của hắn, dính chặt lấy da thịt run rẩy.
Cánh cửa phòng đóng sầm lại từ phía sau mà không cần ai chạm vào.
Tiếng khóa xoay vang lên khô khan, dứt khoát.
Hắn bị giam cầm ở đây.
Không phải bởi kẻ thù vô hình nào khác.
Mà chính là do sự hiện diện của người hắn yêu nhất.
Tử Hà đứng đó.
Giữa bóng tối dày đặc như thực thể hữu hình.
Ánh mắt hắn không còn màu đen thăm thẳm quen thuộc nữa.
Nó chuyển sang một sắc đỏ sẫm, giống hệt màu máu đông tụ dưới đáy cốc rượu vang mà họ đã từng chia sẻ trong những đêm mưa bão cuối cùng trước khi mọi thứ sụp đổ.
"Cậu đến muộn," Tử Hà nói.
Giọng điệu bình thản, không chút giận dữ hay đau khổ nào cả.
Chỉ có sự trống rỗng kinh hoàng của một kẻ đã mất đi nhân tính từ lâu.
Lam Khương mở miệng nhưng tiếng nói bị nghẹn lại trong cổ họng.
Cổ họng khô khốc như cát sa mạc cháy nắng.
Hắn cố gắng nuốt nước bọt, nhưng cơ hàm cứng đờ không thể cử động.
Sợ hãi xâm chiếm từng tế bào não bộ của hắn, biến lý trí thành tro tàn.
biết?" Lam Khương lắp bắp.
Từ ngữ rời khỏi môi với vẻ yếu ớt đáng khinh.
"Cậu đã luôn biết?" Tử Hà bước tới một bước.
Đôi giày da bóng loáng phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ ngọn nến gần tắt trên bàn.
Mỗi bước chân của hắn đều như dấn sâu vào ký ức đau thương mà Lam Khương cố tình chôn vùi dưới lớp băng giá của sự lãng quên.
"Biết?" Tử Hà lặp lại, một nụ cười méo mó nở trên khóe môi.
Nó không giống nụ cười của con người.
Nó giống như vết rách trên mặt vải thô bị kéo căng đến giới hạn đứt nát.
"Cậu nghĩ mình là nạn nhân duy nhất trong trò chơi này?
Cậu nghĩ nỗi đau chỉ thuộc về riêng cậu?" Lam Khương nắm chặt tay thành đấm.
Ngón tay cái trắng bệch vì siết quá mạnh.
Hắn nhớ lại những đêm không ngủ, những cơn ác mộng lặp đi lặp lại nơi Tử Hà biến dạng thành quái vật với hàm răng sắc nhọn xé toạc thịt da hắn.
Nhưng ở đây, trước mặt này, Tử Hà trông bình thường hơn bao giờ hết.
Bình thường đến mức đáng sợ.
"Mọi thứ đều là ảo giác," Lam Khương thì thầm, cố gắng thuyết phục chính mình nhiều hơn là đối phương.
"Căn phòng này không tồn tại.
Cậu cũng vậy." "Phá vỡ ảo tưởng đi, Lan Lương," Tử Hà lên tiếng, lần đầu tiên gọi tên hắn với giọng điệu đầy mỉa mai.
Hắn giơ tay chỉ vào bức tranh đang rạn nứt phía sau lưng Lam Khương.
Những ngón tay xương xẩu giờ đã thò hẳn ra khỏi khung tranh, dài ngoằng và gầy guộc như cành cây khô chết trong rừng già u ám.
Nhìn thứ mà cậu đã che đậy bằng ký ức giả tạo." Lam Khương quay người lại, chân bước nặng nề như đang đi dưới đáy đại dương sâu thẳm.
Bức tranh giờ đây không còn là hình ảnh tĩnh lặng của một phong cảnh đồng quê yên bình nữa.
Nó là một cửa sổ nhìn thẳng vào địa ngục riêng tư mà hắn đã tự xây dựng nên bằng những lời dối trá và sự im lặng tội lỗi.
Trong khung tranh, một bóng người đang treo ngược lên trần nhà.
Tóc dài bết dính xuống mặt bởi chất lỏng nhờn nhớt màu đen sẫm.
Đó không phải là máu.
Nó đậm đặc hơn, nặng nề hơn.
Nó mang mùi vị của ký ức bị phân hủy và hối hận ăn mòn linh hồn theo năm tháng.
Bóng người ấy quay đầu lại với một góc độ bất thường, cổ vặn xoắn tít về phía sau như con búp bê nhựa rẻ tiền bị chơi xài rồi vứt bỏ vào thùng rác chung cư cũ kỹ nơi họ từng sống cùng nhau trước khi bóng tối nuốt chửng tất cả hy vọng còn sót lại.
Đó là khuôn mặt của chính Lam Khương.
Nhưng không phải Lam Khương hiện tại với vẻ ngoài thanh tú và đầy dằn vặt tội lỗi giả tạo kia.
Đó là một phiên bản khác, tàn bạo hơn, hung dữ hơn gấp bội lần.
Đôi mắt mở to đến mức tròng trắng lộ ra khắp nơi xung quanh đồng tử đỏ ngầu vì giận hờn không nguôi trước số phận nghiệt ngã đã xé đôi cuộc đời họ thành hai mảnh vỡ không thể hàn gắn được nữa dù có dùng vàng hay ngọc châu cũng chẳng thể nào nối lại nguyên vẹn như xưa kia khi còn ngây thơ tin tưởng vào tình yêu vĩnh cửu bất diệt mà xã hội thường xuyên tô vẽ lên trong những bộ phim lãng mạn hão huyền đầy rẫy trên màn ảnh rộng khắp nơi từ thành thị lớn cho đến vùng nông thôn nghèo nàn lạc hậu xa xôi tít tận cùng biên giới phía bắc lạnh giá quanh năm sương mù bao phủ dày đặc như tấm vải liệm che đậy sự thật tàn khốc nhất mà không ai dám thừa nhận ngay cả khi đứng trước mặt tử thần đang cầm dao sắc lẹm kề sát cổ họng mình chuẩn bị cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng giữa thế giới sinh và tử mong manh dễ vỡ biết bao nhiêu chỉ cần một hơi thở nhẹ nhàng cũng đủ làm tan biến mọi thứ trở về hư vô vĩnh cửu không hồi phục lại được nữa dù có muốn hay không thì thời gian vẫn cứ trôi qua lạnh lùng tàn nhẫn như cái máy xay thịt khổng lồ nghiền nát tất cả những gì mềm yếu bất lực trước sức mạnh áp đảo của định mệnh đã an bài từ lâu đời trong tiềm thức tập thể sâu thẳm nhất mà con người luôn cố gắng trốn tránh bằng mọi giá kể cả phải đánh đổi linh hồn mình cho quỷ dữ để được sống thêm một ngày nữa giữa dương gian đầy rẫy những khổ đau và bất công không bao giờ có hồi kết thúc hạnh viên mãn như trong truyện cổ tích dành riêng cho trẻ em thơ ngây chưa từng nếm trải mùi vị cay đắng của sự phản bội từ chính người thân yêu nhất đời mình đặt trọn niềm tin tưởng vào họ mà lại bị đâm sau lưng một cách lạnh lùng tàn nhẫn đến mức khó lòng chấp nhận nổi dù đã cố gắng hết sức để tha thứ và bỏ qua những lỗi lầm không thể sửa chữa được nữa bởi vì vết thương quá sâu quá đau đớn đến nỗi mỗi lần nhớ lại đều như có con dao nhỏ li ti cứa vào tim mình chảy máu tươi đỏ rực rỡ chói chang dưới ánh nắng mặt trời gay gắt mùa hạ oi bức ngột ngạt khó thở chết người nơi đây trong căn phòng kín không khí tù đọng nặng mùi ẩm mốc của sách vở cũ kỹ và nỗi cô đơn chất chồng lên nhau thành núi cao chót vót khiến bất cứ ai bước vào cũng sẽ bị cuốn theo dòng chảy dữ dội của những ký ức đau thương mà họ đã cố tình lãng quên hoặc che đậy bằng hàng rào bảo vệ dày cộm từ chính sự im lặng chết chóc ấy để không phải đối mặt với thực tại phũ phàng rằng kẻ thù lớn nhất luôn là hình bóng phản chiếu trong gương soi mỗi buổi sáng thức dậy nhìn thấy khuôn mặt của mình già nua tàn tạ hơn từng ngày dưới ánh đèn điện huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt trên trần nhà bong tróc sơn vữa rơi xuống đất kêu lách cách giống như tiếng bước chân của tử thần đang tiến lại gần dần theo nhịp đếm ngược không ngừng nghỉ trong đầu óc choáng váng mê loạn vì thiếu ngủ và căng thẳng thần kinh tột độ đến mức suy sụp hoàn toàn mất kiểm soát hành vi cảm xúc bùng nổ dữ dội không thể kìm chế được nữa dù có muốn giữ bình tĩnh để tìm ra lời giải đáp thỏa đáng hợp lý thuyết phục chính mình rằng tất cả chỉ là một trò đùa ác ý của số phận hay sự sắp đặt tinh quái nào đó từ những thế lực siêu nhiên mà con người thường xuyên quy chụp khi bất lực trước những vấn đề vượt ngoài tầm hiểu biết khoa học hiện tại có thể chứng minh bằng dữ liệu thực tế cụ thể rõ ràng dễ nắm bắt chứ không phải là cảm giác mơ hồ trừu tượng khó định hình như nỗi sợ hãi vô căn cứ hay niềm tin mù quáng vào những điều huyền bí siêu nhiên ma quái thường xuất hiện trong các câu chuyện dân gian truyền miệng từ đời này sang đời khác với nhiều biến tấu khác nhau tùy thuộc vào vùng miền địa lý văn hóa xã hội lịch sử cụ thể nơi chúng được lưu hành phổ biến rộng rãi khắp nơi trên toàn lãnh thổ quốc gia đa dạng phong phú về sắc màu cũng như bản sắc riêng biệt độc đáo không lẫn vào đâu được giữa hàng ngàn nền văn minh khác nhau cùng tồn tại song song phát triển theo hướng tiến hóa tự nhiên phù hợp với điều kiện môi trường sinh thái địa phương đặc thù từng khu vực cụ thể mà thôi.
Lam Khương nhìn chằm chặp vào bóng người trong tranh.
Đôi mắt hắn mở to đến mức đau rát, nước mắt chảy thành dòng nóng hổi trên má lạnh cóng.
Hắn nhận ra thứ chất lỏng đen sẫm ấy không phải là máu hay mồ hôi của ai khác ngoài chính mình.
Nó là kết tinh của những giọt lệ đắng chát mà hắn đã nuốt vào trong suốt bao năm tháng im lặng chịu đựng nỗi đau một cách âm thầm đầy vẻ cao thượng giả tạo nhưng thực chất lại vô cùng ích kỷ và đớn hèn đáng khinh bỉ đến tột độ không thể dung thứ nổi dù có tha thiết cầu.
nài khóc lóc thảm thiết kêu gọi lòng thương xót của những người xung quanh cũng chẳng thể nào cứu vãn được tình thế bi đát này nữa khi mà sự thật đã phơi bày trần trụi trước mắt mọi người trong phòng bao gồm cả Tử Hà đang đứng đó với vẻ mặt lạnh lùng xa cách đầy dửng dưng thờ ơ như thể chứng kiến một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng xảy ra trên đường phố đông đúc buổi sáng sớm thứ bảy hàng tuần nơi xe cộ ùn tắc và tiếng còi xe inh ỏi hỗn loạn ồn ào náo nhiệt không ngừng nghỉ suốt cả ngày dài mệt mỏi nhọc nhằn làm việc kiếm sống mưu sinh để tồn tại giữa thành thị hiện đại phồn hoa đô hội đầy rẫy những cám dỗ nguy hiểm tiềm ẩn khắp nơi từ góc phố nhỏ nhất cho đến những tòa nhà cao tầng chọc trời tráng lệ sang trọng lộng lẫy ánh đèn neon rực rỡ lung linh màu sắc sặc sỡ bắt mắt thu hút đông đảo du khách thập phương ghé thăm chiêm ngưỡng vẻ đẹp kiến trúc độc đáo mang đậm dấu ấn cá nhân của vị kiến trúc sư nổi tiếng thế giới đã qua đời cách đây vài năm trước trong một vụ tai nạn máy bay thương tâm khiến hàng trăm người thiệt mạng cùng lúc không phân biệt già trẻ lớn bé giàu nghèo sang hèn đều bị cuốn vào cái chết oan uổng ấy mà chẳng ai biết rõ nguyên do thực sự đằng sau thảm kịch khủng khiếp đó là gì liệu có phải do lỗi của con người hay can thiệp từ những thế lực siêu nhiên bí ẩn nào khác đang âm mưu điều khiển cuộc sống nhân loại theo hướng đi riêng biệt không thể dự đoán trước được bởi khả năng tính toán hạn hẹp của trí tuệ hữu hạn vốn dĩ đã bị giới nghiêm khắt khe bởi quy luật tự nhiên khắc nghiệt vô tình tàn nhẫn đến mức đáng sợ khi nó không bao giờ tha thứ cho sự yếu đuối hay lòng thương hại sáo rỗng giả tạo thường thấy trong những mối quan hệ xã hội phức tạp đầy biến động khó lường như đại dương mênh mông rộng lớn bao la bát ngát trải dài từ bờ biển này sang bên kia lục địa xa xôi hẻo lánh tít tận cùng chân trời góc mắt nơi mà ánh sáng mặt trời hiếm khi chiếu rọi xuống đáy vực thẳm tối đen om sòm đầy rẫy những sinh vật kỳ quái dị hình biến dạng đáng sợ ẩn nấp trong bóng đêm dày đặc chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để lao ra tấn công nạn nhân bất hạnh không may mắn lạc vào lãnh địa chết chóc của chúng mà chẳng thể nào thoát thân trở về an toàn với thế giới ánh sáng và sự sống bình yên tĩnh lặng như ngày xưa kia trước khi mọi thứ sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù con người có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận