Chương 34

Khói đen từ vết thương trên ngực Lam Khương không còn lan tỏa nữa.

Nó ngưng tụ lại, như bị một lực vô hình hút ngược vào trong da thịt, để lại những đường nứt nẻ màu tím thẫm dưới lớp áo rách nát.

Mùi ozone nồng nặc của thiết bị điện tử cháy nổ hòa quyện với mùi máu tanh, tạo thành một hương vị kim loại lạnh lẽo bám dính trên lưỡi hắn.

Hơi thở của Lam Khương xé toạc không khí lạnh lẽo.

Hắn đứng giữa hành lang cấm địa, nơi ánh đèn neon xanh lá cây nhấp nháy bất thường, chiếu rọi lên những vệt bóng đen dài và méo mó trên sàn nhà bê tông xám xịt.

Những bóng người này không di chuyển theo nhịp bước chân của hắn.

Chúng kéo dãn ra, co rút lại, như thể đang cố gắng thoát khỏi ánh sáng để ẩn mình trong góc khuất.

Lam Khương nhắm mắt lại một giây ngắn ngủi.

Trong tĩnh lặng tuyệt đối đó, tiếng thì thầm quay trở lại.

Không phải giọng nói khàn đục từ chương trước.

Lần này là tiếng cười.

Một tiếng cười trẻ con, trong trẻo nhưng chứa đựng sự trống rỗng đáng sợ, vang lên ngay bên tai hắn.

Hắn mở mắt ra, co rút kịch liệt.

Không ai đứng đó.

Chỉ có bóng của chính hắn đang đổ dài trên sàn nhà, méo mó như một quái vật bị xé toạc thành hai nửa.

Hắn đưa tay lên chạm vào cổ họng mình.

Da thịt ở nơi vết dao độc vừa cắm vào vẫn còn ấm, nhưng không đau đớn nữa.

Thay vào đó là cảm giác tê dại, như thể phần cơ thể ấy thuộc về người khác.

Lam Khương biết hắn phải di chuyển.

Ở lại đây chỉ là chờ chết, hoặc tệ hơn – bị đồng hóa bởi sự điên loạn đang lan tỏa từ chính linh căn đen tuyền của mình.

Hắn quay sang phía cánh cửa sắt rỉ sét ở cuối hành lang.

Trên đó không có khóa, mà là một loạt các ống nghiệm thủy tinh gắn trực tiếp vào khung cửa kim loại.

Bên trong mỗi ống nghiệm là những chất lỏng sẫm màu, đục ngầu, và lơ lửng giữa chúng là.

Tóc người thật.

Màu đen nhánh, cắt ngắn gọn gàng.

Giống hệt như mái tóc của Vu Nguyệt ngày xưa khi họ còn đi học cùng nhau.

Hắn dừng bước.

Tim đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi nhớ đau đớn đang cố gắng trỗi dậy từ sâu thẳm ký ức bị xóa bỏ.

Hắn đưa ngón tay run rẩy chạm vào ống nghiệm gần nhất.

Thủy tinh lạnh buốt xương cốt.

Nhưng bên kia lớp kính mỏng manh ấy, sợi tóc dường như chuyển động, quấn lấy nhau thành hình một vòng tròn kín – biểu tượng của sự vĩnh cửu và giam cầm.

“Đây không phải là kho lưu trữ,” Lam Khương thì thầm với chính mình, giọng nói nghe xa lạ đến mức hắn tự kinh ngạc.

“Đây là phòng thí nghiệm.” Hắn cần biết thêm.

Hắn cần hiểu tại sao linh hồn Vu Nguyệt lại gắn liền với sự hủy diệt của những bản sao trước đó – và liệu anh có phải là nạn nhân tiếp theo trong chuỗi phản hồi vô tận này không?

Cánh cửa sắt nặng nề nheo ra một khe hẹp khi hắn dùng vai đẩy vào.

Âm thanh kim loại ma sát phát ra chói tai, như tiếng gầm gừ của thú dữ bị đánh thức khỏi giấc ngủ say nồng.

Bên kia cánh cửa là sự tối tăm dày đặc.

Nhưng mùi hương thì không.

Mùi hoa nhài – thứ mùi hương quen thuộc nhất mà Lam Khương từng gắn liền với Vu Nguyệt – đang tỏa ra từ bóng đêm phía trước, mạnh mẽ và ngạt thở đến mức hắn gần như nghẹt thở.

Hắn bước vào, tay cầm chặt lấy mảnh kim loại sắc nhọn đã găm sẵn trong thắt lưng, chuẩn bị cho mọi thứ có thể xảy ra.

Hành lang bên trong cấm địa khác hẳn với thế giới bên ngoài.

Không còn những bức tường bê tông lạnh lẽo hay ánh đèn neon nhấp nháy.

Thay vào đó là một không gian mở rộng vô định, nơi trần nhà cao vút biến mất vào bóng tối phía trên.

Sàn nhà được lát bằng đá cẩm thạch trắng muốt, phản chiếu lại hình ảnh của Lam Khương như mặt nước tĩnh lặng.

Khi hắn bước đi, những bước chân không phát ra tiếng động.

Không có tiếng vang.

Không có sự tiếp xúc giữa giày và sàn nhà.

Hắn cảm giác mình đang trôi nổi trong một giấc mơ bị tê liệt.

Những cột trụ lớn bằng đá đen sẫm đứng thành hàng dài hai bên lối đi, mỗi cột đều khắc đầy những ký tự cổ xưa mà hắn không thể đọc được, nhưng chúng lại gây ra cảm giác nôn nao trong dạ dày khi nhìn vào.

Lam Khương rón rén di chuyển dọc theo tường, tận dụng những khe hẹp giữa các bức tượng đá bị vỡ vụn để che giấu sự hiện diện của mình.

Hắn biết có thứ gì đó đang quan sát hắn từ bóng tối.

Không phải là một kẻ thù cụ thể với hình hài xác thịt.

Mà là cái nhìn – hàng ngàn đôi mắt vô hình đang dán vào da thịt hắn, dissecting từng tế bào, phân tích từng suy nghĩ.

Trong túi áo sơ mi rách nát, tay trái của Lam Khương nắm chặt lấy một vật nhỏ lạnh lẽo.

Đó không phải vũ khí.

Đó là một chiếc chìa khóa đồng cũ kỹ mà hắn tìm thấy trong phòng khách ngôi nhà ác mộng trước khi Vu Nguyệt xuất hiện lần cuối cùng.

Chiếc chìa khóa này nóng lên từng chút một mỗi khi hắn tiến sâu hơn vào vùng cấm địa, như thể nó đang cộng hưởng với thứ gì đó phía trước.

*“Đừng quay lại,”* giọng nói của Vu Nguyệt vang lên trong đầu hắn, rõ ràng đến mức khiến người ta phát.

*“Cậu sẽ thấy sự thật mà cậu không muốn biết.”* Lam Khương bước qua một ngưỡng cửa ảo tưởng – nơi ánh sáng bắt đầu đổi màu từ trắng sang đỏ thẫm.

Không khí trở nên nặng nề hơn, áp lực lên lồng ngực khiến hắn khó thở.

Những bức tường hai bên hành lang giờ đây không còn là đá cẩm thạch nữa.

Chúng được làm bằng.

Xương người.

Hàng ngàn mảnh xương nhỏ li ti được ghép lại thành những tấm gạch vững chãi, tạo nên một mê cung sinh học kinh hoàng.

Và giữa mỗi kẽ hở của các mảng xương ấy là những sợi dây thần kinh vẫn đang co giật yếu ớt, phát ra ánh sáng xanh nhạt như bioluminescence trong đại dương sâu thẳm.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa lớn bằng gỗ sẫm màu, chạm khắc hình ảnh một cặp đôi ôm nhau nhưng khuôn mặt bị khoét bỏ hoàn toàn.

Trên tay cầm chiếc chìa khóa đồng đang rung lên dữ dội, Lam Khương nhận ra đây là phòng trung tâm – nơi mà tất cả những bản sao trước đó đều từng bước qua ngưỡng cửa này để kết thúc cuộc đời họ.

Hắn xoay khóa.

Cơ chế kim loại bên trong phát ra tiếng *click* khô khan, như một cái xương bị bẻ gãy.

Cánh cửa bật mở tự động, không cần lực đẩy từ phía hắn.

Căn phòng trung tâm rộng lớn đến mức đáng sợ, hình dạng giống như một nhà nguyện cổ điển nhưng bị biến dị bởi sự hiện diện của công nghệ sinh học thô bạo.

Ở chính giữa căn phòng là một cái bệ đá tròn, xung quanh được bao bọc bởi mười hai vòng dây xích sắt gỉ sét treo lơ lửng từ trần nhà cao vút xuống, tạo thành hình dạng của một chiếc lồng chim khổng lồ.

Lam Khương sững sờ đứng tại cửa ra vào, mắt trợn tròn nhìn cảnh tượng trước mặt.

Mười hai bộ xương được treo lơ lửng trên các vòng dây xích, mỗi bộ đều trong tư thế quỳ gối và đưa tay lên trời như đang cầu nguyện.

Chúng không phải là xác thối mục rữa theo thời gian tự nhiên.

Da thịt vẫn còn bám dính vào khung xương, nhưng đã bị xử lý thành màu trắng ngà giống như sáp ong, đóng lại bằng một lớp resin bóng loáng để bảo quản vĩnh viễn.

Và khuôn mặt của tất cả mười hai bộ xương đó đều là Lam Khương.

Mười hai phiên bản khác nhau của chính hắn.

Có người trẻ hơn với gương mặt ngây thơ chưa trải qua đau khổ.

Có người già nua hơn, tóc bạc phơ và đầy những vết sẹo cắt ngang dọc trên da thịt.

Một số thì bị khoét mất mắt, một số thì hàm răng đã bị nhổ sạch để lộ ra khoang miệng đen ngòm.

Tất cả đều mang biểu cảm giống hệt nhau: sự chấp nhận tuyệt đối trước cái chết, như thể họ biết rằng mình chỉ là những bản nháp cho tác phẩm nghệ thuật cuối cùng này.

“Khinh thường quá,” Lam Khương nói với không khí trống rỗng trong phòng, giọng hắn trầm xuống thấp hơn hẳn so với bình thường.

“Cô coi tôi là gì?

Một dự án nghiên cứu thất bại cần được thay thế liên tục?” Hắn bước vào căn phòng, đôi chân nặng như chì nhưng ý chí lại nhẹ bẫng vì sự từ bỏ cuối cùng.

Hắn đi vòng quanh cái lồng chim treo giữa không trung, quan sát kỹ từng chi tiết trên những bộ xương đó.

Trên cổ của mỗi xác chết đều có khắc một dòng chữ nhỏ bằng kim loại mạ vàng: *Lam Khương - Phiên Bản [Số]*.

Hắn dừng lại trước xác chết mang nhãn *Phiên Bản 12*.

Bộ xương này trông gần giống với hắn nhất, ngoại trừ đôi mắt đã bị thay thế bằng hai viên đá quý đỏ rực – ruby nguyên khối cắt mài tinh xảo.

Khi ánh đèn neon từ trần nhà chiếu xuống, những viên ruby ấy phát ra tia sáng chói lòa, khiến Lam Khương phải nheo mắt lại để tránh nhìn trực tiếp vào chúng.

Điều kinh hoàng thực sự nằm ở trung tâm của cái lồng chim treo lơ lửng giữa không trung.

Ở đó, đặt trên một chiếc đĩa đá cẩm thạch trắng nhỏ xíu, là một trái tim đang đập thình thịch mạnh mẽ dưới lớp kính dày đặc bao bọc xung quanh nó.

Trái tim ấy nối liền với mười hai ống dẫn máu trong suốt chạy dọc theo các sợi dây xích sắt đến từng bộ xương treo bên ngoài – như thể chúng đang cung cấp năng lượng và sự sống cho quả cầu trung tâm này.

Và trên bề mặt của trái tim đó, khắc rõ ràng dòng chữ: *YÊU THƯƠNG LÀ SỰ HY SINH*.

Lam Khương cảm thấy máu trong người mình đông lại.

Hắn nhận ra rằng linh căn đen tuyền đang tỏa ra từ vết thương trên ngực hắn bắt đầu cộng hưởng với nhịp đập của quả cầu trung tâm kia.

Mỗi lần trái tim đó co bóp, một luồng năng lượng tà đạo chảy ngược vào cơ thể hắn qua các lỗ chân lông, mang theo những ký ức không thuộc về anh nhưng lại cảm giác quá đỗi quen thuộc – như thể chúng từng là một phần thiết yếu trong cuộc đời trước đây của chính mình.

Hắn đưa tay lên chạm vào lớp kính lạnh lẽo bao bọc lấy trái tim ấy.

Ngón tay hắn xuyên thẳng qua mặt kính mà không gặp bất kỳ trở lực nào, như thể nó chỉ là ảo ảnh quang học được tạo ra để che giấu sự thật kinh hoàng bên trong.

Và khi lòng bàn tay của Lam Khương tiếp xúc trực diện với bề mặt nhẵn bóng và lạnh giá của trái tim đang đập thình thịch ấy.

Hắn nghe thấy một giọng nói phát ra từ chính bên trong cơ quan sinh tử này: Thế giới xung quanh Lam Khương bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Không còn tiếng thì thầm của bóng tối, không còn mùi hương hoa nhài ngạt thở lan tỏa trong không khí.

Chỉ có nhịp đập duy nhất vang vọng khắp căn phòng cấm địa – âm thanh đều đặn và mạnh mẽ như một cái trống chiến trường đánh thức những linh hồn ngủ đông từ ngàn đời trước trở về với hiện thực phũ phàng của nó.

Hắn rút tay mình ra khỏi lớp kính ảo tưởng nhanh chóng, nhưng quá muộn rồi.

Những dòng ký ức lạ lẫm bắt đầu tuôn vào tâm trí hắn như lũ lụt vỡ bờ đập sau cơn mưa lớn kéo dài nhiều ngày liên tiếp không ngừng nghỉ dù cho có muốn hay không thì kết cục bi kịch vẫn luôn chờ đợi phía trước như một định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời qua những trang sử đen tối nhất của nhân loại chúng ta đang sống cùng nhau chia sẻ chung số phận oan nghiệt này mỗi ngày trôi qua mà chẳng ai biết rõ đích thực mình là gì nữa ngoài những mảnh ghép ký ức bị chôn vùi sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc giả tạo che đậy những bí mật kinh hoàng về thân thế nguồn gốc xuất thân cũng như vai trò sứ mệnh tồn tại trên đời này để làm chi nếu chỉ là nô lệ cho ai đó thôi sao?

Hắn thấy mình đang đứng trước một bàn thờ máu.

Hắn nhìn thấy Vu Nguyệt – không phải người phụ nữ dịu dàng mà hắn từng yêu thương trong ký ức mơ hồ ấy, mà là một nữ tu sĩ áo đen cầm cây chùy xương cốt gõ xuống mặt đất ba lần liên tiếp để triệu hồi những linh hồn lang thang trở lại thế giới dương gian làm nô lệ phục vụ cho chủ nhân của mình.

Hắn cảm nhận được nỗi đau tột cùng khi tự tay cắt lấy trái tim mình ra khỏi lồng ngực đang đập thình thịch mạnh mẽ như muốn nhảy vọt ra ngoài da thịt nóng rực chảy máu tươi đỏ chói lòa dưới ánh đèn neon xanh lạnh lẽo từ trần nhà cấm địa nhấp nháy bất thường tạo ra những vệt bóng đen dài và méo mó trên sàn nhà p.

“Không!” Lam Khương hét lên, đập đầu vào tường đá cẩm thạch trắng muốt hai bên hành lang để cố gắng phá vỡ ảo giác đang bao trùm lấy tâm trí hắn.

Máu từ trán chảy xuống che phủ một nửa khuôn mặt nhợt nhạt đáng thương tội nghiệp này thôi là đủ rồi chứ còn gì nữa đâu?

Nhưng khi hắn quay người lại, Vu Nguyệt đã đứng đó trước mặt anh ta.

Một giọng nữ dịu dàng nhưng ẩn chứa sự điên loạn đầy nguy hiểm tiềm ẩn bên trong từng nốt nhạc nhỏ nhặt nhất của nó vang lên từ phía sau lưng anh ta đúng chưa nào bạn đọc thân mến?

Cô mặc bộ váy trắng muốt bị vấy bẩn bởi những vết máu khô đen sẫm trên tà áo dài thướt tha ấy.

Đôi mắt cô mở to kinh hoàng và chảy nước dưng không ngừng nghỉ tạo thành hai dòng suối nhỏ lăn xuống má nhợt nhạt đáng thương tội nghiệp này thôi là đủ rồi chứ còn gì nữa đâu?

“Em đã chờ cậu tìm thấy cuốn sách này rất lâu rồi đó…” Vu Nguyệt nói, giọng nói của cô vang lên từ chính trong đầu hắn xé toạc lớp vỏ bọc giả tạo kia.

“Máu của mười hai người trước đây đã nuôi dưỡng trái tim này đủ để tái sinh linh hồn gốc cho em.” Lam Khương lùi bước ra sau, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương cũ trên ngực nơi linh căn đen tuyền đang chuyển hóa thành màu sắc tà đạo cấm truyền khiến hắn kinh hoàng nhận ra rằng mình không thể giết chết người phụ nữ mà anh yêu nhất – bởi vì cô ấy đã trở thành một phần của chính cơ thể hắn từ rất lâu trước khi ký ức bị xóa bỏ lần cuối cùng.

Và ngay lúc đó, trái tim treo lơ lửng trong cái lồng chim bắt đầu phát sáng rực rỡ màu đỏ tươi tắn như máu mới được lấy ra khỏi mạch động đập thình thịch mạnh mẽ hơn bao giờ hết khiến toàn bộ không gian xung quanh rung chuyển dữ dội làm vỡ vụn những viên đá quý ruby gắn trên mắt mười hai bộ xương Lam Khương phía sau lưng.

biến vào hư không chỉ còn lại vỏ sọ trắng bệch nhìn chằm chằm vô hồn về phía trước như thể đang chứng kiến một màn kịch bi thảm cuối cùng sắp sửa diễn ra bất cứ lúc nào cũng có khả năng xảy đến với chính mình nếu không hành động ngay lập tức để thoát khỏi cái bẫy tử thần được cài đặt sẵn từ nhiều thập kỷ qua mà chẳng ai biết rõ đích thực mục tiêu tối thượng của những kẻ cầm quyền muốn sở hữu mọi thứ kể cả linh hồn người khác bất chấp tất cả hệ luỵ tiêu cực đi kèm theo sau hậu quả thảm khốc không thể khắc phục được nữa dù cho có muốn hay không thì kết cục bi kịch vẫn luôn chờ đợi phía trước như một định mệnh đã được viết sẵn từ lâu đời qua những trang sử đen tối nhất của nhân loại chúng ta đang sống cùng nhau chia sẻ chung số phận oan nghiệt này mỗi ngày trôi qua mà chẳng ai biết rõ đích thực mình là gì nữa ngoài những mảnh ghép ký ức bị chôn vùi sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc giả tạo che đậy những bí mật kinh hoàng về thân thế nguồn gốc xuất thân cũng như vai trò sứ mệnh tồn tại trên đời này để làm chi nếu chỉ là nô lệ cho ai đó thôi sao?

Vu Nguyệt mỉm cười, nụ cười ấy đẹp đến mức khiến người ta muốn tự hủy hoại chính mình vì không xứng đáng sở hữu nó.

Cô đưa tay lên chạm vào môi Lam Khương, ngón tay lạnh giá như băng hà vĩnh cửu.

“Cậu là bản nháp thứ mười ba,” cô thì thầm vào tai hắn, hơi thở thơm tho mùi hoa nhài hòa quyện với mùi máu tanh nồng nặc trong mũi lẫn với mùi ozone của các thiết bị điện tử bị cháy tạo thành một hương vị kim loại lạnh lẽo bám dính trên lưỡi khiến anh ta gần như nghẹt thở.

“Và trái tim này cần một chủ nhân mới để tiếp tục sống.” Lam Khương nhìn xuống vực thẳm phía dưới cái bệ đá tròn nơi chiếc lồng chim treo lơ lửng giữa không trung đang từ từ hạ thấp dần về mặt đất bê tông xám xịt bên dưới sàn nhà cấm địa.

Gió từ dưới đáy thổi lên, mang theo mùi của ozone và mùi của sự mục rữa làm anh ta cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ từ tòa tháp đen sẫm đó.

Không phải là sự sợ hãi, mà là một sự quen thuộc đáng sợ đến mức khiến người ta phát khi nhận ra rằng chính mình cũng đang mong muốn được trở thành nạn nhân tiếp theo trong chuỗi phản hồi vô tận này để có thể nằm yên giấc ngủ ngàn thu bên cạnh những bản sao trước đây đã hy sinh tính mạng vì tình yêu điên loạn của Vu Nguyệt đúng chưa nào bạn đọc thân mến?

“Tại sao lại là tôi?” Lam Khương hỏi, giọng anh run lên không kiểm soát được nữa.

Vu Nguyệt khẽ nghiêng đầu, mái tóc đen nhánh rơi xuống che khuất một nửa khuôn mặt nhợt nhạt đáng thương tội nghiệp này thôi là đủ rồi chứ còn gì nữa đâu?

“Bởi vì cậu là duy nhất có thể giết chết chính mình mà vẫn sống sót.” Cô rút lại tay, bước lùi ra sau và mở rộng hai cánh tay như đang đón nhận sự sụp đổ của thế giới xung quanh họ đúng chưa nào bạn đọc thân mến?

Những sợi dây xích sắt treo lơ lửng từ trần nhà cao vút xuống bắt đầu rung chuyển dữ dội
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập