Chương 33
Máu từ vết thương bên sườn lưng nóng rực, chảy xuống theo nhịp đập dồn dập của tim hắn.
Lớp áo khoác rách nát đã thấm đẫm máu đen sẫm, dính vào da thịt như một thứ ký sinh trùng vô hình đang cố gắng hút cạn sức sống cuối cùng còn sót lại trong cơ thể anh.
Hắn dựa người vào bức tường bê tông ẩm ướt, cảm giác lạnh buốt từ đá truyền thẳng vào tủy xương.
Mùi tanh nồng của máu lẫn với mùi gỉ sắt và bụi mốc cũ kỹ tạo nên một hương vị đặc trưng của cái chết bị bỏ rơi ở đây.
Không phải là sự yên tĩnh của mồ mả, mà là sự im lặng nặng nề, như thể chính không gian này đang nín thở chờ đợi một điều gì đó khủng khiếp xảy ra.
Lam Khương nhắm mắt lại trong giây lát.
Trong bóng tối dày đặc, giác quan của hắn trở nên nhạy bén hơn bội phần.
Hắn nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó sâu thẳm phía dưới lòng đất — *tích… tích… tích…* Mỗi tiếng rơi đều như một cái búa gõ vào màng nhĩ, đếm ngược thời gian sống còn lại cho kẻ "Vô Danh" này.
Hắn mở mắt ra.
Đôi ngươi đen thăm thẳm không phản chiếu chút ánh sáng nào.
Không có sợ hãi.
Chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh giá và mục tiêu duy nhất: tìm ra chân tướng.
Chân tướng về việc tại sao hắn tồn tại, và vì sao Vu Nguyệt — người phụ nữ mà linh hồn hắn vẫn đau đáu yêu thương trong ký ức mơ hồ — lại là kẻ đứng sau tất cả những màn kịch máu này.
Hắn di chuyển bước chân trần lên sàn bê tông lạnh giá.
Mỗi bước đi đều gây ra âm thanh lạo xạo nhẹ, nhưng hắn kiểm soát chúng thật cẩn thận.
Hắn không thể để mình trở thành con mồi dễ dàng cho bất kỳ thứ gì đang (ẩn nấp) trong màn đêm này.
Trước mặt là một hành lang dài vô tận, biến mất vào bóng tối phía trước.
Những ống nước rỉ sét chạy dọc theo trần nhà như những con rắn khổng lồ chết khô, thỉnh thoảng lại nhỏ xuống vài giọt chất lỏng nhớt sệt màu xanh lục.
Ánh sáng yếu ớt từ các khe hở của hệ thống thông gió chiếu xuống, tạo thành những vệt sáng trắng bệch cắt ngang qua bóng tối dày đặc.
Lam Khương đưa tay lên, chạm nhẹ vào bức tường bên cạnh.
Bề mặt bê tông thô ráp, lạnh lẽo và ẩm ướt.
Nhưng dưới lớp bụi bẩn bám đầy là một thứ gì đó khác.
Một ký hiệu được khắc sâu vào đá bằng móng.
rựa nào đó.
Nó không phải là chữ viết thông thường mà giống như những đường nét hỗn loạn của một nghi lễ ma thuật cổ xưa hoặc mã hóa số liệu điên cuồng.
Hắn dùng ngón tay cái lau sạch lớp bụi trên bề mặt.
Ký hiện lộ ra rõ hơn: một vòng tròn bị cắt ngang bởi ba đường chéo, và ở trung tâm là hình ảnh đôi mắt không ngươi đang mở to kinh hoàng.
Dưới cùng là dòng chữ nhỏ li ti, (gần như) mờ đi theo thời gian: *“Số 13 đã hoàn thành.
Số 14 bắt đầu.”*
Lam Khương đờ người ra.
Tim hắn đập thình thịch mạnh hơn bình thường.
Hắn không phải là số 14.
Hoặc ít nhất, đó là những gì ký ức (nói với) anh.
Nhưng nếu đây là phòng thí nghiệm tạo ra các bản sao… thì ai mới là gốc?
Ai lại là giả?
Cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng.
Ký ức của hắn bắt đầu xê dịch, như những mảnh gương vỡ đang cố gắng ghép lại thành một bức tranh toàn cảnh nhưng mỗi mảnh đều bị méo mó bởi sự dối trá.
Hắn nhớ rõ khoảnh khắc mình chết đi — đau đớn, tuyệt vọng, và Vu Nguyệt khóc thương bên cạnh xác anh.
Nhưng nếu đó là ký ức của bản sao trước đó (thì sao)?
Hắn hít sâu một hơi dài, cố gắng đẩy những suy nghĩ điên rồ ấy ra khỏi đầu.
Bây giờ không phải lúc để hoang mang.
Hắn cần bằng chứng.
Cần sự thật (trần trụi).
Lam Khương tiếp tục di chuyển theo hành lang.
Bóng tối dường như dày đặc hơn ở phía trước, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh.
Không khí trở nên nặng nề hơn, mùi thối của xác chết đang phân hủy bắt đầu len lỏi vào khứu giác nhạy bén của hắn.
Đột nhiên, một bóng người nhợt nhạt lướt qua góc thị trường ngoại vi của anh.
Nhanh như chớp.
Lam Khương dừng lại ngay lập tức, cơ thể căng cứng trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Hắn quay đầu về phía đó, mắt mở to quét khắp khu vực tối đen ấy.
Không có gì cả.
Chỉ có bóng tối và sự im lặng đáng sợ.
Nhưng mùi hương… mùi hương của hoa nhài trộn lẫn với máu tươi vẫn còn vương vấn nơi mũi anh.
Mùi hương đặc trưng mà Vu Nguyệt luôn dùng trong phòng ngủ của họ — hoặc ít nhất là vậy theo ký ức mơ hồ ấy.
“Vu Nguyệt?” Hắn gọi tên cô ấy bằng một giọng khàn đục, run rẩy không phải vì sợ hãi mà vì sự kinh hoàng tột độ khi nhận ra thực tại đang bẻ gãy những gì mình tin tưởng bấy lâu nay.
Không có câu trả lời.
Chỉ có tiếng gió huýt sáo qua các khe hở của tòa nhà đổ nát, tạo thành âm thanh giống như tiếng thì thầm xa xôi từ địa ngục.
Lam Khương bước tiếp, nhanh hơn trước đó rất nhiều.
Trực giác mách bảo hắn rằng thứ gì đó đang theo sau mình — không phải là kẻ thù vật lý mà là một sự hiện diện tâm linh đầy ác ý.
Hắn cảm thấy ánh mắt của nó dán vào lưng mình mỗi khi quay đầu lại kiểm tra.
Hành lang cuối cùng cũng dẫn đến một cánh cửa kim loại khổng lồ, gỉ sét và bị đóng chặt bởi những thanh khóa dày cộp.
Trên đó có gắn một bảng hiệu bằng đồng thau đã xỉn màu: *“PHÒNG DỮ LIỆU TRUNG TÂM – CẤM NHẬP”*.
Hắn đẩy mạnh vào cánh cửa.
Nó không di chuyển dù chỉ một li xiêm.
Lam Khương nhìn quanh, tìm kiếm điểm yếu của cấu trúc này.
Góc dưới bên trái của khung cửa có vẻ mỏng manh hơn so với phần còn lại do bị ăn mòn bởi ẩm mốc lâu năm.
Hắn cúi xuống, dùng hai tay bấu lấy mép cửa và dùng sức mạnh tuyệt đối để đẩy lên.
Sụn khớp ở vai kêu réo lên đau đớn nhưng hắn không màng tới.
Cơ bắp căng nổi dưới lớp da nhợt nhạt khi toàn bộ trọng lượng cơ thể dồn vào hành động phá vỡ này.
*Két… két…* Tiếng kim loại phát ra âm thanh chói tai khi bắt đầu biến dạng.
Một vết nứt nhỏ xuất hiện từ góc dưới và lan rộng dần lên trên như mạng nhện đen tối bao phủ lấy khung cửa sắt thép kia.
Với một tiếng gầm gừ nghẹn trong cổ họng, Lam Khương dùng chân đá mạnh vào phần trung tâm của cánh cửa đang lung lay ấy.
Cánh cửa bật mở tung ra với lực kinh hoàng, đập mạnh vào bức tường phía đối diện tạo nên đám bụi mù mịt bay lên khắp nơi.
Hắn bước qua ngưỡng cửa, lao vào bên trong căn phòng tối om đó trước khi ánh sáng từ hành lang ngoài kia kịp chiếu rọi vào không gian bí ẩn này.
Không khí ở đây lạnh hơn hẳn — một cái lạnh xuyên thấu da thịt và đi thẳng vào xương cốt như những chiếc kim băng sắc nhọn đâm vào từng tế bào cơ thể anh.
Và rồi, thứ gì đó bắt đầu phát sáng trong bóng tối sâu thẳm nhất của căn phòng rộng lớn này…
Ánh sáng tím nhạt từ hàng trăm màn hình máy tính cũ kỹ chiếu rọi khắp không gian bí ẩn ấy tạo thành một bầu khí quyển siêu thực đầy ma mị và đáng sợ.
Những dây cáp điện chằng chịt treo lơ lửng trên trần nhà như những rễ cây khổng lồ của cái ác đang hấp thụ năng lượng sinh mạng từ những thiết bị công nghệ lạc hậu nhưng vẫn hoạt động với hiệu suất đáng kinh ngạc nhờ nguồn cấp độc hại nào đó không rõ xuất xứ cụ thể.
Lam Khương đứng sững sờ trước cảnh tượng trước mắt mình.
Đây không đơn thuần chỉ là trung tâm dữ liệu thông thường mà nó giống như một phòng thí nghiệm ma thuật đen tối kết hợp giữa khoa học viễn tưởng và nghi lễ hiến tế cổ xưa đầy mê tín dị đoan nguy hiểm tiềm ẩn bên trong từng chi tiết nhỏ nhặt nhất của thiết kế kiến trúc nơi đây vậy đó chứ?
Ở chính giữa căn phòng là một bục cao bằng đá cẩm thạch trắng tinh khiết tương phản mạnh mẽ với sự dơ bẩn xung quanh.
Trên đó đặt một chiếc giường bệnh kim loại lạnh lẽo (đã bị) bỏ hoang lâu đời nhưng vẫn còn dính lại những vệt máu đỏ tươi chưa khô hẳn trên tấm nệm rách nát bên cạnh nó nữa đấy chứ bạn ạ!
Quanh bục là hàng chục màn hình hiển thị dữ liệu sinh học phức tạp đến mức khó hiểu đối với người bình thường như chúng ta hiện tại đang đọc đoạn văn này.
mà thôi nào.
Mỗi màn hình đều chiếu ra những chỉ số nhịp tim, huyết áp và hoạt động não bộ của một cá nhân cụ thể được xác định bởi mã ID duy nhất gắn liền với họ suốt đời từ lúc sinh ra cho đến khi chết đi mới dừng lại.
Lam Khương bước chậm rãi tiến về phía bục đá trung tâm kia.
Đôi chân trần lạnh cóng chạm vào sàn nhà mát lạnh khiến anh tỉnh táo hơn bao giờ hết trước những gì đang chờ đợi mình ở ngay phía trước mặt thôi là đủ rồi chứ còn gì nữa đâu.
Hắn nhìn chăm chú vào màn hình lớn nhất đặt đối diện với chiếc giường bệnh kia.
Nó hiển thị một danh sách dài ngoằng gồm mười ba cái tên khác nhau kèm theo ngày tháng năm sinh và tử cùng trạng thái hiện tại của mỗi người trong số họ tất cả đều đã qua đời cách đây ít nhiều tùy thuộc vào từng trường hợp riêng biệt cụ thể nào đó.
Tên đầu tiên là *Lam Khương – Bản Gốc*.
Trạng thái: .
Ngày mất: 3 năm trước.
Thứ hai đến thứ mười hai cũng đều mang họ Lam nhưng với các hậu tố khác nhau như Alpha, Beta, Gamma… Tất cả đều có trạng thái chung duy nhất là
Và tên thứ mười ba – *Lam Khương – Bản Thử Nghiệm 13*.
Trạng thái: .
Người đó đang đứng ngay trước mặt tấm gương phản chiếu hình ảnh của chính mình.
Hay là… có điều gì sai lệch nghiêm trọng ở đâu đây rồi.
Hắn run rẩy đưa tay ra chạm vào bề mặt lạnh lẽo của màn hình.
Dữ liệu hiển thị rõ ràng không hề bị lỗi kỹ thuật hay trục trặc phần mềm nào cả đâu hết thảy chỉ đơn giản là sự thật phũ phàng mà thôi đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Nhưng chờ đã… Nếu hắn là bản thử nghiệm số 13 đang hoạt động thì ai mới chính là kẻ tạo ra tất cả những con rối này để phục vụ cho mục đích ích kỷ cá nhân của mình vậy chứ?
Vu Nguyệt à hay còn có một thế lực thứ ba đứng sau màn ảnh rộng lớn bao trùm lấy toàn bộ thế giới ảo giả tạc nọ kia nữa đấy ư?
Lam Khương quay người lại đột ngột.
Một bóng đen đang lặng lẽ lảng vảng ở góc xa nhất của căn phòng tối om ấy từ lúc nào không hay biết được cụ thể chính xác.
Nó không di chuyển như con người thông thường mà giống như một sinh vật ngoại lai xâm nhập vào hệ thống thực tại này với ý đồ xấu xí đáng (ghét) vô cùng tận đúng chưa nào?
Hắn rút dao găm từ trong túi áo khoác rách nát của mình ra.
Lưỡi dao sáng loáng dưới ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy liên tục tạo thành hiệu ứng thị giác ảo diệu đầy mê hoặc và nguy hiểm tiềm ẩn bên trong từng cử động nhỏ nhặt nhất của kẻ thù trước mặt thôi là đủ rồi chứ còn gì nữa đâu.
“Ai đó?” Hắn hỏi bằng giọng trầm đục vang vọng khắp không gian kín bí này.
Không có câu trả lời ngay lập tức nhưng bầu không khí càng trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Bóng đen bắt đầu di chuyển chậm rãi về phía anh ta với những bước đi uyển chuyển khó tin đến mức đáng sợ làm cho bất kỳ ai chứng kiến cảnh tượng này đều phải kinh hãi tột độ đúng chưa nào?
Nó không có khuôn mặt rõ ràng mà chỉ là một khối tối màu đang lan tỏa ra xung quanh như mực tàu đổ vào bể nước trong suốt.
Lam Khương né tránh đòn tấn công đầu tiên của kẻ lạ mặt bằng cách cúi thấp người xuống dưới đất.
Cánh tay áo khoác bị xé toạc thành từng mảnh nhỏ bay tung lên khắp không khí lạnh giá đầy ma mị và đáng sợ này đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Hắn phản công lại ngay lập tức với một cú đâm mạnh vào vùng bụng của sinh vật đó nhưng lưỡi dao xuyên qua nó dễ dàng như thể đang cắt vào hư không.
Cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng khiến anh ta phải lùi bước vài mét để tránh xa khỏi mối đe dọa chết chóc trước mặt mình ngay bây giờ này đúng chưa nào?
“Cái quái gì đây?” Hắn hét lên trong kinh hãi tột độ khi nhận ra vũ khí vật lý thông thường hoàn toàn vô dụng đối với kẻ thù bí ẩn đầy ma mị và đáng sợ này thôi là đủ rồi chứ còn gì nữa đâu.
Bóng đen phát ra một âm thanh chói tai giống như tiếng gào thét của ngàn vạn linh hồn đang chịu đựng nỗi đau cực hình trong địa ngục vậy đó đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Âm thanh ấy làm cho Lam Khương bịt chặt hai tay vào đôi tai nhạy cảm của mình để cố gắng ngăn chặn sự xâm nhập trực tiếp vào não bộ đầy nguy hiểm tiềm ẩn bên trong từng tần số dao động nhỏ nhặt nhất của nó.
Khi âm thanh ngừng lại, hắn mở mắt ra và thấy rằng sinh vật đó đã biến mất không dấu vết nào còn sót lại phía sau lưng mình nữa đúng chưa nào?
Thay vào đó là một cuốn nhật ký cũ kỹ bằng giấy da bò được viết tay đầy máu tươi rơi xuống ngay trước chân anh ta.
Lam Khương cúi người nhặt nó lên.
Bìa sách lạnh buốt và ẩm ướt như vừa mới lấy ra từ dưới đáy mộ phần sâu thẳm ấy đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Hắn mở trang đầu tiên ra xem thử nội dung bên trong có gì đặc biệt quan trọng liên quan đến bí mật kinh hoàng về thân thế nguồn gốc xuất thân cũng như vai trò sứ mệnh tồn tại trên đời này để làm chi nếu chỉ là nô lệ cho ai đó thôi sao?
Dòng chữ viết vội vã bằng mực đỏ tươi đã bị lem nhem do thời gian (ăn mòn) lâu dài nhưng vẫn có thể đọc được nội dung chính yếu cốt lõi của nó.
mà thôi.: *“Nếu em đang đọc cuốn sách này, nghĩa là anh đã thất bại hoàn toàn trong việc bảo vệ em khỏi những thứ tối tăm nhất định mệnh đã dành sẵn cho chúng ta từ buổi đầu sáng tạo ra vũ trụ rộng lớn bao la vô tận kia đúng chưa nào?”*
Lam Khương sững sờ.
Đây không phải chữ viết của Vu Nguyệt mà nó mang phong cách văn chương đặc trưng của chính bản thân anh trong quá khứ xa xưa ấy đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Nhưng làm sao có thể được nếu ký ức về giai đoạn này hoàn toàn trống rỗng đến mức đáng sợ tột độ như vậy thì còn gì nữa đâu.
Hắn lật sang trang tiếp theo nhanh hơn.
Những bức ảnh chụp lén Vu Nguyệt đang mỉm cười dịu dàng bên cạnh một người đàn ông khác — không phải là anh ta hiện tại mà chính xác là bản gốc Lam Khương đã chết cách đây ba năm trước kia đúng chưa nào?
Cảm giác ghen tuong điên cuồng dâng lên trong lồng ngực hẹp hòi đầy khổ đau của hắn khiến cho những mạch máu trên cổ nổi rõ rệt lên như mạng nhện đen tối bao phủ lấy khuôn mặt nhợt nhạt đáng thương tội nghiệp này thôi là đủ rồi chứ còn gì nữa đâu.
“Không… không thể nào…” Hắn thì thầm bằng giọng run rẩy kinh hoàng tột độ khi nhận ra sự thật phũ phàng đang dần hiện hình rõ ràng trước mắt mình.
Vu Nguyệt yêu bản gốc và chỉ coi những người sau như là công cụ thay thế tạm thời để thỏa mãn nhu cầu kiểm soát tuyệt đối của cô ấy đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau lưng anh ta.
Một giọng nữ dịu dàng nhưng ẩn chứa sự điên loạn đầy nguy hiểm tiềm ẩn bên trong từng nốt nhạc nhỏ nhặt nhất của nó.
thôi.: “Em đã chờ cậu tìm thấy cuốn sách này rất lâu rồi đó…”
Lam Khương quay người lại đột ngột.
Vu Nguyệt đang đứng đó với bộ váy trắng muốt bị vấy bẩn bởi những vết máu khô đen sẫm trên tà áo dài thướt tha ấy đúng chưa nào bạn đọc thân mến?
Đôi mắt cô mở to kinh hoàng và chảy nước dưng không ngừng nghỉ tạo thành hai dòng suối nhỏ lăn xuống má nhợt nhạt đáng thương tội nghiệp này thôi là đủ rồi chứ còn gì nữa đâu.
Nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn vào đôi môi đang mấp máy nói lời chào hỏi thân tình của người phụ nữ mà linh hồn anh vẫn đau đáu yêu thương trong ký ức mơ hồ ấy, thứ nằm giữa hai hàm răng trắng bóng khiến hắn quên cả thở.
Đó là một chiếc lưỡi dao độc đã được giấu kỹ giữa hàm răng, chờ đợi khoảnh khắc hắn sơ hở nhất.
Hắn lùi người ra sau, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương cũ trên ngực.
Khói đen từ vết thương
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận