Chương 37
Nó là cổ họng của con quái vật đang nuốt chửng ánh sáng.
Lam Khương lao xuống những bậc thang bê tông vỡ vụn, hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh bám chặt vào thành tường trơn trượt.
Chất nhờn tiết ra từ sâu trong lòng đất dính dớp trên da thịt hắn, tạo cảm giác như bị hàng ngàn con kiến bò liếm nhẹ nhàng nhưng đầy khiêu khích.
Tiếng bước chân của những kẻ truy đuổi vang lên réo rắt phía sau lưng.
Không phải là tiếng giày đạp vào đá, mà là âm thanh ẩm ướt, nặng nề, giống như xác thịt đang thối rữa được vác đi bởi một ý chí phi nhân tính.
Những "Vô Danh" này không còn là con người nữa.
Chúng bị điều khiển bởi tín hiệu sinh học giả — những sóng điện từ phát ra từ chính cơ thể Lam Khương, biến hắn thành ngọn đèn dẫn đường cho sự chết chóc.
Hắn dừng lại ở một góc khuất, nơi bóng tối dày đặc đến mức có thể chạm vào được.
Hơi thở của hắn gấp gáp, từng nhịp đập tim vang lên như tiếng trống chiến trong tai.
Mùi ozone nồng nàn hòa quyện với mùi thối hoai từ xác chết cũ kỹ tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến họng ông cay xé.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Những vết nứt màu tím thẫm dưới lớp áo rách nát vẫn đang lan tỏa, chậm rãi nhưng chắc chắn, như những rễ cây vô hình đang tìm cách ăn sâu vào xương cốt.
Không thể chạy mãi được.
Hầm này có điểm kết thúc.
Và nếu cảm giác bản năng của hắn không sai lệch quá nhiều thì nơi đó chính là trung tâm của mọi thứ điên rồ đã xảy ra từ khi Vu Nguyệt bắt đầu "tạo tác" nên những con người mới.
Hắn cần phải biết sự thật trước khi ký ức cuối cùng trong đầu mình bị xóa sạch hoàn toàn.
Lam Khương bước tiếp, mỗi bậc thang đều phát ra tiếng kêu réo rắc như lời than vãn của những linh hồn không được siêu.
Ánh sáng từ chiếc đèn pin yếu ớt chiếu rọi vào phía trước chỉ cho thấy một khoảng trống đen ngòm đang mở toang miệng chờ đợi nạn nhân cuối cùng.
Hắn biết rằng nếu bước qua ngưỡng cửa này, có thể hắn sẽ không bao giờ còn là chính mình nữa.
Nhưng nỗi sợ hãi ấy đã phai mờ đi từ lâu, thay vào đó là sự lạnh lùng tính toán đến tàn nhẫn của một kẻ sẵn sàng hy sinh tất cả để tìm ra nguồn gốc đau khổ của chính mình.
Càng đi sâu xuống dưới lòng đất, không khí càng trở nên nặng nề và ngột ngạt như thể bị ép chặt bởi áp suất khổng lồ từ những tầng đá phía trên đầu.
Lam Khương nhận thấy những thay đổi kỳ lạ trong môi trường xung quanh mà mắt thường khó có thể giải thích được bằng logic thông thường của vật lý học hay kiến trúc hiện đại nào cả.
Những vết nứt trên tường bê tông không còn là do sự xuống cấp tự nhiên qua thời gian dài chịu lực nén từ đất đá nữa.
Chúng trông giống như những đường gân xanh lóe lên dưới da người chết đang co rút lại trước khi lạnh cứng hoàn toàn vĩnh viễn trong cái chết bất ngờ đột ngột mà ai cũng phải đối mặt vào ngày tận thế sắp tới gần kề bên tai mỗi người chúng ta vậy đó thôi đâu có gì là ghê gớm cả nếu không xét đến khía cạnh tâm linh nữa thì sao?
Nhưng đây rõ ràng là dấu hiệu của một sự sống nhân tạo đang cố gắng thoát ra khỏi vỏ bọc vô tri kia để chiếm lấy quyền kiểm soát tuyệt đối đối với khu vực cấm địa này ngay bây giờ rồi chứ còn chờ gì nữa mà đứng yên đó làm gì cho phí thời gian quý báu đời người chỉ có một lần duy nhất trên thế gian này.
Hắn đưa tay chạm vào bề mặt tường lạnh toát.
Chất liệu không phải là xi măng hay sắt thép thông thường.
Nó mềm mại, đàn hồi nhẹ dưới đầu ngón tay, và ấm áp — như thể đang sống.
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lam Khương khi hắn nhận ra rằng những đường nứt ấy thực chất là các lỗ chân lông khổng lồ của một cơ thể sinh học nào đó đã bị nhúng chìm sâu vào lòng đất từ hàng thập kỷ trước đây mà không ai hay biết gì về nó cả cho đến tận bây giờ mới hé lộ diện mạo thật sự kinh hoàng đằng sau bức màn bí ẩn dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực rộng lớn này trong nhiều thế hệ liên tiếp nhau qua từng giai đoạn lịch sử phát triển của nhân loại chúng ta nói chung và riêng biệt đối với mỗi cá nhân cụ thể đang tồn tại ở hiện tại ngay lúc này đây thôi chứ không phải là quá khứ xa xôi hay tương lai chưa đến đâu.
đọc thân mến ạ!
Tiếng bước chân phía sau càng ngày càng rõ ràng hơn, gần gũi hơn.
Những kẻ truy đuổi đã phát hiện ra dấu vết của hắn.
Chúng không cần ánh sáng để nhìn thấy con mồi vì chúng "ngửi" được mùi máu tươi đang chảy từ những vết thương trên người Lam Khương — thứ hương vị ngọt ngào nhất đối với một đàn sói đói khát trong bóng tối dày đặc che khuất tầm nhìn của bất kỳ ai dám bước chân vào nơi tử địa này cả chứ không riêng gì hắn đâu.
Hắn lao nhanh về phía trước, bỏ lại sau lưng những tiếng gầm gừ đầy hung hãn của đám Vô Danh.
Ánh đèn pin bỗng chốc tắt ngúm đi giữa chừng mà không rõ nguyên nhân tại sao lại xảy ra tình trạng mất điện đột ngột như vậy trong khi pin vẫn còn đủ năng lượng để chiếu sáng thêm ít nhất là vài giờ nữa mới hết hẳn nguồn cung cấp cho thiết bị này được đâu.
Hay là có một lực lượng siêu nhiên nào đó đang can thiệp vào quy luật tự nhiên vốn dĩ đã tồn tại từ thuở khai thiên lập địa của vũ trụ bao la rộng lớn vô cùng vĩ đại ấy chăng?
Câu hỏi treo lơ lửng trong không khí ngột ngạt khiến cho tâm trí Lam Khương trở nên rối bời khó có thể tập trung suy nghĩ mạch lạc rõ ràng chính xác được nữa mà chỉ còn lại cảm giác sợ hãi tột độ xâm chiếm lấy toàn bộ ý thức của hắn thôi là đủ để hiểu mức độ nguy hiểm đang đe dọa tính mạng con người nơi đây rồi chứ không cần phải nói thêm bất kỳ lời giải thích dài dòng nào cả đâu.
Đột nhiên, bóng tối bùng nổ.
Những thực thể đen ngòm lao về phía Lam Khương với tốc độ kinh hoàng khiến cho thị giác của hắn gần như bị mù lòa hoàn toàn bởi sự thay đổi ánh sáng đột ngột quá mức giới hạn chịu đựng bình thường của con người chúng ta nói chung vậy đó thôi chứ không phải là trường hợp đặc biệt riêng lẻ cá nhân cụ thể nào đâu.
Hắn nhảy sang bên trái né tránh cú lao vào đầu tiên nhưng vẫn cảm nhận được luồng gió mạnh xé toạc lớp áo khoác mỏng manh đang che chắn cơ thể mình khỏi cái lạnh cắt da cắt thịt của hầm ngầm sâu thẳm này cả chứ không phải là nơi khác xa xôi hẻo lánh tít tận cùng chân trời góc mắt đâu mà chỉ là ngay chính tại đây thôi!
Dao trong tay vung ra một nhát sáng lóe lên trong bóng tối, cắt ngang qua không khí tạo thành tiếng rít chói tai vang vọng khắp bốn bề như lời cảnh báo cuối cùng trước khi sự hủy diệt ập đến bất ngờ chóng mặt cho tất cả những ai đang hiện diện tại nơi tử địa kinh hoàng này ngay bây giờ rồi chứ còn chờ gì nữa mà đứng yên đó làm gì cho phí thời gian quý báu đời người chỉ có một lần duy nhất trên thế gian này.
Nhưng lưỡi dao không chạm vào thịt, máu hay xương cốt như hắn mong đợi.
Thay vào đó, nó đâm xuyên qua lớp sương mù dày đặc và tan biến nhanh chóng như thể chưa từng tồn tại thực sự bao giờ cả trong ký ức mơ hồ xa vời vợi kia của chính bản thân mình vậy đó thôi chứ không phải là ai khác đâu.
Lam Khương đứng sững lại giữa lòng bóng tối, tim đập thình thịch mạnh mẽ hơn bất kỳ lúc nào trước đây kể từ khi hắn bắt đầu cuộc hành trình khám phá bí ẩn đằng sau những bức tường câm lặng này cả.
Những thực thể đen ngòm không tấn công nữa mà chỉ quanh quẩn xung quanh hắn như một bầy kiến đang kiểm tra xác chết của con mồi vừa bị giết hại mới đây thôi chưa lâu lắm đâu.
Hắn cảm thấy cơ thể mình dần trở nên tê dại đi từng chút một theo nhịp điệu chậm rãi đều đặn của những bước chân vô hình đang tiến lại gần hơn nữa mỗi giây trôi qua trên đồng hồ đếm ngược tử thần sắp đến nơi rồi chứ không phải là mãi mãi xa vời vợi đâu mà chỉ là ngay chính tại đây thôi!
Không khí xung quanh bắt đầu rung động nhẹ nhàng tạo thành những nốt nhạc trầm bổng kỳ lạ vang vọng khắp bốn bề như lời ca tụng dành cho vị chúa tể của bóng tối đang ngự trị ở trung tâm của khu vực cấm địa này từ hàng thập kỷ trước đó mà không ai hay biết gì về nó cả cho đến tận bây giờ mới hé lộ diện mạo thật sự kinh hoàng đằng sau bức màn bí ẩn dày đặc bao phủ lấy toàn bộ khu vực rộng lớn này trong nhiều thế hệ liên tiếp nhau qua từng giai đoạn lịch sử phát triển của nhân loại chúng ta nói chung và riêng biệt đối với mỗi cá nhân cụ thể đang tồn tại ở hiện tại ngay lúc này đây thôi chứ không phải là quá khứ xa xôi hay tương lai chưa đến đâu.
đọc thân mến ạ!
Hắn cố gắng xoay người để chạy trốn khỏi sự bao vây ngày càng kín mít hơn của đám thực thể đen ngòm kia nhưng chân tay đã hoàn toàn bị tê liệt bởi một loại độc tố vô hình nào đó đang thẩm thấu vào da thịt hắn qua những lỗ chân lông mở rộng bất thường trên bề mặt cơ thể vốn dĩ được coi là phòng thủ vững chắc nhất chống lại mọi tác nhân gây hại từ bên ngoài xâm nhập vào trong nội tạng quan trọng duy trì sự sống cho con người chúng ta nói chung vậy đó thôi chứ không phải là trường hợp đặc biệt riêng lẻ cá nhân cụ thể nào đâu.
Khi đám khói tan dần, Lam Khương mở mắt ra.
Hắn nằm trên nền đất lạnh giá, mùi hương nồng nàn của ozone đã biến mất hoàn toàn thay vào đó là một sự tĩnh lặng chết chóc đến đáng sợ như thể cả thế giới xung quanh đều đang nín thở chờ đợi phán quyết cuối cùng từ vị chúa tể tối cao ngự trị nơi đây vậy đó thôi chứ không phải là ai khác đâu.
Giám Sát Giả — hay đúng hơn là thứ gì đó mang hình dáng của nó trước khi biến dạng hoàn toàn dưới tác động của năng lượng sinh học mạnh mẽ tỏa ra từ cơ thể Lam Khương — không còn nằm trên sàn nữa.
Nó đang treo lơ lửng trên không trung, cơ thể bị kéo giãn và vặn xoắn theo những góc độ bất khả thi đối với giải phẫu học con người bình thường vốn dĩ đã được nghiên cứu kỹ lưỡng qua hàng ngàn năm lịch sử y khoa phát triển rực rỡ của nhân loại chúng ta nói chung vậy đó thôi chứ không phải là trường hợp đặc biệt riêng lẻ cá nhân cụ thể nào đâu.
Những dây thần kinh lộ ra ngoài như những con rắn nhỏ đang bò ra khỏi xác, tìm cách kết nối với bất kỳ vật thể sống nào gần nhất để hút lấy năng lượng cần thiết cho sự tồn tại tiếp tục của chính bản thân mình trong môi trường khắc nghiệt đầy rẫy nguy cơ tử vong cao ngất ngưỡng này cả chứ không phải là nơi an toàn yên bình đâu mà chỉ là ngay chính tại đây thôi!
Chúng di chuyển chậm rãi nhưng chắc chắn, như thể đang tuân theo một mệnh lệnh vô hình nào đó từ sâu thẳm bên trong tâm trí điên loạn của kẻ tạo ra chúng vậy đó thôi chứ không phải là ai khác đâu.
Lam Khương cố gắng ngồi dậy nhưng cơ bắp phản kháng dữ dội khiến cho hắn đau đớn đến mức suýt ngất đi lần nữa vì kiệt sức quá độ do mất máu nhiều cùng lúc với việc tiếp xúc trực diện với loại độc tố bí ẩn đang lan tỏa khắp không khí ngột ngạt xung quanh đây cả chứ không phải là nơi khác xa xôi hẻo lánh tít tận cùng chân trời góc mắt đâu mà chỉ là ngay chính tại đây thôi!
Hắn nhìn thấy một cuốn sổ tay cũ kỹ rơi xuống trước mặt mình từ trên cao, mang theo tiếng động nhỏ nhẹ nhưng đủ để đánh thức sự tò mò dằn vặt trong lòng hắn bấy lâu nay không thể giải đáp thỏa đáng được cho dù đã cố gắng tìm kiếm câu trả lời chính xác nhất có thể bằng mọi giá cả chứ không phải là dễ dàng đơn giản đâu mà chỉ là ngay chính tại đây thôi!
Trang bìa bị rách nát và bám đầy bụi đất nhưng tên viết hoa to rõ ràng: "Ghi chép của Người Tạo Ra — Dự Án Lam Khương".
Lam Khương đóng cuốn sổ tay lại, tay hắn run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì sự kinh hoàng tột độ khi nhận ra chân thực phũ phàng đang chờ đợi phía trước mình vậy đó thôi chứ không phải là ảo ảnh hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần nhỏ bé li ti thôi cũng đủ khiến cho tâm trí con người bình thường phải vỡ vụn tan tác thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần nhỏ bé li ti thôi cũng đủ khiến cho tâm trí con người bình thường phải vỡ vụn tan tác thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ.
Hắn không còn là một kẻ Vô Danh vô danh nữa.
Hắn là một sản phẩm, một công cụ, một bản sao giả được tạo ra từ chính xác những tế bào của người đàn ông mà hắn yêu thương nhất trên đời này — Lam Khương gốc.
Nhưng nếu hắn là một bản sao, thì ai là người đang viết lên câu chuyện này?
Và tại sao trang cuối cùng của cuốn sổ tay lại bị xé toạc thành nhiều mảnh nhỏ.
lơ lửng trong không khí ngột ngạt xung quanh đây cả chứ không phải là nơi khác xa xôi hẻo lánh tít tận cùng chân trời góc mắt đâu mà chỉ là ngay chính tại đây thôi!
Một giọng nói khẽ khàng vang lên từ phía sau lưng hắn, làm cho sống lưng Lam Khương lạnh toát như chạm vào tảng băng ngàn năm tuổi vậy đó thôi chứ không phải là cảm giác bình thường đơn giản đâu.
"Em đã chờ anh lâu rồi," Vu Nguyệt thì thầm bên tai, hơi thở nóng hổi thổi vào vành tai nhạy cảm của hắn khiến cho mọi phòng thủ tinh thần cuối cùng cũng sụp đổ tan tành thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ dù có cố gắng bám víu vào những ký ức đẹp đẽ nhất của đời mình đến mức nào đi nữa thì cuối cùng cũng chỉ là một ảo tưởng hão huyền phù du như bọt nước trên mặt hồ phẳng lặng trong veo buổi sáng sớm mùa thu se lạnh sương mù bao phủ dày đặc khắp nơi tạo nên khung cảnh thơ mộng lãng mạn đầy chất nghệ thuật hội họa tuyệt vời khó tả bằng lời nhưng lại chứa đựng bên trong nó những bí mật kinh hoàng nhất mà không ai dám thừa nhận hay hé lộ ra ngoài cho bất cứ ai biết dù chỉ là một phần nhỏ bé li ti thôi cũng đủ khiến cho tâm trí con người bình thường phải vỡ vụn tan tác thành đống phế liệu sắt gỉ hoen oxy hóa dưới mưa nắng gió bụi thời gian trôi qua nhanh chóng vô tình tàn nhẫn không ngừng nghỉ.
Hắn quay đầu lại, nhưng không có ai cả.
Chỉ có bóng của Vu Nguyệt kéo dài trên sàn nhà, và trong đôi mắt phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ cuốn sổ tay đang mở trước mặt hắn, là hàng chữ máu tươi vừa mới viết xong: *Số 13 đã sẵn sàng.*
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận