Chương 40

Không khí trong quảng trường Học Viện Đấu Khí nặng nề như chì.

Mồ hôi lạnh bám chặt vào sống lưng Lâm Phong, làm cho lớp vải áo thô ráp dính sát da thịt, gây cảm giác ngứa ngáy khó chịu.

Trước mặt hắn là Vương Hạo, học sinh lớp trưởng với vẻ ngoài hào sảng và khí thế áp đảo của một Đấu Giả 8 sao.

Nhưng điều khiến chân tay Lâm Phong tê dại không phải là sức mạnh vật lý kia.

Đó chính là "Tâm Âm" — kỹ năng đặc thù, cũng là lời nguyền mà mọi tu sĩ trên Đấu Đại Lục đều phải gánh chịu khi đạt đến cảnh giới nhất định.

Vương Hạo đang nở nụ cười khinh miệt, môi cong lên tạo thành một đường cung đầy thách thức.

Nhưng trong đầu Lâm Phong, âm thanh vang lên rõ ràng như tiếng sét ngang qua não bộ: *Cậu ta đang lo lắng về khoản nợ nần của gia đình mình.

Cậu ta cần tiền.

Rất nhiều tiền.*

Lâm Phong nhíu chặt đôi mày, cố gắng giữ bình tĩnh.

Hắn hít một hơi thật sâu, mùi hương bụi đá và huyết khí tanh tưởi len lỏi vào mũi.

"Vương Hạo," Lâm Phong lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng nhưng ẩn chứa sự run rẩy bên trong.

"Ngươi đang dùng Tâm Âm để thăm dò ta?"

Vương Hạo nhướng mày, vẻ mặt kinh ngạc thoáng qua nhanh chóng rồi thay bằng sự nghi ngờ.

Hắn không ngờ kẻ trước mặt lại nhận ra được chiêu thức này một cách dễ dàng đến thế.

Trong thế giới nơi suy nghĩ là thứ công khai nhất đối với người mạnh hơn, việc che giấu cảm xúc là kỹ năng sinh tồn tối thượng.

"Thăm dò?" Vương Hạo cười lớn, bước chân nặng nề dấn lên nền đá xám.

"Lâm Phong, ngươi nói quá lời rồi đấy.

Ta chỉ đang xem xét liệu có nên giúp đỡ một kẻ yếu đuối như ngươi hay không mà thôi."

Nhưng trong đầu Lâm Phong, giọng nói của đối phương lại vang lên sắc lạnh và đầy tham lam: *Kẻ này biết gì vậy?

Hắn nhìn ta bằng ánh mắt kỳ lạ quá.

Phải kiểm soát hắn trước khi hắn tiết lộ bí mật về khoản nợ nhà mình.*

Lâm Phong cười nhạt.

Sự giả tạo của Vương Hạo thật rẻ tiền.

"Giúp đỡ?" Hắn lặp lại từ đó, từng chữ một như dao cứa vào không khí.

"Hay là ngươi muốn dùng sức mạnh áp đảo để ép ta khai ra thứ gì đó mà ngươi cho là giá trị?"

Vương Hạo bước thêm ba bước nữa.

Khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn vỏn vẹn năm mét.

Áp lực đấu khí từ cơ thể gã khổng lồ này ập đến, khiến không khí xung quanh trở nên tù túng, ngột ngạt.

"Ngươi quá tự tin," Vương Hạo quát lên, đôi mắt mở to đầy sát ý.

"Trong Học Viện Đấu Khí, sức mạnh mới là ngôn ngữ chung.

Nếu ngươi không muốn nói chuyện, ta sẽ dùng cách khác để làm cho ngươi 'mở miệng'."

Lâm Phong lùi lại một bước gót chân chạm vào cạnh bậc thang đá phía sau.

Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập từ mọi hướng.

Không chỉ là Vương Hạo trước mặt mà còn là những ánh mắt tò mò, ganh tị và cả lòng trắc ẩn giả tạo của đám học viên xung quanh.

Tất cả họ đều có thể nghe thấy suy nghĩ của hắn nếu hắn để tâm trí sơ hở.

"Ta không sợ ngươi," Lâm Phong nói, dù tim đập như muốn vỡ tung trong lồng ngực.

"Nhưng ta biết điều mà chính ngươi cũng đang sợ hãi."

Vương Hạo đờ người ra một chút.

Trong đầu gã, một luồng lo âu bùng nổ: *Hắn biết chuyện gì?

Hắn đã nghe thấy suy nghĩ về khoản nợ chưa?*

Lâm Phong nắm chặt hai tay thành quyền.

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn thịt đến mức đau nhói.

"Ngươi sợ rằng nếu không giành được vị trí cao trong kỳ thi sắp tới, gia tộc Vương sẽ bị phá sản.

Ngươi sợ phải đối mặt với sự khinh thường của những kẻ từng coi trọng ngươi."

Vương Hạo sắc mặt biến đổi dữ dội.

Hắn hét lên: "Im mồm!

Ai cho phép ngươi can thiệp vào chuyện riêng tư của ta?"

Lâm Phong không đáp lại bằng lời nói.

Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý chí để chặn đứng luồng Tâm Âm đang tràn ra từ cơ thể mình.

Đây là kỹ năng mà hắn đã luyện qua những đêm dài bất tận trong hang động lạnh lẽo sau khi chứng kiến cái chết của các phiên bản trước.

Hắn không chỉ muốn sống sót.

Hắn muốn hiểu rõ quy luật vận hành của thế giới này để phá vỡ nó.

"Câu trả lời đơn giản hơn nhiều," Lâm Phong nói chậm rãi, ánh mắt sắc bén như dao găm vào mắt Vương Hạo.

"Ngươi đang sợ ta vì ta không có gì để mất."

Vương Hăo nghiến răng, hai hàm răng va chạm nhau tạo thành âm thanh kẽo kẹt đáng sợ.

Hắn giơ tay phải lên, đấu khí bùng nổ từ huyệt đạo, tạo thành một cơn gió xoáy nhỏ xung quanh nắm đấm của mình.

"Vậy thì ta sẽ dạy cho ngươi biết ý nghĩa của việc 'có gì để mất'!"

Lâm Phong không né tránh.

Hắn đứng im như tượng đá.

Trong khoảnh khắc đó, hắn nhớ lại lời dặn dò từ những ký ức mờ mịt về tám lần thất bại trước kia.

*Luật Bất Sát* không chỉ là ràng buộc đạo đức.

Nó là cơ chế bảo vệ của vũ trụ chống lại chính linh hồn xuyên không này.

Mỗi khi hắn giết chết một người để tự cứu, thế giới sẽ phản ứng bằng cách tăng cường sức mạnh cho kẻ thù tiếp theo, hoặc hủy hoại thứ mà hắn yêu quý nhất.

Con thần thú nhỏ bé đang nằm yên trong túi trữ vật của cậu, vô tình với cuộc đấu sắp xảy ra.

Nếu Lâm Phong thua hôm nay, Tử Hà có thể bị tước đoạt quyền hợp đồng, thậm chí bị giết để lấy cốt cách làm thuốc tăng cường đấu khí.

Vương Hạo lao tới như một con thú dữ.

Nắm đấm bọc trong đấu khí xanh lam vung xuống với tốc độ kinh hoàng.

Lâm Phong chỉ vừa kịp nghiêng người tránh né thì nắm đấn ấy đã đập tan tảng đá phía sau lưng hắn, tạo thành một hố lõm sâu thẳm.

Bụi đất và mảnh vỡ bay tứ tung.

"Ngươi còn chậm!" Vương Hạo cười nhạo, giọng nói vang vọng khắp quảng trường trống trải.

"Đấu Giả 8 sao không thể bị đánh bại bởi kẻ yếu đuối như ngươi!"

Lâm Phong thở hổn hển.

Mồ hôi rơi xuống mắt, cay xé khó chịu.

Hắn lau đi giọt mồ hôi bằng tay áo và bước ra khỏi vùng nguy hiểm của cú đấm tiếp theo.

"Ta không cần phải thắng ngươi," Lâm Phong nói, giọng trầm thấp nhưng đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.

"Ta chỉ cần khiến ngươi dừng lại."

Vương Hạo nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu.

Hắn chưa từng gặp đối thủ nào từ bỏ chiến đấu một cách dễ dàng đến thế.

Thông thường, những kẻ yếu hơn sẽ cố gắng dùng chiêu thức bí truyền hoặc cầu cứu thầy giáo.

Nhưng Lâm Phong thì khác.

Cậu ta nhìn hắn bằng ánh mắt của một người đang quan sát một con thú trong lồng kính — tò mò nhưng không hề sợ hãi.

"Ngươi nghĩ ngươi có thể dạy dỗ ta sao?" Vương Hạo hỏi, giọng điệu đầy mỉa mai.

Hắn hạ thấp nắm đấm xuống, nhưng đấu khí vẫn chưa tắt hẳn.

"Trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới được quyền phán xét."

Lâm Phong lắc đầu nhẹ nhàng.

"Không phải phán xét.

Mà là cảnh báo.

Ngươi đang đi trên con đường sai lầm, Vương Hạo.

Việc sử dụng Tâm Âm để thao túng người khác sẽ dẫn đến sự hủy diệt của chính ngươi."

Vương Hạo sững sờ một khoảnh khắc trước khi bùng lên cơn giận dữ.

Ta mới chỉ là Đấu Giả 8 sao!

Ngươi đang nói về cái gì vậy?"

Lâm Phong bước tới gần hơn, bất chấp nguy hiểm tiềm ẩn.

Hắn nhìn thẳng vào mắt Vương Hăo, cố gắng truyền tải thông điệp sâu thẳm nhất mà hắn có thể.

"Hãy nhớ lại cảm giác khi ngươi lần đầu tiên nghe thấy suy nghĩ của người khác.

Cảm giác quyền lực tuyệt đối đó.

Nhưng rồi nó trở thành gánh nặng.

Ngươi không còn tin ai cả.

Không phải vì họ xấu xa, mà vì ngươi biết rõ những ý định đen tối nhất trong tâm trí họ."

Vương Hăo run rẩy lùi lại một bước.

Lời nói của Lâm Phong chạm vào vết thương lòng sâu thẳm nhất của hắn.

Đúng vậy, từ khi đạt cảnh giới Đấu Giả 5 sao và thức tỉnh khả năng Tâm Âm, Vương Hạo đã sống trong sự cô độc tột cùng.

Hắn nghe thấy những lời khen ngợi giả tạo, những kế hoạch phản bội lén lút, và cả nỗi sợ hãi của chính cha mẹ mình đối với tương lai bấp bênh của gia tộc.

"Đủ rồi!" Vương Hăo hét lên, quay lưng lại và bước đi thật nhanh.

Hắn không muốn nghe thêm bất kỳ điều gì nữa.

Sự im lặng trong đầu hắn đang dần trở về, mang theo cảm giác nhẹ nhõm tạm thời nhưng cũng đầy bi quan.

Lâm Phong đứng đó nhìn bóng dáng của Vương Hạo khuất sau hàng cột đá cổ kính.

Cậu biết rằng cuộc đối thoại này chưa kết thúc.

Nó chỉ mới là khởi đầu cho một chuỗi sự kiện phức tạp hơn mà cậu không thể kiểm soát hoàn toàn.

Bỗng nhiên, một luồng gió lạnh buốt thổi qua từ phía sau lưng Lâm Phong.

Hắn quay người lại nhanh chóng, tay phải sẵn sàng huy động đấu khí phòng thủ.

Nhưng không có ai ở đó ngoại trừ những học viên khác đang rời đi với ánh mắt đầy tò mò và sợ hãi.

Lâm Phong nghiến răng.

Cảm giác bị theo dõi ngày càng rõ rệt hơn mỗi khi hắn sử dụng Tâm Âm để giao tiếp hoặc tự vệ.

Có một kẻ thứ ba nào đó đang quan sát từ xa?

Hay là chính Học Viện Đấu Khí có cơ chế giám sát riêng cho những học viên "đặc biệt" như cậu?

Hắn quay sang nhìn về phía góc quảng trường nơi Tử Hà vẫn nằm yên trong túi trữ vật.

Con thần thú nhỏ khẽ rên lên một tiếng, dường như cảm nhận được sự căng thẳng từ chủ nhân của mình.

Lâm Phong mỉm cười nhẹ nhàng, cố gắng trấn an nó bằng ý : *Bình tĩnh lại, bé yêu.

Mọi chuyện sẽ ổn thôi.*

Nhưng sâu thẳm trong lòng, Lâm Phong biết rằng mọi chuyện không hề đơn giản chút nào.

Sự xuất hiện bất ngờ của khả năng Tâm Âm ở Vương Hạo — một người vốn dĩ chỉ được coi là có tiềm năng trung bình — cho thấy hệ thống giáo dục tại Học Viện Đấu Khí đang bị can thiệp bởi những thế lực bên ngoài.

Hoặc tệ hơn, chính luật lệ vận hành của đấu khí trên đại lục này đã thay đổi mà không ai hay biết.

Lâm Phong cúi đầu xuống, nhặt một viên đá nhỏ từ mặt đất lên và xoay xoay nó trong lòng bàn tay.

Viên đá lạnh lẽo chạm vào da thịt nóng bức sau trận đấu căng thẳng vừa rồi tạo nên sự tương phản khó chịu.

Hắn cần tìm ra cách để kiểm soát Tâm Âm tốt hơn trước khi nó trở thành công cụ giết người của chính hắn.

"Hay là." Lâm Phong tự nhủ trong đầu, ánh mắt liếc nhìn về phía tòa tháp cao nhất của Học Viện nơi các Đấu Đế thường lui tới.

"Ta nên gặp trực tiếp những kẻ đứng sau màn ảnh?"

Ý tưởng này khiến tim đập thình thịch mạnh hơn nữa.

Đối mặt với Đấu Đế đồng nghĩa với việc tự sát nếu không có chuẩn bị kỹ lưỡng.

Nhưng nếu không làm vậy, hắn sẽ mãi mãi là con tốt trong bàn cờ của họ, và Tử Hà — cũng như tất cả những người thân thiết khác — sẽ tiếp tục sống trong bóng đe dọa của sự kiểm soát tâm trí tàn nhẫn này.

Lâm Phong bỏ viên đá xuống đất và bước đi thật chậm về phía lối ra khỏi quảng trường.

Mỗi bước chân đều nặng nề như mang theo số phận của cả một thế giới trên vai.

Hắn cần thời gian để suy nghĩ, để lên kế hoạch cho những nước cờ tiếp theo mà không vi phạm Luật Bất Sát nhưng vẫn đảm bảo an toàn cho bản thân và đồng đội.

Khi vừa đặt chân xuống bậc thang cuối cùng dẫn xuống khu vực sinh viên thường trú, Lâm Phong bỗng nghe thấy một tiếng động kỳ lạ phát ra từ phía sau lưng mình.

Tiếng bước chạy vội vã kèm theo hơi thở gấp gáp của ai đó đang cố gắng giấu đi sự hiện diện của họ trước khi bị bắt gặp.

Hắn quay lại nhìn nhưng chỉ thấy bóng tối bao trùm lấy những hành lang hẹp hòi bên cạnh quảng trường.

Không có dấu hiệu nào cho thấy có người ở đó ngoại trừ mùi hương thảo dược nồng nàn còn vương vấn trong không khí — loại thuốc đặc trị chấn thương nội tạng mà chỉ các thầy giáo cấp cao mới được phép sử dụng tự do trong Học Viện.

Lâm Phong nhíu mày, cảm giác bất an càng lúc càng gia tăng.

Có vẻ như cuộc trò chuyện với Vương Hạo hôm nay đã làm dậy sóng nhiều điều hơn những gì hắn tưởng tượng ban đầu.

Và giờ thì mọi con đường đều trở nên hẹp hòi và nguy hiểm hơn bao giờ hết đối với một người đang cố gắng phá vỡ quy luật mà không bị phát hiện ra ngay lập tức bởi chính những kẻ tạo ra chúng.

Lâm Phong dừng bước giữa hành lang tối tăm, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng bóng đổ trên tường đá.

Mùi hương thảo dược vẫn còn vương vấn, nồng gắt và cay xé mũi.

Hắn nhận ra đó là mùi của "Tinh Linh Chi", loại thuốc quý hiếm chỉ có ở tầng thượng của Học Viện Đấu Khí — nơi các Đấu Đế tụ họp.

Ai vừa đi ngang qua đây?

Và tại sao họ lại sợ hãi đến mức chạy trốn khi biết rằng mình đã bị phát hiện dấu vết?

Lâm Phong từ tốn bước về phía trước, từng bước một đều được kiểm soát cẩn thận để không gây ra tiếng động nhỏ nhất.

Bóng tối trong hành lang dường như dày đặc hơn bình thường, nuốt chửng cả ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu treo lơ lửng hai bên tường.

Hắn cảm thấy lạnh toát sống lưng, không phải vì nhiệt độ giảm xuống mà là vì sự hiện diện vô hình của một sức mạnh lớn lao đang rình rẩn đâu đó trong màn đêm này.

Hắn dừng lại trước cánh cửa gỗ sẫm màu dẫn vào thư viện cổ — nơi lưu trữ những bí tịch cấm đoán về Tâm Âm và lịch sử đen tối nhất của Đấu Đại Lục.

Cánh cửa hé mở một khe hẹp, đủ để cho thấy bóng dáng mờ ảo của một người đang cúi xuống lục tìm thứ gì đó trên giá sách cao ngất trời phía bên trong.

Lâm Phong nín thở, cơ thể căng cứng như dây cung sẵn sàng bắn ra bất cứ lúc nào.

Hắn không cần phải nhìn kỹ cũng biết rằng kẻ đứng ở kia tuyệt đối không phải là học sinh thường xuyên xuất hiện trong Học Viện này.

Cách di chuyển của hắn quá nhẹ nhàng, quá chính xác và đặc biệt nhất — hoàn toàn vắng bóng những tiếng vọng Tâm Âm hỗn loạn mà mọi người khác đều sở hữu khi cảnh giới Đấu Sư trở lên.

Kẻ đó đang che giấu Tâm Âm của mình một cách tuyệt đối.

Hoặc tệ hơn.

kẻ đó không có Tâm Âm để che giấu.

Lâm Phong từ từ rút tay vào túi áo, chạm nhẹ vào cơ thể ấm áp của Tử Hà nằm im lìm bên trong.

Con thần thú nhỏ khẽ rên lên một tiếng báo động, mắt mở to nhìn ra thế giới bên ngoài qua khe hở của vải bố.

Lâm Phong đặt ngón tay cái lên trán nó để trấn an: *Đừng sợ.

Chỉ là quan sát thôi.*

Bóng dáng kia bỗng nhiên đứng thẳng dậy, xoay người lại và hướng ánh mắt sắc lạnh về phía cánh cửa nơi Lâm Phong đang ẩn nấp.

Một nụ cười lạnh lẽo nở trên môi kẻ lạ mặt — một nụ cười mà Lâm Phong đã từng nhìn thấy ở rất nhiều gương mặt khác nhau trong những ký ức đau thương của tám lần thất bại trước kia.

"Cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi, phiên bản thứ chín," giọng nói trầm khàn vang lên từ phía sau cánh cửa đóng sập lại ngay lập tức khi bóng dáng đó biến mất vào không khí loãng tan như sương khói buổi sáng sớm vừa mới trải qua cơn mưa rào xua đuổi cái nóng oi bức của mùa hè đang dần lui đi nhường chỗ cho sự se lạnh dịu dàng nhưng cũng đầy đe dọa tiềm ẩn từ những góc khuất chưa được khám phá hết bí mật còn dang dở chờ đợi ai đó đủ dũng cảm dấn thân vào mê cung trí tuệ và bản năng sinh tồn vốn dĩ đã ăn sâu bám rễ trong mỗi tế bào máu thịt của kẻ đứng trước ngưỡng cửa lựa chọn giữa sống và chết mà không hề do dự giây nào cả dù chỉ là thoáng nghĩ qua cũng đủ khiến tim đập nhanh hơn nhịp trống quân đánh trận vang dội khắp bốn phía trời đất bao la mênh mông vô tận bất biến trường tồn vĩnh cửu mãi mãi không ngừng nghỉ đâu

Lưỡi kiếm đang kề cổ bỗng gãy đôi, lộ ra chiếc mặt nạ máu tươi mang ký hiệu tông môn của hắn.

Hắn lùi lại, tim đập thình thịch, nhận ra kẻ vừa hạ mình không phải địch phương mà là sư huynh ruột.

Cánh cửa huyền không phía sau từ từ khép lại, nuốt chửng bóng
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập